Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 1236_ Nguyên Nhân Gây Ra Biến Cố
Chương 1236: Nguyên Nhân Gây Ra Biến Cố
Diệp Mặc và Quảng Vi mang theo mười một cô gái kia rời khỏi đại điện, khi đoàn người Diệp Mặc đi tới quảng trường thì Diệp Mặc đột nghiên ngừng lại, sau đó nhìn mười một cô gái kia rồi nói: – Các cô đều đã có tu vi Nguyên Anh hoặc là Hư Thần rồi, hiện tại thì tôi cũng không thể mang theo các cô cùng đi. Vì thế tôi sẽ cho các cô vài món pháp bảo phi hành để các cô tự mình chạy trốn.
– Tiền bối, ngài không muốn chúng đem chúng tôi làm lô đỉnh sao?
Một cô gái áo hồng có tu vi Hư Thần nghe được lời Diệp Mặc nói thì nhất thời không thể tin được mà run giọng hỏi lại.
Diệp Mặc cười nhạt một tiếng:
– Các cô thấy tôi là người cần dùng lô đỉnh sao? Tôi không thể mang các cô cùng đi ở Âm Hải thành này, về phần các cô có thể tự mình giữ được mạng mình hay không, thì phải xem vận mệnh của chính các cô rồi.
Nói xong Diệp Mặc liền lấy ra mười một cái nhẫn, đưa ười một cô gái kia:
– Trong mỗi chiếc nhân này đều có một ít pháp bảo phi hành linh khí và linh thạch, còn có một cái pháp bảo phi hành hạ phẩm chân khí. Tôi cũng chỉ có thể giúp các cô được như thế mà thôi.
Mười một cô gái bị bán làm lô đỉnh căn bản không thể tin được đây là sự thật, chẳng lẽ còn có chuyện tốt như vậy sao? Chờ sau khi Diệp Mặc cùng Quảng Vi và Minh Tâm sau khi đã đi khuất, thì các cô mới nhớ tới là mình còn chưa kịp cảm tạ Diệp Mặc. Đợi đến khi các cô muốn đuổi theo Diệp Mặc thì hắn đã sớm biến mất không thấy đâu rồi.
Cô gái áo hồng là người đầu tiên có phản ứng, lập tức quay sang nói với một cô gái áo vàng khá lớn tuổi:
– Chị Hân Du, chúng ta làm sao bây giờ?
Cô gái gọi là Hân Du hướng về phía Diệp Mặc rời khỏi bái lậy một cái, sau đó mới trầm giọng:
– Chúng ta hiện tại rời khỏi Âm Hải thành thì chắc chắn là sẽ phải chết. Nhưng chúng ta ở lại đây thì ngược lại là lại vô cùng an toàn. Tôi nghe người ta đồn rằng Âm Hải thành bình thường hay tổ chức các đại hội giao dịch, chúng ta sẽ chờ đại hội giao dịch này diễn ra. Sau đó khi đại hội kết thúc, thì chúng ta mới xen lẫn vào những người rời khỏi Âm Hải thành. Sau đó thì chúng ta sẽ truyền tin tức về cho sư môn xin sự trợ giúp.
Lúc này thì không chỉ cô gái áo hồng đồng ý với lời Hân Du nói, mà những cô gái còn lại cũng đều đồng ý. Dù cho các cô một phút trước còn là món hàng bị người ta đem bán, thế nhưng chỉ cần giải trừ được thân phận đầy tớ, thì về sau các cô cũng sẽ có địa vị ngang hàng với các tu sĩ còn lại ở Âm Hải thành, sẽ không có người nào dám làm gì các cô cả.
…
Trong lòng Diệp Mặc cũng rất bất đắc dĩ. Khả năng của hắn xác thực chỉ có thể giúp các cô gái kia như vậy mà thôi. Hắn thực sự không đánh lòng nhìn những cô gái kia bị bán vào Song Tu lâu rồi bị người ta chà đạp, hơn nữa hắn cũng hy vọng sau này hắn có gặp rủi ro, thì cũng sẽ có người đưa tay ra giúp hắn.
Kỳ thực lúc trước giúp đỡ Mông Kỳ, thì trong lòng hắn cũng không có nghĩ như vậy. Hắn hi vọng chính là nếu như ở bên ngoài gặp trắc trở, thì cũng có thể có người ra tay giúp đỡ giống như hắn vừa rồi vậy.
Diệp Mặc và Quảng Vi cùng với Minh Tâm về đến nhà trọ, liền giới thiệu cho đám người Kỷ Bẩm cùng quen biết, lúc này thì Đằng Dịch cùng Biên Phượng Tháp cũng không có ở đây. Mông Hàn An nói hai người họ cố ý ra ngoài hỏi thăm tin tức của ‘Côn lân’ rồi. Vì thế sau khi Diệp Mặc đi về thì bọn họ cũng đang đi dạo trong Âm Hải thành rồi.
Mông Hàn An và Kỷ Bẩm không ngờ Diệp Mặc thực sự cứu được Minh Tâm trở về, mọi người đoàn tụ, đều cùng nhau có một tâm trạng vui vẻ.
Sau khi mấy người Diệp Mặc hàn huyên một chút, thì lại lần nữa bố trí mấy cái cấm chế, sau đó mời tất cả ngồi xuống.
– Diệp sư đệ, cấm chế trên người sư phụ của tôi phải làm sao bây giờ?
Tuy rằng dọc đường Quảng Vi không nói gì, nhưng đây vẫn là chuyện mà cô lo lắng nhất.
Minh Tâm khoát tay với Quảng Vi, sau đó run giọng:
– Diệp Mặc, đa tạ cậu. Nếu như không phải là có cậu với Quảng Vi, thì tôi không biết sẽ phải thế nào nữa. Tôi không sợ cấm chế, tôi chỉ sợ rằng muốn chết mà cũng không được.
Lúc này Minh Tâm nhìn về phía Diệp Mặc với ánh mắt cảm kích từ tận dáy lòng, cô thật sự không sợ chết, thế nhưng một khi cô bị bán vào Song Tu lâu. Thì cô có muốn chết cũng không được, kết cục của cô sẽ vô cùng bi thảm.
Diệp Mặc mời Minh Tâm ngồi xuống, bởi vì cho dù là cấm chế của tu sĩ Hóa Chân thì hắn cũng không sợ. ‘Tam sinh quyết’ của hắn luôn có thể tự mình diễn sinh ra vạn vật, thì sao có thể e ngại một cái cấm chế được. Huống chi Diệp Mặc còn biết cấm chế trên người của Minh Tâm chỉ là do một tu sĩ Kiếp Biến hạ xuống mà thôi, cho dù là không có Ưng Sát phá đám, thì Diệp Mặc cũng không có ý định tiến hành bước giao dịch thứ hai với tên Bàn Hồ kia.
– Minh Tâm tiền bối, tôi có thể giúp người xóa bỏ cấm chế, nếu như cô tin lời của tôi thì cứ yên tam.
Diệp Mặc chờ sau khi Minh Tâm ngồi xuống, thì mới nói với vẻ chắc chắn.
Không đợi Diệp Mặc nói lần thứ hai, thì Minh Tâm liền kiên định:
– Cậu giúp tôi đi, tôi tin tưởng cậu.
Cho dù là Diệp Mặc không thể nào xóa bỏ được cấm chế, hoặc là vì tu vi của Diệp Mặc quá thấp khiến kinh mạch của cô vỡ vụn, thì cô cũng sẽ không hề để tâm đến. Cô có thể thoát khỏi kiếp bị bán làm lô đỉnh kia đã là chuyện vui bằng trời rồi, sao có thể để ý đến chuyện nhỏ này chứ?
Diệp Mặc cầm cổ tay của Minh Tâm tùy ý dò xét một chút kinh mạch của cô, lập tức đã có lý giải đối với loại cấm chế này rồi.
Chỉ không đến thời gian nửa nén hương, Diệp Mặc đã xóa bỏ hoàn toàn cấm chế trên người Minh Tâm rồi, đồng thời còn khiến Minh Tâm hồi phục lại tu vi vốn có.
Minh Tâm cảm thụ được chân nguyên lại lần nữa trở lại trong thân thể của mình, lâm tức kích động đứng lên cảm tạ Diệp Mặc. Ngoại trừ cảm kích, trong nội tâm của cô có nhiều kinh ngạc và chấn động hơn. Không phải là tự mình hạ cấm chế, mà muốn xóa bỏ cấm chế của người khác thì phải vô cùng khó khắn. Nhưng Diệp Mặc không ngờ lại dễ dàng xóa bỏ đi cấm chế trong người cô như vậy. Nếu như không phải cô đã biết về Diệp Mặc từ mấy năm trước, khi hắn mới là tu sĩ Trúc Cơ, thì cô thậm chí còn cho rằng Diệp Mặc hiện tại đã đạt đến tu vi Hóa Chân rồi.
Bởi vì tranh chấp trên đại điện, nên cô vốn đã không ôm hy vọng được xóa bỏ cấm chế rồi, nhưng không ngờ là Diệp Mặc lại có thể dễ dàng giúp cô khôi phục lại.
Diệp Mặc lấy ra một cái nhẫn đưa cho Minh Tâm, rồi lại lấy ra một cái nữa đưa cho Quảng Vi:
– Hai người thay đổi một bộ y phục, sau đó chúng ta lại từ từ nói chuện.
Minh Tâm gật đầu, tiếp nhận nhẫn trữ vật mà Diệp Mặc đưa cho cô, sau đó cùng Quảng Vi đứng lên đi thay y phục. Trước khi hai người đi, Diệp Mặc còn nói thêm một câu:
– Trong nhẫn còn có hai viên ‘Trú nhan đan’, tuy rằng là bản lĩnh luyện đan của tôi không được tốt, nên ảnh hưởng tới phẩm cấp của đan dược, nhưng những đan dược đó đều được luyện chế từ tài liệu cực phẩm đấy.
‘Trú nhan đan’ là đan dược Thiên cấp, luyện chế cũng không khó khắn, khó khăn duy nhất chính là ‘Trú nhan quả’ rất khó có thể tìm được. Nếu như không phải Diệp Mặc ở Thần Nông Giá chiếm được ‘Trú nhan quả’, thì hiện tại hắn cũng sẽ không có ‘Trú nhan đan’. Diệp Mặc cũng đã đi qua rất nhiều bí cảnh, cũng đã thu thập được rất nhiều linh thảo cao cấp, nhưng lại chưa từng thấy một gốc ‘Trú nhan quả’ nào. Điều này cho thấy ‘Trú nhan quả’ hiếm có ra sao.
– ‘Trú nhan đan’?
Minh Tâm và Quảng Vi cùng khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, kêu lên ba chữ kia còn có cả Mông Hàn An nữa. Cô cũng đang ước ao nhìn vào nhẫn trữ vật trong tay Quảng Vi và Minh Tâm.
‘Trú nhan đan’ đấy, có cô gái nào là không thích ‘Trú nhan đan’ chứ? Cho dù là Minh Tâm tự mình hủy đi dung nhan, cũng chỉ là do bất dắc dĩ mà thôi. Đôi khi các cô gái đều coi trọng dung mạo của mình hơn cả sinh mạng. Các cô luôn vô thức nghĩ rằng, nếu như dung mạo của mình bị hủy, thì cũng chẳng khác nào hủy đi tất cả.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Không sai, là ‘Trú nhan đan’, nhưng đây là do hơn hai mươi năm trước tôi luyện chế ra, cho nên phẩm chất đan dược cũng không được tốt lắm.
Quảng Vi kích động cầm chiếc nhẫn trong tay, cô hận không thể lập tức đi thử ngay đan dược. Còn Minh Tâm thì lại một lần nữa cảm kích nhìn Diệp Mặc, nhưng cũng không nói gì mà mang theo Quảng Vi đi vào trong thay quần áo.
Diệp Mặc quay đầu lại nhìn vẻ mặt ước ao của Mông Hàn An, nên cũng lấy ra một cái bình ngọc đưa cho cô:
– Ở đây tôi vẫn còn, nên cũng sẽ cho Mông tỷ một viên.
Mông Hàn An hầu như không có chút khách khí nào, nhanh chóng bắt lấy bình ngọc trong tay Diệp Mặc:
– Thật tốt quá, tôi đã từng tìm kiếm ‘Trú nhan quả’ qua vài chục năm rồi, không ngờ tới lúc này lại thực sự có được ‘Trú nhan đan’, tôi lại phải cảm tạ cậu rồi.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Mông tỷ đã giúp tôi nhiều như vậy, tôi còn chưa có cám ơn chị, chỉ là một viên ‘Trú nhan đan’ thì đã tính là gì.
Kỷ Bẩm thì lại ở một bên lắc đầu:
– Trên người cậu cũng thật là nhiều đồ tốt, ngày trước trong đại hội Đan Vương tôi còn muốn hỏi xin Lục tiền bối cho cậu một loại dị hỏa đấy, hiện tại xem ra tôi đã quá coi thường cậu rồi.
Diệp Mặc cười ha hả:
– Kỷ Bẩm tiền bối, hay tôi cũng cho ngài một viên nhé?
Ngoài dự liệu của Diệp Mặc chính là Kỷ Bẩm lại nhanh chóng gật đầu:
– Ừ, cậu cho tôi một viên cũng tốt, lần này tôi gặp chuyện không may, cháu gái bảo bối của tôi còn không biết là đã lo lắng đến thế nào nữa. Sau này về cho nó một viên ‘Trú nhan đan’, nếu không nhất định nó sẽ không buông tha đâu. Còn về phần tôi thì không cần.
Diệp Mặc liền lấy ra một cái nhẫn trữ vật đã sớm được chuẩn bị, đưa cho Kỷ Bẩm:
– Kỷ tiền bối, trong nhẫn này có một ít đồ tốt tôi đã chuẩn bị, còn có một chút cảm ngộ của tôi đối với trận pháp nữa, đều đưa cho tiền bối.
Nhẫn của Kỷ Bẩm đã sớm bị lấy mất, lần trước khi lão khôi phục lại tu vi, liền vội vã bế quan. Đến tận hôm nay, Diệp Mặc mới có chút thời gian để lấy chiếc nhẫn trữ vật này ra đưa cho Kỷ Bẩm.
Kỷ Bẩm ừ một tiếng rồi không chút khách khí nhận lấy nhẫn trữ vật của Diệp Mặc. Lão biết Diệp Mặc có rất nhiều, hơn nữa lão cũng không cần phải khách khí với Diệp Mặc.
Ba người Diệp Mặc cũng không phải đợi lâu, thì Minh Tâm cùng với Quảng Vi đã thay xong quần áo đi ra. Dung mạo của Minh Tâm cũng không được khôi phục lại, hiển nhiên là cô còn chưa sử dụng ‘Trú nhan đan’.
Chờ Minh Tâm va Quảng Vi lại ngồi xuống, thì Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Minh Tâm tiền bối, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, xin tiền bối kể lại một lần. Còn trước khi tiền bối đến Vô Tâm Hải, thì có biết tin tức gì của Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành không?
Minh Tâm suy nghĩ một chút, sau đó bắt đầu nói:
– Đệ nhất tán tu của Bắc Vọng Châu cậu biết là ai chứ?
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Tôi biết, là Lăng Trung Thiên có tu vi Kiếp Biến đỉnh, nghe nói y là người có tu vi cao nhất Bắc Vọng Châu.
Minh Tâm gật đầu:
– Không sai, Bắc Vọng Châu có ba tu sĩ Kiếp Biến, Phiến Nhất của Vọng Nguyệt Tông, Đường Mộng Nhiêu của Ngọc Nữ Phái, người còn lại chính là Lăng Trung Thiên. Tuy rằng cả ba đều là tu vi Kiếp Biến, nhưng tu vi của Lăng Trung Thiên là cao nhất. Tôi nghe nói tu vi của Lăng Trung Thiên đã tiếp cận tới Hóa Chân, hơn nữa y còn có thể vượt cấp chiến đầu, cho dù là Hóa Chân sơ kỳ cũng không có cách nào chiếm thượng phong trước y cả.
Diệp Mặc chỉ ngồi nghe, cũng không nói gì cả. Đối với Lăng Trung Thiên thì ấn tượng của Diệp Mặc cũng là không tệ lắm. Bất luận là ngày trước tiến nhập vào ‘Sa nguyên dược cốc’ thấy được khí độ của Lăng Trung Thiên, hay là bởi vì quan hệ của sư huynh Hứa Xương Cát với Lăng Trung Thiên, thì Diệp Mặc đều nghĩ rằng Lăng Trung Thiên là một người không tệ.
Thấy Diệp Mặc biết về Lăng Trung Thiên, thì Minh Tâm liền nói sang chuyện khác:
– Tôi còn có một đệ tử là Cầm Mộ Tâm, cậu còn nhớ chứ?
Diệp Mặc lúc này mới nhớ tới chuyện của Cầm Mộ Tâm hắn chưa nói cho Minh Tâm biết, nên vội vàng nói:
– Vâng, tôi vẫn nhớ Mộ Tâm sư muội, tôi ở Nam An Châu còn gặp qua cô ấy, hiện giờ cô ấy là đệ tử nòng cốt của tông môn tám sao Vô Tình Cốc ở Nam An Châu rồi.
1238. Chương 1237 : Nội Loạn Bắc Vọng
– Hả, anh nhìn thấy Mộ Tâm ở Nam An châu rồi? Minh Tâm lập tức kích động đứng dậy, đến cả Quảng Vi cũng bật dậy.
Diệp Mặc đợi sau khi Minh Tâm và Quảng Vi ngồi xuống, lúc này mới chắc chắn nói:
– Đúng vậy, Minh Tâm tiền bối, Mộ Tâm sư muội bây giờ rất tốt, còn là một Đan vương nhất phẩm nữa, tiền bối không cần phải lo lắng cho cô ấy.
– Vậy thì tốt, vậy thì tốt, vào được tông môn tám sao là tốt quá rồi.
Minh Tâm liên tiếp nói vài chữ tốt, lúc này mới thầm thở dài nói tiếp:
– Mộ Tâm không có phúc, không thể kết phu thế với anh được…
Diệp Mặc sắc mặt trở nên lúng túng, không nói tiếp, nhưng Minh Tâm mới nói được nửa câu, thì hình như nhớ ra cái gì đó, rung động nhìn Diệp Mặc nói:
– Đúng rồi, tôi nghe nói anh đến Nam An châu rồi, chẳng lẽ, chẳng lẽ…
Diệp Mặc đành phải nói:
– Đúng vậy, Minh Tâm tiền bối, tôi là từ Nam An châu về, chuẩn bị vượt Vô Tâm Hải. Cũng là vì đi qua Âm Hải thành mới gặp tiền bối và Quảng Vi đây.
– Không ngờ là vượt Vô Tâm Hải thật…
Minh Tâm hoàn toàn quên mất mình định nói gì, sau khi lẩm bẩm nói những lời này, lập tức chằm chằm nhìn Diệp Mặc nói:
– Anh rốt cục là tu vi gì rồi?
Chuyện mà Diệp Mặc sợ nhất chính là có người hỏi thăm dò tu vi của hắn, vì tiến độ tu vi của hắn quá không bình thường, người bình thường căn bản không thể hiểu được. Nhưng bây giờ Minh Tâm hỏi đến, hắn cũng đành phải nói:
– Tôi đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ sáu rồi.
Minh Tâm nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, chán nản một lúc lâu mới thở dài nói:
– Diệp Mặc, lúc trước tôi đã biết anh là một thiên tài rồi, nhưng anh vẫn còn nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Thừa Đỉnh tầng thứ sáu, ở cả Bắc Vọng Châu cũng rất hiếm gặp, huống chi anh vẫn còn trẻ tuổi như vậy, so với anh, tôi cảm thấy mình quả thật vô dụng.
Dừng một chút, Minh Tâm lại nói tiếp:
– Diệp Mặc, sau này anh không cần gọi tôi là Minh Tâm tiền bối nữa. Tu vi của anh cao hơn tôi rất nhiều, cứ gọi tôi Minh Tâm là được rồi, nếu như anh bằng lòng, thì cứ gọi tôi là chị Minh Tâm cũng được.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tôi đều gọi Mộ Tâm và Quảng Vi là sư muội, lại gọi cô là chị thì có phải loạn hay không, cứ gọi là tiền bối đi, cách nhìn của tôi và của người khác không giống nhau, tu vi cao thì nhất định là tiền bối sao?
Quảng Vi lập tức sợ ngây người, nếu như không phải cô rất hiểu Diệp Mặc, cô vẫn còn cho rằng Diệp Mặc là lão yêu quái nghìn năm tuổi. Năm đó khi cô gặp Diệp Mặc, Diệp Mặc vẫn là tu sĩ Trúc Cơ. Thậm chí khi Diệp Mặc kết thành Kim Đan cô cũng nhìn rất rõ, lúc đó Kim Đan mà Diệp Mặc kết được cũng không được xếp vào hàng cửu phẩm, đại sư tỷ liền nói Diệp Mặc tiền đồ vô lượng, bây giờ xem ra quả thực là như vậy rồi.
Minh Tâm do dự một chút, gật đầu nói:
– Như vậy cũng được.
Diệp Mặc thấy Minh Tâm không hỏi thăm gì nữa, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói:
– Minh Tâm tiền bối, cô vừa nói đến ba tu sĩ Kiếp Biến đến Bắc Vọng châu, còn có cả Mộ Tâm sư muội nữa, sau đó thế nào?
Minh Tâm bừng tỉnh lại, không tiếp tục nói chuyện tu vi của Diệp Mặc nữa, lại nói:
– Thực ra Mộ Tâm sở dĩ đến Nam An châu, chính là do Đường Mộng Nhiêu tiền bối của phái Ngọc Nữ tông môn tám sao của Bắc Vọng châu tiến cử. Đường tiền bối sau khi gặp Mộ Tâm, cho rằng Mộ Tâm là kỳ tài luyện đan, ở lại Bắc Vọng châu thì thật quá lãng phí, liền tiến cử nó đến Nam An châu. Bây giờ biết được Mộ Tâm đã vào được tông môn tám sao rồi, tôi cũng yên tâm rồi.
Diệp Mặc nghe đến đây, mới chợt hiểu ra, khó trách Cầm Mộ Tâm có thể đến được Nam An châu, không ngờ cũng là do một cao thủ Kiếp Biến tiến cử. Từ đó danh sách ba người được tiến cử tới Bắc Vọng châu chính là hắn và Hứa Xương Cát và cả Cầm Mộ Tâm nữa.
Minh Tâm nói tới đây lại thở dài, giọng nói trở nên có chút khó khăn:
– Vốn dĩ ở Bắc Vọng châu, ba vị Kiếp Biến tiền bối là định hải thần châm, đáng tiếc, ba vị Kiếp Biến vốn dĩ đoàn kết không ngờ lại có một ngày lại đánh nhau…
– Tại sao?
Diệp Mặc nghe thấy vậy, lập tức cả kinh hỏi. Mặc dù hắn khẳng định tu sĩ Kiếp Biến của Bắc Vọng châu không chỉ có ba người, nhưng trên thực tế thì quả thực chỉ có ba người Lăng Trung Thiên này, ba người họ sao lại có thể đánh nhau được?
Minh Tâm lắc đầu nói:
– Tôi cũng không rõ nguyên nhân thế nào, hình như là vì một người đàn bà, Lúc đó Đường Mộng Nhiêu tiền bối và Phiến Phất tiền bối của Vọng Nguyệt tông liên thủ lại đánh Lăng Trung Thiên tiền bối, nghe nói lúc đó đánh đến mức trời đất đen kịt, ngay cả mấy ngọn núi lớn ở đó cũng bị mấy người san bằng. Đánh nhau kéo dài mấy ngày mấy đêm, sau đó ba người đều bị thương. Nghe nói Lăng Trung Thiên tiền bối cuối cùng dẫn được người đàn bà đó đi, người đàn bà đó còn là đệ tử của phái Ngọc Nữ. Nhưng thân phận của tôi thấp kém, không dám hỏi kỹ Đường tiền bối.
Diệp Mặc nhíu mày nói:
– Minh Tâm tiền bối, cô nói trước đi, sau đó thế nào.
Minh Tâm tiếp tục nói:
– Lăng Trung Thiên tiền bối sau khi rời khỏi đó thì mất tung tích luôn, không còn nghe thấy tin tức gì của ông ta nữa. Nhưng không lâu sau đó thì Bắc Vọng châu lại xảy ra chuyện, Thú triều không những xuất hiện ở Toái Diệp thành, đồng thời còn xuất hiện ở Phỉ Hải thành. Lúc trước Thú triều vừa đến thì rút lui ngay, nhưng lần đó Thú triều chẳng những không rút lui, hơn nữa số lượng và cấp bậc cũng hung hãn hơn nhiều so với lần trước. Lăng Trung Thiên tiền bối không còn ở đó nữa, những Tán Tu kia cũng không có cách nào liên kết lại để đánh yêu thú. Tu vi cao nhất ở Bắc Vọng châu là Phiến Phất tiền bối và Đường Mộng Nhiêu tiền bối mặc dù vết thương chưa lành, nhưng vẫn thường xuyên chạy qua chạy lại giữa Toái Diệp thành và Phỉ Hải thành để đánh yêu thú.
Diệp Mặc nghe đến đó trong lòng trầm xuống, mấy người Tĩnh Văn ở Phỉ Hải thành, một khi Thú triều xuất hiện ở Phỉ Hải thành, thì bọn họ biết làm sao?
Hắn căn bản cũng không kịp chờ cho Minh Tâm nói xong, liền vội vàng hỏi:
– Minh Tâm tiền bối, cô nói Phỉ Hải thành cũng gặp phải thú triều?
Minh Tâm gật đầu nói:
– Đúng vậy, lúc đó Đường Mộng Nhiêu tiền bối là tiền bối đến Phỉ Hải thành đầu tiên, Đường Mộng Nhiêu tiền bối tiến cử Mộ Tâm đến Nam An châu, có ơn với Tiên dược cốc của chúng tôi, Tiên dược cốc chúng tôi chủ động cùng Đường Mộng Nhiêu tiền bối đến Phỉ Hải thành đối phó với yêu thù. Nhưng lần đó trong những con thú triều thì lại có không dưới mười con yêu thú Kiếp Biến, yêu thú cấp chín, mặc dù Bắc Vọng châu có rất nhiều tu sĩ chủ động đến Phỉ Hải thành trợ chiến, nhưng yên thú thật sự là quá nhiều.
– Phỉ Hải thành bị yêu thú công phá?
Diệp Mặc trong lòng lại càng kích động nói.
Minh Tâm lắc đầu nói:
– Lúc tôi rời đi, Phỉ Hải thành vẫn chưa bị yêu thú công phá, hình như có một tu sĩ đại năng đến, ngăn sự tấn công của yêu thú lại. Nhưng lúc đó yêu thú quá nhiều, cùng giằng co chiến đấu một chỗ, tôi cũng không nhìn rõ lắm. Nhưng vị tu sĩ đại năng đó hình như cũng không kém Đường Mộng Nhiêu tiền bối chút nào, dưới pháp thuật của tiền bối đó, yêu thú chết như ngả rạ.
Diệp Mặc thở dài, lại nghi ngờ hỏi:
– Cô rời đi?
Minh Tâm lập tức trả lời nói:
– Không sai, Đường Mộng Nhiêu tiền bối mặc dù bị thương nặng, nhưng chiến đấu với yêu thú đến cùng, nhưng cô lại bị một đám đông yêu thú vây tấn công, bị thương càng lúc càng nặng. Lúc đó tu sĩ của phái Ngọc Nữ chết thì chết, theo sau Đường Mộng Nhiêu tiền bối ngoại trừ tôi và hai đệ tử, chỉ còn vài Tán Tu lẻ tẻ. Nhìn thấy Đường Mộng Nhiêu tiền bối sắp mất mạng, tôi và Quảng Vi, Nguyệt Đường liều mạng dẫn theo Đường Mộng Nhiêu tiền bối rời khỏi Phỉ Hải thành. Nhưng đáng tiếc những con yêu thú đó dường như lại biết địa vịc của Đường Mộng Nhiêu tiền bối lớn, con nào cũng xông tới. Tôi đành phải thi triển bí thuật phá khai trọng vi, dẫn theo Liễu Nguyệt Đường tiền bối chạy tới chỗ khác.
Nói tới đây, Minh Tâm lại xúc động dừng lại:
– Trong khi chúng tôi bỏ chạy, Liễu Nguyệt Đường của Tiên dược cốc chúng tôi cũng bị mất tích, tôi sợ lành ít dữ nhiều. Sau đó chúng tôi không có chỗ nào để chạy, cuối cùng vẫn phải vào Vô Tâm Hải.
Diệp Mặc nghĩ đến việc Liễu Nguyệt Đường mất tích, trong lòng lại càng thổn thức, lại lo lắng ấy người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng.
– Sau khi chúng tôi chạy vào Vô Tâm Hải, căn bản cũng không có cách nào phân biệt được phương hướng, chạy một mạch vài tháng, nhưng cuối cùng vẫn bị yêu thú đuổi sát phía sau. Vì lúc đó pháp bảo phi hành là một món chân khí phi hành trung phẩm của Đường tiền bối, chân khí phi hành đó vì trong khi chạy đã nhiều lần bị hao tổn, thấy không ổn rồi, sau đó Đường tiền bối nói, vì chân khí phi hành quá nhỏ, nhiều người tốc độ sẽ chậm, cứ như vậy ba người chúng tôi cũng không chạy thoát được người nào. Khi gặp được một đảo đá ngầm, Đường tiền bối yêu cầu chúng tôi thả cô ấy xuống, cô ấy nói có năng lực ẩn mình chữa thương, để cho hai người chúng tôi ngồi chân khí phi hành chạy trốn.
Minh Tâm dường như lại nhớ ra Đường Mộng Nhiêu, vẻ mặt lộ ra thần sắc lo lắng, nhưng không đợi Diệp Mặc tiếp tục hỏi, cô lại thở dài nói:
– Tôi cũng không biết chỉ cần theo ý của Đường tiền bối, mới có thể giữ được mạng. Đường tiền bối sau khi ẩn mình ở đảo đá ngầm, thì tôi và Quảng Vi lại tiếp tục chạy. Vì chỉ có hai người, tốc độ quả nhiên nhanh lên rất nhiều, cuối cùng không ngờ lại thoát khỏi sự truy lùng của bọn yêu thú.
Nghe thấy Minh Tâm nói thoát được yêu thú, đến Mông Hàn An ngồi một bên cũng thở phào, mặc dù biết rõ Minh Tâm cuối cùng bị người khác bắt lại, nhưng cũng thầm nhủ may mắn.
Minh Tâm vừa thở dài vừa nói:
– Tôi cùng Quảng Vi mặc dù thoát khỏi sự truy lùng của yêu thú, nhưng ai cũng bị thương nặng, đành phải tìm một đảo nhỏ để chữa thương. Chúng tôi ở lại trên tiểu đảo thiếu thốn linh khí đó vài tháng, lúc này mới hoàn toàn khôi phục lại. Sau khi khôi phục lại, chúng tôi muốn quay về tìm Đường tiền bối, nhưng lại mất phương hướng. Cứ như vậy đi không mục đích cũng được gần ba năm, sau đó cũng không tìm thấy phương hướng nào. Tôi và Quảng Vi quyết định không thể tiếp tục thế này được nữa, cần phải tìm được một tiểu đảo để dừng lại vừa tu luyện, vừa nghĩ cách.
Diệp Mặc trong lòng cũng thầm than, Minh Tâm mới chỉ là tu vi Hư Thần hậu kỳ, mà tu vi của Quảng Vi thì lại càng thấp, mới chỉ có tu vi Kim Đan tầng thứ chín. Với tu vi này mà đi ba bốn năm ở Vô Tâm Hải, không xảy ra chuyện gì, đã là quá may mắn rồi.
Quả nhiên Minh Tâm nói:
– Chúng tôi vẫn chưa tìm được một đảo yên thân, thì lại bị mấy tên yêu tu bắt được, những tên yêu tu này căn bản muốn làm nhục tôi và Quảng Vi, nhưng lúc đó bọn họ phát hiện ra tôi và Quảng Vi đều là thân phận trinh nữ hơn nữa tư chất lại không tồi, lập tức thay đổi chủ ý. Vì bọn họ biết, nếu như bọn họ bán chúng tôi đi, thì sẽ thu được lợi hơn, còn mạnh hơn nhiều so với bọn họ đi tìm tài nguyên tu luyện bên ngoài.
Minh Tâm có thể đã trải qua quá nhiều chuyện, nói mình là thân phận trinh nữ cũng không có bất kỳ thẹn thùng hoặc lúng túng gì, còn Quảng Vi thì lại đỏ mặt cúi đầu.
– Sau đó cô và Quảng Vi sư muội lại bị người ta dẫn đến Âm Hải thành?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi.
Minh Tâm gật đầu nói:
– Đúng vậy, sau khi chúng tôi bị mấy tên yêu tu mang đi, bọn họ vừa tìm kiếm tu luyện vừa lên đường, trên đường lại chậm trễ mất gần nửa năm, mới đến được Âm Hải thành. Tên yêu tu bán tôi và Quảng Vi ở Âm Hải thành, chuyện sau đó thì anh cũng biết rồi, nếu như không phải anh đến, thì tôi và Quảng Vi sống không bằng chết.