Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3929 - Những gì Thẩm Ngôn nói không phải kh
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3929 - Những gì Thẩm Ngôn nói không phải kh
Chương 3929 – Những gì Thẩm Ngôn nói không phải không có căn cứ, hồi đó kh
Những gì Thẩm Ngôn nói không phải không có căn cứ, hồi đó khi lần đầu tiên Đỗ Thiểu Phủ chết, rõ ràng đã bị chôn vào lòng đất, nhưng mấy năm sau, không ngờ hắn lại sống lại một cách thần kỳ.
Mà trong trận chiến cuối cùng với Ma Thần, thậm chí hắn chỉ còn sót lại một cái đầu lâu, nguyên thần bị tận diệt, hoàn toàn không còn chút sinh cơ.
Nhưng đến cuối cùng, tiểu tử đó vẫn sống lại khỏe mạnh, hơn nữa nắm giữ trong tay Thiên Đạo quy tắc của thế giới Thần Vũ.
Đây là hai lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho người khác, ngoài ra, còn có vài lần khác rơi vào cảnh sinh tử, người thanh niên áo bào tím này đều phá giải từng lần từng lần một.
Nói cách khác, Đỗ Thiểu Phủ đã trải qua vô số lần tử vong, mỗi lần đều khiến cho rất nhiều kẻ thù của hắn cảm thấy sảng khoái tột cùng, nhưng đến thời khắc cuối cùng, nỗi hân hoan mừng rỡ đó lại bị đập cho nát vụn!
Cùng với đó là mỗi lần tu vi của Đỗ Thiểu Phủ có những bước đột phá cực lớn, sức mạnh tăng vọt!
Lúc này, hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn cảm thấy hoang mang bối rối!
Bọn họ hiểu ý nhìn nhau, và cả hai nhìn thấy sự hoảng sợ trong đôi mắt của đối phương.
– Ngươi cũng cảm thấy gã tiểu tử Đỗ Thiểu Phủ đó không dễ chết như vậy phải không?
Thẩm Ngôn khẽ ho khan, cảm thấy cổ họng mình hơi khô.
Hắn liếc nhìn Đông Ly Xích Hoàng đứng cạnh mình, rồi hỏi.
Nhưng Đông Ly Xích Hoàng không nói gì, chỉ căng thẳng liếm môi mấy cái, nặng nề gật đầu.
Xét thấy bao năm qua, Đỗ Thiểu Phủ hết lần này đến lần khác thay đổi nhận thức của người trong thiên hạ, nên lúc này hai đại ma tùy tùng đều cảm thấy, người thanh niên áo bào tím đó sợ là sẽ không chết đi như vậy thật đâu.
Riêng về điểm này, bọn họ còn càng căng thẳng hơn nhiều so với bọn người Lục Kinh Vân, Lục Du Thược, Long Khuyết, Long Hư, những người đang muôn phần lo lắng, bọn họ càng không tin rằng Đỗ Thiểu Phủ cứ thế mà chết được.
Thẩm Ngôn bất giác nắm chặt nắm đấm, giương mắt nhing, không vội vàng chạy trốn vào trong mười hai tầng Địa Ngục.
Hắn đưa mắt nhìn về hướng Đỗ Thiểu Phủ, hắn lẳng lặng đứng yên tại chỗ, muốn chứng kiến kết quả cuối cùng của Đỗ Thiểu Phủ.
– Đỗ Thiểu Phủ…
Thần sắc của Đông Ly Xích Hoàng cũng không khác biệt so với Thẩm Ngôn, hai tay nắm chặt.
Điều mà hai đại ma tùy tùng mong chờ nhất trong lòng chính là Đỗ Thiểu Phủ sẽ chết đi.
Nhưng hiện giờ, trong thâm tâm mình, bọn họ không dám chắc chắn, trực giác nói với bọn họ rằng, người thanh niên áo bào tím đó không chừng lúc nào đấy sẽ đột nhiên tỉnh lại, hơn nữa sẽ càng cường đại hơn.
Nhưng mà hai đại ma tùy tùng này vạn phần không cam lòng, bọn họ muốn nhìn thấy kết quả cuối cùng, mới yên tâm mà bỏ đi.
Bọn họ mong chờ nhất chính là, hy vọng trực giác của mình đã sai, Đỗ Thiểu Phủ đã chết rồi, hơn nữa sẽ vĩnh viễn không còn xuất hiện trước mặt bọn họ nữa.
– Đỗ sư thúc…
Từ nơi xa, Lục Kinh Vân nâng thân thể Đỗ Thiểu Phủ lên, đôi môi run rẩy.
Có không ít cường giả xung quanh xúm lại, mọi người đều cảm thấy đau xót.
– Thật sự không có động tĩnh gì…
Sau khi không ít cường giả kiểm tra đi kiểm tra lại, bọn họ phát hiện quả thực cơ thể của Đỗ Thiểu Phủ đã không còn một chút sự sống nào, đây rõ ràng là chết thật sự rồi!
Mặt khác, Long Khuyết, Long Hư bọn họ đã thử kiểm tra Đỗ Thiểu Cảnh, Đỗ Tiểu Yêu và Tiểu Tinh Tinh, cũng may mặc dù ba người bọn họ bị thương không nhẹ, nhưng vẫn cón có dấu hiệu của sự sống, muốn hồi phục trở lại với phong thái đỉnh cao chỉ là vấn đề thời gian.
– Một thiên tài kiệt xuất như thế không ngờ lại ngã xuống thế này….
Có Tam Thập Tam Thiên và lớp lão cường giả lên tiếng, bọn họ nhìn Đỗ Thiểu Phủ nói, mang theo sự xót thương và nuối tiếc vô tận.
Tất cả mọi người đều đã xác nhận, Đỗ Thiểu Phủ đã chết hoàn toàn, nguyên thần của hắn bị hủy diệt thành hư vô, chỉ còn thân thể trống rỗng này là còn hoàn hảo!
– Là Đạo lực đã phá hủy nguyên thần của Đỗ sư thúc, Tái Đạo cảnh, cửa ải lớn nhất là ở đây…
Lục Kinh Vân lẩm bẩm trong miệng, hắn biết rất nhiều thông tin liên quan đến Tái Đạo, đương nhiên cũng biết vì sao nguyên thần của Đỗ Thiểu Phủ lại bị hủy diệt thành hư vô.
Lúc này, lòng của Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn cảm thấy có chút gì đó hoang mang!
Dùng tín niệm và khí phách tụ thành kiếm, đó là đạo kiếm của bản thân!
Đạo kiếm hung hãn, khác biệt với đạo lý âm dương vốn dĩ của thế gian, pháp tắc nguyên thủy khác với nhân đạo của đại thần Bàn Cổ, Ma Tổ…, mà sinh linh được hình thành ở tứ đại pháp tắc nguyên thủy, đương nhiên sẽ khủng hoảng khiếp sợ đạo kiếm!
Đó là quá trình cửu tử nhất sinh, rất khó bước qua!
Lục Kinh Vân cảm nhận phát hiện trong đầu của Đỗ Thiểu Phủ tựa như có một điểm sáng cực nhỏ, còn nhỏ hơn cả nghìn cả vạn lần so với một hạt gạo, nhưng chính từ điểm sáng nhỏ này, lại có một khí tức cực kỳ khủng khiếp được giải phóng ra.
Lục Kinh Vân biết rõ, sợ rằng đó là một chút “Đạo kiếm còn sót lại, vốn được dùng để tạo vết khắc trên nguyên thần, nhưng không ngờ lại trở thành thứ trí mạng!
– Đại Đạo khó mà đi ngược, muốn tạo ra đạo của mình, đâu dễ dàng gì!
Lục Kinh Vân thở dài, dần dần bắt đầu chấp nhận kết quả này.
Đại Đạo trời sinh, tất cả sinh linh đều là do Đại Đạo ban cho, nếu muốn tùy tiện thay đổi, đương nhiên sẽ bị phản đòn.
– Nếu đã thất bại, thì đạo kiếm này để lại còn có ý nghĩa gì đâu, để cho nó được chôn vùi theo Đỗ sư thúc đi!
Đôi mắt Lục Kinh Vân xám xịt, không ngăn nổi tiếng thở dài.
Hắn giải phóng sức mạnh của mình, tiến vào trong đầu của Đỗ Thiểu Phủ, đi về phía điểm sáng cực nhỏ kia.
Đó là kiếm đạo của Đỗ Thiểu Phủ, chỉ có thể uy hiếp tới bản thân của Đỗ Thiểu Phủ thôi, đối với Lục Kinh Vân, nó không có bất kỳ tác dụng nào cả.
Nếu Đỗ Thiểu Phủ đã chết, vậy đạo kiếm này tồn tại chẳng có ý nghĩa nào nữa.
Lục Kinh Vân muốn loại bỏ hoàn toàn nó, để cho Đỗ Thiểu Phủ biến mất một cách thật sự.