Long Huyết Chiến Thần - Chương 332 Tìm Mưu Tính Kế
Chương 332: Tìm Mưu Tính Kế
Chính vì vậy, đoạn đường truy tung này Uy tộc vẫn luôn cạnh tranh với
Hoàng Thành thủ vệ quân. Khi biết đám thủ vệ quân thất bại trong tay
Long Thần, toàn quân bị diệt, Đại Hòa gia tộc mới sợ ngây người. Đồng
thời, bọn họ cũng thu được không ít tin tức, ví dụ như là tác dụng của
Liên Hoa Điêu. Bọn họ sử dụng mấy chục đầu Liên Hoa Điêu dẫn đường nên
tìm đến chỗ ở Long Thần và Linh Hi vô cùng chính xác. Mùi hương trên
người Linh Hi không thể ẩn giấu, chỉ cần tốc độ Long Thần chậm lại nhất
định sẽ bị bọn họ đuổi kịp. Lần này Long Thần đã rất cẩn thận rồi nhưng
vẫn không ngờ lại tiếp tục thua bởi Liên Hoa Điêu. Tiểu Lang đi đến bên
cạnh Long Thần chuẩn bị chiến đấu, còn vị đại phu thấy một đám người
|hung thần ác sát đã sợ hãi ngã ngồi dưới đất. Hắn nhận ra được những
người này tìm đến Long Thần gây phiền toái, hơn nữa bọn họ tuyệt đối
không phải là người Thanh Thủy thành. “Ngươi đi mau!” Dù sao cũng đã bại
lộ, Long Thần không muốn làm khó vị đại phu này. Ít nhất hắn đã trợ giúp
Linh Hi khôi phục bệnh tình. Long Thần lên tiếng giúp cho vị đại phu thở
phào nhẹ nhõm, hắn đi vòng sang hướng khác chuẩn bị né tránh đám người
Uy tộc. Ngay lúc này một gã thiếu niên ở gần nhất đột nhiên vung quyền
đánh chết hắn. “Khốn kiếp, trước mặt gia chủ còn không biết sống chết?”
Bộ dạng kiêu căng, ngạo mạn hoàn toàn không đặt Long Thần vào trong mắt.
Thấy vị đại phu chết thảm, Long Thần cũng tức giận nắm chặt quả đấm.
Tùng Trung Thành im lặng đánh giá Long Thần từ trên xuống dưới, hồi lâu
sau mới cười khan vài tiếng, thở dài cảm khái: “Long Thần, thanh danh
ngươi đã chấn kinh Thương Ương quốc rồi. Mỗi một lần ta đều nhắc nhở
mình không thể xem thường ngươi nhưng mà sau đó ta lại phát hiện mình
vẫn đánh gia ngươi quá thấp. Không nghĩ tới sáu đại thống lĩnh Hoàng
Thành thủ vệ quân cũng chết ở trong tay ngươi, nói thật, ta vô cùng bội
phục dũng khí của ngươi.” “Chỉ có điều Đại Hòa gia tộc có huyết mạch
vinh quang, tất cả những người khác chỉ là cặn bã. Bao gồm cả ngươi, ha
ha, không thể không nói Liên Hoa Điêu đúng là đồ tốt.” Đám người Uy tộc
lập tức cười phá lên phụ họa, Liên Hoa Điêu vốn là chủ ý của Đệ Tam
thống lĩnh, cuối cùng lại tiện nghi cho Uy tộc. Dựa vào Liên Hoa Điêu
tìm đến đây, hơn nữa còn lấy ưu thế tuyệt đối vây khốn Long Thần. Uy tộc
dùng lực lượng khổng lồ như vậy chỉ để đối phó một võ giả Thiên Hà cảnh
đệ ngũ trọng chẳng lẽ còn không thể thắng lợi? Vì thế nội tâm đám người
Tùng Trung Thành rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không sợ xảy ra sai lầm. Mặc
dù Long Thần đã từng làm nhiều chuyện ngoài dự liệu nhưng lấy thực lực
Tùng Trung Thành Thiên Hà cảnh để bát trong dư sức tọa trấn nơi này.
Long Thần có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của hắn sao? Nếu như
chuyện đó xảy ra, Long Thần không phải là kỳ tích mà là thần thoại rồi.
Đó chỉ là những câu chuyện trong truyền thuyết, vĩnh viễn sẽ không xuất
hiện tại thực tế. Linh Hi vẫn đang ngủ say ở trong phòng. Lúc này Long
Thần đã chuẩn bị tâm lý trả giá thảm khốc, nội tâm hắn vô cùng nặng nề,
lẳng lặng nghĩ cách thoát thân. Trong lúc đối phương châm chọc, Long
Thần cũng âm thầm đánh giá lực chiến đấu của song phương. Thật ra chuyện
này vừa nhìn đã biết, cho dù hắn và Tiểu Lang cộng lại cũng chỉ chống đỡ
hai võ giả Thiên Hà cảnh đệ thất trọng, chênh lệch còn lại lấy cái gì bù
đắp đây? Dưới tình huống này chỉ có thể dùng trí tuệ. Long Thần lạnh
lùng nói: “Tìm được thì thế nào? Ta đây sợ hãi Hoàng Thành thủ vệ quân
nhưng chưa từng sợ hãi các ngươi, các ngươi chỉ là đàn kiến nhu nhược,
chỉ biết dùng ưu thế số lượng kinh sợ người khác mà thôi. Ở đây là tên
nào dám cùng ta công bình đối chiến?” Long Thần khiêu khích nhất thời
đưa tới Uy tộc nổi lên một trận sóng to gió lớn. Coi như là Tùng Trung
Thành cũng biết Long Thần dụng kế khích tướng nhưng hắn vẫn không coi
vào đâu. “Ai nói Uy tộc chỉ biết lấy số lượng thủ thắng? Long Thần, để
ta chơi với ngươi. Bản thân ta muốn nhìn xem kẻ giết chết Đệ Nhị thống
lĩnh thủ vệ quân có thủ đoạn lợi hại gì.” “Thật là công bình quyết
chiến, Thiên Hà cảnh đệ bát trọng đối chiến đệ ngũ trọng? Tùng gia chủ
không sợ đánh mất thân phận để cho người ta cười đến rụng răng sao?”
Long Thần mỉm cười trào phúng. “Ngươi thúi lắm, gia chủ chúng ta đích
thân ra trận chính là vinh hạnh của ngươi, còn không mau quỳ xuống tạ
ơn?” “Có thể chết trong tay gia chủ chính là vinh dự của ngươi.” “Im
ngay!” Tùng Trung Thành phất tay một cái, lần này Uy tộc xuất động rất
nhiều hảo thủ, Tùng Trung Thành biết bản thân mình đối phó Long Thần
cũng không tốt lắm. Thế nào sau này tin tức cũng truyền về Hoàng thành,
đám đồng liêu nghe được sẽ cười đến rụng răng, cuối cùng chính hắn xấu
hổ không ngẩng đầu lên được. Chốc lát sau, hắn phân phó một gã trung
niên tráng kiện: “Bản Đảo, người đối phó hắn, sống chết đều được.” Gã
nam tử tráng kiện thấy Tùng Trung Thành lựa chọn mình liền cười nói:
“Vâng, ta bảo đảm bắt sống hắn.” Sau khi nói xong, hắn tách ra khỏi hàng
đi tới trước mặt Long Thần. “Ngươi là người đầu tiên.” Long Thần không
sợ hãi chút nào, tách đám người Uy tộc ra xử lý riêng rẽ chính là kết
quả tốt nhất. Hắn biết người Uy tộc vốn thích sĩ diện, cho dù biết là hố
lửa cũng sẽ đâm đầu nhảy xuống. Nhưng mà tình huống Long Thần không hề
lạc quan. Võ giả Thiên Hà cảnh đệ thất trọng nắm giữ chiến kỹ Địa giai
cao đẳng, còn Long Thần chỉ có một chiêu Long Đế thương là Địa giai
trung đẳng mà thôi. Ngoài ra bí pháp của Phần Thiên ma đế, Thần Hóa phân
thân nhất định phải cất giấu làm lá bài tẩy. Trận đấu này cực kỳ nguy
hiểm, hắn không dám chủ quan khinh thường chút nào. Long Thần tung người
nhảy lên nóc nhà, bình thản nói: “Ta đứng ở chỗ này, đám Uy tộc phế vật
đi lên đây từng người một. Để ta nhìn xem các ngươi rốt cuộc cần bao
nhiêu người mới đánh bại được ta? Hay là tất cả các ngươi cũng không
phải là đối thủ của ta?” “Khốn kiếp!” Long Thần khiêu khích trắng trợn
đã chọc cho đám người Uy tộc nổi giận, bọn họ lập tức muốn xông lên đập
chết đối phương. “Tiểu tử này ngông cuồng thật. Thế nhưng, kẻ nào dám
khiêu khích Đại Hòa gia tộc trước sau gì cũng phải chết.” “Toàn bộ Uy
tộc đều là dũng sĩ, mọi người đều có năng lực thông thiện triệt địa khả,
Tùng Bản Đảo, lập tức cắt đầu tiểu tử kia xuống cho ta.” Tùng Trung
Thành lãnh đạm nói. Tùng Bản Đảo nhếch miệng cười, nhận lệnh gia chủ
nhảy lên nóc nhà chuẩn bị giải quyết Long Thần. “Quả nhiên là một đám
cầm thú.” Long Thần âm thầm lắc đầu. Bởi vì Uy tộc xuất hiện thanh thế
to lớn đã hù dọa những người dân chạy mất, cho nên cả khu vực chung
quanh vắng vẻ không một bóng người. Long Thần thở dài một hơi, chỉ tiếc
cho vị đại phu kia chết oan trong tay Uy tộc, Long Thần vẫn cảm thấy có
chút chua xót. “Quên đi, để ta báo thù cho ngươi.” Long Thần nhìn về
phía căn phòng, Tiểu Lang đang thủ ở trước cửa bảo vệ Linh Hi. “Bảo vệ
tiểu Hi cho tốt!” Long Thần dùng tinh thần âm dặn dò Tiểu Lang. “Lần này
ta nhất định phải bảo vệ Linh Hi tỷ an toàn. Cho dù chết cũng không để
nàng xảy ra sự cố.” Trong lòng Tiểu Lang đã hạ quyết tâm. “Nếu như cần
thiết, ta sẽ thiêu đốt ngọn lửa sinh mệnh của Phệ Nhật yêu lang. Ta
không tin đánh không lại đám người này.” Tiểu Lang lẳng lặng suy tính,
về phần Long Thần phải tìm cách giải quyết Uy tộc, giết được bao nhiêu
hay bấy nhiêu. “Tùng Bản Đảo đúng không? Rất tốt, ngươi là súc sinh đầu
tiên ta giết hôm nay.” Long Thần nhìn gã nam tử tráng kiện ở trước mặt,
chậm rãi nói. “Cái gì? Tiểu tử, đầu óc người thôi hết rồi sao? Nghe nói
bên cạnh người là một thiếu nữ đẹp nhất Thương Ương quốc? Đợi ta đánh
bại người nhất định sẽ thỉnh cầu gia chủ ban tặng một đêm. Ha ha ha!”
Long Thần nghe thế lập tức nổi giận. “Chết không hết tội!” Thôn phệ
Huyết Giới và Thần Hóa phân thân đồng thời xuất hiện, trong nháy mắt đã
bao trùm cả người Tùng Bản Đảo.