Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3927 - Đỗ Thiểu Phủ cắn răng kiên trì lần l
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3927 - Đỗ Thiểu Phủ cắn răng kiên trì lần l
Chương 3927 – Đỗ Thiểu Phủ cắn răng kiên trì, lần lượt thực hiện động tác.
Đỗ Thiểu Phủ cắn răng kiên trì, lần lượt thực hiện động tác.
Nhưng nguyên thần của hắn lại không tự chủ được bắt đầu trốn chạy, muốn thoát khỏi sức mạnh đáng sợ kia!
Đây là nhược điểm của nhân tính, cũng là bản năng tự nhiên của mỗi con người!
Điều quan trọng nhất chính là sức mạnh của hắn càng ngày càng yếu ớt, sợ là không còn bao lâu, cả nguyên thần Xích Khào Mã Hầu cũng bị mảnh kiếm kia diệt hết!
Đến lúc đó, chỉ sợ Đỗ Thiểu Phủ cũng phải táng mệnh, thân tử vì đạo!
– Khắc lên cho ta!
Mặc dù đối mặt với nguy hiểm, Đỗ Thiểu Phủ vẫn không cam lòng buông tay, vẫn muốn tuyên khắc một vết lên đó, chỉ cần có thể làm được, đó chính là sự thành công bước đầu tiên!
Mảnh kiếm phát ra từng tiếng vù vù rất khẽ, nó đuổi theo nguyên thần Xích Khào Mã Hầu, tốc độ vô cùng nhanh!
Đem ra so sánh, sức mạnh nguyên thần Xích Khào Mã Hầu lúc này đã dần suy yếu, đã rơi vào tình trạng khó khăn!
Đồng thời, dưới ảnh hưởng do sức mạnh của kiếm, nó càng thêm suy yếu hơn!
Thời gian trôi qua, Đỗ Thiểu Phủ chỉ cảm giác sức mạnh của mình sắp tiêu hao hết!
Nếu tình huống như vậy cứ tiếp tục, sợ là trước khi chính mình thành công khắc được một vết vào nguyên thần thì nguyên thần đã sụp đổ, hóa thành vô hình, chết oan chết uổng!
Loại tình huống này khiến cho hắn càng cảm thấy có chút sợ hãi!
– Chẳng lẽ bỏ cuộc sao?
Đỗ Thiểu Phủ toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hắn có cảm giác đã tới cực hạn.
Hắn có ý nghĩ muốn buông bỏ, không muốn tiếp tục như vậy nữa.
Mảnh kiếm này do khí phách bất khuất và sự tín niệm kiên định hóa thành, thật sự là quá mức đáng sợ, lại khiến cho mọi thứ khác theo bản năng tránh né nó, chính bản thân Đỗ Thiểu Phủ cũng không cách nào khống chế được cảm xúc lo sợ của chính mình!
Hiện giờ ngoại trừ việc buông bỏ, dường như hắn đã không còn có biện pháp nào tốt hơn rồi.
Nếu để sức mạnh của kiếm tùy ý tấn công nguyên thần, chính mình nếu không làm tốt sẽ phải chết vì đạo!
– Đây là đang sửa lại Đại Đạo, quá trình tất nhiên tràn ngập hung hiểm! Nhưng nếu cứ buông tha như vậy, ta thật sự không cam lòng!
Đỗ Thiểu Phủ trong nội tâm không ngừng suy nghĩ, hắn khó có thể tiếp nhận kết quả thất bại này.
Thiên địa Đại Đạo, từ trước khi hắn đến thế giới này đã bị khắc rồi, mỗi một bộ phận từ thân thể hay linh hồn của hắn đều là kết quả của Đại Đạo.
Hôm nay mảnh kiếm này chính là để thay đổi nội dung và ý nghĩa vốn có của Đại Đạo, tiếp đó là để thay đổi chính hắn!
Chỉ là quá trình này thật sự là quá mức đau đớn, trên thân kiếm chẳng những có uy áp khủng bố, đồng thời sức mạnh cũng vô cùng kinh khủng, chưa chính thức tiếp xúc với nguyên thần, nhưng cũng đã khiến cho sức mạnh nguyên thần của hắn tiêu hao đến cực hạn!
Nếu tiếp tục tiến hành, chính mình phải sợ là sẽ phải đổi mặt với một con đường chết!
Nhưng Đỗ Thiểu Phủ thật không cam lòng buông tha như vậy, đây là cơ hội duy nhất, là hắn lần đầu tiên hắn ngưng tạo ra mảnh kiếm có thể thay đổi Đại Đạo bằng khí phách bất khuất và sự tín niệm kiên định nhất!
Nếu như lần thứ nhất thất bại, chỉ sợ hội trong lòng mình sẽ lưu lại cảm xúc sợ hãi khó có thể xóa nhòa, một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, đợi đến lúc thực hiện lại sẽ càng thêm khó khăn vạn phần!
– Người khác có thể làm được, ta cũng nhất định làm được!
Bỗng dưng, Đỗ Thiểu Phủ chăm chăm cắn chặt hàm răng lần nữa, từ miệng hắn chảy ra một vệt máu đổ tươi lóa mắt.
Hắn quyết định chắc chắn, bắt đầu cố gắng khống chế nguyên thần Xích Khào Mã Hầu, đồng thời dẫn mảnh kiếm này tới gần.
Cùng với sự đau đớn khó có thể tưởng tượng nổi, dây thần kinh khắp người của Đỗ Thiểu Phủ như đã chết lặng, hắn đau đến mức tận cùng.
Mà đồng thời từng đợt tiếng vangChi chi phát ra, cơ thể nguyên thần của hắn bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại, muốn tiếp tục chạy trốn.
– Đứng im cho ta!
Đỗ Thiểu Phủ tức giận, dường như đã thi triển hết tất cả sức mạnh của bản thân để cố định nguyên thần Xích Khào Mã Hầu, khiến cho tốc độ chạy trốn của nó chậm lại!
– Xuy xuy…
Mảnh kiếm giống như mũi tên rời cung, muốn đánh lên nguyên thần Xích Khào Mã Hầu để lưu lại một một vết ở đó!
Thế gian không có người có thể giết chết Ma Tổ đại nhân, cơ thể của đại nhân là bất tử, đừng nói là Lục Thiếu Du, mà ngay cả Bàn Cổ và Đại La Thiên tôn cũng không thể làm gì!
Nhưng khi kiếm quang càng ngày càng gần, cơ thể nguyên thần bắt đầu kịch liệt run rẩy, cũng xảy ra cuộc chôn vùi đáng sợ, sắp tản đi hoàn toàn!
– Cho dù chết, cũng phải cho lão tử đâm một nhát kiếm đã!
Đỗ Thiểu Phủ trong cổ họng phát ra âm thanh gào rú khủng bố, hắn gào thét!
Cùng lúc đó, trong sức mạnh trong cơ thể mãnh liệt dâng trào, tất cả đều bị hắn triệu tập tiến vào bên trong Nê Hoàn cung, khống chế gắt gao nguyên thần của chính mình.
Tất cả khí lực đều bị hắn ép khô, không còn lại một chút gì!
Dưới tình huống như vậy, Đỗ Thiểu Phủ nổi lên sức mạnh to lớn, muốn toàn lực đánh cược một lần, dù là phải chết, hắn cũng muốn chết ở dưới thân kiếm đang ở trong ý niệm trong đầu này, triển khai cuộc tấn công cuối cùng!
– Xùy…
Nhưng nghe tiếng gào thét của kiếm, Xích Khào Mã Hầu cũng phát ra một tiếng hét thảm thiết, cả hai rốt cục cũng có sự tiếp xúc lần đầu tiên.
Ngay sau đó, ý thức của Đỗ Thiểu Phủ hoàn toàn biến mất, không có bất kỳ tri giác nào.
Bên ngoài cơ thể của hắn, hào quang màu tím lập tức mất đi, nó biến mất trong nháy mắt, để lộ ra cơ thể của Đỗ Thiểu Phủ.
Trong hư không vô cùng thú vị, giống như thủy triều rút đi, trở nên rất trống rỗng!
Ba người Đỗ Thiểu Cảnh, Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh đang khoanh chân ngồi cũng phun từ trong miệng ra một ngụm máu tươi, rồi sau đó khi hai mắt mở ra, vẻ mặt lộ vẻ không tin nổi!
Chỉ trong chốc lát, ba người này bị tấn công mạnh mẽ, cơ thể đều chịu trọng thương!
– Tiểu Tinh Tinh!
– Đỗ sư thúc!
Lục Kinh Vân, Lục Du Thược, Lục Doanh, Long khuyết, Long Hư và các cường giả khác đều kinh ngạc đến ngây người.