Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 1257_ Tiếng Nỉ Non Trong Nắng Ban Mai

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Chương 1257_ Tiếng Nỉ Non Trong Nắng Ban Mai
Prev
Next
Novel Info

Chương 1257: Tiếng Nỉ Non Trong Nắng Ban Mai

Mấy ngày nay Tô Tĩnh Văn ở cùng Diệp Mặc, lại lần nữa khôi phục lại sức sống như lúc ở Ninh Hải, điều khiến cô ngại mở miệng chính là, vẫn chưa chính thức trở thành vợ chồng với Diệp Mặc. Chuyện như này, cho dù cô có muốn, cũng không dám nói trước mặt Diệp Mặc, huống chi Tống Ánh Trúc lại còn ở bên cạnh. Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng Tống Ánh Trúc vẫn nói trước mặt cô, cô cũng có chút không chịu nổi. Thậm chí có chút oán giận Tống Ánh Trúc, người kết hôn rồi đúng là nói quá thẳng.

Diệp Mặc nhìn thấy Tô Tĩnh Văn có chút ngại ngùng, nhưng lại cười ha hả kéo tay Tô Tĩnh Văn, sau đó nhìn hai người nói:

– Ánh Trúc, em và Tô Tĩnh Văn đối với anh mà nói cũng như Tố Tố và Khinh Tuyết vậy, năm đó anh và Tố Tố Khinh Tuyết làm lễ cưới, em cũng có mặt. Cái mà anh phải xin lỗi em chính là, không ngờ lại quên mất em. Lần này đợi anh sau khi về Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An châu, anh cũng sẽ lại tổ chức lại một hôn lễ giống như lần trước ở Lạc Nguyệt…

Diệp Mặc còn chưa nói hết, Tống Ánh Trúc trong mắt hiện lên tia vui mừng sung sướng. Năm đó khi Diệp Mặc kết hôn, cô là người đàn bà đầu tiên của hắn, nhưng cũng chỉ có thể ôm Ức Mặc đứng một bên nhìn, khi Ức Mặc khóc, cô thậm chí chỉ có thể lén rời đi.

Cái cảm giác chua xót và khát vọng này cũng không nên cho người ngoài biết, hôm nay Diệp Mặc lại có thể hiểu được tâm tư của cô, muốn làm cho cô một lễ cưới, khiến Tống Ánh Trúc trong lòng nhất thời ngây dại, có một loại xúc động phát khóc. Từ trước tới nay, cô đều cho rằng Diệp Mặc sở dĩ ở cũng cô, đó là vì Ức Mặc, nếu như không phải chuyện của Ức Mặc, thì cô mãi mãi không trở thành vợ của Diệp Mặc được.

Hôm nay Diệp Mặc có thể nghĩ đến chuyện này, đối với Tống Ánh Trúc mà nói, là sự bù đắp tuyệt vời nhất, làm một người phụ nữ đến từ trái đất, khát vọng lớn nhất của cô không giống với những người phụ nữ nơi này, khát vọng lớn nhất của cô là mãi mãi bên cạnh người chồng của mình, chứ không phải tu luyện tu luyện. Nói cách khác, cho dù cần tu luyện, thì cũng muốn tu luyện cùng chồng của mình.

– Ông xã…

Tống Ánh Trúc cũng không để ý đến Tô Tĩnh Văn đang đứng bên cạnh, không kìm chế được sự kích động trong lòng mình, nhào vào lòng Diệp Mặc.

– Quay về cùng em…

Tống Ánh Trúc hoàn toàn loại bỏ Tô Tĩnh Văn đang đứng bên cạnh, ngữ khí trở nên líu ríu, thậm chí cơ thể cũng trở nên nóng hừng hực.

Tô Tĩnh Văn sắc mặt nhất thời đỏ ửng, cô không ngờ Tống Ánh Trúc lại to gan như vậy, chẳng lẽ người phụ nữ kết hôn rồi lại như này sao? Cô nghĩ vậy nhưng cũng cảm thấy thân mình đang mềm nhũn ra.

Diệp Mặc có chút buồn bã nhìn bầu trời xa xăm, hắn đang nhớ đến Mục Tiểu Vận, còn có một Tiểu Vận, giờ này không biết đang ở nơi nào?

…

Đối với Diệp Mặc mà nói, lần trước phóng túng và cả mấy năm trước gặp mặt Tố Tố Khinh Tuyết, lần này sự nhiệt tình và lửa lòng của Tống Ánh Trúc suýt nữa hoàn toàn nuốt chửng hắn.

Lần đầu tiên hắn gác sự lo lắng sang một bên, yên tâm ngủ một giấc say. Cái ý niệm mỗi ngày không ngừng tu luyện, tu luyện mãi trong giờ phút này bị Diệp Mặc gác lại hết sang một bên.

Sáng sớm những tia nắng ban mai lung linh bên ngoài chiếu vào, Diệp Mặc cảm thấy tinh thần thoải mái. Hắn giơ tay rồi lại chạm phải thân thể mềm mại đang nằm bên cạnh, lại cảm thấy thân thể có chút cứng ngắc, lập tức bật cười:

– Ánh Trúc, chẳng lẽ em chỉ dám buổi tối…

Nhưng ngay sau đó hắn lại cảm thấy không đúng, thân thể này không phải là Tống Ánh Trúc, nơi mà hắn chạm vào lại lớn hơn Tống Ánh Trúc nhiều.

Diệp Mặc trong lòng cả kinh, một mùi hương cơ thể nhàn nhạt lan tỏa, Diệp Mặc lập tức hiểu ra trong lòng mình là ai, hắn bật thốt lên nói:

– Tĩnh Văn?

– Uhm…

Một âm mũi phát ra, nhưng cũng không nói gì nữa.

Diệp Mặc nhớ ra lúc trước đang nói chuyện với Tô Tĩnh Văn ở bên ngoài, bọn họ ở cùng nhau. Lúc đó hắn sao lại có thể không hiểu ý tứ của Tô Tĩnh Văn? Tĩnh Văn ở đây, nhất định là do Ánh Trúc gọi đến. Hắn cũng không có suy nghĩ khác, đưa tay ra ôm chặt thân thể của Tô Tĩnh Văn vào lòng.

Tô Tĩnh Văn chỉ căng thẳng trong chốc lát, cái cảm giác cứng ngắc đó tiêu tan trong chốc lát, biến thành mềm như cọng bún, đồng thời cũng nhiệt tình ôm lấy Diệp Mặc.

Tô Tĩnh Văn là một cô gái bảo thủ nhã nhặn, nhưng cô đồng thời cũng là người con gái chung tình. Trước Diệp Mặc, cô chưa từng thích một người đàn ông nào. Sau khi cô yêu Diệp Mặc rồi, thì trải qua bao nhiêu gian khổ, từ Ninh Hải đến Lạc Nguyệt thành, từ Lạc Nguyệt thành đến tiểu thế giới, từ tiểu thế giới đến đại lục Lạc Nguyệt. Trên đường theo đuổi, chỉ là vì yêu Diệp Mặc mà thôi. Sự chua xót trong đó thực sự là người khác không thể biết, quả thực chỉ có một mình cô mới có thể hiểu được.

Hôm nay nằm trong lòng Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn căng thẳng cũng chỉ trong chốc lát, rồi cũng không có chút để ý gì nữa. Nỗi nhớ và khát vọng bao năm trong giờ khắc này hoàn toàn buông lỏng, cô điên cuồng ôm lấy Diệp Mặc, điên cuồng hôn Diệp Mặc, thậm chí đem thân mình hoàn toàn ép sát lên thân thể Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng dâng lên một cảm giác nhu tình và thương tiếc, hắn nhớ về tuyến đường phủ đầy tuyết kia, Tô Tĩnh Văn giống như một phong cảnh tĩnh mịch, một người con gái như cô không biết đường một mình tập tễnh đi, bóng hình cô đơn dưới tuyết, hắn mãi mãi không thể quên được.

Diệp Mặc cũng không có cách nào quên đi được, Tô Tĩnh Văn sau khi hôn mê, mắt của cô vẫn còn nhìn mình, hắn lại càng không thể quên được, khi cô tỉnh lại, câu nói đầu tiên là nơi này tuyết thật lớn.

Hôm nay, người ấy trong lòng, nhưng Diệp Mặc lại dấy lên từng đợt áy náy, hắn mặc dù không có chút nợ ần gì Tô Tĩnh Văn, nhưng hắn lại cảm thấy mình nợ Tô Tĩnh Văn quá nhiều. Một người con gái hiền thục trên trái đất, một người con gái bình lặng, mà mình lại khiến cô ấy đối mặt với việc chém giết yêu thú ở Phỉ Hải thành.

Tô Tĩnh Văn lúc này lại dâng lên một cảm giác cực kỳ thoải mái, cho dù Diệp Mặc vẫn chưa làm gì với cô, cho dù cũng chỉ là lẳng lặng ôm cô.

– Anh đang nghĩ gì vậy?

Tô Tĩnh Văn thấy ánh mắt thương tiếc của Diệp Mặc liền hỏi một câu, tay lại càng ôm chặt, dường như khiến cô nghẹt thở. Nói cách khác chỉ có như vậy, cô mới có thể cảm nhận được cảm giác chân thực nhất.

Diệp Mặc hôn nhẹ lên môi Tô Tĩnh Văn:

– Anh đang nghĩ về thành phố rơi đầy tuyết kia, ngã tư trong màn tuyết trắng xóa.

Tô Tĩnh Văn ánh mắt thê lương, trong cái thành thị lạ lẫm đầy tuyết đó, cô một mình tha hương trên đường phố. Cô cho rằng đó là ngày cuối cùng của cuộc đời cô, cô sẽ chết ở một nơi xa lạ. Cô cũng không còn gặp lại được cha mẹ mình, lại càng không gặp lại được người trong lòng cô muốn gặp. Cả người cô rất mệt mỏi, lòng của cô đã chán nản.

Nhưng chính vào lúc cô xuất hiện ảo giác, cô lại nhìn thấy Diệp Mặc, nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng trên mặt tuyết, nhìn thấy Diệp Mặc đứng trước mặt cô, lúc đó nước mắt cô tuôn lã chã, cô không dám chớp mắt mình, vì cô sợ, sợ mắt mình khi nháy một cái, thì Diệp Mặc sẽ biến mất không thấy nữa.

Chính là lúc đó, cô lại thỏa mãn, cô trước khi chết gặp được hắn. Khi cô biết mình sắp từ giã khỏi cõi đời này, cô nhớ tới cảnh tượng đầu tiên mà cô gặp Diệp Mặc.

Lần đầu tiên em gặp anh

Em đang đi trên con phố phồn hoa nơi quê cũ.

Từng tốp người tốp người xuống phố.

Anh đang một mình đứng trong một góc phố bán bùa.

Lúc đó

Anh không phải là phong cảnh của em

Nhưng lại cứu mẹ của em

Khi lần cuối cùng được gặp anh

Em đang đi trên con phố tĩnh mịch nơi tha hương

Bông tuyết bay bay

Em một mình đứng giữa đường chờ đợi hoa tuyết rơi

Lúc này

Anh lại là ảo giác trong lòng em.

Anh để em đi không chút nhớ thương.

…

Khiến cho cô không thể ngờ được chính là, cái nhìn cuối cùng đó lại không phải là ảo giác, mà là thật, thật sự đã gặp được Diệp Mặc.

Tô Tĩnh Văn nhìn thấy ánh mắt của Diệp Mặc có chút ướt, cô lại gục trên người Diệp Mặc, ngẩng đầu lên lau lau khóe mắt Diệp Mặc, rủ rỉ nói:

– Lấy em đi…

Tia nắng ban mai càng ngày càng rõ, xen lẫn với tiếng rên rỉ của Tô Tĩnh Văn, lại càng trở nên tĩnh lặng hơn.

…

Khi Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn bước ra khỏi phòng, đám người Tống Ánh Trúc sớm đã ở phòng khác chờ bọn họ. Thấy mấy người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cười dài, Tô Tĩnh Văn cảm thấy da mặt mình có chút nóng.

Cho dù cô đã là tu vi Nguyên Anh, nhưng mới trải qua sự đời, đi đứng cũng có chút lúng túng.

Kỷ Bẩm và Mông Hàn An còn cả mấy vị thành chủ của Phỉ Hải thành cũng có mặt, đến cả tông sư trận pháp Lý trưởng lão của Trận Khí môn cũng có mặt.

– Xảy ra chuyện gì rồi?

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn mọi người hỏi một câu.

Kỳ Tử Ngư vội vàng đứng dậy kính cẩn nói với Diệp Mặc:

– Diệp môn chủ, nếu như không phải Kỷ tiền bối nói, chúng tôi đến bây giờ vẫn không biết Diệp môn chủ cũng là một tông sư trận pháp. Là thế này, sau khi chúng ta bàn bạc, muốn bố trí một trận pháp phòng ngự cấp cao ở Phỉ Hải thành…

Lời nói của Kỳ Tử Ngư còn chưa dứt, thì Diệp Mặc đã hiểu được ý tứ của gã, lập tức cười gật đầu nói:

– Kỳ thành chủ cho dù không nói chuyện này, thì tôi cũng sẽ giúp. Mặc Nguyệt của tôi vẫn còn ở Phỉ Hải thành, Phỉ Hải thành chẳng những bố trí trận pháp phòng ngự, tôi còn định bố trí một trận pháp công kích cấp chín nữa, sau này nếu có thú triều yêu thú như này đến, thì Phỉ Hải thành cũng không sao.

Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy Kỳ Tử Ngư lập tức vui mừng nói:

– Nếu quả thực là như vậy, vậy thì Phỉ Hải thành cũng không còn sợ gì nữa, thậm chí phòng ngự còn chắc chắn hơn Toái Diệp thành.

Nói xong Kỳ Tử Ngư dường như nhớ ra cái gì đó, vội vàng bổ sung:

– Căn cứ theo tin tức mà chúng tôi lấy được, yêu thú của Toái Diệp thành đã rút, dường như có liên quan đến Phỉ Hải thành chúng ta.

Diệp Mặc gật đầu, mặc dù hắn không rõ sự rút lui của yêu thú ở Toái Diệp thành có phải là vì Phỉ Hải thành hay không, nhưng chắc chắn là có liên quan.

Trong khi mấy người đang còn ngồi bàn bạc bố trí trận pháp phòng ngự cho Phỉ Hải thành như nào, Lê Kinh Mân lại vội vã bước vào, y bước tới trước Diệp Mặc nói nhỏ:

– Môn chủ,Vọng Nguyệt tông truyền tin đến, tông chủ Phiến Phất của bọn họ mời môn chủ đến Vọng Nguyệt tông một chuyến, ngữ khí hình như không được thân thiện cho lắm.

Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, hắn ghét nhất chính là loại người cậy già mà lên mặt. Phiến Phất và hắn nói giao dịch xong rồi, cuối cũng không tuân thủ giao kèo, thậm chí còn giúp người khác đối phó với Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành. Diệp Mặc tuyệt đối không tin chuyện Dịch Dật đến Phỉ Hải thành Phiến Phất lại không biết, tên này không khác gì với tên Trương Thuận Phong ngày trước ở Hà Châu. Bây giờ còn có mặt mũi gọi hắn đến, gã còn cho rằng gã là ai.

Nghĩ tới đây lạnh giọng nói:

– Tôi muốn đến đó một chuyến, nhưng không phải bây giờ, đợi tôi xử lý xong chuyện ở Phỉ Hải thành đã, tôi sẽ đến Vọng Nguyệt tông giết chết tên Dịch Dật kia, báo thù cho Lý Khởi Thiện.

1259. Chương 1258 : Đi Tìm Ức Mặc.

Mười ngày sau, bên ngoài một thị trấn nhỏ ở Bắc Vọng châu, một đôi nam nữ thanh niên đang bước tới bên này, hai người đó chính là Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, còn thị trấn nhỏ kia chính là nơi mà ngày trước Tô Tĩnh Văn cùng Ức Mặc luyện công, cũng là nơi mà Ức Mặc bị người khác dẫn đi. Vì chuyện tìm kiếm Ức Mặc, cũng không biết cần phải bao nhiêu lâu. Cho nên Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng lại ở lại Mặc Nguyệt, vì Diệp Mặc để lại một linh tủy trì, hai người đều dùng để thăng cấp lên Nguyên Anh, lúc này không có thời gian rảnh ra ngoài, lại có Mông Hàn An bảo vệ cho hai người, Diệp Mặc cũng rất yên tâm.

Cái thị trấn nhỏ này rất cũ nát, Diệp Mặc đứng bên ngoài thị trấn nhìn hai chữ “Thủy Dương”.

– Tĩnh Văn, em và Ức Mặc sống ở Thủy Dương một thời gian rồi sao?

Diệp Mặc nhìn cái thị trấn cũ rách nhỏ trước mặt hỏi một câu.

– Uhm.

Tô Tĩnh Văn dựa sát vào Diệp Mặc nói:

– Chúng em sau khi đến nơi này, chưa quen với cuộc sống nơi đây, liền sống ở trong một thị trấn nhỏ, sau đó hai người chúng em đều tu luyện một số pháp thuật bên ngoài thị trấn. Cho đến một ngày, Ức Mặc vị tên tu sĩ đó thu nhận làm đệ tử rồi dẫn đi, sau đó em một mình đến Vu Ma thành, sau đó Vu Ma thành cũng bị hủy hoại, em lại đến Giang Xuyên thành mới gặp được anh.

Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong thị trấn, đều là một số người bình thường, không có cách nào tu luyện được. Hắn cũng chưa đi vào, chỉ nói với Tô Tĩnh Văn:

– Tĩnh Văn, em dẫn anh đến chỗ mà Ức Mặc lúc trước tu luyện công pháp lôi hệ xem nào.

Hai người vừa mới quay người, đi chưa được bao xa, thì lại có hai bóng đen đáp xuống trước mặt Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn.

Vì quan tâm Ức Mặc, thần thức của Diệp Mặc chỉ quét bên trong thị trấn, cũng không quét ra chỗ khác nữa. Khi hai tên tu sĩ bay đến, Diệp Mặc mới biết, thực ra không đợi hai người này đáp xuống, Diệp Mặc đã nhận ra một trong hai người đó.

Đó là một nam một nữ, người con gái rất xinh đẹp, chỉ kém hơn Tô Tĩnh Văn một chút mà thôi, là tu vi Kim Đan tầng thứ sáu. Còn người đàn ông thì lại rất đẹp trai, tu vi cao hơn người con gái kia một chút, cũng đã là tu vi Kim Đan viên mãn rồi.

– Tên họ Diệp kia, anh đứng lại

Nữ tu ngăn đường đi của Diệp Mặc lại, sau đó trừng mắt nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh xuất hiện ở đây làm gì?

Cô gái này sau khi hỏi xong lập tức nhìn thấy Tô Tĩnh Văn, nhất thời ánh mặt hiện lên tia kinh dị, rõ ràng cảm thấy Tô Tĩnh Văn còn đẹp hơn cô ta. Một người luôn tự phụ dung mạo như cô ta, lập tức có chút không được tự nhiên.

Diệp Mặc nhăn mày một chút, lạnh lùng nhìn nữ tu này nói:

– Tôi xuất hiện ở đây thì liên quan gì đến cô? Tôi cũng thấy lạ, vì sao lần trước tôi gặp cô, bên cạnh cô là Dư Như Ngọc, mà hôm nay thấy bên cạnh cô lại là một người khác rồi?

Người nữ tu này chính là Hải Đồng, người mà lần trước Diệp Mặc gặp ở Nam Sơn phường thị, là đệ tử của tông môn năm sao Song Tâm cốc ở Bắc Vọng châu, Diệp Mặc nhớ cô còn một người anh trai tên Hải Tân. Diệp Mặc biết Hải Tân, người đàn ông đi cùng Hải Đồng trước mặt hắn này không phải là Hải Tân.

Lúc trước Diệp Mặc và Dư Như Ngọc thành bạn bè, Dư Như Ngọc còn tặng cho hắn một viên Tinh Thần Sa hạ phẩm. Chỉ có điều tên Dư Như Ngọc kia quá thật thà đàng hoàng, đối xử với Hải Đồng trước mặt này muốn gì được đó. Bây giờ Hải Đồng lại đi cùng người đàn ông này, không biết có phải là đá Dư Như Ngọc rồi không. Cô có thể biết mình họ Diệp, rõ ràng là do Dư Như Ngọc nói cho cô ta biết.

Đối với Dư Như Ngọc, Diệp Mặc cũng rất thích, không kiêu ngạo không nóng nảy, chỉ là quá đàng hoàng chút thôi. Đối với Hải Đồng đứng trước mặt này, Diệp Mặc nhìn cũng không thuận mắt. Lúc đó Diệp Mặc còn nói một câu “Chân trời nơi nào không có cỏ thơm”, bây giờ xem ra hai người đúng là đã chia tay thật.

Nam tu kia nghe thấy Diệp Mặc nói vậy thì nhíu nhíu mày, cũng không nói gì, bọn họ không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, nhưng Tô Tĩnh Văn còn xinh hơn cô Hải Đồng kia, rõ ràng lai lịch cũng không bình thường, gã lúc này mới nhẫn nhịn không nói câu nào.

Nhưng gã cũng nhìn ra Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn cũng còn rất trẻ, nói không chừng hai người đều dùng công pháp ẩn nấp gì đó, nên mới khiến gã nhìn không ra tu vi của bọn họ, cũng không phải là tu vi cao hơn gã. Tư cách của gã rất cao, hơn nữa lại xuất thân từ một tông môn lớn, những người cũng lớn tương đương gã, muốn vượt mặt gã về tu vi, thì cũng rất khó.

Hải Đồng nghe thấy Diệp Mặc nói vậy thì vẻ mặt lập tức trở nên không được thoải mái, cô liền lạnh giọng nói:

– Anh đừng nói lung tung, tôi và Dư Như Ngọc không có bất kỳ mối quan hệ nào. Gã là gã, tôi là tôi.

Diệp Mặc lại gật đầu thở vào nhẹ nhõm nói:

– Như vậy là tốt nhất, tôi sợ anh Dư nhìn nhầm người, hủy hoại cả một đời. Anh ta có thể kìm cương bên bờ vực thẳm, rời xa cô, quả thực là một chuyện tuyệt vời.

Nói xong Diệp Mặc căn bản cũng không thèm hỏi cô, mà lại nói với Tô Tĩnh Văn:

– Tĩnh Văn, dẫn anh đến ngọn núi nhỏ kia.

– Uhm.

Tô Tĩnh Văn dịu dàng đáp lại, kéo tay Diệp Mặc rồi quay người rời đi.

– Hừ.

Hải Đồng nhìn thấy bộ dạng dịu dàng của Tô Tĩnh Văn với Diệp Mặc liền cảm thấy khó chịu, bỗng nhiên nói:

– Có công pháp ẩn nấp khiến tôi không nhìn ra tu vi thì giỏi lắm sao? Tôi nghĩ mấy năm trôi qua rồi, anh chắc hẳn không phải là Trúc Cơ.

Hải Đồng sau khi châm chọc Diệp Mặc một câu, nhưng Diệp Mặc vẫn không thèm nhìn cô, lại càng khó chịu lạnh giọng nói:

– Anh cho dù không nói, tôi cũng biết các anh là đang đến dãy núi Vạn Dược. Còn nữa, anh cũng cần phải xin lỗi với tôi rồi mới đi, nếu không hôm nay anh cũng không đi được.

Đến dãy núi Vạn Dược làm gì? Diệp Mặc nghe thấy có chút ngạc nhiên, hắn vừa muốn hỏi một chút, tên nam tu đó bỗng nhiên ngăn lại trước mặt Diệp Mặc nói:

– Anh không biết điều, xin lỗi Đồng muội, sau đó rồi đi.

Lúc trước gã cũng không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, mặc dù nghi ngờ cũng không dám khẳng định, bây giờ Hải Đồng lại nói ra, gã cũng không có chút cố kị gì nữa.

Diệp Mặc nhìn nam tu tu vi Kim Đan đứng trước mặt này, có chút ngạc nhiên. Mình là một tu vi Thừa Đỉnh không ngờ lại bị một tu sĩ Kim Đan ngăn lại bắt xin lỗi, trong lòng hắn cũng không biết nói gì.

Hắn liếc nhìn tên nam tu này lạnh giọng nói:

– Anh thật sự muốn tôi xin lỗi?

– Vừa nãy Đồng muội nói rồi, nếu như tai anh không bị điếc thì cứ làm vậy đi.

Nam tu bình thản nói.

Diệp Mặc bỗng nhiên cười nói:

– Nói về giả vờ, anh còn có nghề tôi hơn, tôi sẽ không xin lỗi, tôi chỉ có cái tát này thôi.

Nói xong Diệp Mặc giơ tay lên tát một cái, cái tát kia cũng không đánh tới mặt của nam tu kia nhưng chân nguyên đã bay đến.

Nam tu kia thấy Diệp Mặc động thủ, lập tức phóng ra pháp bảo. Nhưng lập tức gã lại phát hiện ra mình căn bản cũng không thể nhúc nhích được.

Bốp một tiếng.

Cái tát này của Diệp Mặc trực tiếp khiến gã bay xa vài trăm mét, rơi xuống một mương ruộng, tóe nước bẩn lên, lập tức lại nhổ ra mấy chiếc răng. Lúc này vẻ mặt bình thản của tên nam tu này sớm đã biến mất, mà thay vào đó là vẻ mặt kinh hãi.

Một một tu sĩ chỉ cần dùng cái tát chân nguyên mà có thể đánh gã bắn xa ra mấy trăm mét, hơn nữa lại có thể trói buộc được gã, khiến gã không có cách nào nhúc nhích được, đây là tu vi gì vậy? Nguyên Anh? Tuyệt đối không chỉ là Nguyên Anh, Hư Thần, cũng chắc chắn không phải. Khi gã hiểu được tu vi của Diệp Mặc là Ngưng Thể thậm chí trên mức Ngưng Thể, thì ánh mắt gã lộ ra tia cực kỳ kinh hãi.

Đắc tội với một tu sĩ Ngưng Thể, người ta giơ tay ra là giết được gã. Gã cho dù xuất thân từ tông môn sáu sao, nhưng môn phaí cũng không thể vì gã mà đắc tội với một tu sĩ Ngưng Thể được. Huống chi, người thanh niên trước mắt này chưa chắc đã là Ngưng Thể, thậm chí còn cao hơn tu vi Ngưng Thể.

Diệp Mặc lắc đầu lạnh lùng nhìn Hải Đồng cũng đã ngây ra bên cạnh lạnh giọng nói:

– Nể mặt Dư Như Ngọc, tôi hôm nay sẽ tha cho cô một lần. Cô hẳn là may mắn, gặp được tôi, tôi cũng không thích những người con gái so đo tính toán. Nếu như là người khác, tôi sớm đã giết chết cô rồi. Còn nữa, nếu như cô gặp phải người khác, khi cô sắp chết, có lẽ cô cũng biết, Dư Như Ngọc quan trọng với cô thế nào.

Lời này của Diệp Mặc mặc dù có chút châm biếm, nhưng chưa chắc đã có ý khuyên nhủ trong đó. Dư Như Ngọc là bạn của hắn, hắn có thể cảm thấy Dư Như Ngọc thích Hải Đồng. Rất hiển nhiên loại con gái ngang ngược như Hải Đồng, đi cùng Dư Như Ngọc còn an toàn một chút. Nếu như đi sau người đàn ông giả tạo, thì chết rất nhanh. Ví dụ như ngày hôm nay, nếu như đổi lại là ngời khác, nói không chừng đã ra tay giết chết hai người rồi.

Tu Chân giới, chuyện như này cũng không có đạo lý nào có thể nói được.

Thấy Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đi khỏi, một hồi lâu sau Hải Đồng mới phản ứng lại. Cô sờ sờ mặt mình, dường như cảm thấy có chút may mắn. Nhưng trong lòng cô lại rất kinh ngạc về tu vi của Diệp Mặc, vừa nãy hành động trong chốc lát đó của Diệp Mặc ít nhất cũng là tu vi Hư Thần trở lên, còn tu vi Song Tâm cốc bọn cô cao nhất cũng chỉ là Hư Thần mà thôi.

Cô mặc dù ngang ngược, nhưng cũng có thể hiểu được câu nói cuối cùng của Diệp Mặc. Đó chính là ở cùng Dư Như Ngọc, rất nhiều thị phi mà cô gây ra, Dư Như Ngọc đều có thể hóa giải giúp cô. Giống như lần trước ở Nam Sơn phường thị, cô liên tiếp gây rắc rối cho Diệp Mặc, còn Dư Như Ngọc thì lại không ngừng chịu nhận lỗi. Cuối cùng Dư Như Ngọc lại còn trở thành bạn của người ta, còn mình thì lại là một nguồn tai họa.

Hải Đồng cho rằng, Diệp Mặc bây giờ cũng trên tu vi Hư Thần rồi, khi ở Nam Sơn phường thị, hắn ít nhất cũng là tu vi Nguyên Anh rồi.

Nghĩ tới đây, sau lưng cô ướt đẫm mồ hôi. Cô theo bản năng quay người lại nhìn đồng bọn bị Diệp Mặc tát cho ngã xuống mương, trong lòng lại có chút chua xót.

Chuyện vừa rồi, nếu như là Dư Như Ngọc, cho dù không nhận ra đối phương, cũng chắc chắn sẽ không ngăn đối phương lại, yêu cầu đối phương xin lỗi mình. Gã nhất định sẽ chủ động xin lỗi đối phương, sau đó nói mình không hiểu chuyện.

Hải Đồng càng nghĩ trong lòng lại càng cảm nhận được, lúc trước cô luôn cho rằng Dư Như Ngọc không có khí phách, giống như một con côn trùng vậy, đến đâu cũng xin lỗi rối rít lên, thấp đầu cúi mình, khiến cô cảm thấy Dư Như Ngọc làm mất hết mặt mũi của Thần Kiếm tông, sau đó cô và đệ tử nòng cốt Cố Danh Hòa của La Đàm kiếm tông tông môn sáu sao cùng ngoa du Tu Chân giới, mới cảm nhận được cái gì là sảng khoái thoải mái.

Nhưng đó là thoải mái thật sao? Người mà lúc trước bọn họ dạy dỗ chỉ là sức mạnh không bằng bọn họ, hoặc là tu vi thấp hơn bọn họ mà thôi, một khi gặp được cao nhân như Diệp Mặc đây, người ta tùy tay cũng có thể giết được bọn họ, mất mạng rồi, thì còn gì là thoải mái nữa?

Hải Đồng rùng mình một cái, vừa rồi Diệp Mặc muốn giết cô, có thể nói cô căn bản không có cách nào thoát thân được, cũng không có cách nào uy hiếp được sức mạnh của đối phương. Bàn về môn phái, người ta một mình nói không chừng có thể đấu được với tông môn của cô, nếu như chẳng may gặp phải tu sĩ lợi hại như vậy, cô chết rồi có lẽ là chuyện nhỏ, cuối cùng nói không chừng còn liên lụy đến tông môn.

Vừa rồi người ta nói, là nể mặt Dư Như Ngọc, tha cho cô và Cố Danh Hòa. Hải Đồng nhìn Cố Danh Hòa đang lóp ngóp bò lên, cũng không còn cảm giác thoải mái xông xáo ngoa du Tu Chân giới nữa, cô chẳng qua chỉ là sợ nhiều hơn.

Lúc này cô cuối cùng cũng hiểu được Dư Như Ngọc tại sao lại giúp cô xin lỗi khi đi bên cạnh cô rồi, tại sao lại giống một con côn trùng đến vậy, còn nữa, gã tại sao luôn nói tiền bối đã nói, cao thủ của Tu Chân giới nhiều như mây trên trời.

…

Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đứng trên một đỉnh núi nhỏ, Diệp Mặc nhặt một tảng đá Tô Tĩnh Văn nói, trên tảng đá đó còn có dấu tích, Tô Tĩnh Văn nói, đây chính là dấu tích năm đó Ức Mặc luyện công pháp lôi hệ để lại.

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
ba-tuoi-ruoi-tu-tien-tay-trang-he-thong-YNZF1CQG
Ba Tuổi Rưỡi Tu Tiên, Tẩy Trắng Hệ Thống Sớm Tới 500 Năm
Vũ Thần Thiên Hạ – Vũ Phong
Vũ Thần Thiên Hạ
Chương 4065 - Hắn vạn năm chưa từng xuất hiện một Tháng 1 12, 2026
Chương 4064 - Thương hải tang điền thế sự biến thi Tháng 1 12, 2026
han-tuyet-doi-la-bug-vo-han-luu
Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu)
Chương 3: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (3) Tháng 1 2, 2026
Chương 2: Vòng Tuyển Chọn Trên Biển (2) Tháng 1 2, 2026
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 1257_ Tiếng Nỉ Non Trong Nắng Ban Mai"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese