Long Huyết Chiến Thần - Chương 352 Thất Sát Ma Chỉ
Chương 352: Thất Sát Ma Chỉ
“Lời ta nói ra khỏi miệng, tự nhiên không có đạo lý thu hồi.” Long Thần
ngẩng cao đầu nói. “Được! Cung chủ, Long Thần đã đồng ý, ta đây xin hỏi
cung chủ một câu, nếu như đồ nhi Dương Quân của ta chứng minh với ngươi,
hắn so với Long Thần ưu việt hơn vô số lần, thì có phải là Vô Tung Ma
Ảnh thuộc về đồ nhi của ta không?” Ánh mắt Tam Ma lão lướt qua Long
Thần, trực tiếp quăng thẳng lên trên người Triệu Thanh Vân ở phía sau
hắn. Long Thần quay đầu lại, quăng cho Triệu Thanh Vân một ánh mắt cực
kỳ tự tin. Triệu Thanh Vân vốn có điểm do dự nhưng nhìn thấy ánh mắt
Long Thần thì trong lòng đã hạ quyết định. Hắn biết, Long Thần thế nhưng
giết chết sáu đại thống lĩnh của Hoàng thành thủ vệ quân, còn có đem Uy
tộc kia diệt tộc, thật sự chống lại ngoan nhân Thiên Hà cảnh cửu trọng
Lâm Tử Thận, đã chống lại như thế mà còn có thể tự tin như thế, không
thể nào không bằng Dương Quân xếp hạng ba được. “Các ngươi đã quyết định
như vậy, thì cứ như vậy mà làm, hôm nay ai ưu việt hơn sẽ đạt được Vô
Tung Ma Ảnh, tất cả đều dựa vào thực lực bản thân nhưng nếu đến lúc đó
còn có người lời ra tiến vào thì đừng trách Triệu Thanh Vân ta không
khách khí. Rất nhiều chuyện, ta không có so đo với các ngươi nhưng không
có nghĩa là ta vĩnh viễn sẽ không so đo với các ngươi.” Ánh mắt Triệu
Thanh Vân như điện, người bị hắn quét qua lập tức cảm giác da đầu tê
dại. Bọn họ lúc này mới biết vì hành vi của mình lúc nãy mà bắt đầu hối
hận, phải biết rằng, cho dù toàn bộ cường giả Thiên Ma cung có tăng mạnh
nhiều hơn nữa thì cũng không bằng giá trị của một mình Triệu Thanh Vân,
bọn họ cùng cung chủ Thiên Ma cung tranh đấu, đấy không phải là thiếu
não sao? Có Triệu Thanh Vân đáp ứng tất cả đều dễ làm hơn nhiều. Lúc
này, Tam Ma lão thở phào nhẹ nhõm, hắn nham hiểm nhìn Long Thần, nói:
“Nếu cung chủ đã đáp ứng như vậy ta đây liền chế định ra quy tắc. Quyết
định chọn ra người càng ưu việt hơn, phương pháp thích hợp nhất là hai
người cùng đối chiến, thế nhưng cảnh giới chênh lệch nhiều như vậy, khó
nói là sẽ không có người nói là Dương Quân chiếm tiện nghi, như vậy đi
hai người bọn họ đều tiến hành công kích ta, ta không hoàn thủ, chỉ
tránh né và ngăn cản, ai có thể đột phá ranh giới, công kích làm ta kinh
hãi nhất, tất cả mọi người liền phán định người nào thắng lợi, như thế
nào? Cứ quyết định như vậy đi, quan trọng là tìm lực của các ngươi mà
không phải là thực lực.” Sau khi nói xong, Tam Ma lão dương dương đắc ý,
nhìn mọi người. Theo ý tứ của hắn là thực lực của Long Thần hoàn toàn
không sánh bằng Dương Quân, hai thầy trò hắn không muốn chiếm cái tiện
nghi này nên Tam Ma lão mới nói ra phương pháp khảo nghiệm tìm lực bọn
họ. Cứ như vậy, không thể không nghi ngờ, liền nâng thầy trò Tam Ma lão
lên một tầng. Lộ ra vẻ bọn họ nhân từ và công bình. Thế nhưng, Long Thần
không cho là như vậy, bởi vì khi hai người công kích Tam Ma lão, lấy
thực lực của Tam Ma lão hoàn toàn có thể khống chế biểu hiện của hai
người, đối với Dương Quân hắn có thể hơi hời hợt, làm ra vẻ bị Dương
Quân kinh sợ, là đều làm được vô cùng dễ dàng. Trong thời gian ngắn như
vậy mà Tam Ma lão có thể nghĩ ra biện pháp thiên y vô phùng, còn có thể
nâng giá trị của mình lên một bật, thật sự làm cho Long Thần bội phục
sát đất. Thế nhưng, tất cả những thủ đoạn này, đứng trước thực lực chân
chính chỉ là đánh rắm thôi. Cho nên trong lòng Long Thần cũng chẳng hề
sợ hãi. “Cung chủ! Ngươi thấy thế nào?” Chủ ý của Tam Ma lão khiến mọi
người hối hả, trầm trồ khên ngợi, sau đó thì Tam Ma lão mới hỏi thăm ý
kiến của Triệu Thanh Vân. Một tí xíu thủ đoạn này của Tam Ma lão, đương
nhiên là Triệu Thanh Vân có thể nhìn thấu, chỉ là hắn tin tưởng Long
Thần, hơn nữa hắn muốn nhìn xem tận mắt, Long Thần chiến đấu có điểm đặc
thù gì, có thể làm ra biểu hiện nghịch thiên giống như trước đây. “Cứ
như vậy đi, đây là chủ ý do bản thân ngươi đưa ra đến lúc đó phải tâm
phục khẩu phục, đừng có cả ngày nói năng lung tung. Ngươi là một trong
Ma lão, đừng ngay cả việc duy trì hình tượng Thiên Ma cung, duy trì hình
tượng của bản thân mình cũng không được. Ta có thể cho ngươi làm Ma lão
thì cũng có thể phế bỏ ngươi.” Thanh âm của Triệu Thanh Vân vô cùng bình
thản, chẳng qua là khi Tam Ma lão nghe được lực lượng trong đó khiến tim
hắn bất giác đập nhanh hơn. “Ta đã nói, tự nhiên giữ nguyên tắc, như vậy
cũng đừng lãng phí thời gian nữa, trong hai người, ngươi là huynh
trưởng, vậy thì ngươi lên trước đi.” Tam Ma lão lui mấy bước, nói. Tiếng
nói vừa dứt mọi người vội vàng tránh ra, dành một khoảng sân trống. Mọi
người vội vàng tránh ra, tại phía trước Vũ Kinh các, dành một khoảng đất
trống cho Dương Quân và Tam Ma lão, sau đó hăng hái bừng bừng quan
kháng. Ánh mắt của bọn họ, không có lúc nào không quăng đến trên người
Long Thần, làm bọn họ kinh ngạc là Long Thần không hề có biểu hiện bối
rối hay gấp gáp nào cả. Hắn và Triệu Thanh Vân đứng chung một chỗ, lạnh
nhạt nhìn vào trong sân, thần thái trên khuôn mặt, giống Triệu Thanh Vân
y như đúc vậy. “Quả nhiên không hổ là sư đồ a.” Có người cảm khái nói.
“Thúi lắm, khí chất cung chủ, hắn chỉ là theo hồ lô vẻ bầu thôi, bày ra
bộ dáng giống y như vậy, là vì hắn muốn chống lại Tam Ma lão, ngươi có
thể nhìn ra thiệt giả mà.” Mà lúc này, Triệu Thanh Vân xoay sang nhìn
Long Thần, nói: “Ngươi thật sự nắm chắc chứ?” “Không đâu, hành sự tùy
theo hoàn cảnh thôi, cùng lắm thì không cần nữa đồ đạc của ta, sớm hay
muộn thì cũng là của ta, lấy thực lực cạnh tranh, loại quy tắc này sớm
đã thành thói quen rồi.” Long Thần cười nhàn nhạt, nói. “Xem ra ngươi
đến Thiên Ma cung, thật đúng là đã thay đổi không ít đó.” Triệu Thanh
Vân có chút đắc ý. “Vậy sao?” Ngay lúc này, trong sân sau khi Dương Quân
và Tam Ma lão chém gió gì đó không có chút ý nghĩa xong, liền bắt đầu
đối chiến, Triệu Thanh Vân và Long Thần cũng chẳng thèm nói gì, an tĩnh
nhìn, bởi vì muốn thăm dò thấu hiểu thực lực của Tam Ma lão để đưa ra
đối sách rõ ràng, nên Long Thần quan sát vô cùng cẩn thận. Lúc này,
Dương Quân mang theo đôi mắt âm tàn và khiêu khích nhìn lướt qua Long
Thần một cái, sau đó hướng về sư tôn của mình bộc phát ra thực lực của
mình, Thiên Hà cảnh thất trọng đình phong, trong nháy mắt hướng Tam Ma
lão lao đi, tốc độ công kích, đều là nhất lưu, mặc dù hình thể khổng lồ
nhưng cũng không ảnh hưởng đến sự nhanh nhẹn của hắn, trong chớp mắt đã
lao đến trước mặt Tam Ma lão. “Tốt!” Tam Ma lão gật đầu hài lòng, còn
Dương Quân như được bơm thêm hơi. Người bên cạnh quan kháng đa số đều là
Thiên Hà cảnh lục trọng và Thiên Hà cảnh thất trọng, chỉ có mấy người
Thiên Hà cảnh bát trọng, đối với biểu hiện ban đầu của Dương Quân vô
cùng thỏa mãn, lúc này bắt đầu vội vàng nghị luận. “Quả nhiên, không hổ
danh là đệ tử đắc ý nhất của Tam Ma lão, vừa ra tay đã thấy không tầm
thường rồi.” Đây chính là ý nghĩ trong lòng chúng nhân, tại bọn hắn xem
ra, Dương Quân lần này, Vô Tung Ma Ảnh coi như đã được quyết định. “Thất
Sát Ma Chi” Dương Quân chợt hét lên một tiếng, bộc phát ra chân khí, một
cổ hắc khí như có như không hướng về phía Tam Ma lão đánh tới, chỉ pháp
trong tay bắn ra, liên tục bảy chỉ, mỗi một lần đều mang theo lực uy
hiếp cực lớn, từ tám phương bốn hướng đánh về phía Tam Ma lão. Công kích
Thất Sát Ma Chi là chỉ đánh bảy khiếu huyệt trọng yếu trên nhân thể, nếu
bị đánh trúng bất kỳ một chỗ nào trong đó, đều có thể bị mất mạng trong
nháy mắt. Thất Sát Ma Chi là chiến kỹ địa giai cao đẳng. Long Thần vừa
nhìn cũng biết là chiến kỹ này bất phàm đến cỡ nào, bảy chỉ đánh ra liên
tục mỗi một chỉ đều mạnh hơn cái trước không biết bao nhiêu lần, cao thủ
đồng cấp rất khó đối kháng chiêu này. “Không tệ!” Tam Ma lão hô lên một
tiếng, dưới chân cước bộ vừa động, cả người nháy mắt xuất hiện vô số tàn
ảnh, trải rộng khắp chung quanh hắn, đợi sau khi công kích của Dương
Quân qua đi, mọi người mới thấy Tam Ma lão xuất hiện phía xa xa, mà liên
hoàn thất chỉ của Dương Quân đều đánh hụt, trượt qua người của Tam Ma
lão. “Dương Quân, đến đây đi!” Đối với biểu hiện của Dương Quân, Tam Ma
lão vô cùng hài lòng cho nên tiếp tục gọi Dương Quân lại, để hắn bày ra
hết thẩy những gì đã học được. “Vâng, sư tôn!” Có sư tôn khích lệ, Dương
Quân rất có ý chí chiến đấu, mũi chân vừa động, tiếp tục công kích về
phía Tam Ma lão, hiệu quả công kích vô cùng lợi hại, hơn nữa lần này còn
dùng thân pháp chiến kỹ. “Long Thần, ngươi vừa rồi nhìn thấy rõ không,
Tam Ma lão sử dụng thân pháp lúc nãy, chính là chiến kỹ thiên giai- Vô
Tung Ma Ảnh.” Ngay lúc này Triệu Thanh Vân thấp giọng ở bên tai Long
Thần, kỳ thật Long Thần cũng đoán ra được Tam Ma lão sử dụng thân pháp
lúc nãy, chung quanh hắn đều có huyễn ảnh, căn bản là không phân biệt
đâu là chân thân của hắn, mà tại trong cái sát na này, công kích của
Dương Quân đã sượt qua người hắn. Chiến kỹ như vậy dùng tại trong chiến
đấu, chẳng những có thể lấy nó tránh né công kích địch nhân, hơn nữa còn
có thể phụ trợ công kích của chính mình, tác dụng trong đó có thể nghĩ
đến là tốt đến cỡ nào, Long Thần âm thầm quyết định, Vô Tung Ma Ảnh kia,
hôm nay phải nhất định phải nắm vào trong tay. Dĩ nhiên, Dương Quân lúc
này cũng đã liều mạng, bởi vì dưới ánh mắt của đa sô người nhìn chằm
chằm, Tam Ma lão cũng hơi ngại nhường bước quá mức lộ liễu, với lại
Dương Quân còn cần phải nhường sao? “Thất Thập Nhị Lộ Chấn Ma Quyền”
Đúng lúc này Dương Quân thành công vọt tới trước mặt Tam Ma lão, toàn
thân chấn động giống như một con dã thú, gầm rống thét lên một cách dữ
tợn, sau đó toàn thân hắn được kết cấu tựa như cương thiết, cực kỳ cứng
rắn mà lại đen thui, gào thét dữ dội từng quyền, từng quyền ầm ầm đánh
tới Tam Ma lão. “Đệ nhất lộ!” Thất Thập Nhị Lộ Chân Ma Quyền, hiển nhiên
là chiến kỹ địa giai cao cấp hơn, Thất Sát Ma Chỉ lúc nãy chỉ có bảy
chiêu, mà Thất Thập Nhị Lộ Chân Ma Quyền lạy có tới bảy mươi hai chiêu,
so với bảy chiêu kia còn gấp mười lần trở lên, hơn nữa uy lực mỗi một
chiêu quyền pháp, được hợp lực càng thêm lớn mạnh, cuối cùng tạo thành
lực sát thương, tuyệt đối cao hơn so với Thất Sát Ma Chỉ. Cho dù chiến
kỹ cùng cấp bậc cũng so độ mạnh yếu, giống như một số loại Thất Sát Ma
Chỉ, tại trong địa giai cao đẳng xem như là chiến kỹ sơ cấp mà thôi, còn
Thất Thập Nhị Lộ Chân Ma Quyền, giá trị thực tế đã trực tiếp lên cấp bậc
tương đối cao cấp. Thất Thập Nhị Lộ Chân Ma Quyền thanh thế tương đối vô
cùng lớn, Dương Quân cả người giống như là một trậm cuồng phong, đem Tam
ma lão không hoàn thủ chấn cho lui về phía sau liên tục, hắn lúc này
đang điên cuồng gào thét từng quyền, từng quyền đều gia tăng khí lực bản
thân, bộ dáng điên cuồng đó khiến mọi người kinh hãi không thôi. Dương
Quân tại Thiên Ma cung cũng có danh hiệu là kẻ điên, bởi vì hắn tu luyện
điên cuồng, đánh đấm điên cuồng, đây cũng là lý do tại sao hắn ở trong
tất cả đệ tử của Tam ma lão, lại là đệ tử đắc ý nhất của Tam ma lão.
Thành thật mà nói trong thế hệ đệ tử trẻ tuổi, hai tên yêu nghiệt Thiên
Hà cảnh đệ bát trọng cũng không có mấy người sợ, mà người bọn họ sợ chọc
phải nhất đó là Dương Quân, bởi vì nó có ý nghĩa là sẽ mang tới vô cùng
vô tận phiền toái, hôm nay, lúc này đây Long Thần xem như chọc phải cái
phiền toái này. Rầm! Rầm! Rầm! Sắc mặt Tam ma lão ngưng trọng, lúc này
hắn cũng không có sử dụng cước bộ, mà là trực tiếp dùng quyền pháp đơn
giản, hủy đi chiêu thức của Dương Quân, thật ra đây chính là một loại
nhường, nếu như vừa rồi sử dụng vô tung ma ảnh khẳng định hắn sẽ không
bị ép đến bước này, Tam Ma lão lúc này thoạt nhìn như là đem hết toàn
lực của mình ra vậy. “Không tệ! Không tệ!” Tam Ma lão một quyền đơn giản
mà sâu sắc, trực tiếp cắt về phía Dương Quân, trực tiếp trấn áp một
quyền kế tiếp quay trở về, thế nhưng quyền thế Dương Quân cũng không có
vì thế mà bị quấy rối, sắc mặt dữ tợn, tiếp tục gào rống lên một tiếng
nữa, chân khí toàn thân gào thét mà lên, một quyền ầm ầm hướng cái bụng
của Tam Ma lão đánh tới, đến mức, đều là một mảnh hắc sắc dũ tợn. Ầm!
Tam ma lão trực tiếp dùng cánh tay đón tiếp quyền này, Thế nhưng một
quyền này Dương Quân đã dùng toàn lực để thi triển ra nó, quyền kình
khổng lồ, trực tiếp chấn vỡ ống tay áo của Tam Ma lão, một bộ phận cánh
tay cũng bị chấn cho có chút đỏ lên. Mà lúc này chỉ có Tam ma lão biết,
tại một khắc dương quân đánh trúng tay hắn, tay của hắn nhanh chóng bật
thật nhanh, trong chớp mắt đã trườn lên cổ Dương Quân, gắt gao giữ chặt
hắn, chỉ cần hắn nguyện ý, lúc nào cũng có thể lấy mạng Dương Quân. Đây
cũng là nói, Dương Quân đã thua. Nhưng mà trong lòng Dương Quân mừng rỡ,
có thể dựa vào thực lực Thiên Hà cảnh thất trọng chấn vỡ ống tay áo
người có thực lực Thiên Hà cảnh cửu trọng, đây là thành tích chưa từng
có trước đến nay của hắn. Dĩ nhiên, phải nhắc tới việc nhường của Tam Ma
lão rồi. “Ta đã làm vỡ nát ống tay áo sư tôn, mà Long Thần kia, e rằng
ngay cả người sư tôn cũng không sờ tới, xem ra lần này, Vô Tung Ma Ảnh
tất nhiên là của ta rồi.” Trong lòng Dương Quân rất vui vẻ, dưới sự chỉ
đạo của Tam Ma lão hắn ngoan ngoãn yên lặng lui ra, nhường cái sân lại
cho Long Thần. “Tiểu tử này, mặc dù không thể đoạt lấy đồ của ta, nhưng
mà lại đứng ngang hàng cùng ta. Ở ngoài sáng ta không thể giết ngươi,
nhưng trên thế gian này muốn giết một người có vô số phương pháp. Long
Thần a Long Thần, hôm nay chỉ có thể là một ngày xui xẻo của ngươi thôi,
ai bảo ngươi đui mù lăn qua lộn lại làm chậm trễ thời gian của ta.”
Dương Quân vốn cảm giác được mình có thể nắm bắt được Vô Tung Ma Ảnh.
Nhưng không nghĩ tới Long Thần lại nhảy ra quấy rối, còn thiếu chút nữa
cướp mắt Vô Tung Ma Ảnh, nếu như không phải Tam Ma lão tạo áp lực với
Thiên Ma cung cung chủ, thì người gặp bi kịch ngày hôm nay tất nhiên sẽ
là hắn rồi.