Long Huyết Chiến Thần - Chương 337 Thiếu Niên Kiếm Hoàng
Chương 337: Thiếu Niên Kiếm Hoàng
“Ừ, ngươi mau chóng trở về đi thôi, nếu để cho người khác nhìn thấy sẽ
gây ảnh hưởng không tốt đối với ngươi. Ta sẽ lập tức rời khỏi nơi này,
chúng ta có duyên sẽ gặp lại!” Cuối cùng Thanh Thanh cũng không biết
mình làm thế nào đi ra gian phòng kia, nàng chỉ cảm thấy đầu óc trống
rỗng, mơ hồ bước đi. Dù thế nào đi nữa, Long Thần cũng chỉ là một người
khách qua đường mà thôi. “Ta nhất định phải chịu khó tu luyện, sau này
sẽ sử dụng kiến thần binh này nổi danh thiên hạ.” Thanh Thanh chạy về
phủ thành chủ, vừa đi vừa tự nhủ với mình. Đại Thanh Thanh rời đi, Long
Thần mới nhẹ nhàng đánh thức Linh Hi. “Hi nhi, dậy nào!” “Ô!” Linh Hi từ
từ mở mắt, mơ màng hỏi Long Thần: “Thần ca ca, trời đã sáng sao?” Nàng
vươn cánh tay trắng nõn dụi mắt, thần sắc mông lung nhìn Long Thần,
giọng điệu làm năng: “Ta không muốn dậy, ta muốn ngủ thêm một lát!”
“Không được, tiểu Hi, ta cõng người lên đường. Thời gian không còn sớm!”
Long Thần nhẹ nhàng đỡ nàng lên, sau đó khoác áo choàng cho nàng. “Được
rồi!” Linh Hi quệt mồm nói. “Thần ca ca, Tiểu Lạng hình như…” Nhìn
thấy Tiểu Lang nằm im ở một bên, Linh Hi lấy làm kinh hãi vội vàng hỏi.
“Ừ, lúc nãy có một đám đạo tặc tới quấy rối, chúng ta đã xử lý. Nhưng
Tiểu Lang cũng bị thương, cần phải có thời gian mới từ từ khôi phục.”
Long Thần nói xong liền đưa tay ôm Tiểu Lang đặt vào trong lồng ngực.
“Đạo tặc?” Linh Hi nhíu mày lo lắng. Nàng biết đạo tặc thông thường
không thể nào làm cho Tiểu Lang bị thương. Tiểu Lang chính là Phệ Nhật
yêu lang có thể giết chết võ giả Thiên Hà cảnh đệ thất trọng, thế mà bộ
dạng hiện tại hình như bị thương không nhẹ. “Hi nhi, mau lên đây!” Long
Thần ôm chặt Tiểu Long trước ngực, phía sau cõng Linh Hi quả thật trông
rất buồn cười. Nhưng mà Long Thần không thèm để ý, hai người này trọng
yếu còn hơn tính mạng hắn, vì thế hắn phải bảo vệ bọn họ bằng bất cứ giá
nào. Linh Hi vòng tay ôm cỗ Long Thần nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nghi
ngờ. Đến khi cửa phòng mở ra, trong tầm mắt nàng xuất hiện một mảnh hỗn
độn chứng minh kết quả của một trận chiến thảm liệt. Cộng thêm vô số
thấy khô chất chồng lên nhau khiến cho Linh Hi giật mình kinh hãi. “Uy
tộc?” Linh Hi trong giây lát ý thức được vấn đề nằm ở chỗ nào. Bởi vì
dáng vóc những thi thể nhỏ thấp tất nhiên là Uy tộc. Hiện tại nàng đã có
thể xác định Uy tộc xuất động lực lượng rất lớn tiến hành đuổi giết Long
Thần. “Thần ca ca, có phải Uy tộc tới? Cho nên chúng ta mới chịu trốn?”
Nội tâm Linh Hi hơi khẩn trương, thực lực Long Thần vốn không có cách
nào đối kháng võ giả Thiên Hà cảnh đệ bát trọng. “Uy tộc? Bọn họ đã
tới…” Long Thần cười cười nói. “Ừ?” “Ngươi nhìn dưới chân, những người
này đều là thành viên Uy tộc. Chỉ có điều bây giờ bọn họ chỉ là một đống
thi thể mà thôi.” Long Thần vừa nói vừa đi lướt qua bãi chiến trường hỗn
loạn. Đầu óc Linh Hi mơ hồ, trong lúc nhất thời không hiểu ra sao. “Thần
ca ca, ý ngươi là Uy tộc đã chết hết rồi sao?” Chốc lát sau, Linh Hi mới
nhỏ giọng dò hỏi. “Đúng thế, ta và Tiểu Lang cùng nhau giết.” Dưới ánh
bình minh rực rỡ, Long Thần lấy tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi Thanh
Thủy thành. Từ Thanh Thủy thành đến Tây Hải quốc chỉ còn một nửa lộ
trình. Thanh Thanh nhắc tới nhân vật thần bí làm cho sự tình càng thêm
khẩn cấp, cũng may là bệnh tình Linh Hi bệnh đã chuyển biến tốt đẹp nên
Long Thần tăng nhanh tốc độ chạy liên tục hai ngày. Về phần Tiểu Lang
vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, trong lòng Long Thần rất lo lắng đến
thương thế của hắn. Sau khi chạy đến một khu hoang dã rộng lớn, Long
Thần quyết định đi chậm lại. Căn cứ Thanh Thanh thuyết pháp, thực lực
nhân vật thần bí kia mạnh hơn Tùng Trung Thành Thiên Hà cảnh để bát
trong nhiều lắm, bản thân Long Thần cũng có thể suy đoán đại khái là ai.
Bên trong Hoàng tộc có ba đại cường giả, trong đó Kiếm hoàng hẳn là
không đích thân truy sát hắn. Vì thế nhân vật thần bí chỉ có thể là một
trong hai người Kiếm Ma và Lâm Tử Thần. Thế nhưng, Kiếm Ma còn phải thủ
hộ Nghịch Ương tiên cảnh, cho nên Long Thần suy đoán nhân vật thần bí
kia rất có khả năng chính là Lâm Tử Thần. Nếu đúng là Lâm Tử Thần truy
sát hắn, Long Thần không có bao nhiêu lòng tin chống lại. Dù sao Lâm Tử
Thần vốn là một đời truyền kỳ của Thương Ương quốc. Hắn tuổi còn trẻ đã
đạt tới trình độ Thiên Hà cảnh đệ cửu trọng. Hơn nữa, hắn là Kiếm võ giả
chiến lực siêu cường, thậm chí trong tay còn có thần binh Đế Hoàng kiếm.
Đế Hoàng kiếm được xưng là đệ nhất thần binh Thương Ương quốc, là cấp
bậc cao nhất theo thứ tự Thiên Địa Huyền Hoàng. Đây là Thiên giai thần
binh, vũ khí trong mơ của tất cả võ giả. Hắn có thể sử dụng Huyết Tế
giết Tùng Trung Thành nhưng mà Lâm Tử Thần là địch nhân khác hẳn những
người khác. Từ thực lực, giai cấp, quyền lực,… đều vượt xa Long Thần.
Lúc này mới là giai đoạn sinh tồn nguy hiểm nhất, hắn chỉ có thể liều
mạng chạy trốn mà thôi. “Thần ca ca, chúng ta đi đâu bây giờ?” Linh Hi
nói nhỏ vào tại Long Thần. “Chúng ta đi Đế Ma sơn.” Long Thần nhìn về
phía trước, tốc độ nhanh lên vài phần. “Tại sao phải tới nơi đó? Không
phải còn có con đường khác gần hơn sao?” Linh Hi không hiểu nên hỏi lại,
ngày đêm lên đường khiến thân thể nàng chịu không nổi, lúc này đã bắt
đầu có dấu hiệu bệnh tình tái phát. “Đế Ma sơn có thế lực Thiên Ma cung
khiến hoàng tộc kiêng kị. Nếu như chúng ta đi con đường kia rất dễ bị
phát hiện. Thế nhưng Đế Ma sơn lại khác, hoàng tộc sẽ không dám làm loạn
tại nơi đó.” Long Thần vừa đi vừa giải thích. “Ừ!” Linh Hi khẽ gật đầu,
úp mặt vào lưng Long Thần né tránh gió lạnh. “Thần ca ca, người nghĩ
chúng ta sẽ bị đen đủi như vậy cả đời sao?” Linh Hi bỗng nhiên hỏi một
câu. “Nha đầu ngốc, người lại suy nghĩ bậy bạ gì đó?” Long Thần lắc đầu
bất đắc dĩ. “Chúng ta không cần tìm Cửu Thiên Tiên Linh quả nữa, ta chỉ
muốn tìm một địa phương yên bình, sống chung một chỗ với ngươi.” Linh Hi
biết yêu cầu này không phù hợp thực tế nhưng nàng vẫn quyết định nói ra.
“Ừ? Ta biết rồi, đừng suy nghĩ nhiều quá. Ta nhất định sẽ tìm được Cửu
Thiên Tiên Linh quả, lần này hoàng tộc truy sát ta như vậy. Chỉ cần ta
còn sống, sau này nhất định sẽ trở lại huyết tẩy Hoàng Thành.” Ánh mắt
Long Thần âm trầm ngó về phương xa. “Được rồi!” Linh Hi thở dài một hơi
cảm khái, không phải là nàng lo lắng Long Thần trở về Bích Ương hoàng
thành sẽ gặp nguy hiểm. Trên thực tế, Linh Hi tin tưởng thực lực Long
Thần sẽ tăng cường rất nhanh, không qua vài năm sẽ có thể trả thù hoàng
tộc. Chuyện nàng lo lắng chính là một khi nàng khôi phục chân thân sẽ để
lộ ra khí tức, đến lúc đó gia tộc nàng sẽ cảm ứng được rồi tìm đến gây
phiền toái. Đến lúc đó nàng muốn sống chung một chỗ với Long Thần lại
càng khó khăn. Thân phận và địa vị vẫn luôn là vấn đề lớn đối với mỗi
người, giữa nàng và Long Thần cũng có khoảng cách cực lớn khó thể vượt
qua. “Quên đi, không cần suy nghĩ quá nhiều làm Thần ca ca phân tâm.
Hiện tại đang là thời khắc nguy cấp, chỉ cần vượt qua cửa ải này sẽ có
một cuộc sống an bình. Hơn nữa, mấy ngày qua Thần ca ca cũng đã mệt mỏi
lắm rồi.” Linh Hi thầm nghĩ trong lòng. Chẳng những Long Thần mệt mỏi,
Tiểu Lang thiêu đốt ngọn lửa sinh mệnh lại càng nguy hiểm. Long Thần
thật sự muốn mau chóng tìm một nơi nào đó xem xét thương thế cho hắn.
Thời gian trôi qua từng ngày, ba người Long Thần một mực chạy như điên
xuyên qua vùng đất hoang vu, giá lạnh. “Tiểu Hi, thấy ngọn núi lớn phía
trước không?” Khi tới một mảnh đất vắng vẻ, Long Thần dùng lại nghỉ
ngơi. Trong tầm mắt hắn xuất hiện một dãy núi rất cao trải dài đến tận
chân trời. Đặc biệt là khu vực trung tâm đột ngột trồi lên một đỉnh núi
khổng lồ màu đen thu hút ánh mắt mọi người. “Hình dáng ngọn núi giống
như một thanh kiếm xuyên phá trời xanh.” Linh Hi ngạc nhiên nói. Long
Thần quan sát thật kỹ dãy núi kỳ lạ kia, đỉnh núi chính giữa tựa như
Kình Thiên lợi kiếm chia thẳng lên trời. Ánh nắng chiều xuống, ngọn núi
phản xạ lại không khác gì từng đợt kiệm quang chói mắt. “Đế Ma sơn hẳn
là ngọn núi cao nhất Thương Ương quốc rồi, nghe nói Thiên Ma cung xây
dựng trên đỉnh núi. Thiên Ma cung có thể đối kháng hoàng tộc nhiều năm
như vậy, lực lượng trong đó không thể coi thường.” Long Thần thở dài
nói. Trên thực tế, Long Thần đã nghe tới cái tên Thiên Ma cung khi còn ở
Nguyên Linh thành. Lúc ấy hắn cứu Triệu Huyền từ Thanh Long Tinh chính
là người của Thiên Ma cung, địa vị hình như không thấp. “Không biết
nghĩa phụ trốn khỏi Tinh Ma ngục trải qua cuộc sống thế nào, chỉ hi vọng
bọn họ được vui vẻ bên nhau.” Long Thần cười cười lẩm bẩm. “Bọn họ khẳng
định sống chung một chỗ rất hạnh phúc, thật ra ta rất hâm mộ bọn họ.”
Trên mặt Linh Hi lộ vẻ mơ ước, nói nhỏ vào tai hắn. “Tiểu Hi, đi thôi,
chỉ cần chạy tới Đế Ma sơn đã tiếp cận địa bàn Tây Hải quốc rồi. Sau đó,
chúng ta trực tiếp đi tới Hoàng Thành Tây Hải quốc, ta cũng không tin
hoàng tộc dám tới đó quấy rối.” Mắt thấy đã sắp đến nơi, nội tâm Long
Thần cũng thả lỏng được vài phần. Dĩ nhiên, hắn không dám trì hoãn thời
gian quá lâu. Mặc dù Lâm Tử Thần còn chưa xuất hiện nhưng đây là một
ngọn núi lớn đang lơ lửng trên đầu Long Thần, hễ sai lầm một chút khẳng
định mất mạng ngay. “Vù vù vù!” Bóng dáng Đế Ma sơn càng lúc càng gần
nhưng trong lòng Long Thần đột nhiên trầm trọng dị thường. Bởi vì trước
mắt hắn là một bóng lưng cao ngạo, không khí lập tức trở nên nặng nề đến
khó thở. Đây là con đường đi thông Đế Ma sơn mà gã nam tử kia đưa lưng
về phía Long Thần, thái độ dửng dưng như thường. Từ đó có thể nhìn ra
được đối phương hoàn toàn không đặt hắn vào mắt. Cuồng phong từ trong
núi thổi ra ào ạt vẫn không kinh khủng bằng khí tức trên người hắn.
Người thanh niên này chỉ đứng tại chỗ nhưng bóng dáng hắn giống như một
ngọn núi khổng lồ không có cách nào vượt qua. Long Thần chậm rãi đặt
Linh Hi xuống, sau đó đưa Tiểu Lang cho nàng. Giờ này khắc này, sắc mặt
hắn vô cùng trầm trọng, bởi vì người trước mắt chính là thiếu niên Kiếm
Hoàng – Lâm Tử Thần. Long Thần cho rằng đã thoát khỏi hắn, không nghĩ
tới một bước cuối cùng vẫn bị hắn đuổi kip. Lâm Tử Thần chậm rãi xoay
người lại đối mặt với Long Thần, mái tóc dài đen nhánh phủ lên bạch y
làm nổi bật nét phong trần lãng tử. Khí chất cao quý, thần sắc lạnh
bằng, ánh mắt sắc bén như kiếm khiến người ta kính sợ. Linh Hi dĩ nhiên
biết người này là ai, ở trong Thương Ưng quốc cũng không có mấy người
khiến Long Thần thận trọng đối đãi như vậy. Mặc dù đều là hoàng tử nhưng
mà thực lực và địa vị Lâm Tử Thần vượt xa Cửu hoàng tử Lâm Thương Thiên,
song phương vốn không thể so sánh với nhau trên cùng một bàn cân. Lâm Tử
Thần xuất hiện làm cho Linh Hi sợ hãi mất đi phân tác. Nàng biết người
này cực kỳ kinh khủng. Trước đó Long Thần đã phải liều mạng mới qua được
hai cửa ải sáu đại thống lĩnh và Uy tộc. Bây giờ hắn lấy cái gì vượt qua
cửa ải Lâm Tử Thần? Sự xuất hiện của hắn tương đương với tuyên án tử
hình cho ba người Long Thần rồi. Nội tâm Linh Hi nhanh chóng suy sụp,
hai chân mềm nhũn ngã ngồi dưới đất. “Ài, đừng lo lắng, trên đời này
không có thứ gì làm khó được ta. Ta nhất định sẽ giải quyết hết, nhanh
thôi. Người nhắm mắt lại!” Long Thần biết nàng đang khẩn trương mới nhẹ
nhàng bảo Linh Hi lui về phía sau. Đây là trận chiến cuối cùng rồi. Chỉ
cần hắn thắng lợi sẽ nghịch chuyển thế cục trong chặng đường giành giật
sinh tử này. Còn nếu thất bại cũng có nghĩa là cuộc đời hắn đã đi tới
điểm cuối. Đây là cửa ải gian nan nhất, cũng là trận chiến quan trọng
nhất đối với ba người bọn họ. Lúc này Lâm Tử Thần vẫn đang quan sát Long
Thần rất cẩn thận, hồi lâu sau mới cười nói: “Thương Ương quốc xuất hiện
nhân vật như ngươi đúng là khiến cho người ta vừa kinh vừa sợ. Thế
nhưng, ngươi không nên trêu chọc hoàng tộc.” “Ta không có trêu chọc
hoàng tộc, chỉ có các ngươi không chừa thủ đoạn mà thôi.” Long Thần nhún
vai nói, bộ dạng rõ ràng là bất cần. “Ta nghe nói lá gan của ngươi rất
lớn, thực lực cũng nằm ngoài dự liệu của mọi người. Sáu đại thống lĩnh
thủ vệ quân và Đại Hòa gia tộc đã bị người giết, lần này hoàng tộc tổn
thất quá lớn. Cho dù ta yêu tài như mạng cũng phải mang ngươi về.” Nói
đến đây, Lâm Tử Thần cất bước đi tới gần Long Thần, cười nói: “Nói thật
ra, bản thân ta ở Thương Ương quốc đã cô đơn quá lâu rồi, thật vất vả
mới xuất hiện một kẻ tài giỏi như người. Chỉ là người quá ngu xuẩn,
không nên đối phó hoàng tộc, ít nhất hiện tại phải biết nhẫn nhịn mới
đúng. Vốn là ta muốn cho ngươi thời gian trưởng thành nhưng mà bây giờ
ta đây không thể quyết định chuyện này. Người đã làm hoàng tộc mất thể
diện, lực lượng quân đội tiêu hao. Phụ hoàng ta đã ra lệnh cho ta nếu
không làm thịt người sẽ phải mang đầu mình về.” “Còn có mỹ nữ kia nữa,
chuyện này vốn xuất phát từ nàng. Phụ hoàng bảo ta mang về Hoàng Thành
cho người xử lý. Cửu đệ vì nàng mà chết, cái tên ngu xuẩn, đường đường
một hoàng tử cao quý lại mất mạng vì một nữ nhân. Ta thân là ca ca thế
nào cũng phải hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của hắn.” Long Thần biết
mình thiếu sót chỗ nào. Hắn không có nội tình hậu thuẫn như Lâm Tử Thần,
thời gian trưởng thành cũng quá ngắn. Từ khi quật khởi tại Bạch Dương
trấn cho tới hôm nay chỉ mới một năm mà thôi. Còn Lâm Tử Thần lại không
giống, người này từ nhỏ đã được một đời Kiếm Hoàng tiến hành bồi dưỡng,
quãng đường tu luyện luôn có được sự hỗ trợ tốt nhất, cần gì có đó. Long
Thần chỉ có lực lượng thái cổ Huyết Linh Long và Thần Hóa phân thân miễn
cưỡng chống lại Lâm Tử Thần. Còn những thứ khác, chiến kỹ công kích mạnh
nhất chỉ là Địa giai trung đẳng, chiến kỹ phòng ngự Địa giai trung đẳng
và thân pháp không đáng nhắc tới. Về phần chiến kỹ luyện thể, Lôi Diễm
chiến thể cấp ba tương đương không có khi đối mặt với Lâm Tử Thần. Lâm
Tử Thần tu luyện đều là chiến kỹ Địa giai cao đẳng trở lên, trong tay
cầm thần binh thiên giai. Trận chiến này đánh làm sao đây? Nếu như là
người bình thường dưới tình huống chênh lệch cỡ nào đã sớm tuyệt vọng
rồi. Nhưng Long Thần không phải là người thường, đối phương càng cường
đại càng kích thích chiến ý trong lòng hắn. Bởi vì hắn có người cần bảo
hộ, phía sau hắn là hai thân nhân trọng yếu nhất. Có đôi khi ở trong đời
phải cho ra lựa chọn khó khăn, sau đó hạ quyết tâm làm cho tới cùng mới
hi vọng đạt được mục đích. Cho dù thua cuộc cũng không sao, không thành
công cũng thành nhân. “Các ngươi đã đi quá xa, chặng đường này cũng nên
kết thúc rồi.” Ánh mắt Lâm Tử Thần lộ vẻ châm chọc nhìn Long Thần và
Linh Hi, cười nói: “Quả thật là cảm động, anh hùng vì mỹ nhân nổi lên
nhiệt huyết bừng bừng, bạo sát sáu đại thống lĩnh, diệt tuyệt Uy tộc. Ta
có thể thấy được tình cảm của các ngươi rất tốt. Nhưng ta không tin trên
thế giới này tồn tại tình cảm chân thành vĩnh cửu. Ta cho các ngươi một
lựa chọn, trong hai người các ngươi chỉ chết một người còn lại theo ta
trở về Hoàng Thành. Cho các ngươi thời gian nửa nén nhang suy nghĩ,
thương lượng thật tốt đi. Lâm Tử Thần ta xưa nay nói lời giữ lời.”