Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3900 - Trong không gian độc lập hai người q
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3900 - Trong không gian độc lập hai người q
Chương 3900 – Trong không gian độc lập, hai người quấn lấy nhau môi kề môi
Trong không gian độc lập, hai người quấn lấy nhau môi kề môi không dứt, mỗi người đều cảm nhận sự ngọt ngào và xúc cảm mà đối phương đem đến cho mình.
Thời gian chậm rãi trôi qua, không biết từ lúc nào, một thứ ấm nóng cậy hàm răng của Đỗ Thiểu Phủ ra lặng lẽ trườn vào bên trong miệng hắn, giống như một con rắn nhỏ trơn trượt, quấn quýt đầu lưỡi của hắn.
Toàn thân Đỗ Thiểu Phủ xao động, hắn cũng cuồng nhiệt đáp lại.
Đôi tay rắn chắc của hắn cũng bắt đầu di chuyển, nhẹ nhàng lướt theo thân thể xinh đẹp yêu kiều, dọc theo đường cong quyến rũ mê hoặc lòng người.
Dần đần, đôi tay hắn đã trèo lên tới một đỉnh cao, cảm giác mềm mại truyền vào lòng bàn tay, tuyệt diệu không thể diễn tả được.
– A…
Đông Ly Thanh Thanh khẽ rên lên, nhưng không hề kháng cự, ngược lại đôi tay còn ấn chặt vào lưng của Đỗ Thiểu Phủ, càng ôm hắn chặt hơn.
Đỗ Thiểu Phủ không khó để cảm nhận được rằng, cơ thể của Đông Ly Thanh Thanh đã nóng lên, khuôn mặt đỏ hồng, tựa như uống say!
Tiếp đó, hai người càng lúc càng nồng, đôi tay mạnh mẽ của Đỗ Thiểu Phủ không ngừng lướt đi khắp nơi, lúc lên cao lúc xuống thấp, công thành cướp đất, cứ chỗ nào mà tay hắn lướt qua thì ở nơi đó đều xuất hiện những cơn rung động nhè nhẹ.
Đồng thời, Đông Ly Thanh Thanh cũng nồng nhiệt đáp lại, để mặc cho nam nhân đó tùy ý hành động.
Thời gian không ngừng trôi, từng mảnh tơ lụa lần lượt được cởi bỏ, để lộ ra cảnh sắc càng động lòng người.
Mảnh không gian độc lập này, dường như đang vào lúc chính xuân, kiều diễm vô biên.
Dưới sự sắp đặt của Đỗ Thiểu Phủ, mọi thứ ở đây đều nằm trong tầm kiểm soát, núi xanh vây quanh, nước biếc chảy dài, cánh hoa tung rơi, cỏ xanh trải dài.
Người đẹp xuân sắc tô điểm cho nhau, một thân ngọc thể lấp ló trong bụi cỏ, lẳng lặng nằm trên bãi cỏ xanh.
Đông Ly Thanh Thanh mở mắt ngước lên nhìn.
Giữa cánh môi đỏ thắm, mùi hương thơm ngát tỏa ra.
Nàng giơ một cánh tay lên, năm ngón tay thon nhỏ trắng nõn khẽ khàng vuốt vài sợi tóc.
Cái cổ của nàng chẳng biết từ khi nào đã ửng đỏ, kéo theo hai tòa sơn lĩnh cùng óng ả ướt át, hai viên châu ngọc hồng tươi vươn cao kiêu hãnh, thu hút người khác.
– Thanh Thanh…
Đỗ Thiểu Phủ đã giương cung rút kiếm từ lâu, nào đâu mà còn có thể chịu đựng được.
Hắn khe khẽ vuốt ve đôi chân ngọc, rồi men theo đó đi lên, sau đó tách đôi ra.
Nơi thần bí thâm sâu nhất bày ra trước mặt, được che giấu dưới một lớp nhung thanh mát, tỏa ra hởi thở mê người.
Đỗ Thiểu Phủ chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, chẳng còn muốn chậm trễ dù chỉ một khắc, lập tức thúc ngựa, triển khai công phá!
Cùng với những âm thanh thống khoái phát ra từ hai người, cuộc đại chiến đã mở màn.
Năm đó từ khi hắn rời khỏi thế giới Thần Võ cũng đã nhiều năm trôi qua, hiện giờ, Đỗ Thiểu Phủ không khác gì một con sói đói, đôi mắt phát ra ánh hồng quang.
Hiện giờ trận chiến đã bắt đầu, vậy thì hãy xông lên thỏa sức chiến đấu, tùy ý chinh phạt!
Trận chiến càng lúc càng kịch liệt, ở phía dưới của ngọc thể, một cơn sóng to gió lớn trào lên, nhấp nhô không yên, chập chờn bất định!
Đao binh đang đụng độ, chiến ca đang đến khúc cao trào, mồ hôi nóng tuôn rơi!
Nơi đánh giáp lá cà, nước chảy róc rách, tựa như sông nước, giống như đại dương mênh mông, nhẹ trôi.
Đỗ Thiểu Phủ trăm lần xông lên trăm lần rút xuống, không chút mệt mỏi, ngược lại càng chiến càng hăng, khí thế cao ngất!
Lợi kiếm của hắn mạnh mẽ công phá tuyệt thế!
Có điều trong tình huống này, Đông Ly Thanh Thanh cũng bất giác thu hẹp phòng tuyến, khiến cho Đỗ Thiểu Phủ tiến lui gặp phải trở ngại hơn!
Hai người không ai chịu khuất phúc, đều triển lộ hết mọi lực lượng của bản thân, va chạm vào nhau, chiến hỏa liên miên!
Chỉ nghe một tiếng ca vang lên trong những cuộc va chạm ầm ầm khốc liệt, tựa như một khúc ca với nốt cao, chấn động tâm can con người ta.
Cuộc giao chiến như vậy, thật đúng là có qua có lại, có thanh có sắc, vô cùng đặc sắc!
Cũng không biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng, ở một thời điểm nào đó cuộc chiến bước vào thời điểm kịch liệt nhất!
Chợt, chỉ nghe những tiếng thét không thể kiềm chế được phát ra từ miệng hai người, hai người trong cuộc giao tranh kịch liệt, cơ thể người nào người đó căng cứng!
Tiếp sau, những cơn run rẩy đột nhiên kéo đến, cuối cùng kiếm của Đỗ Thiểu Phủ hung mãnh xông lên phóng ra những mũi nhọn ấm nóng, ngang nhiên xông vào trong nơi thâm sâu kia!
Cũng vào lúc đó, một cơn sóng hung hãn trào tới, bao trùm lấy thanh trường thương của Đỗ Thiểu Phủ!
Cảm giác ấm áp ôm lấy hai người, khiến toàn thân họ cảm nhận được một cảm giác vô cùng thư thái!
Chỉ trong chớp mắt, cuộc đại chiến khủng khiếp đã kết thúc, trên chiến trường, một bầu không khí an bình hiếm có lan tỏa!
Hai người Đỗ Thiểu Phủ và Đông Ly Thanh Thanh sau khi trải qua cuộc chiến tuyệt diệu nhất trên thế gian thì ai nấy đều thở dốc.
Bọn họ đã giao thứ ấm áp nhất của mình cho nhau, cả hai thỏa mãn hết sức.
– Vẫn hơi đau một chút!
Đông Thanh Cách Cách ôm Đỗ Thiểu Phủ, áp sát cơ thể của mình vào, khẽ nói.
Mặc dù đây không phải lần đầu của nàng và Đỗ Thiểu Phủ, nhưng lúc này nàng vẫn hơi có chút ít cảm giác đau đớn.
Trước đó vì quá nhập tâm vào quan hệ, nên không có cảm giác này, nhưng hiện giờ khi mọi thứ trở lại bình yên, thì cảm giác đó đột nhiên tràn lên.
Đỗ Thiểu Phủ cười hì hì.
Năm đó khi còn nhỏ, bởi vì một bất ngờ ngoài ý muốn, mà hắn đã trải qua lần đầu với Đông Ly Thanh Thanh và Tô Mộ Vân.