Vô Lại Kim Tiên - Chương 228 - Đại thánh bái sư
Chương 228: Đại thánh bái sư
Hầu tử trở lại Hoa Quả Sơn, cả ngày tiêu dao khoái hoạt, không lạy Phật,
cũng không tôn đạo. Trên không sợ trời, dưới không sợ đất, nhàn hạ thao
luyện yêu binh yêu tướng, trong nháy mắt vài chục năm nhanh chóng trôi
qua. Bị Như Lai giam cầm ở Ngũ Chỉ sơn năm trăm năm năm, tên Hầu tử này
cuối cùng cũng biết thiên ngoại hữu thiên , người giỏi còn có người giỏi hơn. Không nói cho dù bản thân nắm
giữ hư không như thánh nhân, thì gặp Tây Thiên Phật đà cùng Bồ Tát, cùng
với vị thượng cổ Kim tiên ẩn tu từ xưa, cũng khó mà chống nổi. Hầu tử từ
khi từ biệt Thạch Cơ rời khỏi Ngũ Chỉ sơn cũng đã gần trăm năm. Gần đây
có chút nhớ nhung, muốn đi Cực Lạc cung xem xem. Nhưng rồi lại đối với
Cực Lạc cung chủ trong lòng có chút vướng mắc. Không muốn mất mặt mũi,
lại thầm nghĩ không phải là đối thủ của Cực Lạc cung chủ, mới thôi không
tìm đến. Hôm nay, Hầu tử đã nghĩ xong xuôi, không cam lòng bị Như Lai
giam cầm Ngũ Chỉ sơn năm trăm năm, từ Hoa Quả Sơn dùng cân đẩu vân nhảy
lên mây, gãi đầu gãi tai một hồi, thầm nghĩ: “Không bằng đi tìm mấy tên
hòa thượng phật môn kiếm chuyện!” Lập tức hóa thành hào quang, cân đẩu
vân liên tiếp. Không tới mười ngày đã qua Nam chiêm Bộ châu, đến Tây
Ngưu Hạ châu. Sau khi Hồng hoang đại chiến qua đi, Vô Khổ đạo nhân đi
Tây phương, khai sáng nhất mạch Phật môn. Ở Tây Ngưu Hạ châu mọi nhà đều
kính Phật, ai ai cũng cung phụng đại thừa Phật chủ nam mô A Di Đà Phật,
Phật pháp hưng thịnh, Phật quang chiếu khắp nơi, chùa miểu chỗ nào cũng
có. Hầu tử vốn là đến gây sự, tự nhiên sẽ không làm chuyện tốt. Những
nơi đi qua chó gà không tha, phàm là những ai trên đầu tóc ngắn, toàn bộ
đều đánh chết, lấy đánh giết làm niềm vui, hung hăng mở miệng chửi mắng.
Chủ trì Phật tự hồng pháp là đồ đệ của Mục tôn giả vốn tọa hạ trước Sa
Bà Thích Già Như Lai bị Hầu tử đánh đến. Ngày hôm đó Mục tôn giả tất
nhiên là cảm ứng được, nhưng trong lòng biết không địch lại Hầu tử. Vội
vàng lên thế giới Sa Bà tới gặp Như Lai nói rõ. Như Lai thầm nghĩ: “Đang
muốn cho con khỉ này kết nhân quả lên đầu Cực Lạc cung chủ!” Lập tức
phân phó:” Kiếp số đã đến, có một kiếp này, chúng tăng các ngươi không
cần tức giận, tất cả trở về động phủ!” Ngày đó Mục tôn giả không cam
lòng, cũng không dám kháng pháp chỉ của Như Lai, lập tức đi ra đại điện,
trở về động phủ lĩnh ngộ Phật pháp. Hầu tử đánh giết vài chùa miếu, bực
tức cũng tiêu tan không ít nên dong chơi khắp. Ngày hôm đó đi ngang qua
Tích Thạch Sơn. Chợt nhớ tới một chuyện, thầm nghĩ: ” Nghe nói Ngưu Ma
vương càn rỡ vô cùng, lão Tôn cũng không để vào mắt, vừa vặn tìm hắn
giải trí vậy!” Lập tức nhảy lên cân đẩu vân, đưa tay che mắt, vận khởi
Thiên nhãn quan sát khắp nơi. Không ngờ phát hiện thấy một tiểu yêu đầu
trâu xuất hiện hướng Hầu tử quát: “Thằng nhãi nhà ngươi là yêu quái
phương nào? Đầu trộm đuôi cướp muốn ăn trộm hả, mau mau thúc thủ chịu
trói, tới gặp Đại vương nhà ta!” Hầu tử cười nói: “Đồ tiểu yêu nhà ngươi
không biết tốt xấu. Lão Tôn nếu nói tên ra, có khi khiến ngươi tè ra
quần, ngươi lại mà nghe kỹ. Tôn gia gia của ngươi chính là Tề Thiên đại
thánh Tôn Ngộ Không năm trăm năm trước đại náo Thiên cung. Mau mau gọi
Ngưu Ma vương ra gặp ta, nếu không đừng trách lão Tôn phá sạch núi của
hắn!” Nghĩ tới Tề Thiên đại thánh năm đó náo loạn Thiên cung, uy danh
tam giới, ai ai cũng biết. Con tiểu yêu này vừa nghe người đến là Tề
Thiên đại thánh Tôn Ngộ Không không có địch thủ chốn Thiên đình thì
không còn dám lắm miệng, sợ vãi tè vội vàng vào báo cáo. ( vừa chạy vừa
tè vãi ) “Cái gì, Tề Thiên đại thánh? Hầu tử đến Tích Thạch Sơn của ta
làm gì?” Ngưu Ma vương nghe xong, có chút ngoài ý muốn. Nhưng cũng không
sợ Hầu tử, đứng dậy bước đi thong thả vài bước, phân phó tiểu yêu mời
đến Thiết Phiến công chúa nói: “Phu nhân, con khỉ kia vốn là hạng hung
hăng, năm đó náo loạn Thiên cung, tạo ra thanh danh rất lớn. Hôm nay ta
có thể đi ra ngoài cùng hắn phân cao thấp, nàng đưa quạt Ba Tiêu cho
ta.” “Thiếp thân đi trợ trận cho phu quân!” Thiết Phiến công chúa cũng
là hạng người pháp lực cao cường, lập tức đem quạt Ba Tiêu cho Ngưu Ma
vương, dẫn mười vạn yêu binh yêu tướng, mở cửa núi, cưỡi mây bay ra, tại
cửa núi, đối đầu với Hầu tử. Ngưu Ma vương thân phát yêu quang cưỡi mây,
xách cương xoa, mặc khôi giáp, chỉ Hầu tử nói: “Con khỉ nhà Ngươi, không
ở Hoa Quả Sơn mà làm Tề Thiên đại thánh, lại chạy đến chỗ của ta làm
gì?” Hầu tử cười nói: “Lão Tôn nghe nói ở Tích Thạch sơn có quạt Ba Tiêu
có thể quạt ra Tiên Thiên Thần Phong, đặc biệt đến mượn dùng một lát.
Lão Ngưu ngươi nếu là thức thời, mau đem cho lão Tôn mượn dùng một lát,
sau này sẽ tự trả lại ngươi. Nếu không đừng trách Như Ý Kim Cô bổng của
lão Tôn !” Hầu tử cũng thông minh, biết tìm cớ. Ngưu Ma vương giận dữ:
“Hay cho con khỉ nhà ngươi, chớ có càn rỡ, trước cùng phân cao thấp!”
Tay cầm cương xoa, đánh tới Hầu tử. Hầu tử cười to: “Đang muốn cho lão
Ngưu ngươi biết rõ lợi hại của lãoTôn !” Thân hình liền biến hóa, biến
thành con khỉ lớn cao hơn vạn trượng, Như Ý Kim Cô bổng cũng tùy ý dài
theo ra, cơ hồ muốn đội lên tới Linh Tiêu đại điện, hùng hổ đến chiến
Ngưu Ma vương. “Cái con khỉ này có thể đánh lên Thiên cung, thật cũng có
chút thần thông!” Ngưu Ma vương thầm nghĩ, nhưng lại không sợ, thân mình
nhoáng một cái, cũng cao vạn trượng, vận khởi thần thông, đón tiếp Hầu
tử . Hai người thần thông không kém, va chạm tóe lửa, đều thi triển hết
thần thông,chém giết mãnh liệt. Nửa người chìm trong mây, đánh đánh đỡ
đỡ, long trời lở đất, hư không sụp đổ, loạn lưu kích động. Thiết Phiến
công chúa vội vàng mang theo yêu binh yêu tướng rời khỏi mấy trăm dặm, ở
phía xa trợ giúp. “Ăn của lão Tôn một gậy.” Hầu tử thích thú, thoải mái
đánh không biết mệt mỏi, càng đánh càng mạnh. Hắn biến thân, hiện thành
ba đầu sáu tay, hét lớn một tiếng, đánh vào đầu Ngưu Ma vương. Ngưu Ma
vương thầm kêu không tốt, biết rõ Hầu tử này khó đối phó, vội vàng lấy
ra quạt Ba Tiêu, niệm động chân ngôn, chiếu vào đầu Hầu tử một cái. Quạt
Ba Tiêu này chính là một kiện Tiên thiên linh bảo vô cùng lợi hại, có
thể thổi ra Thần phong Tiên Thiên. Trừ phi có các loại pháp bảo tương
như Định Phong Châu, nếu không khó có thể chống cự. Chợt thấy bão cát
cuồn cuộn đầy trời, Hầu tử không kịp đề phòng, bị quạt Ba Tiêu quạt vào
đầu một quạt, quát to một tiếng, cũng không biết bị thổi ra bao nhiêu
ngàn dặm, mới ngã ở trên một ngọn núi. “Tức chết đi được, nhất định cùng
lão Ngưu ngươi không chết không thôi!” Hầu tử tức giận, vội vàng trở
mình nhẩy lên mây muốn quay lại báo thù, rồi lại nhớ tới lợi hại của
quạt Ba Tiêu, thầm nghĩ không tốt, gãi đầu gãi tai, cảm thấy bực bội.
Đột nhiên linh cơ vừa động mà nghĩ: “Cực Lạc cung chủ pháp bảo lợi hại,
không bằng đi mượn mấy thứ lợi hại pháp bảo, lại tới thu thập lão Ngưu!”
Lại nghĩ thầm “Lần này đi Cực Lạc cung chủ tất nhiên muốn bắt lão Tôn
bái hắn làm sư phụ, nhưng như thế cũng được!” Gãi đầu gãi tai một hồi,
khẽ cắn môi: “Mặc kệ. Đi trước nói sau, nếu thật ông ta muốn lão Tôn bái
làm thầy, trước cứ bái tạm hắn đã. Đợi thu thập xong Ngưu Ma vương , rồi
trở lại Hoa Quả Sơn làm Tề Thiên đại thánh cũng được!” Lập tức cưỡi cân
đẩu vân bay đi, một đường vào Thúy Hà sơn. Thạch Cơ sau khi từ biệt Hầu
tử ở Ngũ Chỉ sơn, tâm thần có chút không tập trung, đạo hạnh đi ngược.
Mà ngay cả Lâm Phong mở cửa giảng đạo, nàng cũng không bụng dạ đến nghe
giảng. Lâm Phong cũng không để ý, mỗi ngày tại cung chủ mở cung giảng
đạo, triệu chúng đệ tử đến nghe giảng. Hôm nay. Thạch Cơ đang ở trước
cửa núi đi dạo loăng quăng thì thấy một đạo kim quang mãnh liệt rơi
xuống tại trước núi. Chính là Hầu tử ngày nhớ đêm mong, lập tức mừng rỡ,
vội hỏi lý do. Hầu tử nói xong, Thạch Cơ vội nói : “Sư tôn đang trong
cung, ngươi theo ta vào bái kiến.” Hầu tử có việc nhờ người nên khôn
khéo theo Thạch Cơ tới gặp Lâm Phong. Lâm Phong đang ở trong cung chủ
giảng đạo, thấy Thạch Cơ mang theo Hầu tử gãi đầu gãi tai tiến đến, hắn
cũng coi như không thấy, tiếp tục giảng đạo. Hầu tử trong lòng không vui
muốn phát tác, Thạch Cơ vội vàng giữ chặt hắn lại,mạnh mẽ lôi kéo Hầu tử
đứng ở một bên chờ, Hầu tử cả giận nói: “Cực Lạc cung chủ thật là vô lễ.
Đang muốn cho hắn một gậy, cho hắn biết lợi hại của lão Tôn, vì sao phải
ngăn ta?” Thạch Cơ vội nói: “Sư tôn đang đăng đàn giảng đạo, ngươi không
được vô lễ!” Hầu tử nói: “Tiên nữ ngươi thật là phiền toái!” Nhưng lại
không tiện phát tiết lửa giận lên trên người Thạch Cơ, đành phải ngoan
ngoãn đứng ở một bên chờ như Thạch Cơ. Buồn tẻ đợi hai canh giờ, Hầu tử
kiên nhẫn sắp hết, đúng lúc muốn phát tác thì Lâm Phong ngừng nói cho
chúng đệ giải tán, mới hướng Hầu tử nói: “Ý đồ ngươi đến ta đã biết , có
thể ba quỳ chín lạy, làm lễ bái sư!” Hầu tử hỏi: “Ngươi sao biết lão Tôn
tới đây vì chuyện gì?” Lâm Phong cười nói: ” Con khỉ nhà ngươi đơn giản
là vì Ngưu Ma vương mà đến. Ngươi bái ta làm thầy, gia nhập môn hạ Cực
Lạc cung của ta, ta tự có thể đưa ngươi pháp bảo, phá quạt Ba Tiêu!” Đọc
Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn “Thật sao?” Hầu tử hỏi. “Thật!”
Lâm Phong cười nói. Hầu tử làm xong ba quỳ chín lạy đã bái sư, Lâm Phong
đem Thất Thải Nguyên thạch cho hắn, lại truyền cách dùng nói: “Thất Thải
Nguyên thạch chính là đỉnh cấp pháp khí của Bàn Cổ từ khi mở trời. Ngoại
trừ ba đại Tiên Thiên đỉnh cấp pháp khí , không gì không phá, có thể phá
quạt Ba Tiêu!” Hầu tử cầm Thất Thải Nguyên thạch, cũng không chào hỏi
Thạch Cơ, lúc này một cân đẩu vân liền nhảy ra khỏi Cực Lạc cung trở
mình xuống núi nhằm Tích Thạch Sơn tìm Ngưu Ma vương báo thù. Thạch Cơ
quan sát đằng sau, vẻ mặt lo lắng, nghĩ muốn ra ngoài, rồi lại không
dám, đành phải nhút nhát e lệ nhìn qua Lâm Phong. Lâm Phong cùng tứ nữ
mang theo con gái dạo chơi thiên hạ hơn mười năm, tích công đức, tại Ly
Sơn thì cắt được tam niệm, thần thông đạo hạnh đều tinh tiến. Hôm nay
chỉ còn thiện, ác, sinh ba niệm chưa cắt. Tính toán một hồi, mới nói:
“Hầu tử còn có một kiếp, vi sư cũng tính không được rõ ràng lắm. Cần qua
kiếp nạn này, mới có thể bình yên vô sự. Ngươi có thể trong cung siêng
năng tu luyện, sau này có lúc gặp lại!” Thạch Cơ nghe lời, chăm chỉ tuy
luyện pháp lực đạo hạnh. Hầu tử một mạch đi tới Tích Thạch Sơn, mang
theo lửa giận, cũng không thông báo, thi triển thần thông, một gậy đánh
nát cửa núi. Sớm có tiểu yêu thông báo, Ngưu Ma vương mặc giáp mang nón
trụ, cầm quạt Ba Tiêu vọt ra, hướng Hầu tử cả giận nói: “Con khỉ nhà
ngươi không biết tốt xấu, còn dám tới Tích Thạch Sơn ta giương oai, hôm
nay không cho ngươi còn đường về!” Hầu tử cười to nói: “Lão Ngưu ngươi ỷ
vào quạt Ba Tiêu càn rỡ trước mặt lão Tôn. Không tính là hảo hán, không
tính hảo hán. Lão Tôn cũng có một bảo vật, hôm nay nhất định phải phá
cây quạt của ngươi!” Ngưu Ma vương thấy đỉnh núi bị Hầu tử đánh nát,
chọc giận chân thần bực tức, cũng không nói nhảm bèn quát to một tiếng
cầm quạt Ba Tiêu quạt vào đầu Hầu tử. Gặp một đạo Thất Thải Thần quang
mãnh liệt dữ dội chiếu tới, đánh vào quạt Ba Tiêu. Quạt Ba Tiêu ăn một
kích, lập tức hiện nguyên hình rơi xuống. Chỉ thấy Hầu tử nhảy lên đọc
pháp quyết thu Thất Thải Nguyên thạch, cười lên ha hả: “Quả thật là hảo
bảo bối, lão Ngưu ngươi, ăn của lão Tôn một gậy!” Thân thể vươn lên,
nâng Kim Cô bổng qua đầu chuẩn bị đánh. “Không tốt, con khỉ này tìm ở
đâu tới pháp bảo lợi hại như thế, có thể phá quạt Ba Tiêu!” Ngưu Ma
vương lắp bắp kinh hãi, vội vàng thu quạt Ba Tiêu, nhắc cương xoa tới
đánh Hầu tử. Hầu tử hiện ba đầu sáu tay, tay vừa vung đánh ra chân hỏa,
Ngưu Ma vương cuối cùng có chút thua kém. Đánh được ba trăm sáu mươi
hiệp thì có chút không địch lại. Thiết Phiến tiên tử ở phía xa quan sát
cũng đi lên trợ chiến, hai vợ chồng hợp lực đánh Hầu tử thì cũng đánh
tám lạng nửa cân, không phân cao thấp. Hầu tử một mình đánh hai vợ chồng
Ngưu Ma vương, nhất thời cũng khó có thể thủ thắng. Thấy đánh lâu không
hạ được liền có chút ý táo bạo, đưa Thất Thải Nguyên thạch lên đầu muốn
đánh. “Phu nhân chú ý!” Ngưu Ma vương thấy Hầu tử lại tế lên pháp bảo
không biết tên lợi hại đánh lão bà của hắn thì giật mình, vội vàng đem
cương xoa ném đi ngăn chặn Thất Thải Nguyên thạch. Không nghĩ tới va
chạm với Thất Thải Thần quang liền bị phá hủy, thiếu chút làm cho Ngưu
Ma vương đau lòng muốn chết. Cương xoa này tuy không bằng quạt Ba Tiêu
tiên thiên linh bảo, nhưng cũng là binh khí hắn vất vả khổ luyện Nguyên
Thần mới được vừa tay. Không nghĩ tới chỉ một lần va chạm liền bị hủy
diệt, sao có thể không đau lòng cho được. Cũng may nhờ có vậy. Thiết
Phiến tiên tử cũng may mắn tránh khỏi một kích của Thất Thải Nguyên
thạch. Ngưu Ma vương thấy pháp bảo lợi hại, biết rõ hai vợ chồng không
chống cự nổi vội vàng hô một tiếng, song song vận pháp lực chạy trốn.
Hầu tử cũng không đuổi theo, thu Thất Thải Nguyên thạch rồi biến thành
cao mười vạn trượng , giơ bổng đánh xuống dưới như long trời lở đất.
Tích Thạch Sơn bị san thành bình địa, chỉ khổ cho hàng nghìn yêu binh
yêu tướng, pháp lực kém hơn một chút thì đi vào luân hồi , pháp
lực cao hơn một chút mới may mắn tránh được. Ngưu Ma vương cùng Thiết
Phiến tiên tử trốn ở phía xa, chỉ nhìn mà nghiến răng nghiến lợi, thề
cùng Hầu tử bất cộng đái thiên ( không đội chung trời). Hầu tử đang chém
giết thống khoái, chợt nghe thấy một tiếng đạo hiệu vang lên. Một đạo
nhân theo gió đi tới cười nói: “Con khỉ nhà ngươi tính khí không giảm,
vô duyên cớ tạo ra sát nghiệt, giết chết vô số sinh linh. Thực không thể
tha cho ngươi, không thể tha cho ngươi!” Đó là đại đệ tử Trọng Dương Tử
môn hạ Thượng Thanh Nguyên Thủy Thiên tôn . Trọng Dương Tử khi Hỗn Độn
mở ra thì gia nhập làm Thượng Thanh môn hạ. Khi Hồng hoang đại chiến thì
vào luân hồi chuyển kiếp, từng vào Nhân Gian giới, chuyển kiếp thành
Vương Trọng Dương, lập nên Toàn Chân nhất mạch phát triển mạnh mẽ, tích
được công đức không nhỏ. Sau cùng trừ bỏ nghiệp chướng, độ qua Thiên
kiếp thành tựu Tiên đạo mà trở lại gia nhập Thái Thanh môn hạ, tại
Thượng Thanh thiên Di La cung nghe giảng đại đạo. Trọng Dương Tử xuất ra
một vật, đúng là pháp khí tối cao Thái Cực đồ từ thưở khai thiên. Lão
vừa rung lên để phát lực, một cái cầu vồng vàng kim bay ra, bao trùm kín
Hầu tử lại. Trọng Dương Tử hô Vô Lượng Thiên Tôn, đem Hầu tử giam giữ
rồi dùng Linh phù trấn áp Nguyên Thần. Còn mình hóa ra tia sáng xanh,
dẫn Hầu tử trở lại ngoài ba mươi ba tầng trời. Đến nửa đường, bị tọa
tiền đồng tử của Nguyên Thủy thiên tôn ngăn lại, đồng tử này nói: “Đại
sư huynh, lão sư chưởng giáo nói huynh cầm Thái Cực đồ dẫn Hầu tử đi rèn
luyện” Trọng Dương Tử cũng không hỏi nhiều, đáp ứng một tiếng, xoay
người đi đến Huyền Đô thiên. Sau khi chờ cho đồng tử trông cửa thông báo
qua, mới xách Hầu tử vào cung Đâu Suất gặp Lão quân. Huyền Đô Thái
Thượng Lão Quân đang trong cung đăng đàn giảng đạo, Trọng Dương Tử không
dám quấy rầy, đành phải chờ ở ngoài cung. Cũng không biết trải qua bao
lâu, bỗng nghe cười dài một tiếng: “Đạo huynh mạnh khỏe, sư phụ bảo
ngươi mang Hầu tử đi vào!” Trọng Dương Tử ngẩng đầu nhìn lại, không ngờ
lại là môn hạ Huyền Đô Thái Thanh hiện đứng đầu bát tiên Thuần Dương
Chân Nhân Lã Động Tân, liền vội hoàn lễ nói: “Đạo huynh hữu lễ!” Cũng
không nhiều lời, dẫn Hầu tử đi vào Thái thanh bái kiến thánh nhân. Hầu
tử bị trấn Nguyên Thần, thân không thể động đậy, miệng không thể nói còn
gì mà nhắc đến chuyện xin tha. Nhân giáo chí tôn thánh nhân Thái Thượng
Lão Quân đang lặng yên ngồi tại cung chủ. Chờ Trọng Dương Tử đưa Hầu tử
vào cửa, mới chỉ một ngón tay, thu lấy Thất Thải Nguyên thạch trên người
Hầu tử, phân phó đồng tử nói: “Đem con khỉ này ném vào trong lò Bát
Quái!” Kim Ngân đồng tử vâng dạ, mang Hầu tử, ném vào trong lò Bát Quái
. Lão quân lại chỉ một ngón tay, thu lại Thái Cực đồ, hướng Trọng Dương
Tử phân phó: “Ngươi có thể tự trở về!” “Tuân lệnh Tôn sư thúc !” Trọng
Dương tử vội vàng tuân mệnh, ra khỏi Huyền Đô thiên, trở lại Di La cung.
Lão quân phân phó Kim Ngân đồng tử đem Hầu tử đốt trong lò Bát Quái bảy
bảy bốn mươi chín năm, lại lấy ra Thất Thải Nguyên thạch phân phó bát
tiên đứng cạnh: “Thất Thải Nguyên thạch chính là vật của Thánh Mẫu nương
nương, tự ta sẽ đưa về Nữ Oa cung. Bọn ngươi tạm thời tất cả trở về động
phủ chăm chỉ tu luyện, không thể chậm trễ !” Bát tiên vội vàng vâng lời,
tự trở về động phủ chăm chỉ tu luyện pháp lực thần thông không đề cập
tới. Lập tức Lão quân đi ra, cưỡi mây ra khỏi Huyền Đô Bát Cảnh cung,
hướng nơi sâu trong Hỗn Độn mà đi. Ước chừng nửa canh giờ, trước mắt sắc
trời mở rộng ra, một cảnh thịnh vượng như ngọc lưu ly hiện ra. Núi non
sông ngòi chỗ nào cũng có các loại chim quý thú lạ. Trong đó có nhiều
linh cầm dị thú đắc đạo, pháp lực thần thông không dưới nhất lưu kim
tiên. Đều là linh cầm từ khi Hỗn Độn mở ra đã ở trong nội cung Thánh Mẫu
nương nương tu hành. Lão quân tới trước cung, không dám tự đi vào, nhờ
tiên nữ trông cửa đi vào thông báo. Không bao lâu, tiên nữ đi ra nói:
“Nương nương phân phó sư thúc tự trở về Huyền Đô thiên, có thể đem Thất
Thải Nguyên thạch đưa cho ta!” Lão quân vì vậy đem Thất Thải Nguyên
thạch đưa cho tiên nữ trông cửa, tự mình trở lại Huyền Đô . Lại nói Lâm
Phong tuy tính được Hầu tử còn có một kiếp, lại không ngờ tới Hầu tử sẽ
bị Huyền Đô bắt được ném vào lò Bát Quái. Đến khi Hầu tử bị Trọng Dương
Tử dùng Thái Cực đồ bắt đi, mới thầm kêu không tốt, có chút cảm ứng.
“Phụ thân, người làm sao vậy?” Thải Y cùng Nghê Thường đang bò tới chơi
đùa trên đầu gối hắn, thấy phụ thân toàn thân chấn động, sắc mặt đại
biến vội ngẩng đầu hỏi. “Không có việc gì!” Lâm Phong vỗ vỗ sau đầu con
gái, hướng tứ nữ nói: “Hầu tử bị Lão quân ném vào lò Bát Quái, có bảy
bảy mươi bốn chín năm thuần dương chân hỏa tai ương. Là hung hay cát thì
không rõ. Thiên cơ khó dò, các nàng tọa trấn tiên phủ, đợi ta lên ba ba
tầng trời tới Nữ Oa cung cầu kiến Thánh Mẫu nương nương, rồi tính tiếp!”
Tứ nữ gật đồng ý, lập tức Lâm Phong ra khoi Cực Lạc tiên phủ. Một cái
cầu vồng tím Thông Thiên hiện ra, xuyên qua chin tầng trời đi lên tới
tầng ba mươi ba.