Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 616_ Nói

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Chương 616_ Nói
Prev
Next
Novel Info

Chương 616: Nói

– Diệp Mặc… Mặc thiếu gia, ‘Ngô Kim hội’ tôi cũng không có đắc tội cậu, làm sao cậu lại tới chỗ này…

Hùng Thiên đã kịp phản ứng, y lập tức liền đứng lên, sắc mặt trắng bệch nói.

Tất cả thành viên ‘Ngô Kim hội’ ở trong phòng đều vẻ mặt kinh ngạc nhìn đại ca của bọn họ, trong lòng đều rất khó hiểu. Đại ca bọn họ cho dù là gặp Chủ tịch thành phố cũng sẽ không như vậy, Diệp Mặc này lai lịch như thế nào? Làm sao lại khiến một người không sợ trời không sợ đất là đại ca lại sợ hãi như vậy?

Người khác không biết Diệp Mặc, nhưng Hùng Thiên đã nghe nói qua, lăn lộn đến trình độ này như y, có một số việc cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả. Y cũng đã được nghe nói nhà Tống gia suy đồi và Mặc thiếu gia đang đứng trước mắt này có quan hệ, nhưng đây không phải điều khiến y sợ hãi nhất. Cái khiến y sợ hãi nhất chính là, trong đại hội ẩn môn lúc trước tại thành phố Quế Trình xuất hiện một người hung ác, hắn chính là Diệp Mặc.

Tuy rằng y không có tư cách vào đại hội ẩn môn, nhưng y đã nghe nói qua, nghe nói cái người tên Diệp Mặc giết người không chớp mắt, ngay cả người ẩn môn hắn cũng dám đối phó.

Ẩn môn, chỉ cần tùy tiện đi ra một người, Hùng Thiên nhất định phải chết. Mà một Mặc thiếu gia dễ dàng đối phó ẩn môn như vậy, đến đối phó Hùng Thiên, còn không giống như bóp chết một con kiến sao? Hùng Thiên tuy rằng có thể nói là đại ca xã hội đen tại Hà Đông, nhưng ở trong mắt đối phương chỉ sợ còn không bằng một con kiến.

Khó trách hắn có thể giết người không kiêng nể gì, vẫn là công khai giết người. Khó trách ngay cả Đới Hằng hắn cũng dám phế, phế đi Đới Hằng còn không nói nhiều lời, sau khi hiểu được những điều này, Hùng Thiên tuy rằng đứng lên, lại cảm thấy bắp chân của mình đang phát run.

Y làm đại ca qua nhiều năm như vậy, nhưng chưa từng có một khắc sợ hãi giống như thế này. Ngay cả lúc trước y làm một tên đệ tử, lần đầu tiên đối mặt với đại ca cũng không có sợ hãi như vậy.

Thấy Diệp Mặc đã đi tới, Hùng Thiên không dám tiếp tục đứng phía trước chỗ ngồi, mà vội vàng đi xuống, cẩn thận nói với Diệp Mặc:

– Mặc thiếu gia. Mời cậu ngồi.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không khách khí, hắn ngồi ở ghế trên. Nhìn lướt qua Hùng Thiên nói:

– Nghe nói ông đang tìm tôi?

Hùng Thiên răng nanh run lên nói:

– Không có, không có, tôi làm sao dám tìm cậu chứ. Mặc thiếu gia. Đây là một chút hiểu lầm, hiểu lầm…

– Thi Tu là bằng hữu của tôi, cả nhà Lỗ Linh cũng là người quen của tôi, ‘Ngô Kim hội’ các ông có phải gần đây luôn luôn đối phó với bọn họ hay không?

Tuy rằng xuất ra một đao gió là có thể giải quyết vấn đề, nhưng Diệp Mặc không muốn làm như vậy, việc này vốn là không thuộc về hắn quản, ‘Ngô Kim hội’ nếu không cầm đồ của Lỗ Linh, hắn sẽ không cố ý chạy một chuyến như vậy.

– Không có, không có. Đó chỉ là hiểu lầm, hiểu lầm, tôi đang hối hận vì đã nghe lời nói của Hằng thiếu gia…

Mặc dù biết mình trong chuyện này đã đắc tội Diệp Mặc, nhưng Hùng Thiên còn ôm hy vọng muốn đem trách nhiệm đổ lên trên người Đới Hằng.

Diệp Mặc đương nhiên biết đây là làm dưới chỉ thị của Đới Hằng, nhưng Hùng Thiên này cũng không phải là người tốt.

Hắn không để ý Hùng Thiên, mà là nói với tên cảnh sát bị đánh thê thảm kia:

– Anh bây giờ trở về chuẩn bị một ít tài liệu, còn có Chủ tịch tỉnh Lý sẽ giúp anh một chút… Thôi vậy, anh vẫn nên trực tiếp gọi điện thoại cho Phó chủ tịch tỉnh Lý Xuân Sinh, bảo ông ta để cho anh phụ trách vụ án này, liên hợp tỉnh xoá sạch lực lượng ‘Ngô Kim hội’. Trước tiên hãy uống viên thuốc này. Sau đó lập tức trở về làm cho xong chuyện này.

Diệp Mặc vốn định nói bảo người cảnh sát này trở về báo lên trên, sau đó đả kích ‘Ngô Kim hội’. Tuy nhiên nghĩ một chút liền biết chắc hẳn phải vậy rồi, ‘Ngô Kim hội’ có thể có thế lực lớn như vậy ở Cửu Đường, tuyệt đối là có liên quan đến cảnh sát Cửu Đường. Đối phương chính là một viên cảnh sát, căn bản làm không nổi. Còn không bằng bảo anh ta gọi điện thoại cho Lý Xuân Sinh, để Lý Xuân Sinh phụ trách.

Lý Xuân Sinh hiện tại đã là Phó chủ tịch tỉnh, ông ta nhận được cú điện thoại này khẳng định biết ý của mình, cảnh sát Cửu Đường khẳng định cũng sẽ bị thay máu. Mặc dù biết việc này không có vấn đề gì với hắn, nhưng nghĩ đến việc vay nặng lãi mới hai ngày số tiền lãi đã nhiều như vậy, người vay tiền tuyệt đối không có cách nào trả được, loại chuyện này Diệp Mặc vốn là rất không thoải mái. Hơn nữa chuyện này đối với chiến tích của Lý Xuân Sinh còn có chỗ tốt.

Lưu Chuẩn nghe xong lời Diệp Mặc nói sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại, đây là cơ hội cho anh ta thăng quan, có Chủ tịch tỉnh Lý Xuân Sinh ra mặt, còn có chuyện gì làm không được. Anh ta nhịn kích động xuống, nhận mấy viên thuốc Diệp Mặc đưa cho nuốt xuống, sau đó cố lấy một hơi đi ra ngoài. Bất kể Diệp Mặc cho anh ta thuốc gì, chỉ cần có thể đi ra ngoài, cũng tốt hơn nhiều so với việc ở lại chỗ này.

Ngay trước mặt ‘Ngô Kim hội’ lại bảo cảnh sát tới thu thập ‘Ngô Kim hội”, đây không phải đánh vào mặt sao, đây quả thực so với đánh vào mặt còn nhục nhã hơn một ngàn lần.

– Mẹ nó, mày là ai, mà dám…

Không thể không nói ‘Ngô Kim hội’ là một bang xã hội đen, người không sợ chết còn rất nhiều, đại ca của bọn họ là Hùng Thiên đã sợ thành như vậy, khi nghe Diệp Mặc nói muốn tiêu diệt ‘Ngô Kim hội” bọn họ lập tức vẫn có người khó chịu.

Chỉ là người nói những lời này mới nói vài chữ, đã bị Diệp Mặc ột phát súng trúng ấn đường của y liền ngã xuống.

– Đây là một viên đạn cuối cùng.

Diệp Mặc nhìn súng lắc lắc đầu, thứ này đôi khi không cần chân khí, cũng rất tiện.

Hùng Thiên sắc mặt biến hóa không ngừng, y biết Diệp Mặc rất lợi hại, nhưng đánh vào mặt bọn họ như thế này cũng quá mức rồi. Chính mình thiếu chút nữa sẽ quỳ xuống, hắn dám ngay trước mặt mình bảo Phó chủ tịch tỉnh diệt ‘Ngô Kim hội” việc này nhịn xuống sao? Nhưng nhịn không được y cũng phải nhịn, y biết một người có thể thu thập ẩn môn là lợi hại cỡ nào.

– Mẹ nó, các anh em, cùng tiến lên, làm thịt tên này, sợ cái gì…

Thấy Diệp Mặc hiển nhiên là muốn tiêu diệt hết, tuy rằng Hùng Thiên sợ hãi, nhưng còn có người không sợ. Phó hội trưởng trong lòng đã sớm rất khó chịu, vừa lúc nhân cơ hội muốn đem Hùng Thiên đạp xuống dưới.

Kẻ không biết thì không sợ, những lời này giải thích cho tâm trạng của Phó hội trưởng, hơn nữa một tiếng này của y được nhiều kẻ ủng hộ, trong phòng hơn hai mươi người, chí ít có một nửa rút ra đao lớn.

Xã hội đen Hoa Hạ và quốc gia phương tây vẫn có khác nhau, bọn họ đại bộ phận đều là đao, ngay cả phi tiêu cũng rất ít thấy, lại càng không cần phải nói đến súng rồi.

Hùng Thiên sắc mặt trắng bệch nhìn nhóm dàn em của mình một loạt mà lên, y lại không hề nhúc nhích, cũng không có ý ngăn cản. Trong lòng của y còn có một chút hy vọng, hy vọng tin tức chính mình lấy được là sai.

Diệp Mặc thản nhiên mỉm cười một chút, tùy tay xuất ra hơn mười đao gió, đối phó những tên độc ác này, Diệp Mặc thật đúng là không hề có hứng thú.

Nói chỉ có mấy hơi thở, thật sự là chỉ có mấy hơi thở. Mười mấy người dẫn theo đao côn chuẩn bị xông lên toàn bộ đã bị Diệp Mặc giết, mặc dù không có đứt tay cụt chân, nhưng Diệp Mặc từng đao gió đều chuẩn xác bổ trúng vào tim bọn họ, máu tươi văng đầy trên đất, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh, có vẻ có chút âm trầm.

Toàn bộ những người theo phó hội trưởng cổ động đều bị giết, từ đầu đến cuối chỉ mới mười giây mà thôi, liền hoàn toàn bình tĩnh lại.

Còn lại mười mấy người, một đám sắc mặt liền tái nhợt hơn, bọn họ bình thường cũng là quen nhìn máu tươi, thậm chí còn đã giết người, nhưng Diệp Mặc đưa tay một cái chính là hơn mười mạng người thì bọn họ còn chưa bao giờ thấy qua.

Hùng Thiên lại nghĩ mà không ngừng sợ, y biết Diệp Mặc khẳng định rất lợi hại, nhưng cũng không nghĩ tới một người tu luyện cổ võ sẽ lợi hại đến mức gần như siêu nhân. Đương nhiên việc này còn không phải khiến cho lòng y run rẩy, cái khiến y hoảng sợ chính là cách Diệp Mặc giết người được miêu tả sơ lược kia, hắn so với chính mình còn độc ác hơn nhiều.

Hiện trường lâm vào một mảng yên tĩnh, Diệp Mặc cũng không nói gì, hắn đã nhìn thấy một gã mập mạp từ phòng bên ngoài vội vàng đi tới.

Quả nhiên tên kia mập mạp rất nhanh liền đẩy cửa phòng ra, y còn chưa chú ý tới tình huống bên trong đã nói :

– Anh Hùng, phía trên phái người xuống điều tra ‘Ngô Kim hội” các anh …

Sau khi y hoàn toàn đi vào phòng, rốt cục phát hiện không ổn. Người chết đầy đất, ngoại trừ vị kia còn sống đang ngồi ở phía trên, những người còn lại sắc mặt đều tái nhợt hai chân run rẩy.

– Là chuyện gì xảy ra?

Cái tên mập mạp này dừng bước, dường như muốn lui về phía sau vài bước.

– Ông là ai? Ông là muốn chạy tới mật báo cho ‘Ngô Kim hội’ hay sao?

Diệp Mặc nhìn thoáng qua cái tên mập mạp này.

Tên mập mạp nhìn thoáng qua Hùng Thiên đang cúi đầu không nói, dường như biết sự tình có chút không ổn, y lại nhìn súng trong tay Diệp Mặc một chút, lại nhất thời không dám lần nữa rút lui, mà lớn tiếng nói:

– Tôi là Đồn trưởng đồn cảnh sát Cửu Đường, nơi này đã xảy ra chuyện gì?

Diệp Mặc lắc lắc đầu, nếu cái tên mập mạp này không đến, hắn thật đúng là lười chạy chuyến này, tuy nhiên nếu đã đến đây, cũng không cần đi nữa, hắn cũng giảm bớt phiền toái cho Lý Xuân Sinh. Gần như nghĩ cũng không có nghĩ, một đao gió vụt qua, thời điểm tên tự xưng là đồn trưởng gì đó ngã xuống còn chưa kịp nghĩ thông suốt, người này là ai, mà dám trực tiếp động thủ đối với một Đồn trưởng? Nếu như là người ở trên tới, còn nói quy tắc trò chơi hay không?

Diệp Mặc cười lạnh, căn bản cũng không nhìn người đồn trưởng bị giết, tuy rằng hắn biết giết một đồn trưởng sẽ mang đến một chút phiền toái cho Lý Xuân Sinh. Nếu hai nhà Đới – Khâu đối với Diệp Mặc hắn có điều cố kỵ trong khoảng thời gian này, Lý Xuân Sinh ngay cả chút phiền phức này cũng giải quyết không được, Lý Xuân Sinh cũng đừng lăn lộn trong quan trường làm gì nữa.

Hắn lại nhìn chằm chằm Hùng Thiên đang rất kinh hãi hỏi:

– Một nhà Lỗ Linh là các ông bắt sao?

Hùng Thiên thấy Diệp Mặc ngay cả cán bộ chính quy cũng dám giết, một lòng lập tức lạnh lẽo đến đáy. Hiện tại đối với câu hỏi của Diệp Mặc, vội vàng nơm nớp lo sợ nói:

– Vâng, tôi không có bất kỳ vô lễ nào đối với các cô ấy, tôi đối với các cô ấy đều rất kính trọng…

Mặc dù biết Hùng Thiên không biết diễn đạt tư tưởng, nhưng Diệp Mặc cũng hiểu được ý tứ của y. Hắn từ chối cho ý kiến tiếp tục hỏi

– Lỗ Linh trong nhà còn có một số đồ vật, những thứ đó có phải cũng là các ông lấy hay không, hiện tại những thứ đồ vật đó ở chỗ nào?

Những lời này mới là trọng điểm mà Diệp Mặc muốn hỏi, sau khi hỏi xong, hắn lập tức liền chú ý câu trả lời của Hùng Thiên.

– A, cái này tôi không biết, chuyện này là Bảo Sinh phụ trách…

Hùng Thiên nói xong nhìn về phía tên tay đấm số một đứng bên cạnh y.

Bảo Sinh vẫn là thủ hạ – tay đấm số một của Hùng Thiên, chỉ có điều hiện tại cũng nơm nớp lo sợ ngay cả hít thở cũng không dám thốt lên một tiếng. Hàng năm ức hiếp người khác, rốt cục cảm nhận được cái gì là bị ức hiếp sỉ nhục. Bất đồng duy nhất chính là, y tuy rằng sợ hãi cúi đầu, nhưng con mắt lại di chuyển không ngừng.

– Bên trong có một khối đá màu sắc rực rỡ, hiện tại ở chỗ nào, nói.

Thời điểm Diệp Mặc nói xong một chữ cuối cùng, thậm chí vỗ một cái lên bàn. ! ! !

617. Chương 617 : Trên Đường Truy Đuổi

Chương 617 : Trên đường truy đuổi

– Bên trong có một viên đá màu sắc rực rỡ, bây giờ nó ở đâu, nói.

Khi Diệp Mặc nói đến chữ cuối cùng liền đập bàn một cái.

– Vâng, tôi nói, rất nhiều thứ bị tôi đánh rơi rồi, viên đá kia thì bị tôi bán đi…

Bảo Sinh nói xong thấy sắc mặt của Diệp Mặc rất khó coi, y lập tức hiểu ra cái mà Diệp Mặc cần tìm chính là viên đá đó, sao còn dám giấu diếm.

Một chữ không che dấu nói:

– Viên đá đó rất rực rỡ, thậm chí có lúc còn có thể biến sắc, tôi đem đến ‘Bảo thạch hiên’, đi giám định, lại bị ông chủ La ‘Bảo thạch hiên’ ra giá tám triệu mua lại…

– Cái gì?

Hùng Thiên thậm chí không tin vào lỗ tai của mình, bản thân là “Ngô kim hội” cũng không có cách nào dễ dàng làm ra được tám triệu, mà thủ hạ trung thành nhất dưới tay mình, không ngờ lại đoạt được vật đó về bán với giá tám triệu.

Sắc mặt Hùng Thiên trở nên khó coi, nhưng gã lại nhanh chóng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, lúc này, cái mạng nhỏ của gã sắp không còn nữa rồi, còn nói gì đến thủ hạ trung thành.

Diệp Mặc đứng lên, lạnh lùng nói với Bảo Sinh:

– Bây giờ dẫn tôi đến ‘Bảo thạch hiên’

Nói xong lặng lẽ nhìn Hùng Thiên.

Tim gan Hùng Thiên lập tức co rúm lại, xong rồi, tên sát thần này muốn đi rồi, trước khi hắn đi còn nhìn gã một cái, chính là muốn giết Hùng Thiên gã.

Nghĩ đến đây mồ hôi trên trán Hùng Thiên chảy ròng ròng, đột nhiên gã rút một con dao găm ra chém vào tay của mình, hai ngón tay rơi xuống đất. Ban đầu gã rất muốn chém đứt cổ tay mình, nhưng cuối cùng vẫn không xuống tay được.

Diệp Mặc hờ hững nói:

– Đợi lát nữa cảnh sát đến dẫn người đi đánh ‘Ngô kim hội’, anh biết làm gì rồi đấy. Nếu như anh dám không hợp tác, vậy thì thử xem, tôi không tin rằng anh có thể so với Thiên Long Đầu còn có thể chạy…

– Mặc thiếu gia, tôi không dám, tôi chắc chắn đợi cảnh sát Lưu đến, phối hợp với anh ta tóm toàn bộ ‘Ngô Kim hội’ ở tỉnh Hà Đông này …

Sắc mặt đau đớn của Hùng Thiên giống như một tờ giấy trắng bệch. Mặc dù mồ hôi lạnh ứa ra, nhưng gã nghe thấy lời nói của Diệp Mặc, thì lại không dám nói nửa chữ, gã biết Diệp Mặc muốn giết gã thì có khi chỉ cần phất tay một cái là được.

Về phần Diệp Mặc vì sao không giết gã, đoán chừng cũng chỉ là muốn gã giúp tóm gọn cả hội Ngô Kim mà thôi. Thậm chí Thiên Long Đầu gã cũng nghe nói chết dưới tay Diệp Mặc, so với Thiên Long Đầu, nói đùa chứ một ngón tay của Thiên Long Đầu cũng to hơn cái đầu của gã.

Diệp Mặc quả thực là nghĩ như vậy, giết một Hùng Thiên rất dễ dàng, nhưng muốn quét toàn bộ Ngô Kim hội thì khó càng thêm khó. Nếu như có sự phối hợp của Hùng Thiên, chuyện sẽ dễ làm hơn rất nhiều. Bởi vì Diệp Mặc rất ghét bọn xã hội đen, bởi vì người mà bọn chúng ức hiếp chính là dân chúng bình dân, cái này hoàn toàn trái ngược với tôn chỉ của Lạc Nguyệt. Mặc dù ở đây không phải là Lạc Nguyệt, nhưng Diệp Mặc vẫn không thấy thoải mái. Thứ hai là nhanh chóng tiêu diệt sạch sẽ Ngô Kim hội đối với Lý Xuân Sinh thì chỉ có lợi mà không có hại.

Tâm cơ của Bảo Sinh thâm trầm hơn nữa lại nhiều lần giết người, trước khi chưa gia nhập vào Ngô Kim hội, y đã từng cưỡng gian rồi giết chết hai nữ sinh viên. Với tình huống y không có gia cảnh, cũng không có tiền bạc, sau khi cưỡng sát hai nữ sinh viên, liền trắng án, từ đó biết được y giảo hoạt và gian trá như thế nào.

Nếu nói về tâm cơ, Hùng Thiên thua kém y rất nhiều, tâm cơ và biểu hiện bên ngoài của y thoạt nhìn hoàn toàn tương phản. Sau khi y gia nhập vào Ngô Kim hội, liền có suy nghĩ thay thế Hùng Thiên, lúc đó dẫn Diệp Mặc đi “Bảo Thạch Hiên”, trong lòng y đương nhiên có tính toán làm sao để thoát thân được. Rốt cục là dùng cách chặt đứt ngón tay của mình giống như Hùng Thiên hay là dùng cách khác?

Nếu như bình thường, y có lẽ có thể nhìn ra tại sao Diệp Mặc lại giữ một mạng lại cho Hùng Thiên. Nhưng bây giờ chuyện lại liên quan đến sống chết của mình, hơn nữa Diệp Mặc lại quyết đoán sát phạt, khiến cho y không có cách nào nghĩ đến mức kĩ càng cẩn thận.

Bảo Sinh vừa mới dẫn Diệp Mặc đến cửa, Diệp Mặc liền dừng lại, hắn nhìn Bảo Sinh có chút không hiểu nói:

– Anh cũng giết không ít người nhỉ?

– A…

Bảo Sinh ngây người, y tin rằng Diệp Mặc trước khi chưa đến “Bảo Thạch Hiên” sẽ không làm gì đối với y, chỉ cần trong khoảng thời gian này mình nghĩ ra dùng cách nào có thể trốn được ra ngoài, cho dù là không trốn được, dùng cách chặt đứt ngón tay như Hùng Thiên cũng được.

Y lại không ngờ, Diệp Mặc bỗng nhiên lại dừng lại hỏi y câu hỏi không có chút liên quan nào như này.

– Không…

Phản ứng đầu tiên của Bảo Sinh chính là phủ nhận, cho dù y đã từng giết người, y cũng sẽ không thừa nhận.

– Anh cứ ở lại chỗ này canh cửa đi.

Diệp Mặc trở tay một đường kiếm nhanh như gió, lúc này mới xoay người rời khỏi, trong nháy mắt liền biến mất trong không trung.

Bảo Sinh giữ lấy cổ họng, y vẫn không tin vào mắt mình là tại sao Diệp Mặc lại giết mình vào lúc này. Không phải hắn cần mình dẫn đường hay sao, thậm chí lại còn hỏi về viên đá kia nữa?

Thật không cam lòng, trong giây phút Bảo Sinh ngã xuống dường như đã hiểu ra chút gì đó, đó chính là khiến y có hi vọng sống, sau đó trở mặt giết y, đây chính là khiến y chết cũng không cam tâm. Một linh hồn mang theo một lòng oán hận bay lên, họ Diệp ta chết rồi, cũng không để cho nhà ngươi sống yên ổn đâu.

Diệp Mặc biết rằng “Bảo Thạch Hiên” nếu dám tiêu hao mấy triệu để mua đá ngũ hành này, chứng tỏ bọn họ biết được giá trị của viên đá này. Tự mình đi đến rất có thể là không mua được, một khi không mua được, hắn nhất định phải trộm nó. Đồ này vốn là Dịch Cửu Hà đồng ý cho hắn, hắn trộm nó về cũng không có chút áp lực nào cả.

Muốn trộm nó, đương nhiên không thể để cho “Bảo Thạch Hiên” biết Diệp Mặc hắn đến, dù gì Diệp Mặc hắn cũng là một người có thân phận, nếu chẳng may bị người ta nghi ngờ hắn trộm đồ, đem hình của hắn đăng lên mạng, vậy thì mất mặt quá đi?

Cho nên trước khi đến “Bảo Thạch Hiên”, Diệp Mặc dịch dung biến mình trở thành một người đàn ông hơn ba mươi tuổi với bộ râu quai nón xấu xí, thậm chí trên mặt còn có một vết sẹo, vừa nhìn cũng biết không phải người tốt. Sở dĩ dịch dung như vậy, chính là muốn mang chút uy hiếp.

“Bảo Thạch Hiên” là cửa hàng ngọc khí, ngọc thạch, đồ cổ lớn nhất Hoa Hạ, đều có chi nhánh trên toàn quốc. Cho nên Diệp Mặc biết đồ vật ở “Bảo Thạch Hiên”, hắn tìm cũng rất nhanh, chỉ cần một chút thời gian là đã đến nơi.

– Ông chủ La có nhà không?

Diệp Mặc vừa đến nơi đã hỏi ngay ông chủ La, đồng thời sau khi thần thức của hắn quét toàn bộ cửa hàng, trong lòng hắn liền có chút cảm giác bất an, trong này không có viên đá rực rỡ như Lỗ Linh đã nói.

– Anh đợi một chút, tôi gọi giúp anh.

Một cô gái ở quầy tiếp tân thấy bộ dạng có chút hung dữ của Diệp Mặc, lập tức gọi một cuộc điện thoại.

Không lâu sau, một lão già đến trước cửa, vừa tiến đến hỏi:

– Là vị bằng hữu nào muốn tìm tôi vậy?

Ông chủ La của “Bảo Thạch Hiên” ở thành phố Cửu Đường là một lão già khoảng hơn 60 tuổi, thoạt nhìn có chút giống với lão Hạ của “Minh Ngọc Các” ở San Francisco.

– Là tôi, có chút chuyện riêng muốn hỏi ông chủ La.

Diệp Mặc nói ngắn gọn.

– Được thôi, tôi là La Ngư, bằng hữu hỏi gì, nếu tôi biết thì sẽ nói.

Cũng giống như cô gái kia, La Ngư này cũng nhìn ra Diệp Mặc dường như không phải là người tốt, người như này không thể đắc tội, cố gắng không để đắc tội.

Diệp Mặc vội vàng giãi bày tâm tình hỏi về đá ngũ hành, cũng chẳng để ý đến những chi tiết nhỏ.

Hắn cũng không thèm để ý đến những người khác ở đại sảnh, liền trực tiếp hỏi:

– Ông chủ La, vài ngày trước có một người tên Bảo Sinh của Ngô Kim hội mang một viên đá ngũ sắc đến đây bán, có chuyện này hay không?

Nghe thấy Diệp Mặc nói đến viên đá ngũ sắc kia, trong lòng La Ngư lập tức có chút hồi hộp, lúc trước cái người tên Bảo Sinh kia mang đến một viên đá ngũ sắc, khiến cho lão như nhặt được của rơi, chỉ cần dùng tám triệu là có thể mua được. Đã qua bao ngày, không ngờ vẫn có người tìm tới cửa.

Thấy La Ngư không nói câu nào, Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng:

– Ông chủ La không cần nghĩ có hay không. Bảo Sinh trộm đồ của tôi, đã bị tôi xử lý rồi, nếu như ông chủ La muốn ngang ngạnh, thì đừng trách tôi không khách khí.

Nghe xong lời nói của Diệp Mặc, La Ngư sau lưng chợt ớn lạnh. Bảo Sinh là ai, lão ở Cửu Đường bao năm sao lại không biết? Một người hung ác như vậy không ngờ lại bị người râu rậm trước mắt này xử lý, con người râu rậm này vừa nhìn liền biết không phải hạng người lương thiện rồi, không cần đoán cũng biết được người này có lại lịch không tầm thường.

Mặc dù “Bảo Thạch Hiên” bọn họ không sợ hắn, nhưng “Bảo Thạch Hiên” làm ăn đứng đắn đàng hoàng, trên tiệm lại xảy ra chuyện như này, dù sao cũng không tốt.

Còn mấy người trong cửa hàng nghe thấy là chuyện của Ngô Kim hội, căn bản cũng không đợi người khác nói gì, lập tức quay người bước ra ngoài. Ngô Kim Hội tiếng xấu lan xa, chẳng có ai muốn dính dáng gì đến bọn chúng.

– Cái này…

La Ngư suy nghĩ một chút rồi nói:

– ‘Bảo Thạch Hiên’ chúng tôi từ trước tới nay đều là kinh doanh đàng hoàng, những chuyện khác chúng tôi không quản được. Bằng hữu nói cũng không sai, mấy ngày trước đúng là chỗ tôi có thu mua một viên đã ngũ sắc, nhưng chỗ chúng tôi làm ăn chỉ quan tâm đến đồ tốt hay hỏng, chứ cũng không chú ý đến lai lịch của chúng.

Diệp Mặc nói đến viên đá ngũ sắc, hắn cũng nói như vậy, hắn không muốn tiết lộ ra đây là viên ngũ sắc ngàn năm khó kiếm.

Diệp Mặc cười khẩy một cái nói:

– À, ‘Bảo Thạch Hiên’ của các ông không quan tâm đến lai lịch của đồ vật, nói như vậy, chỗ của các ông đây là một nơi lý tưởng để thủ tiêu tang vật đấy.

– Vị bằng hữu này, những lời như này không thể nói, cái người tên Bảo Sinh kia nói viên đá này có lai lịch đàng hoàng, chúng tôi đương nhiên cũng không có cách nào mà đi điều tra được. Bảo Thạch Hiên cũng chỉ là một cửa hàng mà thôi, nếu như mỗi khách hàng mang hàng đến chúng tôi đều đi điều tra lai lịch nguồn gốc, thì việc buôn bán của chúng tôi cũng không cần làm nữa.

La Ngư mặc dù có chút lo lắng, nhưng đồ này là thứ mà bọn họ bỏ tiền ra mua về, nếu như không phải diện mạo của Diệp Mặc hung bạo, những lời này lão cũng không muốn nói.

Diệp Mặc không muốn cãi cọ với La Ngư về chuyện này, hắn nhất định phải nhanh chóng biết được tung tích của đá ngũ hành. Từ giọng điệu của La Ngư, Diệp Mặc hiểu ra hẳn là Bảo Thạch Hiên đã biết độ quý báu của viên đá ngũ hành này, hắn chỉ cần tìm được tung tích của đá ngũ hành, sau đó mua lại, mua không được thì trộm.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc nói thẳng:

– Ông chủ La, những lời khác tôi cũng không muốn nói, tôi chỉ hỏi ông một câu, bây giờ viên đá đó đang ở đâu?

Nghe xong câu nói của Diệp Mặc, La Ngư thở phào nhẹ nhõm, nói cho Diệp Mặc biết viên đá đó đang ở đâu, lão không có chút áp lực nào, dù sao đây cũng là lợi nhuận trong tay bọn họ rồi, hơn nữa lại có hợp đồng ở đây. Đối phương là tìm viên đá, nếu lại đi cãi cọ với người khác, điều này không có chút liên quan gì với La Ngư.

La Ngư thở phão một hơi rồi nói:

– Viên đá kia đã được chuyển đến Bảo Thạch Hiên của Tân Thành, vài ngày sau, trong cuộc đấu giá do Tân Thành tổ chức, viên đá kia được làm vật đấu giá được đem ra đấu giá…

La Ngư còn chưa nói xong, Diệp Mặc đã biến mất rồi. Hắn cần chạy đến Tân Thành ngay tức khắc, một khi đá ngũ hành bị người ta đấu giá được, thì hắn đến đâu mà tìm? Những người tham gia đấu giá là người trên toàn trái đất, chẳng lẽ hắn lại dựa vào thần thức chỉ quét được 1km mà đi tìm đá ngũ hành sao? Thật nực cười.

Cho nên trước khi mở hội đấu giá hắn phải lấy được đá ngũ hành!!!

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
khe-can-doa-nhai-tuyet-ne-1769733003
Khẽ Cắn Đóa Nhài – Tuyết Nê
Chương 247 Tháng 1 30, 2026
Chương 246 Tháng 1 30, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
ta-co-the-nhin-thau-van-vat-1763425898
Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
Chương 524 Khai Linh Tháng 1 15, 2026
Chương 523 Khai Linh Thuật (2) Tháng 1 15, 2026
linh vu thien ha
Linh Vũ Thiên Hạ
Chương 4203_ Lục Phong Tử Tháng 1 12, 2026
Chương 4202_ Vật Trong Thạch Thất Thứ Sáu Tháng 1 12, 2026
tieu-phu-quan-nha-nong-ngot-ngao-mot-chut-1768437012
Tiểu Phu Quân Nhà Nông Ngọt Ngào Một Chút
Chương 65 Tháng 1 15, 2026
Chương 64 Tháng 1 15, 2026
kiem dao de nhat tien
Kiếm Đạo Đệ Nhất Tiên
Chương 32: Mộc bên trong chi quỷ Tháng 1 8, 2026
Chương 31: Viện nhỏ quỷ đàm Tháng 1 8, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 616_ Nói"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese