Vô Lại Kim Tiên - Chương 196 - Thâu đào sự kiện
Chương 196: Thâu đào sự kiện
Trong Cực Lạc cung, Lâm Phong lặng lẽ ngồi trên cẩm sàng ( giường gấm ),
vẻ mặt nghiêm túc. Do ba tháng qua hắn tinh luyện Hồng Mông, Huyền Hoàng
nhị khí, tham tu Hồng Mông đại đạo nên hiểu được không ít khai thiên
tinh nghĩa, tu vi tiến triển rất nhanh nên bây giờ quanh người có thể
thấy được tử khí mơ hồ lượn quanh. Thất công chúa có vẻ hơi mất tự nhiên
đang ngồi cạnh Lâm Phong, khuôn mặt nàng ửng hồng, khuôn mặt ngại ngùng
còn mang theo vài phần hạnh phúc. Bốn tiểu đồ đệ đứng ở phía dưới, người
nhìn ta một cái, ta ngó người một phen, cuối cùng tất cả ánh mắt đều tập
trung về phía thất công chúa. Vẻ mặt là lạ trông như cười mà chẳng phải
cười của họ càng khiến tim công chúa đập rộn lên như hươu con chạy loạn.
Càn Dương Tử và Khai Dương Tử thì nhắm mắt trầm tư, trông hai lão giống
như những lão tăng đã đắc đạo. Hai lão không tò mò như bốn người kia,
đối với những việc này chẳng hề thấy thích thú chút nào. Linh Thứu lão
yêu cục cằn thô lỗ thì đứng ở một bên lo lắng, thỉnh thoảng còn len lén
liếc nhìn lên thất công chúa vài lần, nhưng cuối cùng vẫn là có sắc tâm
nhưng không có sắc đảm. Lão cũng cảm thấy chỉ không gặp sư phụ có mấy
tháng, mà sư phụ đã thay đổi hoàn toàn, bây giờ đã có dáng dấp của tông
sư một phái rồi. Cũng không biết là qua bao lâu, lúc hai thải điểu nhi
cuối cùng cũng không nhịn được mà nhỏ giọng bàn luận thì Lâm Phong mới
mở mắt, ánh mắt đảo qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên hai tiểu đồ
đệ đang bàn luận, nói:” Vi sư gần đây cường hành mở ra lục đạo, đã biết
được kiếp trước kiếp sau của mình. Ta sẽ cùng với thất công chúa nối lại
nhân duyên kiếp trước, nên từ giờ trở đi các ngươi phải gọi nàng là sư
mẫu!” Thất công chúa nhất thời xấu hổ, nàng càng thấy mất tự nhiên hơn,
khuôn mặt đã đỏ rực cả lên. Bốn đồ đệ xôn xao bàn tán, cả bốn đều ngoáy
ngoáy lỗ tai một trận để chắc rằng mình không nghe nhầm. Cuối cùng vẫn
là Nghê Thường nhanh nhảu nhất, chắp tay lễ bái:” Ra mắt sư mẫu!” Lễ
xong còn tranh thủ nháy mắt một cái với công chúa. Ba nàng còn lại cũng
vội vàng hành lễ bái kiến, ngay cả hai lão già Càn Dương Tử, Khai Dương
Tử đang tâm hồn treo ngược cành cây cũng không dám chậm trễ, nhanh chóng
bái lạy. Còn Linh Thứu lão yêu đứng ở bên vừa nghe được sư phụ có thể
câu được Dao Trì công chúa mỹ lệ nhường này thì cảm thấy bội phục, nên
cũng thu hồi lại chút dâm tâm của mình, theo mọi người quỳ xuống bái
lạy. Thất công chúa chưa bao giờ gặp phải tình cảnh này nên nhất thời
không biết ứng phó thế nào, không còn cách nào khác chỉ đành đánh mắt
cầu cứu Lâm Phong. Lâm Phong mỉm cười, phất tay bảo đệ tử đứng dậy lui
sang một bên rồi nói:” Ta lấy Cực Lạc tiên phủ để khai cung lập phái, sẽ
lập ra Cực Lạc nhị vũ, chính là tọa hạ đệ tử của ta, được ta truyền cho
Hồng Mông chi đạo. Nhưng trước tiên ta muốn tiêu diệt tất cả những phe
phái ở chung quanh Cực Lạc cung, xây dựng cơ sở trước, rồi sẽ tiếp tục
tính đến chuyện lập tọa hạ đệ tử sau.” Nói rồi lại lấy thanh Toái Tinh
kiếm ra, đưa cho Linh Thứu lão yêu:” Thanh Toái Tinh kiếm này vốn là
dùng nguyên thần của hai đại yêu thần mà luyện chế ra. Ta đã dùng thượng
cổ yêu pháp chế luyện lại một lần rồi, ngươi có thể dùng nguyên thần để
tế luyện cẩn thận, sau này sẽ có uy lực không nhỏ!” Linh Thứu lão yêu
vội bái tạ, tay lão vuốt ve thanh kiếm có vẻ rất hài lòng. Từ lúc lão
thấy pháp lực, tu vi của sư phụ tăng đột biến, chỉ qua ba tháng mà mạnh
hơn cả mình thì đã thu bớt tâm tư lại, thành thành thật thật làm một
thành viên của Cực Lạc cung, giờ lại được thưởng cho một phi kiếm tốt
nhường này thì sớm đã vui quên trời đất. Trước đây, đám yêu vương lợi
hại xung quanh thường cậy cơ bắt nạt, chiếm đoạt tài sản của lão khiến
lão rất đau đầu. Nhưng giờ thì tốt rồi, tất cả đám đấy sẽ được sư phụ
quan tâm, chăm sóc, lão đã có thể thảnh thơi an nhàn rồi. Khi Càn Dương
Tử, Khai Dương Tử nhận ra đây chính là pháp bảo của tổ sư gia thì đỏ cả
mắt. Mấy thanh phi kiếm Lâm Phong ban cho họ là pháp bảo của các sư
thúc, kể ra cũng rất lợi hại. Nhưng nếu so sánh với thanh Toái Tinh kiếm
này thì còn thua kém rất nhiều. Lâm Phong tự nhiên biết được hai vị lão
đồ đệ râu tóc bạc phơ này của mình đang nghĩ gì, hắn nói:” Hai người các
ngươi sau này sẽ tự có cơ duyện. Chớ nên nổi lòng tham, tránh cho vô
duyên vô cớ bị hủy đi đạo cơ.” Hai lão nghe vậy thì vội vã thu tâm tư
lại. Lâm Phong lại nói:” Yêu binh sẽ do Linh Thứu phụ trách chỉnh đốn,
Hắc Hổ đại vương ở Hắc Hổ sơn chỉ có không đến một vạn yêu binh, các
ngươi có thể tiêu diệt nó trước. Sau đó sẽ tiếp tục hủy diệt các phe
phái xung quanh, xây dựng một cơ sở vững chắc để làm tiền đề cho Cực Lạc
cung của chúng ta trở thành đạo chính thống.” Chúng đệ tử vội vã tuân
lệnh. Thất công chúa nói:” Linh Thứu mặc dù có Toái Tinh kiếm. Lại được
Càn Dương Tử, Khai Dương Tử giúp đỡ nhưng e rằng cũng khó đối phó được
với đám yêu vương kia. Không bằng phái nhiều đệ tử đi trước trợ trận,
lại phái cả bốn người Lâm Mị đi cùng, bày Đại La kiếm trận bắt đám yêu
vương kia!” Lâm Phong gật gật đầu đáp:” Vậy Càn Dương Tử, Khai Dương Tử
sẽ dẫn theo đệ tử đi trước trợ trận!” Các đệ tử liền vâng mệnh rời đi.
Càn Dương Tử, Khai Dương Tử dẫn đầu đám đệ tử của Thúy Hà phái lúc
trước, Linh Thứu lão yêu lão yêu thì chỉnh đốn đám yêu binh ở Ác Ma sơn,
lại cùng với bốn vị sư tỷ kéo quân ào ào đến Hắc Hổ sơn. Hắc Hổ đại
vương ở Hắc Hổ sơn vốn là một con hắc hổ tu luyện thành tinh, pháp lực
tu vi còn cao hơn cả Linh Thứu. Thủ hạ có gần một vạn yêu binh, lại có
thêm mười tên tiểu đệ đã đại thành tiên đạo nên khi trước Linh Thứu lão
yêu đã bị Hắc Hổ đại vương ức hiếp rất nhiều. Nhưng giờ thì khác trước
rồi, Linh Thứu lão yêu đã được ăn một viên đại la cửu chuyển kim đan,
lại được hưởng vài quả đào vạn năm, pháp lực tăng mạnh, đã bỏ xa Hắc Hổ
nên nào còn sợ y nữa chứ. Lão muốn nhân dịp này, mượn cơ hội để tỏ rõ
chút uy phong của mình, tiện thể để trả đũa mối thù bị Hắc Hổ ức hiếp
trước đây. ” Sư phụ cũng có vài thủ đoạn, chẳng những được thưởng một hồ
lô kim đan, lừa được cả công chúa của Ngọc Đế lão nhi, giờ vô duyên vô
cớ còn được nhiều bàn đào như vậy. Đi theo sự phụ như vậy cũng không xấu
mặt mình!” Linh Thứu ngẫm nghĩ, cảm thấy bản thân cũng chẳng bị thiệt,
ngay cả đại la cửu chuyển kim đan và đào tiên đều được ăn thì còn dám
oán giận gì nữa. Cho dù là những thần tiên địa vị cao quý trên trời cũng
chưa chắc có được phúc duyên như vậy. Không chỉ Linh Thứu lão yêu nghĩ
vậy, mà ngay cả Càn Dương Tử, Khai Dương Tử do cũng nhận được rất nhiều
chỗ tốt, pháp lực tăng mạnh nên cũng có cùng suy nghĩ như vậy. Chỉ trong
chốc lát, yêu vân cuồn cuồn, đao kiếm sáng loáng, Lâm Phong cùng với bảy
đệ từ dẫn theo yêu binh yêu tướng khí thế ngút trời đánh thẳng đến Hắc
Hổ sơn. Cửu vĩ hồ là đại sư tỷ nên tất nhiên được tôn làm lớn, nàng phân
phó Linh Thứu lão yêu xuống khiêu chiến trước. Để tên Hắc Hổ kia nếu
thức thời thì đầu hàng Cực Lạc cung, còn nếu không hàng thì san bằng cả
Hắc Hổ sơn của hắn. Linh Thứu lão yêu vâng lệnh, hóa thành yêu quang bay
xuống. Lão hắng giọng hét lên ba tiếng khiến mấy trăm dặm chung quanh
Hắc Hổ sơn rung động. Bỗng một hồi trống vang lên, Hắc Hổ đại vương
người mặc hắc giáp, chân đi chiến ngoa, tay cầm Đằng mâu hóa thành yêu
quang dẫn theo yêu binh lao đến. ” Linh Thứu, ngươi thật không biết điều
gì cả, lại dám đến Hắc Hổ sơn của ta làm loạn à?” Hắc Hổ đại vương thấy
kẻ đến cũng chỉ là bại tướng dưới tay mình ngày trước thì cảm thấy giận
dữ. Có điều khi thấy được yêu vân cuồn cuồn, đao kiếm đầy trời thì không
khỏi sợ hãi:” Hỏng rồi, nghe nói kẻ thu nhận Linh Thứu làm đệ tử chính
là Cực Lạc cung chủ. Hắn là người đã tiêu diệt cả Thúy Hà phái, bây giờ
ta phải làm thế nào mới tốt đây?” Việc Lâm Phong tiêu diệt Thúy Hà phái
đã bị tất cả các môn phái, bè cánh trong phạm vi mấy ngàn dặm trong Thúy
Hà sơn biết được, họ cũng biết Cực Lạc cung chủ này có lai lịch rất lớn,
vạn vạn lần không được động chạm đến, cho nên đều đóng sơn môn, không ra
ngoài giao tiếp. Tránh để bị Ngọc Đế lão nhi phái tam đàn hải hội đại
thần dẫn thiên binh thiên tướng xuống trần xóa sổ. Nhưng trốn chỉ có thể
trốn được tạm thời, sao có thể trốn được cả đời. Hắc Hổ đại vương tự
biết Hắc Hổ sơn gần Cực Lạc cung nhất, y biết mình sớm muộn cũng trở
thành đối tượng tiêu diệt của Cực Lạc cung chủ nên đã cố hành xử rất cẩn
thận. Nhưng ai ngờ được hắn vẫn vác quân đến tận cửa nhà y. Thử hỏi giờ
thấy cảnh đao kiếm sáng loáng thế này thì có thể không sợ hãi được sao.
” Tên tiểu tử này thật không biết tốt xấu!” Linh Thứu lão yêu hừ lạnh,
lại vác cái ô dù sư phụ ra dọa:” Sư tôn của ta là đại la kim tiên thần
thông quảng đại chuyển thế, đến Thúy Hà sơn này khai cung lập phái, thu
nhận môn đồ để truyền giảng đạo pháp. Sao, tiểu tử, đầu hàng hay không,
nếu không bản đại vương cũng không ngại tiễn ngươi một đoạn đường!” Hắc
Hổ đại vương thấy Linh Thứu lão yêu vốn chỉ là bại tướng dưới tay mình,
giờ cáo mượn oai hùm lại dám diễu võ dương oai trước mặt mình thì nổi
giận, quát tháo:” Tiểu tử, ngươi có bản lĩnh gì mà đòi tranh cao thấp
với ta?” ” Chỉ sợ ngươi không xứng đấu với ta thôi!” Linh Thứu lão yêu
pháp lực tăng mạnh nên gan cũng to ra, giờ đã không thèm để Hắc Hổ lão
yêu vào mắt nữa, lại đúng lúc muốn báo thù ngày trước nên quát to một
tiếng, thúc giục yêu vân lao lên, Toái Tinh kiếm trong tay chém ra. Hắc
hổ đại vương dùng một thanh xà mâu để đấu với Toái Tinh kiếm, giao đấu
được vài hiệp. Ai ngờ Linh Thứu lão yêu lại bất ngờ phát lực, Toái Tinh
kiếm sáng rực lên, nguyên thần của yêu thần bị phong ấn ở bên trong lao
ra, há cái miệng rộng dữ tợn bắt đầu cắn nuốt. Hắc Hổ đại vương sao có
thể ngờ được lại có biến cố xảy ra nên bị yêu thần bất ngờ cắn trúng,
nguyên thần lập tức bị hút vào Toái Tinh kiếm. Hai yêu thần trong Toái
Tinh kiếm sau khi hấp thu nguyên thần của Hắc Hổ thì kiếm quang càng
manh, thân kiếm rung lên rồi tỏa ra một tầng tử quang. Trông cảnh này có
vẻ hai yêu thần này đang muốn phản khách vi chủ, định phá vỡ cấm pháp do
Lâm Phong bày ra. Linh Thứu lão yêu vô cùng hoảng sợ, lão vội vàng thu
phi kiếm lại, không dám để yêu thần trong kiếm tiếp tục cắn nuốt nguyên
thần nữa. Nếu không đợi chúng đủ mạnh liền phá vỡ phóng ấn thoát ra, lúc
ấy lão làm sao có thể áp chế được chứ. Hắc Hổ đại vương đã thần hình câu
diệt nên Linh Thứu lão yêu có thể dễ dàng san bằng Hắc Hổ sơn, thu nhận
yêu binh. Rồi cùng với Càn Dương Tử, Khai Dương Tử, và bốn bị sư tỷ đánh
thẳng một đường, mất hơn mười ngày đã tiêu diệt hơn mười môn phái ở
quanh Cực Lạc cung. Có yêu vương ma đầu, cũng có cả chính đạo tiên phái,
bất kể là chính tà đều bị diệt sạch. Yêu binh yêu tướng thu được thì sẽ
do Linh Thứu lão yêu thống lĩnh, còn một ít đệ tử của chính đạo tiên
phái sẽ do Càn Dương Tử, Khai Dương Tử thu nhận. Còn những yêu ma cường
đại, hay những cao nhân chính đạo có pháp lực mạnh mẽ thì đều bị cửu vĩ
hồ tứ nữ sử dụng đại la kiếm trận hoặc tru sát, hoặc bắt sống về Cực Lạc
cung. Không đầy một tháng, tất cả môn phái trong phạm vi mười vạn dặm
quanh Cực Lạc cung đã bị tiêu diệt sạch sẽ không còn một mống. Số lượng
đệ tử Càn Dương Tử, Khai Dương Tử hai người thu nhận đã lên đến mấy vạn.
Linh Thứu lão yêu cũng thu đuợc hơn mười vạn yêu binh, nhưng đa phần chỉ
là hạng tôm tép vô dụng, thực lực không được đồng đều. Lâm Phong nếu
muốn lập căn cơ ở đây thì còn rất nhiều việc phải làm. Hắn dùng phép
chuyển núi để dời ba mươi sáu ngọn núi có linh khí sung túc đến để lập
thành một trận pháp vây quanh Cực Lạc cung. Trận pháp lấy Thiên Trụ
phong làm trung tâm, xung quanh mấy trăm dặm đào một cái hồ nhân tạo lấy
nước trực tiếp từ biển đông. Ba mươi sáu ngọn núi trong trận hợp thành
một thể, mỗi ngọn đều được Lâm Phong thiết lập nhiều cấm pháp. Hắn còn
phát Hồng Mông tử khí ra khiến cho phạm vi xung quanh tràn ngập tử khí (
khí màu tím) . Phàm là đệ tử của Cực Lạc cung thì đều có thể hấp thụ
Hồng Mông tử khí do trời đất sinh ra để tinh luyện nguyên thần, khiến
đám yêu binh nhờ vậy mà yêu khí cũng dần thu liễm, quanh thân ít nhiều
gì cũng đã hiện ra một tầng tử khí nhàn nhạt. Không còn yêu khí tản ra
nên nhìn qua cũng không biết được chúng có xuất thân từ bàng môn tà đạo.
Trận pháp này mặc dù không sánh được với đạo tràng của một vài kim tiên,
nhưng coi như cũng đã xây dựng được nền móng ban đầu. Những thiên cổ
tiên nhân này đã phải trải hàng tỉ năm tháng mới tạo nên được những đạo
tràng, đó mới chính tiên lâm thắng cảnh thực sự. Xung quanh Thiên Trụ
phong mặc dù khá có quy mô, nhưng nếu muốn so sánh với đàn tràng do
thiên cổ tiên nhân tạo nên thì chênh lệch quả không phải nhỏ. Hơn nữa
cũng chỉ mới qua mấy ngày, sợ rằng ngay cả nhân sâm cũng không dài thêm
chút nào, chứ đừng nói đến việc mọc được bàn đào vốn là loại cây cực kỳ
quý giá ( ở đây ý chỉ phải mọc được đào tiên thì may ra mới đú được với
mấy đạo tràng cấp cao) . Còn về phần làm thế nào để có tiên gia mạnh mẽ
như trên thiên đình, Lâm Phong tuy có nghĩ tới, nhưng cũng chỉ để trong
lòng mà thôi. xem tại TruyenFull.vn Cũng may hắn được chưởng quản Hồng
Mông khí nên có thể cho Hồng Mông tử khí bao phủ mấy vạn dặm chung
quanh. Mây tía núi xanh, cũng có được vài phần khí thế của tiên gia. So
với những động phủ của các yêu vương khác trong Thúy Hà sơn thì đẹp hơn
nhiều. Lâm Phong đã quyết định xây dựng căn cơ ở Thúy Hà sơn, khiến cho
những cư yêu đại ma ở quanh khi nhìn thấy thực lực của Cực Lạc cung ngày
càng mạnh mẽ, lại thêm có thiên đình làm chỗ dựa thì đều hoảng sợ. Chúng
biết Cực Lạc cung này quá nguy hiểm, nếu cứ để nó tiếp tục phát triển
thêm thì sau này sợ rằng mình sẽ không còn chỗ để đặt chân. Cho nên
chúng đều có ý nghĩ là nhân lúc Cực Lạc cung còn chưa phát triển ổn
định, thừa cơ đánh nhanh diệt gọn luôn. Chỉ là yêu tộc với ma môn từ
thời hồng hoang đại chiến đến nay vẫn là kẻ thù không đội trời chung,
đám cự yêu đại ma trong Thúy Hà sơn cũng thề bất lượng lập nên dù đang
trong tình cảnh khó khăn nhưng vẫn khó để tạm buông bỏ đao kiếm, cùng
chung sức chống kẻ thù chung. Cương thi lão ma ở Hắc Thủy giản vốn là
một đệ tử phái Côn Luân, chỉ vì vi phạm môn quy nên bị ép trọng nhập
luân hồi chuyển kiếp, vì vậy nên bỏ trốn, sau lại sa vào ma đạo. Lão vì
luyện một môn pháp quyết tà dị nên biến thành cương thi, người chẳng ra
người, quỷ chẳng ra quỷ, nhưng đổi lại nhờ vậy mà lão cũng có rất nhiều
thần thông. Cương thi lão ma ở Hắc Thủy giản xưng vương xưng tướng,
chính là ma vương mạnh nhất ở Thúy Hà sơn, trên không phục trời, dưới
không kính đất, đã sống sung sướng mấy nghìn năm rồi. Giờ tự dưng lại bị
Cực Lạc cung khốn kiếp nào đó cưỡi lên đầu thì làm sao mà lão chịu được,
lão quyết không để mặc Cực Lạc cung phát triển yên ổn nên đã sai thủ hạ
đến mời hồng bào lão yêu chung tay tiêu diệt Cực Lạc cung. Hồng bào lão
yêu kia là thái cổ ngạc ngư đã đắc đạo, lập hang ổ ở Dương Điệp sơn, thủ
hạ cũng có đến mười vạn tinh binh, chính là yêu vương có thế lực lớn
nhất trong Thúy Hà sơn. Mặc dù lão xuất thân yêu tộc, nhưng lại vì muốn
tiêu diệt Cực Lạc cung nên cũng đồng ý với lời mời của cương thi lão ma,
vì vậy khoản đãi sứ giả của cương thi lão ma một phen, sau còn tự mình
tiễn sứ giả khỏi động phủ. Nhưng khi lão vừa mới trở lại động phủ thì
chợt nhe thấy trên cửu thiên vang lên một tiếng chuông. Tiếng chuông
nghe thật du dương, nhưng lại ẩn chứa bên trong sát lục chi khí, khiến
cho thời gian như ngưng đọng lại. Tiếp đó lại thấy xuất hiện một một
khối huyết nhục từ trong vết rách hư không rơi thẳng xuống phía dưới
chân mình. Khối huyết nhục đó chính là sứ giả của cương thi lão ma.