Long Huyết Chiến Thần - Chương 344 Ba Đại Lão Ma
Chương 344: Ba Đại Lão Ma
Dưới sự hướng dẫn của Triệu Thanh Vân, Long Thần đi xuyên qua khu hoang
dã dần dần thấy được hình dáng Độc Giác Tể vương. Thân thể Độc Giác Tế
vương to lớn hơn Cửu Thiên Chân Hỏa thú gấp mấy lần, làn da có màu xám
tro, từng khối da thịt đội lên tràn đầy lực lượng. Long Thần biết làn da
của nó còn cứng rắn hơn cương thiết, lực phòng ngự mạnh mẽ không gì sánh
nổi. Vũ khí đáng sợ nhất của Độc Giác Tế vương chính là Độc giác ở trên
trán, tuyệt đối là lợi khí đoạt mạng. Thế nhưng, hết thảy những điều đó
chỉ là gió thoảng mây trôi đối với Triệu Thanh Vân. Đường đường yêu thú
Địa giai thất phẩm bị hắn một chương diệt sát, Độc Giác Tê vương kêu
thảm rồi ngã gục xuống đất, mất mạng ngay tại đường trường. “Thế nào, đã
đủ tư cách làm sư tôn của người chưa?” Triệu Thanh Vân mỉm cười đắc ý
nói với Long Thần. “Dĩ nhiên!” Vô duyên vô cớ nhận được bảo vật, Long
Thần đương nhiên biết đạo lý “tôn sư trọng đạo”. Bản thân hắn rất khâm
phục Triệu Thanh Vân, coi như là võ giả Thiên Hà cảnh đệ cửu trọng cũng
khó lòng chém giết Độc Giác Tế vương nhẹ nhàng như vậy. Không nghi ngờ
chút nào, thực lực Triệu Thanh Vân phải mạnh hơn Thiên Hà cảnh đệ cửu
trọng rất nhiều lần. Long Thần biết cảnh giới trên Thiên Hà cảnh là
Thông Thiên cảnh. Thông thiên có nghĩa là thực lực cường đại đến mức
vượt qua trời cao, có được lực lượng đối kháng tự nhiên. Trên con đường
tu luyện, Long Mạch cảnh, Thần Đan cảnh, Thiên Hà cảnh và Thông Thiên
cảnh được gọi là bốn đại cảnh giới trụ cột. Phía trên nữa vẫn còn cấp
bậc cao hơn, ở quê hương Linh Hi mới có hi vọng đào tạo ra những cường
giả như vậy. Về phần Thương Ương quốc thì khó nói rồi. Trong quá trình
tu luyện bốn đại cảnh giới này, cho dù là chiến kỹ, thần binh, linh được
hay là các phương diện khác đều phân biệt theo thứ tự Thiên Địa Huyện
Hoàng. Những cảnh giới cao hơn phải đợi đến khi Long Thần đã thực lực
rời khỏi Thương Ưng quốc mới nói sau. Long Thần sử dụng túi càn khôn cất
giữ thi thể Độc Giác Tế vương. “Lễ ra mắt cũng đã nhận. Long Thần, nếu
không có chuyện gì khác thì chúng ta lập tức trở về Thiên Ma cung. Ta sẽ
triệu tập thành viên cao tầng Thiên Ma cung để tuyên bố đệ tử thân
truyền thứ chín. Đến lúc đó xem như người hoàn thành bái sư, thế nào?”.
Triệu Thanh Vân nghiêm túc nói. “Ngươi đã thật tâm thu nhận ta làm đồ
đệ, bản thân ta đương nhiên tôn sư trọng đạo. Hơn nữa, ta vô cùng hài
lòng với lễ vật Độc Giác Tế vương.” Long Thần cười nói, tác phong của
hắn không giống với người bình thường bái sư chút nào. “Vậy người đi đi
nhưng ta nhắc nhở người một câu. Thực lực ngươi bây giờ chỉ là Thiên Hà
cảnh đệ tứ trọng, nếu có người khiêu khích nhất định phải nhẫn nhịn, chờ
đợi sóng yên biển lặng. Đợi đến lúc ngươi đầy đủ thực lực, đám người kia
dĩ nhiên tự biết ngậm miệng lại.” Triệu Thanh Vân lựa lời khuyên nhủ.
“Hảo hán không ăn thiệt thòi trước mắt. Sư phụ yên tâm đi, ta đây không
phải hạng người ngu xuân.” Long Thần thản nhiên nói. Chẳng qua là Triệu
Thanh Vân muốn nhắc nhở hắn hiểu được cuộc sống tại Thiên Ma cung không
hề dễ dàng. “Tiểu Hi, Tiểu Lang, các ngươi chờ xem ta náo động Thiên Ma
cung thế nào. Ba tháng sau chính là thời điểm ta cầm Đế Ma kiếm giết
ngược trở về Bích Ương hoàng thành.” Long Thần đi theo Triệu Thanh Vân
bước lên con đường đi tới Ma cung. Đế Ma sơn cao lớn, đại đa số ngọn núi
cao khuất tầng mây. Thiên Ma cung xây dựng ở giữa sườn núi bên trong sơn
mạch, nền đá nơi này trơn nhẵn thoạt nhìn giống như là bị lưỡi kiếm cắt
ngang. “Ngươi ngạc nhiên đúng không?” Triệu Thanh Vân thấy vẻ mặt Long
Thần liền đoán được ý nghĩ trong lòng hắn. “Quả thật!” Long Thần ngồi
xuống vuốt nền đá mấy lần, nơi này vẫn còn dấu vết khá rõ. Từ đó cho
thấy khu vực này khẳng định là do nhân lực tạo thành. “Đây là tuyệt tác
của người sáng lập Thiên Ma cung Thiên Ma tử cầm Đế Ma kiếm trực tiếp
cắt ngang định ngọn núi, sau đó mới bắt đầu xây dựng cung điện. Cho dù
là ta cũng không có thực lực này, Thiên Ma cung một đời không bằng một
đời, sóng sau yếu hơn sóng trước đúng là xấu hổ với các bậc tiền bối.”
Triệu Thanh Vân thở dài cảm khái. Chỉ một kiếm cắt ngang ngọn núi đã
chứng minh thực lực Thiên Ma tử kinh khủng hơn Triệu Thanh Vân nhiều
lắm, người này ít nhất cũng là nhân vật nổi bật tại cảnh giới Thông
Thiên cảnh. Long Thần ngập tràn cảm khái đối với Thiên Ma từ, hai người
đi hồi lâu dần dần nhìn thấy bóng dáng Thiên Ma cung. Cả tòa cung điện
xây dựng nguy nga, tráng lệ, chung quanh là rừng cây bạt ngạt tựa như
nhân gian tiên cảnh. Long Thần nhìn không ra điểm nào liên hệ với đám
người cùng hung cực ác mà hoàng tộc thường nhắc tới. “Cảm thấy ngoài dự
liệu đúng không?” Triệu Thanh Vân cười nói. “Cái gì gọi là ma? Ma không
phải là thích giết chóc, ma không phải là cuồng bạo, ma sẽ không bị thế
tục ràng buộc, ma sẽ có con đường tu hành tự do, nghịch thiên hành đạo.
Đây chính là bản ý của Thiên Ma cung, nếu nói về giết chóc thì hoàng tộc
mới đúng là ma.” Triệu Thanh Vân nói câu này khiến cho Long Thần chấn
động. Nói như vậy, Long Thần chính là ma đầu rồi, mà còn là ma trong ma.
“Được rồi, ta sẽ đi triệu tập mọi người, người chuẩn bị tinh thần sẵn
sàng!” Long Thần tiến vào Thiên Ma cung, cảnh sắc bên trong trang nhã,
hoa cỏ cây cối mỹ lệ tưởng như nhân gian tiên cảnh. Thiên Ma cung chiếm
diện tích rất lớn nhưng người trong đó lại không nhiều. Long Thần đi
đường hồi lâu chỉ thấy được bóng dáng vài người vội vội vàng vàng đi
trên hành lang. Những người này thấy Triệu Thanh Vân đều lộ vẻ kính sợ,
sau khi hành lễ lập tức xoay người chạy đi. Dĩ nhiên, ánh mắt bọn họ vẫn
tập trung vào Long Thần. Thiếu niên này là người xa lạ, vừa nhìn là biết
không phải là thành viên Thiên Ma cung. “Tại sao thiếu niên này đi theo
cung chủ, bình thường cung chủ chỉ thích cuộc sống nhân vận dã hạc, rất
ít khi giao tiếp với bên ngoài.” “Ta không biết, đó là chuyện của cung
chủ. Chúng ta không nên đoán bậy rồi mang họa vào thân.” Hai người nọ
bàn luận xôn xao, đến khi gần khuất sau hành lang vẫn quay đầu lại nhìn
kỹ thân ảnh Long Thần. “Chỉ là võ giả Thiên Hà cảnh đệ tứ trọng, hẳn là
nhân vật tầm thường, không cần để ý.” Long Thần nghe thấy chỉ biết lắc
đầu bất đắc dĩ. “Xem ra Thiên Ma cung chỉ có một mình sư tôn hành sự
phóng khoáng, những kẻ khác vẫn còn ở trong vòng vây thế tục, ghen tỵ,
oán hận, tranh đoạt địa vị là chuyện không thể tránh khỏi. Cuộc sống sau
này đoán chừng sẽ sôi động ngoài dự liệu rồi.” Long Thần âm thầm cảm
thán. Triệu Thanh Vân vẫn bình thản đi trước dẫn đường, chốc lát sau
Long Thần nhìn thấy một tòa điện phủ thật lớn hiện ra trong tầm mắt,
phía trên có hai chữ Ma Điện tràn đầy khí phách. Nhóm thủ vệ cung kính
hành lễ, Triệu Thanh Vân tiếp tục cất bước đi vào Ma Điện. “Các ngươi đi
mời ba đại lão ma, bát đại hộ pháp, còn có mười sáu trưởng lão chấp
pháp, hình phạt và các điện chủ tới đây. Ta có việc cần tuyên bố! Thời
điểm bước qua đại môn, Triệu Thanh Vân ra lệnh cho nhóm thủ vệ. “Vâng!”
Mấy gã thủ vệ gật đầu nhận lệnh, sau đó phân tán ra chạy đi thông báo
các nhân viên cao tầng Thiên Ma cung. “Long Thần, Thiên Ma cung chúng ta
có hệ thống thành viên nghiêm mật, mỗi người đều có vai trò của mình.
Người chỉ cần nhớ ba Đại lão ma là được rồi, đôi khi ta cũng phải tôn
trọng ý kiến của bọn họ. Dù sao bọn họ cũng đã quản lý Thiên Ma cung
nhiều năm, các phương diện nhân lực, vật lực không hề yếu hơn ta.” Triệu
Thanh Vân ngồi vào vị trí của mình, sau đó lựa lời giải thích với Long
Thần nội tình Ma cung. Long Thần là người mới dĩ nhiên không có chỗ
ngồi. “Thực lực ba Đại lão ma đều là Thiên Hà cảnh đệ cửu trọng, chính
là chiến lực trọng yếu của Thiên Ma cung. Hơn nữa, bọn họ nắm giữ rất
nhiều nhân mạch, không ít đệ tử Thiên Ma cung chỉ nghe theo bọn họ phân
phối.” Triệu Thanh Vân nói. “Nói cách khác, trước kia bọn họ không phục
người rất có thể sẽ chuyển hướng nhằm vào ta?” Long Thần trực tiếp đi
vào vấn đề. “Không sao cả, một số chuyện lớn thì bọn họ vẫn phải nghe
theo lệnh của ta.” Triệu Thanh Vân cười cười nói. Không bao lâu sau đã
có vài người chạy tới trình diện, thân phận càng thấp tốc độ càng nhanh.
Thoáng cái bên trong Ma Điện tụ tập một đám trưởng lão, hộ pháp và điện
chủ cười nói náo nhiệt. Về phần ba Đại lão ma vẫn chưa chịu xuất hiện.
Lúc này tất cả mọi người đều quan sát Long Thần đứng phía sau Triệu
Thanh Vân. Hiển nhiên là bọn họ cảm thấy người này xa lạ, trong lòng có
dự đoán ngày hôm nay Triệu Thanh Vân tuyên bố chuyện gì đó phải có quan
hệ với Long Thần. Chỉ có điều Thiên Ma cung chủ đang ở nơi này, bọn họ
không tiện lớn tiếng thảo luận. Có vài người lặng lẽ lùi vào một góc nhỏ
giọng bàn tán: “Cung chủ triệu tập chúng ta là vì thiếu niên này?” “Ta
cũng thấy thế nhưng mà thiếu niên này có chỗ nào đặc thù?” “Thực lực là
Thiên Hà cảnh đệ tứ trọng, chỉ miễn cưỡng xem như hợp cách trong đám cao
thủ đồng lứa. Nhưng hắn nhìn thấy chúng ta mặt không đổi sắc, hô hấp
bình thường hẳn là hạng người tâm tư kiên định.” “Tâm tư kiên định hay
không đợi chút nữa là biết.” Thời gian dần dần trôi qua, Triệu Thanh Vân
vẫn im lặng chờ đợi mọi người đến đông đủ. Mãi đến khi ba lão giả chậm
rãi đi vào Ma Điện, Long Thần vội vàng nhìn tới ba Đại lão ma nổi danh
khắp chốn. Ba Đại lão ma niên kỉ đã cao, vừa nhìn cũng phải lớn hơn tám
mươi. Thân hình gầy gò, nếp nhăn vô số, chỉ có cặp mắt phá lệ sáng ngời.
Ở giữa là một lão giả khí chất bất phàm, bên trái hắn là một phụ nhân
trẻ hơn chút ít. Thần sắc nàng cao ngạo, bước đi rất chậm tựa hồ là loại
người hành sự cẩn thận. Cuối cùng là một lão giả mập lùn, đầu tóc đen
nhánh, bộ dạng dữ tợn hung thần ác sát. Người ở giữa chính là Đại lão
ma, phụ nhân bên trái là Nhị lão ma, về phần lão gia mập lùn chính là
Tam lão ma. Dựa theo ánh mắt thế tục, bộ dáng ba người này đúng là quá
xấu. Chỉ có Triệu Thanh Vân khí khái hơn người, tuy già nhưng thần thái
vẫn thong dong, nhẹ nhàng như lúc còn trẻ. Ba Đại lão ma ngồi xuống vị
trí của mình, quét mắt một vòng lập tức phát hiện người mới Long Thần.
Chỉ là bọn họ không hiểu tại sao một võ giả Thiên Hà cảnh đệ tứ trọng
lại có thể làm phiền tới mình. Thế là trong lòng ba người đã có ấn tượng
xấu đối với Long Thần. “Hôm nay ta triệu tập mọi người là muốn tuyên bố
một chuyện.” Thấy mọi người đã đến, Triệu Thanh Vân mở mắt ra nhìn một
vòng quanh đại điện. “Cung chủ, thỉnh giảng.” Đám người phía dưới đồng
thanh nói. Mặc dù bình thường Triệu Thanh Vân rất ít lộ diện nhưng địa
vị hắn vẫn là chí cao vô thượng. Nếu không có hắn tồn tại sợ rằng Thiên
Ma cung đã bị hoàng tộc san bằng từ lâu rồi. Trăm ngàn năm qua, hoàng
tộc và Thiên Ma cung vẫn luôn duy trì trạng thái cân bằng, song phương
chỉ có một cường giả Thông Thiên cảnh duy nhất. Vì thế hai phe thế lực
mới giằng co lẫn nhau không bên nào làm gì được bên kia. Lúc này Triệu
Thanh Vân chỉ chỉ Long Thần, trầm giọng nói: “Không phải là đại sự gì,
chủ yếu là muốn các vị quen biết tiểu tử này. Đây là đệ tử thân truyền
thứ chín của ta.” Triệu Thanh Vân vừa mới nói xong, đám người phía dưới
nhất thời ồ lên kinh ngạc. Trên thực tế, Triệu Thanh Vân đã thu nhận rất
nhiều đệ tử, mỗi một lần đều diễn ra rất bình thường, chưa bao giờ triệu
tập mọi người long trọng như vậy. Hơn nữa, hắn chiêu thu đệ tử thần
truyền nằm trong nhóm đệ tử Thiên Ma cung. Bây giờ không biết nghĩ thế
nào trực tiếp kéo về một tiểu tử Thiên Hà cảnh đệ tứ trọng. Nói thật ra
cảnh giới Thiên Hà cảnh đệ tứ trọng cũng tạm chấp nhận được, Thiên Ma
cung chủ trước giờ hành tung xuất quỷ nhập thần, mọi người ở nơi này đã
biết tính cách gàn dở của hắn. Nhưng mà bọn họ cảm thấy cung chủ cái gì
cũng tốt, chỉ có nhãn lực đúng là quá kém rồi. Các đệ tử của hắn vẫn
luôn xếp hạng dưới năm mươi tại Thiên Ma cung, còn đệ tử ba Đại lão ma
lại nắm giữ phần lớn xếp hạng trước mười. Bởi vậy có thể thấy được, nhãn
lực nhìn người của Triệu Thanh Vân dở tệ, bản lĩnh dạy dỗ lại càng thua
kém ba Đại lão ma. Bây giờ hắn biểu hiện càng thêm hoang đường, trực
tiếp triệu tập mọi người tới Ma Điện tuyên bố đệ tử thần truyền thứ
chín. Mà tên tiểu tử này không có chỗ nào nổi bật, hành động lần này quả
thật giống như là trò đùa vậy. Dĩ nhiên, Triệu Thanh Vân cũng đã quyết
định rồi, những người khác chỉ dám phỉ báng trong lòng mà thôi. Thế
nhưng, vẫn có vài người tỏ vẻ bất mãn, đó là ba Đại lão ma. Tam lão ma
giả bộ ho khan một tiếng rồi nói: “Cung chủ, người đang nói đùa đúng
không?” “Lời ta nói giống như là đùa giỡn sao?” Ánh mắt Triệu Thanh Vân
trợn trừng, hắn biết cái tên mập mạp chết bầm này chuẩn bị quấy rối rồi.
“Thiếu niên này không phải là đệ tử Thiên Ma cung, tu vi chỉ là Thiên Hà
cảnh đệ tứ trọng, thiên phú tầm thường như thế làm sao có tư cách trở
thành đệ tử thần truyền của cung chủ. Vì thế ta nghĩ rằng cung chủ muốn
đùa giỡn một chút mà thôi, ngài cố ý trêu chọc huynh đệ chúng ta đúng
không?”. Sau khi nói xong, Tam lão ma cười phá lên. “Không cần nhiều
lời, ta đã quyết định rồi. Long Thần, ngươi tới bái kiến các vị trưởng
bối. Đây là ba Đại lão ma, bọn họ chịu trách nhiệm quản lý sự vụ trong
Thiên Ma cung.” Triệu Thanh Vân cũng lười phản ứng Tam lão ma, trực tiếp
giới thiệu Long Thần với mọi người. “Vãn bối Long Thần bái kiến ba vị
tiền bối.” Long Thần biết đây chỉ là hình thức mà thôi, hắn tùy tiện dựa
theo quy củ chào hỏi một câu, sau đó không hề lên tiếng. Dĩ nhiên hắn
biết trong lòng ba Đại lão ma vô cùng khó chịu. Ba lão gia hỏa này không
phải là nhân vật dễ trêu, ở trước mặt mọi người lại dám đối nghịch Triệu
Thanh Vân đã cho thấy quan hệ giữa bốn người không thật sự hòa hợp như
vẻ bề ngoài. “Bây giờ đến nghi lễ bái sư.” Triệu Thanh Vân mỉm cười hài
lòng nói với Long Thần. “Chậm đã!” Tam lão ma bỗng nhiên kêu lên một
tiếng: “Cung chủ, chẳng lẽ ngươi thật sự thu hắn làm đệ tử thần truyền?
Cung chủ cần phải thận trọng a…aa, người này rốt cuộc có lai lịch gì?”
“Hắn tên là Long Thần, chẳng lẽ người chưa từng nghe nói sao?” Trên mặt
Triệu Thanh Vân lộ vẻ không vui, lạnh giọng nói. “Long Thần?” Lúc này
tất cả mọi người mới giật mình một cái, sau đó chợt nhớ tới cái tên Long
Thần truyền kỳ kia.