Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 4003 - Tuy tiểu Long biết rõ Lục Thiếu Du đ
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 4003 - Tuy tiểu Long biết rõ Lục Thiếu Du đ
Chương 4003 – Tuy tiểu Long biết rõ, Lục Thiếu Du đi đến thế giới địa cầu
Tuy tiểu Long biết rõ, Lục Thiếu Du đi đến thế giới địa cầu tu luyện, có lẽ có thể thu hoạch được thứ gì đó.
– Đi!
Lục Thiếu Du không hề nói nhiều, hắn trực tiếp rời khỏi thế giới này.
Hôm nay đối với đám người tiểu Long, Đế Phách Thiên, Dương Quá, Đông Hoàng Thái Huyền, Lục Tâm Đồng, Lục Kinh Vân, Thần Vũ giới chính là nhà của mình, bọn họ ở lại nơi này rất nhiều năm, gần như đã xem Hoang quốc trở thành nhà mình.
Ban đầu, Y Vô Mệnh, Mộ Dung U Nhược còn quan tâm các phương diện khác, nhưng dần dần một đám cường giả đều cự tuyệt, không cần bọn họ bận rộn vì việc của Hoang quốc.
Đỗ Đình Hiên, Đỗ Vân Long, Chân Thuần, Dạ Phiêu Lãng, Thiên Cổ Ngọc, Đỗ Thiếu Cảnh, Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Bá đều bế quan.
– Không biết phụ thân hiện tại nắm chắc bao nhiêu phần!
Sau khi Lục Thiếu Du rời đi, Lục Kinh Vân là người mở miệng đầu tiên, bọn họ đều chờ đợi, đồng thời cũng âm thầm đau buồn.
Tất cả kết quả đều chạy đua thời gian, Ma Tổ khôi phục trước hay Lục Thiếu Du đột phá trước, hoặc Đỗ Thiếu Phủ thức tỉnh trước một bước!
Ai có thể nắm tiên cơ, người đó nắm quyền chủ động, từ đó sẽ nắm giữ khả năng thắng lợi lớn hơn!
– Ta tin tưởng Tam Thập Tam Thiên và Tam Thiên Đại Thiên thế giới cuối cùng sẽ thắng lợi cuối cùng, bất kể là lão đại hay tiểu tử Thiếu Phủ, bọn họ đều không giống!
Tiểu Long ngóc đầu lên, hắn nói rất chắc chắn.
Hắn không thể không tin tưởng như vậy, hai người kia đã trải qua vô số khó khăn, sáng tạo quá nhiều kỳ tích, từ đó mới có thể đi lên con đường bế nghễ chúng sinh!
Tiểu Long tin tưởng, không riêng gì lão đại có thể thành công đột phá Vô Tượng cảnh, từ đó có được tu vi ngang với Ma Tổ.
Đỗ Thiếu Phủ có thể thức tỉnh, khi đó hắn có lực kháng Ma Tổ La Hầu!
Vẫn câu nói kia, tất cả mọi người đang chạy đua với thời gian!
– Đám người chúng ta cũng không nên chậm trễ thời gian, lưu lại mấy người canh chừng tiểu tử Đỗ Thiếu Phủ kia, những người khác nên đi bế quan đi! Nếu có động tĩnh, tùy thời sẽ thông báo cho các ngươi biết!
Chí Thánh Đại Đế nói với rất nhiều cường giả chung quanh.
Đám người Đế Phách Thiên, Đông Hoàng Thái Huyền, Dương Quá, Lục Tâm Đồng, tiểu Long, Lục Kinh Vân gật đầu, sau đó hắn rời đi tìm kiếm địa phương tu luyện.
Đối với đám người như bọn họ mà nói, khoảng cách đột phá chỉ còn kém một chút, nếu như lĩnh ngộ đầy đủ, tất nhiên có thể nước chảy thành sông, tu vi lại tiến thêm một bước!
Năm vị nửa bước Tái Đạo, nếu như bọn họ có thể bước thêm một bước, khi đó sẽ đạt tới cảnh giới Tái Đạo chính thức, mặc dù đối mặt với Ma Tổ thời kì đỉnh phong, cũng không phải không có lực ngăn cản!
Đám người Lục Kinh Vân đã dừng lại ở Tọa Vọng tam cảnh đỉnh phong nhiều năm, chỉ cần đột phá, ít nhất có thể đạt tới nửa bước Tái Đạo!
Nếu Lục Thiếu Du thành công bước vào Vô Tượng cảnh, tự nhiên nắm chắc càng lớn!
Ngược lại Chí Thánh Đại Đế và Đoan Mộc Khung Thiên mới bước vào cảnh giới Tọa Vọng tam cảnh chưa lâu, bọn họ muốn nhân thời gian này đột phá nửa bước Tái Đạo thậm chí đột phá tới Tái Đạo cảnh là chuyện không có khả năng, cho nên tự nhiên sẽ lưu lại trông nom Đỗ Thiếu Phủ.
Về phần Vũ Ngọc Tiền… Không cần nói nữa.
Sau khi Lục Kinh Vân rời đi, lão đầu tử đi ra khỏi đại điện đã lảo đảo đi về hướng tổ từ Đỗ gia, hắn vẫn ngồi trên bậc thang trước kia, sâu trong mắt còn mang theo vài phần tiều tụy.
– Không cần hộ pháp, tiểu Long ngươi ở lại Thần Vũ giới đi!
Gần hai trăm năm qua đi, hắn đã không còn lo lắng quá độ như trước, nhưng trong nội tâm vẫn mong mỏi Đỗ Thiếu Phủ có thể sớm ngày thức tỉnh.
– Sớm biết lời như vậy, năm đó có bao nhiêu bảo bối, lão tử đều cho xú tiểu tử ngươi dùng, không chừng có thể sớm ngày đột phá đạt tới cảnh giới Tái Đạo!
Nội tâm của hắn cảm thấy ảo não, hắn cảm thấy mình là thần giữ của, nếu giao tất cả bảo vật cho Đỗ Thiếu Phủ sử dụng, có lẽ tiểu tử kia sẽ đột phá cảnh giới Tái Đạo từ lâu rồi.
Trên thực tế, Vũ Ngọc Tiền cũng biết mình suy nghĩ không đầu.
Chuyện đột phá có thể dựa vào bảo vật chồng chất lên hay sao?
Chẳng lẽ thật dùng vô số thiên tài địa bảo là có thể giúp người ta đột phá Tái Đạo?
Lĩnh ngộ không đến, cơ duyên chưa đủ, cơ hội chưa đến, nhất định chỉ là nói suông!
Nhưng mà Vũ Ngọc Tiền lại cảm thấy đau lòng, do đó hắn ôm trách nhiệm Đỗ Thiếu Phủ bị thương lên người mình!
Bởi vì đó là suy nghĩ của hắn, cũng là đau đớn trong lòng hắn!
– Nếu có thể, lão già ta muốn dùng mạng của mình đổi lấy ngươi thức tỉnh sớm.
Vũ Ngọc Tiền không ngừng thở dài, suy nghĩ này đã tồn tại trong lòng hắn rất nhiều năm.
– Thiếu Du, Thiếu Phủ, hai người các ngươi nhất định phải tốt hơn!
Tuy Ma Tổ cường đại, nhưng vi sư tin tưởng các ngươi có thể làm được! Lão già khọm ta còn trông cậy vào hào quang của các ngươi để hoành hành Tam Thập Tam Thiên và Tam Thiên Đại Thiên thế giới! Nha… Đúng rồi, Đại La Thiên hôm nay đang phát triển, cũng có thể trở thành hậu hoa viên của lão già ta.
Vũ Ngọc Tiền không ngừng thì thào, hắn không ngừng lẩm bẩm, ánh mắt xuất thần nhìn vào tổ từ.
Nói xong lời cuối cùng, gương mặt già nua của hắn lộ ra một nụ cười vui vẻ.