Vô Lại Kim Tiên - Chương 245 - Tiền thân hậu thế
Chương 245: Tiền thân hậu thế
Lại nói Lâm Phong muốn cùng tứ nữ bế quan tham vấn tạo hóa, đám người
Tiểu Bạch long trở về Đông Hải thao luyện tứ hải thuỷ quân không đề cập
tới. Hầu tử cùng Thạch Cơ cũng trở về Đông Hoàng cung. Lại nói đám Vân
Trung Tử một đường trốn về Ngọc Thanh thiên, Linh Bảo chí tôn thánh nhân
đang tại Thanh Vi cung mở cung giảng pháp thuật. Số người đến nghe giảng
giải đông vô số kể. Có cả nhất lưu Kim tiên pháp lực cao thâm lánh đời,
cũng có nhất lưu Thiên tiên pháp lực kém một chút. Đợi khi quần tiên
thối lui, Vân Trung Tử mới thuật lại chuyện đã qua, Linh Bảo Thiên Tôn
dừng một chút, mới nói: “Quảng Thành Tử có một kiếp này, đó là số đã
định” Nói rồi búng tay bắt quyết, Nguyên Anh của Quảng Thành Tử từ trong
ống tay áo Xích Tinh Tử nhảy ra, vội vàng khấu đầu bái lạy. Linh Bảo
Thiên Tôn nói: “Đại kiếp nạn sắp đến, tiên nhân phàm trần tam giới đều
muốn chấm dứt nhân quả. Các ngươi có thể xuống trần tìm quân chủ phụ tá,
đợi qua hết sát kiếp mới có thể hưởng thanh tĩnh.” Lại bắt quyết lần nữa
cải tạo thân thể cho Quảng Thành Tử. Pháp lực Quảng Thành Tử lại tinh
tiến không ít, lập tức mừng rỡ bái tạ. Đợi Quảng Thành Tử rời đi, Linh
Bảo Thiên Tôn lúc này mới phân phó đồng tử bên người sắp xếp xa giá,
cưỡi lên Kim Đỉnh Long Niên ( đỉnh vàng hình rồng chăng?), trên có treo
Kim Đăng Vạn Trản (đèn vạn chén nhỏ- xưa đèn là đĩa đựng dầu), quả nhiên
là khí phái phi phàm. Thật đúng là khí thế Chưởng giáo môn đạo mà ra
khỏi Thanh Vi cung nhằm hướng Thượng Thanh thiên đi đến. Không cần thông
báo, khi đến bên ngoài Di La cung thì Linh Bảo Thiên Tôn xuống Kim Đỉnh
Long Niên, phân phó đồng tử chờ bên ngoài cung, còn mình trực tiếp vào
Di La cung tới gặp Thượng Thanh thánh nhân Nguyên Thủy thiên tôn. Hai vị
thánh nhân lặng yên ngồi một lát, Linh Bảo Thiên Tôn nói: “Ngày mà Vô
Lượng cung lão sư mở cung còn có ba trăm năm, tam giới tiên phàm đều sắp
hết sát kiếp. Hồng hoang đại chiến giáo ta cũng không tham dự. Hôm nay
giáo phái Bà La sống lại, đi sang lối khác cùng mở rộng với Bồ Đề phát
dương Tây Thiên đại thừa Phật môn. Đạo huynh cũng nên sớm cho môn hạ đệ
tử mưu cầu một đường sinh cơ.” Nguyên Thủy thiên tôn nói: “Số trời đã
định, chính là thánh nhân cũng chống không được. Lão sư mở cung giảng
đạo lần tới, cũng muốn chờ Cực Lạc giáo chủ chứng đạo cho hợp số trời,
không cưỡng cầu được.” Linh Bảo nói: “Có lẽ vậy, chẳng qua việc Trường
Xuân Tử còn muốn đạo huynh phí công.” Nguyên Thủy nói: “Đều đang có suy
tính” Hai vị giáo chủ cùng nhau bàn chuyện thiên cơ một hồi rồi Linh Bảo
Thiên Tôn đứng dậy cáo từ ra khỏi Di La cung, lên Kim Đỉnh Long Niên,
quay lại Ngọc Thanh Thiên Thanh cung. Nguyên Thủy thiên tôn lặng yên
ngồi một lát rồi mới sai đồng tử gọi môn hạ đại đệ tử Trọng Dương Chân
nhân đến giao phó: “Ngươi đến Đông Hải đi xem một chuyến” Trùng Dương
Chân nhân không biết ra sao, nhưng cũng không hỏi nhiều chỉ bái biệt sư
phụ ra khỏi Di La cung. Hạ xuống qua vùng hỗn độn, nhe nhàng phấp phới
bay đi Đông Hải. Lại nói Trấn Nguyên Tử vốn không muốn chạm phải nhân
quả, chỉ bởi vì lệnh của thánh nhân chính là số trời. Biết số trời không
thể nghịch đành phải cho Ngọc Điệp biến thành đệ nhất đại thân ngoại hóa
thân hướng Đông Hải một chuyến mà đánh lui Hoan Hỉ Phật, Kim Cương Bất
Hoại Phật, Bảo Tràng Quang Vương Phật. Trấn Nguyên Tử ở trong Hỗn Độn đã
từng ngồi trước Tổ sư nghe giảng đạo. Có điều cũng như Đông Hoa thượng
tiên, không thể đạt được ngôi vị Tiên Thiên không sao độ chứng được đạo.
Ức vạn năm qua vẫn lửng lơ ở ngoài cửa. Tuy rằng không thể ký thác hư
không, nhưng đạo hạnh cũng là sâu thâm không sao dò được. Hôm nay đại
kiếp nạn sắp đến, Tiên Phật có điểm đạo hạnh đều biết rành rành đạo lí
giữ mình không muốn nhiễm nhân quả. Bởi vậy sau khi Trấn Nguyên Tử đánh
lui Hoan Hỉ Phật, Kim Cương Bất Hoại Phật cùng Bảo Tràng Quang Vương
Phật liền vội vàng lắc mình rời đi, căn bản cũng không nhìn qua Định Hải
châu. Không nghĩ vừa mới đi mấy ngàn dặm, một đạo độn quang đã đến trước
mặt, rơi ở trước người chính là Vu tổ Tần Xuyên. Tần Xuyên cười nói:
“Đạo huynh xin dừng bước!” Trấn Nguyên Tử lắp bắp kinh hãi, thầm nghĩ:
“Vừa rồi tâm thần không yên, nguyên cớ là bởi vì Vu tổ này. Ta cùng với
Vu tổ dù chưa giao tình, nhưng cũng không kết thành nhân quả, không biết
đối phương ý đồ đến làm gì” Lập tức nói: “Chào đạo huynh” Tần Xuyên nói:
“Thượng cổ yêu ma đại chiến, đạo huynh nhất mực giữ mình, thật là có dự
kiến trước. Có điều chúng ta chấp niệm sâu nặng, đều làm quân cờ trên
bàn cờ thánh nhân. Kết quả là cuối cùng không khỏi nhập vào luân hồi,
trải qua muôn kiếp mới có thể trở lại bản thể như cũ.” Trấn Nguyên Tử
nói: “Hôm nay đạo huynh pháp lực mở rộng càng hơn năm đó, đạo hạnh cũng
cao thâm khó dò, quả thật đáng mừng.” Tần Xuyên cười nói: “Mặc dù là như
thế, nhưng đại kiếp nạn đến vẫn không khỏi phải trở thành quân cờ trên
bàn cờ thánh nhân” Trấn Nguyên Tử hỏi: “Đạo huynh giải thích chuyện đó
thế nào?” Tần Xuyên cười nói: “Tự Bàn Cổ chân nhân mở ra hỗn độn đến
nay, cửu cửu quy nguyên số lượng đã tận. Đại kiếp nạn tam giới sắp đến,
ta cùng với đạo huynh đều ở trong đó. Đạo huynh chính là Độ Ách Kim
tiên, cần phải hiểu đạo lí trong đó” Trấn Nguyên Tử nói: “Lời tuy như
thế, nhưng mà bần đạo tự thân cũng không chạm phải nhân quả. Kiếp số tuy
lớn, bần đạo cũng có thể vô sự.” Tần Xuyên cười nói: “Lời ấy sai rồi,
theo ta biết, đạo huynh thân mình tuy rằng cũng không có nhân quả. Chẳng
qua là cái thân ngoại hóa thân tôn quí này nhưng lại để nhân quả dính
vào người.” Trấn Nguyên Tử cảm thấy đắng nghẹn họng, thầm nghĩ: “Bản thể
chân thân ta chưa bao giờ kết thành nhân quả, từ trước đến nay mọi sự
bên ngoài đều có ngũ đại thân ngoại hóa thân lo liệu. Nhân quả cũng chỉ
nằm trên thân ngoại hóa thân, Vu tổ này lại tới tìm ta có chuyện gì.”
Trấn Nguyên Tử hỏi: “Đạo huynh không ngại nói rõ cho?” Tần Xuyên thở
dài: “Kiếp nạn sắp đến, Cực Lạc giáo chủ chưởng quản Hồng Mông Huyền
Hoàng nhị khí, giữ Như Ý Kim kiếm chấp chính sát phạt tam giới. Lại cầm
Kim Thư Ngọc Điệp chịu trách nhiệm vạn vật qui về, đây là số trời đã
định. Bản tôn không muốn cùng đạo huynh khó xử, chỉ là lệnh của thánh
nhân không thể trái. Đạo huynh rất hiểu số trời, nhất định có thể biết
ta có nỗi khổ tâm.” xem tại TruyenFull.vn Trấn Nguyên Tử cảm thấy tối
sầm, đúng là vẫn còn có chuyện ập tới, chỉ đành phải thở dài trong lòng
một tiếng. Có điều là hắn cùng với Vu tổ chưa bao giờ kết thành nhân quả
nên trong nội tâm cũng không tránh khỏi có chút bất bình, cười gằn nói:
“Lời tuy như thế, nhưng mà đạo huynh muốn lưu lại tôn thân ngoại hóa
thân của ta cũng không phải chuyện dễ.” Tần Xuyên cười nói: “Số trời đã
định, ta và ngươi đều không cưỡng cầu được, vạn lần mong đạo hữu chớ
trách.” Lại không nói nhiều, Tần Xuyên hai tay kết ấn xuất ra một đoạn
chú ngữ rối rắm khó hiểu làm chấn động hư không. Vô số bùa chú pháp
thuật huyền ảo đã múa lượn xoay quanh thân Tần Xuyên, mang theo từng đợt
gió lốc mãnh liệt. Trấn Nguyên Tử chỉ cảm thấy tâm thần run lên, chân
thân tựa như muốn nổ tung ra mà thầm nghĩ: “Thần thông của Vu tổ quả
thật bất phàm, tục truyền pháp thuật đả thương người đều vô hình, đích
thật là không sai” Lập tức ổn định tâm thần, vận khởi Huyền quang bản
mạng để bảo vệ thân thể, chỉ thủ chớ không tấn công để cho Vu tổ biết
khó mà lui. Tần Xuyên được Yêu tộc Đại thánh Đông Hoàng Thái Nhất giao
phó đến đây. Chính là số trời đã định nên há có thể lui bước. Cười lớn
một tiếng xuất ra Truy Hồn phiên lắc lắc, vô số bùa chú pháp thuật huyền
ảo giống như nòng nọc quấn vòng quanh mà vây Ngọc Điệp hóa thân của Trấn
Nguyên Tử ở bên trong. Lại biến thành con muỗi to khoảng bằng nắm tay
dính chặt vào Trấn Nguyên Tử định đốt. Tiếc rằng Ngọc Điệp chính là một
trong Tiên Thiên thập đại thánh khí có thể chống đỡ tất cả kiếp số. Trấn
Nguyên Tử đem bảo vật này chém thành thân ngoại hóa thân, vì vậy pháp
lực thần thông so với bản thể chân thân còn cường hãn hơn. Mặc dù Vu tổ
cũng có đại thần thông, nhưng Trấn Nguyên Tử chỉ thủ chớ không tấn công.
Cứ dùng bổn mạng Huyền quang bảo vệ tâm thần nên vạn ma bất xâm, thực sự
không làm gì được. Đấu một hồi, Tần Xuyên cười nói: “Số trời đã định,
đạo huynh làm gì mà cứ khăng khăng không chịu” Trấn Nguyên Tử nói: “Ta
và ngươi đều chỉ vì tranh một tuyến sinh cơ, đạo huynh làm sao mà nói
bần đạo.” Tần Xuyên thở dài: “Đúng là như thế, đạo huynh chớ trách.” Nói
xong niệm động chân ngôn, chợt nghe trên chín tầng trời một tiếng chuông
vang lên. Một quả chuông lớn cỡ một ngàn trượng đang chụp xuống đầu.
Trấn Nguyên Tử lập tức sợ hãi: “Cực kỳ không ổn, thằng nhãi này sao được
mời Đông Hoàng pháp khí, chẳng lẽ quả nhiên là số trời đã định, mặc cho
ai cũng không chống lại được?” Liền vội vàng lắc thân hiện nguyên hình
Ngọc Điệp. Lập tức bạch quang đại thịnh, bên trên có một lá bùa màu
trắng rồi chìm nổi trong đó. Tiếc rằng là số trời đã định, Ngọc Điệp và
Đông Hoàng Chuông mặc dù đều là những Tiên Thiên thập đại thánh khí.
Nhưng dưới số trời đến Thánh nhân đều chống không được, nói gì đến Trấn
Nguyên Tử. Quả chuông lớn với thế rơi xuống không ngừng mà úp lên Ngọc
Điệp Huyền quang. Tần Xuyên thúc dục chân ngôn, tàn phá chân thần của
Trấn Nguyên Tử trong Ngọc Điệp. Lại lấy ngọc bài ung dung xoay trời
chuyển đất mà đi, chỉ để lại vô số vong hồn thốt ra một tràng thở dài vô
thanh rồi vào luân hồi chuyển kiếp. Hoa nở hai cành, mỗi cành mỗi hướng.
Lại nói Trùng Dương chân nhân tuân theo chỉ dụ của Nguyên Thủy thiên tôn
đi xuống Hỗn Độn. Lại xuyên qua ba mươi ba tầng trời bay tới Đông Hải.
Gặp Ngao Liệt thì tỏ ý muốn gặp lão Chí Minh là môn hạ đệ tử Cực Lạc
cung. Ngao Liệt biết Trùng Dương Chân nhân chính là môn hạ đại đệ tử của
Thượng Thanh, đã tu thành Độ Ách Kim tiên, pháp lực Thông Thiên, đạo
hạnh càng cao thâm khó lường. Hắn nào dám chậm trễ, vội vàng phái Cua
Nguyên soái đưa lão Chí Minh tới. Trùng Dương Chân nhân thấy lão Chí
Minh, cũng không nói nhiều, chỉ lấy một ngón tay khai mở tam quang cho
lão Chí Minh mà nói: “Ngươi vốn là môn hạ đệ tử Trường Xuân Tử của ta.
Chỉ vì quá mức cứng rắn mà kết thành vô số nhân quả nên mới không thể
không vào luân hồi chuyển kiếp. Hôm nay ngươi đã vào làm môn hạ Cực Lạc
cung, được truyền Hồng Mông phương pháp thì nhớ lấy không thể lại làm
chuyện lỗ mãng. Trời đất vô thường, đại đạo mờ ảo, phàm làm việc đều
tuân theo số trời mà tiến hành, ngươi hãy nhớ rõ” “Đệ tử ghi nhớ.” Lão
Chí Minh vội vàng khấu đầu bái lạy. Nguyên lai lão Chí Minh chính là khi
kiếp trước của Trùng Dương chân nhân vào luân hồi chuyển kiếp. Ở Nhân
Giới lập nên một đạo phái thì thu làm tam đệ tử tên là Trường Xuân Tử
Khâu Xử Cơ. Chỉ vì tính nóng như lửa, ghét ác như thù, rồi kết nhân quả
quá sâu, mới không thể không vào luân hồi chuyển kiếp. Trải qua muôn
đời, mới đầu thai đến địa giới. Khi ở Đại Đường kinh đô Trường An gặp
được Lâm Phong mà vào Cực Lạc cung làm môn hạ. Hôm nay tam quang mở ra,
lão Chí Minh mới biết rõ đời trước kiếp sau. Mặc dù đã vào Cực Lạc cung
làm môn hạ, nhưng lại cũng không dám bất tuân lời dạy bảo của sư phụ
kiếp trước. Lão Chí Minh bình thường đối với sư huynh đệ cùng sư tỷ muội
vô cùng kính trọng, bởi vậy va chạm nhân quả cực nhỏ. Giờ phút này vừa
nghe kiếp trước của lão Chí Minh đúng là môn hạ đệ tử Thượng Thanh, lập
tức nguyên một đám kinh ngạc há mồm trợn to mắt nhìn lão Chí Minh, vẻ
mặt không thể tưởng tượng nổi. Trùng Dương chân nhân cười nói: “Tiên
không phải tiên, ma chẳng phải ma, trên bảng Kim Thư nhìn thấy hồn mình.
Yêu không phải yêu, Phật không phải Phật, trong cành Ngọc Điệp hiện rõ
tính tình. Đại đạo vô thường, có nhân quả làm chứng, tam giới kiếp nạn
nổi lên, ngươi tự giải quyết cho tốt” Dứt lời liền thong dong đi, chỉ để
lại một đám môn hạ đệ tử Cực Lạc cung đứng đó mắt to nhìn mắt nhỏ, không
rõ lão đạo này lại đùa giỡn trò gì. Lão Chí Minh được khai mở tam quang
mà sáng tỏ đời trước kiếp sau. Cảm nhận sâu sắc lời dạy bảo của sư phụ
kiếp trước, vội vàng dập đầu mà khấn bái mãi. Đến khi Trùng Dương chân
nhân nhẹ lướt đi, không khỏi lệ tuôn rơi hối hận chính mình quá không
chịu ganh đua để phụ lời của sư phụ.