Vô Lại Kim Tiên - Chương 235 - Nhân Quả Tuần Hoàn
Chương 235: Nhân Quả Tuần Hoàn
Lâm Phong sau khi từ biệt nữ nhi cùng môn hạ đệ tử, liền giống như một
dải cầu vồng hướng thẳng lên Dao Trì trên Thiên Giới. Dao Trì nằm ở phía
đông của Thiên Giới, do tụ tập linh khí của trời đất mà thành, là thánh
địa của Thiên Giới, nơi Dao Trì Kim Mẫu nương nương tu luyện. Tiên nhân
bình thường muốn đến xem, đều bị thần tướng canh gác ở đó bắt lên thiên
đình hỏi tội. Chỉ khi nào tới hội bàn đào diễn ra năm trăm năm một lần,
Vương Mẫu nương nương mới cho phép mở cửa Dao Trì, mời tất cả các lộ
thần tiên, tới tham gia thánh hội*. Tiên nhân được mời tất nhiên là vui
vẻ đến phó hội. Đến đó thứ nhất là có thể thưởng thức đào tiên vốn được
xưng là ăn vào sẽ trường sinh bất tử. Thứ hai là có thể tham gia thánh
hội bàn đào đối với thần tiên tam giới là một việc rất đáng tự hào Thần
tiên cũng có cảm xúc, thần tiên cũng có dục vọng, chỉ cần không phải là
Hỗn Nguyên thánh nhân siêu thoát hư không, thì cái gọi là thần tiên cũng
giống như người bình thường có ham muốn, có thất tình lục dục. Lâm Phong
lên Dao Trì, thì bị Trị Nhật thần tướng gác cổng ngăn lại quát: ” Người
phương nào lớn mật, sao dám cả gan xông vào Dao Trì thánh địa, mau báo
tên.” Lâm Phong nói: “Bần đạo là cung chủ Cực Lạc cung ở Đông Thắng Thần
Châu dưới hạ giới, có việc cầu kiến Dao Trì Kim Mẫu nương nương.” Hóa
thân này là do Lâm Phong dùng Đạo gia huyền môn Bát Bảo Kim Thân tạo ra.
Mặc dù là cùng một người, nhưng tính cách cùng chân than của Lâm Phong
lại khác nhau nhiều. Nếu là Lâm Phong chân thân đích thân đến, thì há có
thể cùng tướng gác cổng này nói chuyện. Cực Lạc Cung quật khởi cả trăm
năm, uy danh hiển hách, người nào không biết, người nào không hiểu. Thần
tướng nghe đạo nhân với y phục quái dị này nói là Cực Lạc cung chủ thì
nhất thời cả kinh, vội vàng nói: ” Xin thượng tiên đợi chút, để tiểu
thần đi bẩm báo với Kim Mẫu nương nương.” Lâm Phong chờ không bao lâu,
chợt nghe tiên âm vang lên liên hồi, những đám mây ngũ sắc trôi bồng
bềnh, làm sắc trời như rực rỡ hơn. Có tiên nữ tán hoa, tiên hạc kêu
vang, khung cảnh thật tráng lệ, khiến cho người ta hoa cả mắt, sau đó
lại là Dao Trì Kim Mẫu nương nương đích thân ra đón. Lâm Phong cảm giác
như thụ sủng nhược kinh (được quan tâm mà lo sợ), vội vàng tiến lên phía
trước cúi đầu nói: ” Quấy rầy Vương Mẫu thanh tu, thực là không dám, xin
nương nương thứ lỗi.” Thánh nhân siêu thoát hư không sớm đã không màng
đến việc của thế tục. Ngọc đế là vua của tam giới, trông coi tam giới
thần tiên. Dao Trì Kim Mẫu thân phận vô cùng tôn quí. Trừ phi là thánh
nhân đích thân tới, còn chưa có người nào mà người phải tự mình ra
nghênh đón. Thân ngoại hóa thân của Lâm Phong và bản thể chân thân suy
cho cùng thì tính cách khác nhau là rất lớn, lúc này thấy Vương Mẫu tự
mình ra nghênh đón, sao có thể không cảm thấy thụ sủng nhược kinh cho
được. Nguồn tại http://Truyện FULL Hạo Thiên Thượng Đế cùng Dao Trì Kim
Mẫu từ trong Hỗn Độn đã nghe tổ sư giảng đạo, lĩnh ngộ ra Huyền Khung
đại pháp. Thời đại chiến thượng cổ yêu ma, sau khi Thiên Hoàng Thiên
Huyền mất mạng thì được tôn làm tam giới chí tôn (vua). Dao Trì Kim Mẫu
một mực vẫn ở trong Dao Trì thánh địa khổ tu pháp lực Nguyên Thần, không
nghe thấy mọi việc ở ngoài. Không bị nhiễm nửa điểm nhân quả, pháp lực
đạo hạnh chính là sâu không lường được, như thế nào nhìn không ra đạo
nhân y phục rực rỡ kia chính là do Cực Lạc cung chủ dùng huyền môn Kim
Thân (Bát Bảo Kim Thân) biến thành hóa thân thứ hai. ” Đạo hữu khách khí
rồi.” Dao Trì Kim Mẫu vừa đáp lễ, trong bụng thì tính toán một phen,
nhất thời chấn kinh, thầm nghĩ: ” Không tốt, ta mặc dù cố gắng tránh
không cùng Cực Lạc cung chủ kết hạ nhân quả, không nghĩ tới vẫn bị người
khác tính kế, làm sao bây giờ.” Lâm Phong thấy sắc mặt Vương Mẫu đại
biến, trong lòng đương nhiên biết rõ. Âm Dương thảo kia cùng Dao Trì Kim
Mẫu có quan hệ mật thiết, chỉ sinh trưởng ở trên đầu Vương Mẫu nương
nương. Nếu muốn lấy Âm Dương thảo, trừ phi giết Vương Mẫu, bằng không
thì không còn cách nào khác Nghĩ vậy lập tức nói: ” Bần đạo đến đây có ý
gì chắc nương nương đã biết, nếu nương nương chịu cứu môn hạ đệ tử của
ta một mạng, sau này đại kiếp xảy ra thì bần đạo tất có báo đáp.” Vương
Mẫu nghiêm túc nói: ” Cứu đệ tử ngươi không khó, nhưng còn gì là thể
diện của ta. Hơn nữa, nếu để người ta biết ta cứu đồ đệ của ngươi, thì
uy nghiêm của Thiên đình sao có thể tồn tại nữa, việc như thế sao có thể
được. Chỉ là chin chin tám mốt trọn vòng luân hồi nên phần số đã hết,
người này là con của Nữ Oa nương nương, nắm giữ Như Ý Kim kiếm, Kim Thư
Ngọc Điệp. Đại kiếp tới thì chí tôn tam giới cũng chịu suy vong. Chúng
ta còn muốn vượt qua độ kiếp, nên cũng không cần phải đắc tội.” Lập tức
cười nói: ” Đạo hữu nói giỡn rồi, môn hạ đệ tử của ngươi ta thật lòng
không đủ sức cứu được, mong đạo hữu thứ lỗi.” Lâm Phong khó xử nói: ”
Nương nương có thể nghĩ lại không, bần đạo mạo muội tương cầu thực ra là
một việc bất đắc dĩ. Năm xưa trong Hỗn Độn ta cùng với Hạo Thiên Thượng
Đế cũng có vài phần giao tình, nếu nương nương cứu môn hạ của ta, ngày
sau đại kiếp đến, bần đạo nhất định trọng báo.” (báo đáp trọng hậu)
Vương Mẫu nói: ” Đạo hữu sao lại ép buộc, ta cùng với Âm Dương thảo
chính là cùng mệnh căn ( mạng liên thông), thực không thể bỏ.” Lâm Phong
thầm thở dài, nói: ” Thì ra là vậy, bần đạo xin được cáo lui trước.” Dứt
lời, thân hóa thành một dải cầu vồng, xông lên Hỗn Độn, hướng về Nữ Oa
cung mà đi. Vương Mẫu cũng thầm than một tiếng: ” Tính toán kế sách cẩn
thận, vậy mà kết quả vẫn cùng Cực Lạc cung chủ kết tạo nhân quả. Ngày
sau đại kiếp nạn xảy ra chỉ sợ lúc đó phải phí một phen trắc trở.” Lâm
Phong cầu Âm Dương thảo không có kết quả, lại không thể động thủ cường
ngạnh mà cướp đoạt. Hóa thân này mặc dù cùng bản thể chân thân giống như
cùng một người, nhưng bị biến đổi thành lương thiện, tính cách cùng bản
thể chân thân khác nhau rất lớn. Nếu là Lâm Phong đến đây thì vì môn hạ
đệ tử, giá nào cũng muốn Âm Dương thảo vào tay. Dạo qua một vòng ý niệm
trong đầu cảm thấy, chỉ có đi Nữ Oa cung cầu kiến Thánh Mẫu nương nương.
Cẩn thận suy tính một phen, lại cảm thấy Thạch Cơ có cơ duyên khác.
Nhưng cũng không tự mình tính ra về sau như thế nào, trong bụng cảm thấy
thật là nghi hoặc. Đi xuyên trong hỗn độn hồi lâu, sắc trời phía trước
sáng rực lên, một cõi tiên lâm to lớn hiện ra trước mắt. Bạch Hạc tiên
nữ cả ngày nhàm chán, bất chợt thấy một đạo hào quang sáng chói hạ xuống
bên cạnh, hiện ra một vị tử y ( áo tím) đạo nhân đang đi đến, liền bị
dọa cho hồn vía lên mây. Sau khi hỗn độn khai mở Bạch Hạc tiên tử vẫn
sống ở đây, một mực tu hành trong cung Nữ Oa, chưa bao giờ bước ra cửa
cung nửa bước, nào có gặp qua thế nhân gì. Tuy lần trước đã gặp Lâm
Phong một lần. Nhưng lần này tới lại là Lâm Phong thân ngoại hóa thân,
do đó vẫn chưa nhận ra, lúc này lại càng hoảng sợ, không khỏi quát lên:
” Dâm tặc lớn mật, sao dám xông vào Nữ Oa cung, nhanh chóng đi khỏi đây,
bằng không ta đem ngươi bắt lại trị tội.” Lâm Phong cười nói: “Tiên tử
không nhận ra ta à, đây là thân ngoại hóa thân thứ hai của bần đạo,
nương nương có ở trong cung không?” Bạch Hạc tiên tử nghi ngờ hỏi:
“Ngươi là Lâm sư huynh?” Lâm Phong trả lời: “Đúng là bần đạo” Bạch Hạc
tiên nữ vội vàng hành lễ nói: “Nương nương đang ở trong cung, Lâm Phong
huynh mời vào.” Không nói đến việc Lâm Phong trên Dao Trì cầu xin Âm
Dương thảo. Lại nói hắn vừa rời đi thì môn hạ chúng đệ tử tại Cực Lạc
cung theo nhau hạ xuống đụn mây, ở trên một ngọn Linh Sơn mà đùa giỡn.
Bỗng nghe tiếng chuông vang lên, một đạo nhân từ hư không mà đến, giống
như nhàn du dạo bước buột miệng ngâm: ” Tiên phi tiên, ma phi ma, kim
thư bảng thượng hiện chân linh; yêu phi yêu, phật phi phật, ngọc bài lục
trung kiến bản tâm, đại đạo vô thường, thủy dữ vạn pháp, nhân quả vi
bằng, duyên tự bản tâm.” ( Tạm dịch : tiên không ra tiên, ma chẳng phải
ma, Kim Thư bảng hiển hiện linh thiêng; yêu không phải yêu, phật chưa là
phật, trong Ngọc Bài Lục nhìn thấy hồn mình . Đại đạo nhất thời, đường
tu vạn nẻo, nhân quả chưa đạt, duyên tự do mình) Lão Chí Minh từng ở Bà
Sa Tịnh Thổ đã gặp qua đạo nhân này một lần, liền kinh hãi vội vàng cúi
đầu xuống hành lễ, âm thầm truyền âm cho các sư tỷ muội cùng sư huynh
đệ: ” Đạo nhân này là yêu tộc đại thánh, Hỗn Nguyên vô cực Thái thượng
giáo chủ Đông Hoàng Thái Nhất. Chư vị sư huynh sư tỷ không nên làm bừa,
lỗ mãng hành sự.” Chúng đệ tử lại càng hoảng sợ, vội vàng hành lễ, nhưng
không bái lạy. Hầu tử kia thì lại gãi đầu gãi tai, muốn tiến lên xem
thử. Có điều uy thế của thánh nhân thì không thể coi thường được. Mặc dù
Hầu tử đã thành Thái Ất kim tiên, pháp lực Thông Thiên triệt địa, nhưng
ở trước mặt thánh nhân, vẫn không sinh nổi chút tâm tư chống cự nào.
Đông Hoàng nói: “Các ngươi căn tính nông cạn, nhân quả sâu nặng, sau này
đại kiếp tới thì sẽ bị kiếp nạn nặng nề, các ngươi gặp ta ở đây âu cũng
là có duyên, đặt biệt ban cho các ngươi ngọc phù phòng thân” Tay áo bào
vung lên, một mảnh phù triện màu xanh nhạt chui vào trong lục phủ ngũ
tạng mọi người. Lão Chí Minh vội vàng hô to nói: ” Tạ ơn Thánh Sư ban
ân.” Nghê Thường trời sinh tính lương thiện, hoạt bát. Được cha mẹ cưng
chiều, không hề e sợ trong lòng, nhẹ nhàng đi qua kéo tay áo nũng nịu
nói: ” Lão bá bá, Thạch Cơ tỷ đã chết, làm sư tỷ cùng các sư huynh rất
thương tâm, người có thể cưú vớt sư tỷ sao?” Thái Nhất cười nói: “Tất cả
đều do số mệnh, hết thảy tùy duyên, nửa điểm cũng không cưỡng cầu được,
thiên đạo tuần hoàn, nhân quả vô thường. Cha ngươi dính vào nhân quả,
liên quan đến môn hạ đệ tử, tự sẽ có kết quả, không cần cố chấp.” Lại
hướng Hầu tử nói: ” Ngươi có muốn đi theo ta tu hành?” Hầu tử lạy xuống
thưa: “Nguyện theo lão sư tu hành.” Đông Hoàng không nói lời nào nữa,
phiêu nhiên rời khỏi, hướng vào trong hỗn độn mà đi. Hầu tử gãi gãi đầu,
nhìn các sư huynh đệ cùng sư tỷ muội một chút, nói: “Các vị sư đệ sư
muội, lão Tôn ta đi đây.” Lập tức lộn mình, hướng vào trong hỗn độn mà
đi. Mọi người ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, sắc mặt đều giống nhau. Lại
nói Lâm Phong thân ngoại hóa thân do Bát Bảo Kim Thân biến thành vào Nữ
Oa cung. Thánh Mẫu nương nương đang ở Khán Hoàng đình. Lâm Phong liền
bước lên phía trước quỳ xuống, nương nương sẵn thế vung tay lên, một cổ
đại lực nâng Lâm Phong lên, nói: ” Sát kiếp sắp tới, ngươi cần phải giữ
tâm thanh tịnh, để sớm kịp đắc đạo. Không nên vì môn hạ đệ tử mà làm
bừa. Nếu tâm không tĩnh, lại để vướng vào nhân quả, thì lúc đại kiếp đến
cuối cùng sẽ gặp nhiều khó khăn. Việc Thạch Cơ ta đã biết, ngươi trở về
đi, mọi việc tự có cơ duyên.” Lâm Phong không dám làm trái, vội vàng lui
ra, âm thầm suy nghĩ trong bụng về những lời nương nương nói. Chỉ là qua
nửa ngày, cũng không thể lí giải, lại không tính ra chuyện sau này, đành
phải thôi. Vừa mới ra khỏi Nữ Oa cung, Phượng Hoàng Thiên nữ từ phía sau
đuổi tới nói: ” Sư huynh xin dừng bước.” Lâm Phong xoay người lại nói: ”
Tiên tử có gì chỉ giáo?” Phương Hoàng Thiên nữ cười trong trẻo nói:
“Nương nương bảo sư huynh hướng Huyền Đô cung đi một chuyến, liền sẽ
rõ.” “Ta cùng với Lão quân nhân quả đã dứt, làm thế nào mặt dày mày dạn
mà đi cầu người ta.” Lâm Phong trong lòng đang đánh thót một cái, thì
gặp ngay ánh mắt trong suốt chính đang nhìn mình, giữa lúc ánh mắt đó
lưu chuyển rõ ràng là có chút gì đó thật vi diệu. Liền không khỏi đỏ mặt
lên, vội vàng cáo từ khỏi Nữ Oa cung. Đi được nửa đường trong bụng không
khỏi suy nghĩ, chính mình chuyển kiếp mà sống, kiếp nạn nặng nề. May
được Lão quân ban cho vô thượng pháp khí Thái Cực đồ có thể khai thiên
phách địa, biến đổi sinh linh vạn vật nhờ đó mới tu thành tiên đạo. Sau
khi đến Tiên giới đội ơn lão quân lại còn chiếu cố nhiều mặt, nhân tình
năm xưa sớm đã trả hết. Hôm nay chính mình đã tự lập môn phái, lại được
tổ sư ban cho Như Ý Kim kiếm cùng với hai đại đỉnh cấp pháp khí từ thời
khai thiên lập địa. Được sở hữu Hồng Mông Huyền Hoàng nhị khí, Kim Thư
Ngọc Điệp, đến khi tam giới sát kiếp, mưu đồ cửu cửu quy nguyên, trộn
lẫn Tiên Thiên hỗn độn. Suy cho cùng thì nói cũng chẳng chung chẳng giúp
được cho nguyện vọng. Dù là Phật hay là Đạo, thì cùng hắn cũng không có
nửa điểm quan hệ. Về việc của Thạch Cơ, hắn căn bản vốn không có suy
nghĩ qua việc muốn đi tìm Lão quân nhờ giúp đỡ. Hôm nay nương nương lại
kêu hắn đi tìm Lão quân, Lâm Phong đương nhiên phải suy nghĩ cẩn thận rõ
ràng. * thánh hội: hội của các thần tiên