Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 1367_ Xé Rách Không Gian
Chương 1367: Xé Rách Không Gian.
Hắn cảm giác mình dùng tiên tinh tu luyện quen rồi, bây giờ dùng linh mạch cực phẩm tu luyện có chút không quen lắm, nói cách khác hiệu quả không lớn lắm. Hóa Chân tầng thứ ba khó lên như vậy, đợi đến Hóa Chân trung kỳ, thì mức độ khó lại càng hơn mười mấy lần, đến Hóa Chân hậu kỳ, thì khó càng thêm khó. Nếu như không có tiên tinh thì Diệp Mặc đoán chừng cho dù một trăm linh mạch để cho hắn tu luyện lên Hóa Chân đỉnh phong, cũng không phải trong thời gian ngắn có thể làm được, nói không chừng phải đến mười năm, nói không chừng có khi đến trăm năm, thậm chí mấy trăm năm.
Diệp Mặc thở dài, yêu cầu của hắn thực ra không cao, chỉ cần có thể tìm được tiên tinh cung cấp cho trận bàn thời gian vận chuyển, thì cũng dễ làm.
Nhưng hắn cũng biết, yêu cầu không cao này của hắn, thậm chí một Tu chân giới cũng không thể nào thỏa mãn được. Tiên tinh, đó là đồ của tiên giới, nếu Tu Chân giới chỗ nào cũng có thứ này, thì cũng không gọi là tiên tinh nữa rồi.
Lúc này cái mà Diệp Mặc hối hận chính là, không lấy thêm nhiều tiên tinh ở Sa Hà trong Tây Tích châu, nếu hắn có thể lấy được mấy trăm viên tiên tinh ở Sa Hà trong Tây Tích châu, thì hắn cần gì buồn bực như này?
Hóa Chân tầng thứ ba, Diệp Mặc biết rất có khả năng trong khoảng thời gian rất dài, hắn chỉ có thể duy trì ở tu vi này. Hắn lại ra khỏi Thế giới trang vàng, cho dù có do dự đi nữa, hắn cũng cần phải quyết định.
Biết mình nhất định phải có quyết định cuối cùng, Diệp Mặc trong đáy Hư không viêm cũng cân nhắc một hồi lâu, lúc này mới lựa chọn ra được hai hướng.
Hắn cảm thấy hai hướng này đều có thể được, sau khi suy đi tính lại, cuối cùng hắn chọn một hướng cách hắn tương đối gần. Nếu không thể xác nhận, thì cứ theo nguyên tắc gần xa.
Chọn hướng xong rồi, Diệp Mặc lập tức dồn chân nguyên toàn cơ thể mình, giơ tay xé rách hư không trước mặt.
Chân nguyên mạnh mẽ rung động thành từng đợt trong không gian, thậm chí có chút kích động, nhưng Diệp Mặc lần này lại không có chút kết quả nào, vì không xé rách hư không, chân nguyên của hắn cũng không có chỗ nào nhận lực, chân nguyên mạnh mẽ thậm chí cắn trả lại, khiến Diệp Mặc phun ra một ngụm máu.
Diệp Mặc sắc mặt biến sắc, hắn biết với tu vi bây giờ của hắn, chắc chắn không thể nào xé rách hư không trước mặt này được.
Nói cách khác hắn tìm một nơi ra ngoài này, mà lại không xé rách được, cho dù nơi này là nơi yếu nhất trong toàn thể Vết nứt hư không. Diệp Mặc cũng biết tu vi của hắn vẫn còn quá thấp, đừng nói so với côn thú kia, cho dù so với Tác An Sơn và Thạch Đạp, hắn cũng kém một bậc.
Mặc dù sự kiên trì bền bỉ của hư không ngoài sức tưởng tượng của Diệp Mặc, nhưng hắn cũng không tuyệt vọng, hắn vẫn còn cách khác, đó chính là tự phát nổ sát trận cấp chín của mình. Nói đến sát trận cấp chín tự nổ này, Diệp Mặc đúng là bị ảnh hưởng từ Thạch Đạp.
Lúc trước hắn cũng đã từng cho nổ trận pháp, nhưng uy lực so với sát trận cấp chín này căn bản không thể so sánh nổi, hơn nữa bố trí trận pháp cần phải có thời gian, người nào rảnh dỗi dùng thời gian để bố trí xong trận pháp, sau đó lại cho nổ trận pháp đó chứ?
Nhưng trước mắt năng lực của hắn có hạn, ngoại trừ phát nổ sát trận cấp chín ra, Diệp Mặc quả thực không nghĩ ra được cách nào hơn thế cả.
Lần này Diệp Mặc bố trí một khốn sát trận cấp chín, vì khốn sát trận sau khi phát nổ xong, uy lực sẽ tập trung ở một chỗ, điều này có tác dụng rất lớn đối với xé rách không gian.
Là một tông sư luyện khí cửu phẩm, lại là một tông sư trận pháp cấp chín, dưới tình huống không tiếc nguyên liệu, Diệp Mặc dùng thời gian ba ngày, bố trí một khốn sát trận cấp chín đỉnh cấp. Vì muốn uy lực phát nổ của khốn sát trận này càng lớn, Diệp Mặc thậm chí còn tốn mất nửa linh mạch cực phẩm vào cái khốn sát trận này.
Nửa đoạn linh mạch cực phẩm đấy, tông môn chín sao ở đại lục Lạc Nguyệt cũng chưa chắc đã có. Nhưng Diệp Mặc lại tùy tiện ném ra như vậy.
Sau khi chuẩn bị xong tất cả, Diệp Mặc đứng ở sinh môn phun ra một ngụm tinh huyết, dẫn nổ khốn sát trận cấp chín mà mình vừa mới bố trí xong.
Bởi vì phải trong thời gian sớm nhất tìm thấy giới diện không gian yếu kém nhất, Diệp Mặc thậm chí đến Thế giới trang vàng cũng không bước vào.
Ầm một tiếng nổ kinh khủng vang lên dưới đáy Hư không viêm, toàn bộ trung tâm Hư không viêm lập tức như tổ ong vò vẽ bị chọc thủng, ngay lập tức như vỡ tổ. Lúc này trung tâm màu đỏ sậm mặt ngoài Hư không viêm, Hư không viêm tủy bị phát nổ cao đến mấy chục trượng.
Giống như Hư không viêm tủy thất luyện phủ kín trời đất chụp một cái xuống, Ác linh vẫn không cam tâm rời khỏi cũng không ngờ giải đất trung tâm Hư không viêm này lại có chuyện kinh khủng như này xảy ra. Cho dù nó quay người muốn chạy thoát thân, thì cũng bị vô số những Hư không viêm tủy này rơi vào người, tóe lên những mảng khói xanh.
Ác linh trở nên lờ mờ cũng không dám tiến gần đến nơi này nữa, nó hét lên một tiếng, quay người trốn vào trong Vết nứt hư không kia.
Tiếng nổ kinh khủng vang lên trong nháy mắt, viêm tủy xung quanh đáy Hư không viêm liền bị quét đi, Hư không viêm bị sóng khí bạo tạc này kích động xông lên người Diệp Mặc, trong nháy mắt mang theo từng tảng da thịt và máu tươi.
Diệp Mặc lại lần nữa cảm nhận được từng đợt đau đớn của da thịt bị xé rách, thậm chí còn suýt choáng váng. Hắn chắc rằng nếu như không phải vì hắn đã luyện thể đến Thần cảnh rồi, lúc này hắn căn bản cũng biến thành tro bụi rồi.
Còn Diệp Mặc lúc này thì lại không thèm để ý đến vết thương trên người mình nữa, ngược lại lại xông vào trung tâm trận pháp nổ tung kia, đồng thời liên tiếp thiêu đốt mấy ngụm tinh huyết, ở nơi yếu nhất đã bị trận pháp cấp chín phát nổ tạo thành, lại lần nữa vận chuyển chân nguyên toàn thân mình đưa tay ra mãnh liệt xé rách.
Một âm thanh rắc rắc nhỏ vang lên, Diệp Mặc cảm thấy tay mình bị hẫng, trước mắt xuất hiện một không gian đen nhánh.
Lúc này Diệp Mặc làm sao còn không biết hư không nơi này đã bị hắn xé rách rồi, lại càng không quản không gian đen thui trước mặt là chỗ nào, trực tiếp nhảy vọt vào trong.
Diệp Mặc vừa mới từ không gian bị xé rách nhảy ra ngoài, Vết nứt hư không đó liền trở lại như cũ. Trước sau không đến một giây, nếu Diệp Mặc trong khi trận pháp cấp chín phát nổ đồng thời nhảy vào Thế giới trang vàng, cho dù hắn lập tức ra ngoài, thì cũng không kịp. Hoặc là hắn trong nháy mắt nhảy ra ngoài, cũng không có cách nào ra được.
Diệp Mặc nhìn thấy một bầu trời đêm tối như mực, hắn chỉ kịp xông vào Thế giới trang vàng, rồi tiếp tục hôn mê. Vết thương mà trận pháp cấp chín kia phát nổ gây ra, còn cả cuối cùng hắn thiêu đốt tinh huyết cung cấp chân nguyên xé rách hư không, cũng đã tiêu tốn đi toàn bộ khí lực của hắn.
Thế giới trang vàng mang theo một đốm sáng, giống như một ngôi sao trên bầu trời vậy, bị khí lưu không trung lay động tứ phía.
Một thiên thạch đập vào Thế giới trang vàng của Diệp Mặc, lập tức mang theo Thế giới trang vàng từ nơi này, gào thét ầm ầm xông vào tầng khí quyển.
…
– Sao băng, con nhìn thấy một sao băng rơi xuống gần biển.
Trên một bãi biển, một cô bé bảy tám tuổi chỉ ra biển xa, hét to nói.
– Đừng nói mò nữa, sao băng đều xuất hiện vào buổi tối, hơn nữa, cho dù ban ngày có sao băng, thì làm sao lại có thể rơi xuống biển được?
Một thiếu phụ nắm tay cô bé đó trách cứ một câu.
Cô bé vẫn khăng khăng nói:
– Mẹ à, con nhìn thấy sao băng thật mà, sao băng đó đúng là rơi xuống biển thật mà.
– Được rồi, tối nay không cho con xem ti vi quá muộn đấy, đi ngủ sớm chút.
Người thiếu phụ kia có chút bất mãn lại nói thêm một câu, sau đó kéo bé gái rời khỏi bờ biển này.
…
Khi Diệp Mặc tỉnh lại, lập tức nuốt một viên đan dược, sau đó ném một trận bàn ra ngoài. Sau đó hắn trong trận bàn thời gian nhìn thấy một lượng biển nước cực lớn, Diệp Mặc lập tức vui mừng. Thấy biển nước này, chứng tỏ hắn đã không còn ở trong vết nứt hư không đó nữa, mà đã ở lục địa rồi.
Trong cái Vết nứt hư không kia không có đất đai cũng có không sông nước, cũng chẳng có núi non gì.
Thân thể kết hợp với năng lực đan dược mạnh mẽ khôi phục lại, Diệp Mặc bị thương mặc dù nghiêm trọng, nhưng so với lúc trước khi hắn thăng cấp lên Thần cảnh bị mà nói, căn bản không đáng nhắc tới, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn hoàn toàn khỏe mạnh trở lại. Sau đó hắn lại tự ình mấy thanh thủy quyết, sau đó đổi một bộ quần áo sạch sẽ hơn.
Khi Diệp Mặc ra khỏi thế giới trang vàng, bên ngoài thân thể hắn tự động hình thành một vòng chân nguyên bảo hộ, nước biển kia căn bản cũng không thể nào làm ướt quần áo hắn được.
Lúc này Diệp Mặc cũng sốt ruột muốn xem xem đây là nơi nào, hắn vừa vọt lên mặt biển, đồng thời thần thức cũng kéo dài quan sát xung quanh. Mặc dù bây giờ trời đã tối rồi, nhưng không thể nào ngăn cản được thần thức của hắn.
Chỉ trong chốc lát, Diệp Mặc lại đứng lên trên bãi biển, hắn thu hồi thần thức lại, bởi vì hắn biết mình quay về rồi, nhưng không phải là về Lạc Nguyệt, mà là quay về trái đất rồi.
Thế này phải làm sao? Diệp Mặc nhíu nhíu mày, nhưng nhanh chóng hắn bình tĩnh lại, hơn nữa có chút vui mừng. Đến trái đất cũng đúng lúc, hắn có thể quay về xem sao.
Đến lúc đó hắn chỉ cần đi lấy được đuôi cá của Ngư dược long môn kia, là ngay lập tức có thể quay về Lạc Nguyệt rồi, hoặc là đến truyền tống trận ở Hoành Đoạn sơn mạch kia xem chút, nói không chừng cũng có thể tiếp tục truyền đến tiểu thế giới, sau đó lại từ tiểu thế giới quay về Lạc Nguyệt.
Nếu không hắn cũng không biết làm sao quay về Lạc Nguyệt, cái duy nhất khiến Diệp Mặc tiếc nuối chính là Tô Tĩnh Văn và Ninh Khinh Tuyết vẫn chưa quay về, nỗi nhớ nhà của hai người bọn họ còn da diết hơn mình nhiều rất nhiều…
Diệp Mặc thở dài, nếu như hắn có thể tu luyện đến mức ngay lập tức có thể xé rách không gian hư không từ trái đất về Lạc Nguyệt thì tốt rồi. Hoặc là hắn có một tiên khí còn tốt hơn cả pháp bảo phi hành, có thể từ tinh không bay đến đại lục Lạc Nguyệt.
Diệp Mặc phục hồi tinh thần lại xong, ngay lập tức phát hiện ra một cô bé đang đứng trước mặt hắn cách đó không xa. Hơn nữa chớp chớp đôi mắt trong sáng nhìn hắn. Nếu như không phải Diệp Mặc, nửa đêm đứng ngoài bãi biển nhín thấy một cô bé như này, nói không chừng đến ma cũng sợ vãi cả linh hồn.
– Anh à, quần áo của anh kỳ lạ thật đấy, anh đang quay phim à?
Cô bé đó nhìn thấy Diệp Mặc nhìn lại, lập tức ngây ngô hỏi một câu, nói xong, cô lập tức lại phủ định lại lời nói của mình, vội vàng nói tiếp:
– Không đúng, anh không phải là đóng phim, em vừa nhìn thấy anh từ dưới biển lên, sau quần áo lại không bị ướt? Anh là thần tiên sao?
Diệp Mặc toát mồ hôi, anh vừa nãy vì sốt ruột muốn biết nơi này rốt cục là chỗ nào, cho nên người vẫn chưa xuất hiện, thì thần thức của hắn đã kéo dài ra rồi, cô bé này đứng trên một ụ cát hơi thấp, hắn cũng không chú ý đến.
Nghĩ đến trên người mình là quần áo tu sĩ, Diệp Mặc vội vàng di chuyển đề tài hỏi:
– Sao một mình em ở bờ biển khuya thế này, cha mẹ em đâu?
1369. Chương 1368 : Hiểu Nhầm.
– Mẹ em ở bên kia. Cô bé chỉ tay về một dãy phòng ở gần bãi cát cách đó không xa, sau đó lại nói:
– Ban ngày em nhìn thấy một ngôi sao băng rơi xuống biển, mẹ nói em gạt mẹ. Nghe nói nhìn thấy sao bằng, thì có thể ước, em ước một nguyện vọng.
Diệp Mặc có chút bất đắc dĩ, người lớn này cũng quá sơ ý rồi, trẻ con ra khỏi phòng cũng không biết. Hắn nhìn bên mà cô bé chỉ dường như có ánh đèn chớp động, biết có người đang tìm cô bé này, vội vàng nói với cô bé:
– Em mau về đi, anh phải đi rồi.
Diệp Mặc nhìn thấy ánh đèn hướng về phía bên này, cũng không cần dùng thần thức quét, Diệp Mặc cũng biết, hẳn là mẹ của cô bé đang tìm đến.
Cô bé kia cũng không đi, ngược lại còn nói:
– Em còn chưa ước xong, đúng rồi anh à, anh là sao băng hóa thành đúng không? Em nhìn thấy anh từ chỗ sao băng đó tới mà.
Mặc dù cô bé rất dễ thương, nhưng Diệp Mặc bây giờ cũng không có tâm trạng đùa vui với cô bé này, hắn vừa muốn rời khỏi nơi này, thần thức lại quét được trong một phòng nhìn thấy biển kia lại có hai người đàn ông che mặt đang nấp trong phòng bếp.
Mà trên giường của căn phòng đó lại có một túi sách màu đỏ, bên ngoài túi xách đó còn viết ba chữ Ninh Phỉ Phỉ.
– Em tên Phỉ Phỉ?
Diệp Mặc lập tức hỏi một câu.
Cô bé kia ừ nói:
– Đúng vậy, em tên Ninh Phỉ Phỉ.
Tuổi của cô bé còn quá nhỏ, còn chưa nghĩ tới làm sao Diệp Mặc lại biết được cô tên Phỉ Phỉ. Cô cho rằng mình tên là Phỉ Phỉ, người khác biết cũng là chuyện bình thường.
Diệp Mặc vốn định đi lập tức thay đổi ý định, hắn nhanh chóng cởi áo khoác tu sĩ của mình xuống, đổi một bộ quần áo của nhiều năm trước. Chỉ có điều không đợi hắn mặc quần áo vào, thì một tia đèn pin đã rọi đến.
– Phỉ Phỉ…
Một thiếu phụ vội vàng lao đến, Diệp Mặc vừa nhìn thấy người thiếu phụ này cảm giác rất quen thuộc, lập tức hắn nhận ra người thiếu phụ này là ai, chính là cháu gái Ninh Nhứ Nhạn của Ninh Khinh Tuyết.
Diệp Mặc nhíu mày, người đàn bà này hắn rất không thích, thậm chí còn rất ghét. Năm đó khi hắn vừa mới gặp người đàn bà này, cô ta mới chỉ là một người con gái chưa đến hai mươi tuổi, bây giờ cô ta đã là một thiếu phụ thoạt nhìn khoảng hơn ba mươi tuổi rồi.
Năm đó mình cũng gặp cô ta một lần khi đến Ninh gia tìm Ninh Phủ Chân, sau đó không lâu, hắn liền đến đại lục Lạc Nguyệt.
Ninh Nhứ Nhạn năm đó cũng chỉ nhỏ tuổi hơn Ninh Khinh Tuyết một chút mà thôi, thậm chí được xưng là hai mĩ nữ của Ninh gia. Nếu không phải vì cô ta trông cũng được, thì thái gia gia Ninh Phủ Chân cũng không dùng người đàn bà này để lôi kéo Diệp Mặc.
Nhưng năm đó Ninh Nhứ Nhạn chẳng qua chỉ là kém Ninh Khinh Tuyết một chút mà thôi, bây giờ Ninh Khinh Tuyết hoàn toàn không còn ở trên một cấp bậc nữa rồi, dung mạo và da thịt của Ninh Khinh Tuyết bây giờ càng ngày càng trẻ ra, còn Ninh Nhứ Nhạn trước mặt này mặc dù chăm sóc rất tốt, những vẫn không thể ngăn được dấu vết của thời gian.
Hai người bịt mặt hướng về phía cô ta, Diệp Mặc lập tức hiểu ra, nếu sớm biết là Ninh Nhứ Nhạn, hắn quả thực cũng không muốn quản chuyện này, nhưng Ninh Phỉ Phỉ lại vô cùng đáng yêu, Diệp Mặc cũng có con gái, nhưng khi hắn nhìn thấy Ức Mặc, Ức Mặc sớm đã vượt qua bảy tám tuổi, cũng đã mười hai mười ba tuổi rồi. Cho nên hắn vừa nhìn thấy Phỉ Phỉ, đã rất thích rồi
– Lưu manh…
Một người con gái trẻ tuổi đi theo sau Ninh Nhứ Nhạn nhìn thấy Diệp Mặc lập tức quát lớn, sau đó lấy điện thoại báo cảnh sát.
– Khoan đã…
Ninh Nhứ Nhạn lao đến trước mặt Ninh Phỉ Phỉ trước, một tay kéo Phỉ Phỉ ra phía sau, sau đó mới ngăn lại người con gái trẻ tuổi muốn báo công an kia, nói nhỏ bên tai cô nói:
– Bây giờ Phỉ Phỉ không sao rồi, báo cảnh sát rồi cảnh sát hơn tiếng sau cũng chưa chắc đã đến, chẳng may lại chọc giận hắn…
Người con gái trẻ tuổi kia lập tức hiểu ra ý nói của Ninh Nhứ Nhạn, trong mắt lập tức kinh hoảng, cũng không tiếp tục gọi điện báo cảnh sát nữa.
Mặc dù người con gái kia không tiếp tục gọi cảnh sát nữa, nhưng Ninh Nhứ Nhạn lại có chút cảnh giác nhìn Diệp Mặc, ánh mắt đồng thời cũng có chút kinh hoảng. Nhưng dưới ánh trăng mờ nhạt này, Diệp Mặc mặc dù nhìn rất rõ tướng mạo của cô, cô cũng không có cách nào nhìn rõ được tướng mạo của Diệp Mặc.
Người con gái kia nhìn Ninh Nhứ Nhạn cũng đã kéo Ninh Phỉ Phỉ lại rồi, vội vàng cũng bước đến bảo vệ Phỉ Phỉ, sau đó chỉ Diệp Mặc nói:
– Phỉ Phỉ mới có mấy tuổi, anh không ngờ lại dám ra tay? Anh còn phải là con người hay không? Quán ăn đêm bên ngoài nhiều như vậy, nếu như anh không có tiền, thì tôi đưa cho anh một ít, ra tay với cô bé nhỏ tuổi như này, anh, anh, đúng là…
Diệp Mặc kinh ngạc nghe người con gái này nói xong, mới hiểu cô không ngờ lại nghi ngờ mình có ý này nọ với Phỉ Phỉ, đúng là nghĩ linh tinh quá rồi. Nhìn bộ dạng của người con gái này, phỏng chừng vẫn còn sợ mình ra tay, mới không dám nói những lời ác nghiệt hơn.
Diệp Mặc ngay sau đó lại nghĩ, liền hiểu ra đây là chuyện gì, hẳn là vừa rồi ánh đèn pin của hai người soi thấy hắn còn chưa mặc quần áo xong, nên mới liên tưởng phong phú đến vậy.
– Tư Sương, không cần phải nói nữa, chúng ta về thôi.
Ninh Nhứ Nhạn vội vàng khuyên can, dường như không muốn đắc tội với Diệp Mặc.
Nghe thấy Ninh Nhứ Nhạn nói, người con gái gật gật đầu, cũng không nói gì nữa, rõ ràng cũng sợ không dám chọc giận Diệp Mặc. Dù sao nửa đêm ở bờ biển, nếu như xảy ra chuyện gì, cho dù có người đến cứu viện, cũng không kịp nữa.
Diệp Mặc lại có chút kinh ngạc, Ninh Nhứ Nhạn năm đó lớn lối và ương ngạnh Diệp Mặc cũng chứng kiến, năm đó hắn đến tìm Ninh Phủ Chân, thấy Ninh Nhứ Nhạn phát uy trong Ninh gia. Cô kéo Ninh Lan bạn học của Ức Mặc, cũng chính là con gái của Ninh Dương đẩy ra ngoài đại viện Ninh gia, thậm chí còn muốn bạt tai Ninh Lan. Lúc đó nếu như không phải mình đúng lúc nhìn thấy, thì Ninh Lan đúng là bị bắt nạt rồi.
Không ngờ bao nhiêu năm không gặp, Ninh Nhứ Nhạn lại thay đổi nhiều như này, hoàn toàn không còn sắc sảo như năm đó nữa, lại biến thành con người cẩn thận và thận trọng như này.
– Phỉ Phỉ, chúng ta nhanh về thôi.
Người con gái tên Tư Sương vội kéo Ninh Phỉ Phỉ nói một câu.
– Uhm.
Ninh Phỉ Phỉ gật đầu, sau đó nói với Diệp Mặc:
– Thần tiên đại ca, anh đi cùng em đi, chúng em ở trong một phòng hướng ra biển, rất đẹp.
Cô gái kia nghe thấy Ninh Phỉ Phỉ nói vậy, lập tức căng thẳng, nói nhỏ bên tai Phỉ Phỉ:
– Phỉ Phỉ, người này không phải là người tốt, hắn lừa cháu tới đây, chính là muốn bán cháu đi, may mà cô và mẹ cháu đến kịp, nếu không thì cháu bị bán đi rồi.
Ninh Phỉ Phỉ vừa nghe thấy cô gái kia nói vậy, lập tức lớn tiếng phản bác nói:
– Cô út nói mò, anh đây là thần tiên, chính là thần tiên mà ngôi sao băng ban ngày kia biến thành, sao lại là người xấu được? Nếu như cô nói mò như vậy, thì đừng trách cháu không quý cô nữa nhé.
Ninh Nhứ Nhạn và người con gái tên Tư Sương kia vừa nghe thấy Ninh Phỉ Phỉ nói vậy lập tức nhíu mày, cô gái kia mặc dù có chút sợ hãi Diệp Mặc, nhưng vẫn quay đầu lạnh lùng nói với Diệp Mặc:
– Dùng những lời này để lừa một đứa trẻ có ý tứ quá nhỉ? Đừng cho rằng anh chắc chắn ăn được chúng tôi, nếu như anh không tin, tôi lập tức đi báo cảnh sát.
– Tư Sương, đừng nói nữa. Chúng ta đi thôi.
Ninh Nhứ Nhạn lại ngăn cản người con gái kia lần nữa.
Diệp Mặc im lặng, hắn vốn cũng không nhất định phải đi cùng Ninh Phỉ Phỉ về chỗ ở của cô. Mặc dù nơi mà Phỉ Phỉ ở còn có hai tên bịt mặt kia nấp, nhưng hai tên đó Diệp Mặc có rất nhiều cách để bắt được, chỉ là Diệp Mặc còn muốn hỏi Ninh Nhứ Nhạn đuôi cá năm đó có phải là Ninh Phủ Chân lấy về rồi hay không?
Vì lúc đó hắn nghe lén Ninh Phủ Chân sẽ lại lần nữa lấy về cái đuôi cá đó, cho nên Diệp Mặc cũng muốn hỏi rõ. Nếu cái đuôi cá đó bị Ninh Phủ Chân lấy về rồi, hắn còn chạy đến Hạng Ẩn quán, thì cũng là phí công.
Diệp Mặc do dự một hồi lâu, lấy ra một vòng tay phòng ngự đưa cho Ninh Phỉ Phỉ nói:
– Cái này tặng cho em, anh phải đi rồi, sau này gặp lại.
Diệp Mặc nghĩ, cho dù thứ này không ở nơi khác, thần thức của hắn bây giờ muốn tìm đến Ninh Nhứ Nhạn cũng quá dễ dàng. Thần thức của hắn như ngày hôm nay, cho dù ở bất cứ nơi nào trên trái đất, cũng có thể quét đến, Nhưng tìm tàn phiến đuôi cá và tìm người thì lại không giống nhau. Nếu tìm người, Diệp Mặc chỉ cần thần thức đơn giản quét một lượt là được rồi. Còn tìm tàn phiến đuôi cá, thì thần thức cần phải quét đến từng tấc từng góc, như vậy chẳng những làm tổn hao thần thức và thương thần, hơn nữa Diệp Mặc cũng không muốn làm như vậy.
Lúc này trên người Diệp Mặc kém nhất cũng là vòng tay linh khí thượng phẩm, cho dù là một vòng tay đơn giản nhất khi đeo lên tay, thì hiệu quả phòng ngự cũng không phải người bình thường có thể ngăn lại được.
– Cám ơn anh thần tiên, anh nhất định phải đến nơi em ở thăm em nhé. Ở đó nhìn từ cửa sổ ra ngoài có thể nhìn thấy biển rộng, rất đẹp rất đẹp.
Ninh Phỉ Phỉ không từ chối đồ mà Diệp Mặc tặng cho cô, nhưng nhất định lại muốn mời Diệp Mặc đến nơi mình ở. Cô thậm chí đã đeo vòng tay mà Diệp Mặc tặng cô lên cổ tay. Động tác mặc dù không thuần thục, nhưng cũng không phải kiểu hồ đồ của một cô bé mới có bảy tám tuổi.
Lúc này cho dù Ninh Nhứ Nhạn và cô gái kia cũng biết chắc hẳn mình đã trách nhầm Diệp Mặc, Diệp Mặc rõ ràng không phải là loại người như các cô nghĩ. Nếu như là loại người đó thật, thì bây giờ làm sao có thể phong kinh điềm đạm như này được?
Sau khi hiểu được điều này, người con gái tên Tư Sương bỗng nhiên cúi thấp người xống nói nhỏ với Ninh Phỉ Phỉ:
– Phỉ Phỉ, sao cháu lại ở đây?
Ninh Phỉ Phỉ bĩu môi bi bô nói:
– Cháu nói ban ngày nhìn thấy sao băng, hai người lại không tin, sau đó buổi tối cháu lén ra ngoài cầu nguyện. Đúng lúc nhìn thấy anh thần tiên này từ dưới biển đi lên, anh thần tiên chắc chắc là do sao băng biến thành.
Cuối cùng hiểu được chuyện gì xảy ra, Ninh Nhứ Nhạn và người con gái kia mới có chút lúng túng. Rồi người con gái kia ngượng ngùng nói lời xin lỗi Diệp Mặc:
– Xin lỗi, vị đại ca này, vừa nãy chúng tôi hiểu nhầm anh rồi, cám ơn anh đã chiếu cố Phỉ Phỉ, cái vòng tay này rất quý, Phỉ Phỉ không thể nhận được.
Nói xong cô gái kia muốn tháo chiếc vòng tay trên cổ tay Phỉ Phỉ ra.
Diệp Mặc khua tay, sau đó cười nói với người con gái kia:
– Cái đó cũng không có gì, tôi chỉ là một người cảm thấy có chút buồn bực, nên đi ra ngoài đi dạo, vừa lúc gặp Phỉ Phỉ, tôi cảm thấy rất hợp duyên, nên tặng chiếc vòng tay này.
Ninh Nhứ Nhạn cũng đến xin lỗi nói:
– Cám ơn anh đã chăm sóc Phỉ Phỉ, chúng tôi ở phòng hướng ra biển gần đây, hay là anh đến ngồi uống chén nước một chút đi.
Ninh Nhứ Nhạn nói có chút khách khí, nhưng Diệp Mặc không khách sáo, lập tức gật đầu nói:
– Vậy cũng được, đúng lúc tôi đang khát nước.
Ninh Nhứ Nhạn và cô gái kia nghe thấy Diệp Mặc nói lời này, nhất thời ngây ngẩn cả người, lời nói khách khí như này, các cô cho rằng Diệp Mặc nhất định sẽ từ chối, không ngờ người thanh niên trẻ tuổi lạ mặt này không ngờ lại không chút từ chối nào.
Hai người con gái nhìn một cái, trong mắt lộ ra chút cảnh giác, nhưng mời Diệp Mặc là Ninh Nhứ Nhạn, lúc này người ta đồng ý rồi, các cô cũng không thể nói, bây giờ tôi lại không mời nữa, mời anh đi cho.