Vô Lại Kim Tiên - Chương 216 - Trảm thảo trừ căn
Chương 216: Trảm thảo trừ căn
Nhóm tán tiên được Tây Hoa Tử mời đến hổ trợ lập tức giải tán, Lâm Phong
cũng không đuổi theo. Hắn khẽ vẩy tay thu lại Đả Tiên ấn, đợi sau khi
hồi cung tế luyện một lần nữa rồi giao cho môn hạ đệ tử chống đỡ thiên
kiếp. Bên kia tứ nữ cùng Côn Luân ngũ tiên giao đấu cũng thật kịch liệt.
Diệu Ngôn sư thái tế lên một cây Hàng Ma xử, Diệu Pháp Chân nhân sử dụng
một lưỡi phi kiếm, hai người này vây công thất công chúa. Còn Diệu Nhất,
Diệu Huyền, Diệu Hoa cùng Tam Bích tỷ muội cũng đánh nhau hấp dẫn xiết
bao. Mỗi người đều thi triển thần thông, miễn cưỡng cũng ngăn cản được
thế công của Tam Bích tỷ muội. Có điều là Tây Hoa Tử chết đi, còn đám
tán tiên nhân mời đến trợ giúp lại rủ nhau giải tán, cái này khiến ngũ
tiên còn lại đã sớm sinh ý thoái lui. Do vậy động thủ khó tránh khỏi bó
tay bó chân. Hơn nữa pháp lực thần thông cũng không thắng được tứ nữ,
pháp bảo thì càng không bằng, mọi người đều lâm vào tình trạng nguy hiểm
sợ là không bao lâu nữa liền phải theo gót lão đạo Tây Hoa Tử. Thất công
chúa lấy ra Thiên Thương cầm, vân quang màu đỏ đánh phá khắp nơi. Diệu
Ngôn cùng Diệu Pháp tránh né đủ mọi đường chật vật chịu không nổi. Diệu
Ngôn sư thái lấy từ tăng bào ra một đạo kim phù phật môn tỏa Phật quang
màu vàng hộ thân. Đó chính là hộ thể kim phù mà Sa Bà Tịnh Thổ Như Lai
sử dụng, có thể kháng cự vạn ma. Mặc dù pháp lực của Thất công chúa vượt
qua Diệu Ngôn, nhưng Sa Bà Tịnh Thổ Như Lai đã tiến nhập tịch diệt chi
đạo, chỉ thiếu chút nữa là đem bản thể ký thác hư không trở thành Tịch
Diệt Hỗn Nguyên, pháp lực thần thông không dưới Đông Hoa thượng tiên
cùng Trấn Nguyên đại tiên. Cả Tây Thiên Phật đà cũng chỉ có Nhiên Đăng
Cổ Phật cùng Phật Di Lặc mới có khả năng so sánh. Thất công chúa tuy
tiến nhập Cực Lạc đại đạo, nhưng pháp lực thần thông thì vừa vừa bước
vào trình độ Kim tiên. Tuy trong tay có Thiên Thương cầm, nhưng lại phá
không được Như Lai hộ thể kim phù nên chỉ làm gương mặt Dao Trì công
chúa thêm tức tối liền thúc dục Thiên Thương cầm mãnh liệt oanh tạc. Tuy
vẫn phá không được Như Lai kim phù, nhưng thực sự khiến cho Diệu Ngôn ni
cô khiếp sợ ngọc dung tái mét, mặt không còn chút máu. Bích Nhu tiên tử
có được Tử Long Tiêu. Lúc này Tử Long Tiêu là vật vô chủ, chỉ cần dùng
Nguyên Thần luyện qua một chút là sử dụng được. Bích Nhu tiên tử xuất ra
Tử Long Tiêu, một tiêu đánh lên phi kiếm Diệu Hoa lão đạo. Lập tức đánh
phi kiếm của lão đạo kia thành mảnh nhỏ, thuận thế đánh một tiêu ở giữa
trán, thần hình cụ điệt . Bích Du tiên tử xuất ra Hỗn Độn Thiên La tán
để đấu với Diệu Nhất lão đạo. Cái Hỗn Độn Thiên La tán này cũng là một
kiện tiên thiên linh bảo lợi hại, sau khi xuất thế bị Đông Hoa Thượng
tiên đoạt được ban cho Bích Du tiên tử. Diệu Nhất lão đạo pháp lực không
kịp Bích Du tiên tử, phi kiếm cũng không so được loại tiên thiên linh
bảo này nên đã sớm bị cuốn đi. Bích Du tiên tử giơ lên Bảo Tán Tứ Xử
phất loạn khiến cho Diệu Nhất lão đạo rối loạn chân ta bay khắp nơi
giống như con bọ mất đầu. Vừa vặn Bích Nhu tiên tử một tiêu đánh chết
Diệu Hoa chân nhân. Tử Long Tiêu lại chuyển đánh vào sau ót Diệu Nhất
lão đạo. Diệu Nhất lão đạo thét to một tiếng, cũng chết dưới Tử Long
Tiêu . Lúc này Lâm Phong vừa mới thu Đả Tiên Ấn, thấy Diệu Ngôn có Như
Lai hộ thể kim phù khiến Thất công chúa không cách nào phá vỡ. Cũng
không quản cái gì đánh lén hay không, lấy Thất Thải Nguyên thạch đánh ra
ngoài. Diệu Ngôn ni cô thét to một tiếng, hộ thể Kim phù bị Thất Thải
Nguyên thạch đánh vỡ rồi nện vào giữa lưng Diệu Ngôn. Thân thể bị đánh
thành cám vụn. Một khỏa bạch sắc Xá Lợi cỡ long nhãn từ đỉnh đầu bật ra
chợt lóe lên muốn bỏ chạy. Lâm Phong dùng Kim Quang phiến quạt một cái.
Một đạo kim quang đem xá lợi tử thu vào. Cái xá lợi tử này vốn là tinh
thần niệm lực biến thành, chính là đồ xịn, lãng phí thì quá đáng tiếc,
vừa vặn dùng để tế luyện Kim Quang phiến. Diệu Huyền cùng Diệu Pháp thấy
tình thế không ổn. Sư phó cùng vài vị sư huynh trước sau tử trận, sợ là
Côn Luân phái kiếp nạn khó mà tránh khỏi đâu còn có chiến tâm, đã sớn
nghĩ kế chuồn đi. Có điều là bị tứ nữ cuốn lấy, một người cũng không
tránh được kết cục thần hình cụ điệt thoát thân không ra, giờ phút này
đều đã hoảng sợ đến linh hồn nhỏ bé đều lay động. “Nhổ cỏ không trừ gốc,
đến mùa xuân lai sinh sôi. Chỉ có thể san bằng Côn Luân phái!” Lâm Phong
cũng không phải là người lương thiện, sao có thể nhổ cỏ thì không trừ
gốc, cũng không khách khí ném ra tam muội Thần Phong linh, một luồng tam
muội Thần Phong thổi ra ngoài. Diệu Huyền Chân nhân bị Bích Nguyệt tiên
tử đánh cho thất điên bát đảo, làm gì còn có khí lực chống cự. Thét to
một tiếng, Nguyên Thần bị trực tiếp luân hồi đầu thai . Diệu Ngôn bị Lâm
Phong đánh giết, chỉ còn một mình Diệu Pháp lão đạo thì làm sao có thể
đỡ nổi Thất công chúa. Thất công chúa thúc dục Thiên Thương cầm đại phát
thần uy, vô số xích quang theo bốn phương tám hướng chen chúc bay tới.
Diệu Pháp lão đạo tránh cũng không thể tránh, đành phải cắn răng ngăn
cản. Nhưng chỉ nghe được tiếng rít long trời lở đất, Diệu Pháp lão đạo
cũng bị Thiên Đãng cầm thanh toán. “Phu quân, hiện tại chúng ta cùng
phái Côn Luân đã kết nhân quả, không bằng một chuyến san bằng tây Côn
Luân, nếu không sau này này rất nhiều nhân quả sợ là sẽ ứng trên người
môn hạ đệ tử!” Thất công chúa lòng có tính toán, biết chính mình vợ
chồng năm người diệt sát Côn Luân tổ sư Tây Hoa Tử cùng Côn Luân ngũ
tiên, nếu mà không diệt luôn tây Côn Luân, đệ tử tây Côn Luân cho dù
không làm gì được phu thê mình nhưng môn hạ đệ tử lại ngăn cản không
nổi. Nhân quả hơn phân nửa sẽ ứng nghiệm trên người môn hạ đệ tử Cực Lạc
cung. Nhưng Tam Bích tỷ muội cũng có cách nhìn khác. Bích Nhu tiên tử
nói: “Trên Côn Luân này còn có vài chục vạn đệ tử, tạo nhiều sát nghiệt
là sẽ phạm phải thiên hòa, sau này sợ là khó dứt thiện niệm!” Lâm Phong
cười nói: “Không sao, nghĩ lại lúc ta tại Thái Hư ảo cảnh tạo sát nghiệt
đâu chỉ ngàn vạn, cũng không quan tâm nhiều trên Côn Luân phái này có
hơn mười vạn nhân mạng. Môn hạ đệ tử Cực Lạc cung tu vi còn nông cạn,
nếu không san bằng phái Côn Luân sẽ có rất nhiều nhân quả sợ là ứng
nghiệm trên người môn hạ đệ tử, cũng không phải là điều ta muốn chứng
kiến.” Lập tức lấy ra Thất Thải Nguyên thạch phóng xuống phía dưới, phá
Côn Luân hộ sơn cấm pháp. Trong âm thanh long trời lở đất, vô số độn
quang trên Côn Luân tiên sơn bay ra, giống như sao băng trên không trung
trốn tán loạn khắp nơi. Lâm Phong quát lên mà phát lực, Thất Thải thần
quang tăng vọt. Vô cùng vô tận Thất Thải thần quang đảo qua tây Côn
Luân, quang hoa phi kiếm chạy trốn đầy trời lập tức bị nghiền thành bột
mịn. Hơn mười vạn đệ tử tây Côn Luân trong thời gian lật bàn tay bị diệt
sát. Bước được vào Kim tiên đại đạo chính là đại thần thông, dời non lấp
biển cũng chỉ là một cái phất tay. Cho dù thiên tiên cùng Kim tiên cũng
chẳng qua là một bước mà thôi, nhưng cảnh giới chênh lệch lại không chỉ
đơn giản là cách xa vạn dặm mà thôi. Huống hồ tên biến thái Lâm Phong có
pháp bảo cũng là quá biến thái. Những đệ tử bình thường của Côn Luân
phái này làm sao còn đường sống. Chính là bởi vì nhân quả liên quan mà
bị Thất Thải thần quang cuốn qua. Nếu có chút may mắn là lập tức toàn bộ
xuống Địa phủ đi gặp Diêm vương, mệnh không tốt thì lạc vào thần hình cụ
điệt kết cục trọn đời không được siêu sinh. Lập tức kết thúc mầm nhân
quả với phái Côn Luân. Thất công chúa đề nghị: “Đại tỷ tự ý xuống trần
yêu phải người phàm nên bị Phụ hoàng đưa sang Bách Hoa lâm ở phía tây
Thiên giới Ngân hà. Đại tỷ phu bị đưa sang Tam Âm động phía đông Ngân
hà. Mỗi ngàn năm mới có thể gặp mặt, chúng ta đã đến Thiên giới, không
bằng thuận tiện đi xem bọn họ một nhà đi!” Tam Bích tỷ muội ngạc nhiên
nói: “Chúng ta cũng đã được nghe nói việc này, vừa vặn một chuyến cùng
đi xem!” Tất cả đều nhìn về phía Lâm Phong. Lâm Phong vui vẻ đồng ý. Lập
tức vợ chồng năm người hóa thành kim quang, trực tiếp lên Thiên giới
Ngân hà, hướng Bách Hoa lâm mà đi. Đọc Truyện Online mới nhất ở
TruyenFull.vn Thiên giới Ngân hà vô biên vô hạn; lớn không thể lường.
Nối thông nam bắc, so với tứ hải ớ hạ giới còn lớn hơn không biết gấp
bao nhiêu lần. Lâm Phong đã đạt được Kim tiên, có đại thần thông. Tự
nhiên không cần đến hai ba ngày, thậm chí mấy năm. Một luồng tử quang
xoáy lên, cuồn cuộn quay vòng chỉ nửa canh giờ liền đến Bách Hoa lâm
phía tây Ngân hà. Bách Hoa lâm này vốn là một vùng đất Tiên Gia, linh
khí sung túc. Những đám tiên vân kết thành mảng lớn bay lên, dẫm lên
trên càng giống như đi trên đất khiến cho người ta vui vẻ thoải mái. Vô
số linh hoa dị thảo không biết tên tranh nhau mọc, trong đó có nhiều cỏ
cây Tinh Linh đắc đạo tu thành người. Chúng biến ảo thành tiên nữ đùa
giỡn ở giữa, cười cười nói nói không thể náo nhiệt hơn. Bách Hoa lâm đại
khái lớn mấy trăm dặm, chính giữa có một vườn tiên. Trong vườn có một
cung điện, Đại tỷ của Thất tiên nữ sống bên trong đúng là Chức Nữ. Sau
khi Chức Nữ bị Vương Mẫu bắt trở lại Thiên giới đã bị đưa tới đây trong
Bách Hoa lâm, còn sai Trị Nhật thần trong coi, một năm chỉ được cùng
Ngưu Lang với con trai bị đày ở Tam Âm động gặp mặt một lần. Một đoàn tử
quang hạ xuống tại Bách Hoa lâm, năm người Lâm Phong hiện thân. Thất
công chúa cười nói: “Phụ hoàng đem Đại tỷ nhốt vào trong Bách Hoa lâm,
phái Trị Nhật thần trấn thủ không cho tỷ muội chúng ta qua thăm. Nhưng
hôm nay lại phạm vào thiên điều, cũng không biết phụ hoàng có phái Na
Tra tới hạ giới bắt chúng ta hay không!” Lâm Phong cười nói: “Nàng muôn
đời chuyển kiếp, đầu thai làm Ngọc đế Thất công chúa. Cho dù là Thánh đế
đem nàng dẫn độ đi, đối với ta thì cũng là sấm lớn mưa nhỏ. Nếu việc này
đáng giá cân nhắc, chắc hẳn còn có lí do của Ngài. Chỉ cần lão già Ngọc
đế không mời Như Lai làm khó ta thì những thiên binh kia thiên tướng ta
còn không để vào mắt!” Năm trăm năm trước, hầu tử đại náo Thiên cung,
đánh cho thiên giới chúng thần bỏ chạy tán loạn. Ngọc đế không làm gì
được đành phải mời Sa Bà thế giới Như Lai ra tay, đem hầu tử trấn áp tại
dưới Ngũ Chỉ sơn. Chúng thần ngày đó tất cả đều là bị thịt không làm gì
được hầu tử. Nhưng Như Lai có thần thông khôn cùng, hầu tử sao là đối
thủ, cuối cùng là bị trấn áp tại dưới Ngũ Chỉ sơn đành chờ kiếp số. Lâm
Phong vừa mới bước vào Cực Lạc đại đạo, đụng với Bồ Tát có hai thân
ngoại hóa thân lại còn có thể ỷ vào pháp bảo lợi hại, tu vi chỉ kém một
bước là được vào đại Tịch diệt, tu thành Hỗn Nguyên thánh đạo. Pháp lực
thần thông hiện tại của Lâm Phong còn kém xa mười vạn tám ngàn dặm. Năm
người vừa mới hiện thân, thì có một pho tượng kim giáp thần cao vạn
trượng hiện thân quát lớn: “Bọn ngươi là tiểu tiên phương nào mà cũng
dám xông vào cấm địa Thiên đình. Nhanh chóng thối lui, chớ để mất mạng!”
Lâm Phong cười nói: “Thằng nhãi này không biết tốt xấu, còn không nhường
đường?” Tay khẽ lắc, một đoàn tử quang cuốn tới thổi kim giáp thần thẳng
sang bên kia Ngân hà. Bích Nhu tiên tử hé miệng cười nói: “Chàng không
sợ Ngọc đế phái thiên binh thiên tướng hạ giới thảo phạt, chỉ là đáng
thương Trị Nhật thần tướng này rơi xuống sông Ngân hà. Sợ không phải
không có ba tháng công phu cũng chưa về được.” Bích Nguyệt tiên hồ cười
duyên nói: “Tỷ tỷ như thế nào đã quên, phu quân đại nhân lại không giảng
đạo lý. Thần tướng không biết tốt xấu, tự nhiên là phải cho hắn nếm chút
khổ sở!” Đang lúc mấy người nói chuyện thì có vài vị hoa lam tiên nữ
chạy ra đứng ở phía xa ngó ngó nghiêng nghiêng sang bên này dò xét, còn
to nhỏ bàn luận. Lâm Phong dùng thần thức quét qua liền thấy rõ ràng,
những này tiên nữ đều là chút ít cỏ cây thành tinh hóa thân tiên nữ,
nhưng đều đẹp tuyệt trần. Nếu những tất cả những tiên nữ này đều tự ý
xuống hạ giới thì chắc khiến khủng long chạy đầy đường Nhân Giới, không
biết sẽ khiến lộn xộn đến cỡ nào. Mấy người vòng quanh một hồi đã đến
Tiên thảo viên trong cung điện. Vài tiên nữ đang chăm sóc hoa cỏ không
đề ý thấy có người đột nhiên xông vào, đều hét lên. Đến khi thấy rõ
người tới không giống là kẻ ác mới cuống quít đi bẩm báo. Chỉ trong chốc
lát, một tiên nữ tuyệt mỹ làm cho người hoa mắt từ trong nội cung đi ra.
Tiên nữ mặc bộ đồ trắng, dung nhan nguyệt thẹn hoa nhường nghiêng nước
nghiêng thành. Thấy Thất công chúa, đầu tiên là sững sờ rồi mừng rỡ chạy
tới, cùng Thất công chúa đoàn tụ mà vui mừng khóc. Vị này đúng là đại tỉ
của Thất tiên nữ, Ngọc đế Đại công chúa Chức Nữ. Thất công chúa vui mừng
rơi lệ, hai tỷ muội một hồi không ai nói gì. Sau Chức Nữ vừa buông Thất
công chúa ra mà hỏi: “Thất muội vì sao đến Bách Hoa lâm thăm ta, sáu vị
muội muội vẫn tốt chứ, sao không cùng ngươi đến?” Nhưng nàng lại sớm đã
quên mất Ngọc đế lão nhân không cho phép bất luận kẻ nào được tới thăm
mình. “Chúng muội là tiện đường tới thăm tỷ cùng tỷ phu, sáu vị tỷ tỷ
đều ở Cực Lạc cung , bởi vậy chưa cùng tới!”Thất công chủ vội vàng kéo
đến chỗ Lâm Phong giới thiệu thoáng cái đời trước đời sau, đem ba Bích
tỷ muội cũng giới thiệu. Chức Nữ lúc này mới chú ý tới Lâm Phong cùng
Tam Bích tỷ muội. Thấy Lâm Phong thật là tuổi trẻ, mà lại tướng mạo
đường đường, pháp lực đạo hạnh cũng là không lường được thì biết là tiên
nhân, không khỏi cười nói: “Thất muội lại được phu quân tốt như vậy, chỉ
là trong lúc này không dễ vượt qua kiểm tra của phụ hoàng. Các ngươi
cũng nên cẩn thận ” Nàng vốn xuống hạ giới thành thân với Ngưu Lang, bị
Ngọc đế bắt trở về đưa vào trong Bách Hoa lâm. Bên người chỉ dẫn theo nữ
nhi, còn nhi tử (con trai) và Ngưu Lang cùng một chỗ bị đưa sang Tam Âm
động bên kia Ngân hà, người một nhà lâu năm mới có thể gặp mặt một lần.
Hôm nay thấy muội muội cũng đi theo vết xe của mình bởi vậy mở miệng
nhắc nhở. Trong lời nói không khỏi lẫn vài phần cô đơn, trên gương mắt
đẹp làm cho người cháng váng cũng toát ra một vẻ u sầu nhàn nhạt. Lâm
Phong cười nói: “Công chúa đừng quá lo lắng ” Chức Nữ khó hiểu, nhìn về
phía Thất công chúa. Thất công chúa cười nói: “Tỷ tỷ không cần thay
chúng ta lo lắng, phu quân đắc đạo Hỗn Độn, Hồng hoang đại chiến thì vào
luân hồi chuyển kiếp. Hiện nay còn được tổ sư ban thưởng cho Thái Cực đồ
thành đạo, có đại cơ duyên, còn có thánh mẫu nương nương bảo hộ. Phụ
hoàng cũng là tiếng sấm lớn hạt mưa nhỏ. Làm chút mặt mũi công phu thôi.
Sẽ không làm khó chúng ta!” “Muội quả thật tốt số!” Chức Nữ nghe vậy cực
kỳ hâm mộ, âm thầm cảm thấy hiếu kỳ tiện nghi muội phu này là lai lịch
thế nào. Thậm chí ngay cả phụ hoàng cũng muốn đối tốt với hắn, rồi lại
không tiện hỏi nhiều, vội vàng mời vợ chồng Lâm Phong năm người đi vào.
Nhưng mà cung điện chưa xứng được gọi là một tòa tiên phủ đơn giản nhất,
bên trong chỉ có mấy trăm tiên nữ cùng mẹ con Chức Nữ, vẫn không so nổi
với hoàng cung Hoàng đế nước Đại Đường dưới hạ giới. Nhưng mà tiên khí
tràn đầy không dính nửa điểm thế tục, thực sự cung điện Hoàng gia phàm
phu tục tử có khả năng sánh lại được. Đoàn người đến hậu điện thì chỉ có
Lâm Phong là nam nhân, bởi vậy được ngồi trên. Chức Nữ phái Mẫu Đơn tiên
tử đứng hầu một bên đi gọi một tiên nữ mười bảy mười tám tuổi đến. Sau
khi giới thiệu mới biết tiên nữ kia đúng là con gái của Chức Nữ cùng
Ngưu Lang. Một nhà bốn khẩu bị Ngọc đế phân chia tại hai bên bờ sông
Ngân hà. Ngưu Lang mang theo đứa con trai trú ở Tam Âm động, Chức Nữ dẫn
theo con gái ở tại Bách Hoa lâm bên này.