Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 664_ Gặp Lại Người Mang Họ Đông Phương
- Home
- All Mangas
- Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Chương 664_ Gặp Lại Người Mang Họ Đông Phương
Chương 664: Gặp Lại Người Mang Họ Đông Phương
Mấy sinh viên xa xa chỉ nghe thấy âm thanh ầm vang nổ mạnh, không biết lợi hại hơn gấp bao nhiêu lần so với tuyết lở vừa rồi, cả đám đều trợn mắt há hốc mồm. Tuyết bay cuồn cuộn đầy trời, bọn họ chỉ có thể nhìn thấy trắng xoá một mảng lớn mà thôi.
Chỗ vừa rồi Dịch Hà chỉ hoàn toàn đã bị tuyết lở bao trùm, trong cơn tuyết lở điên cuồng, không biết người thanh niên kia vừa rồi đi lên đó còn sống không?
– Vừa rồi ngoài tiếng tuyết lở còn có tiếng nổ mạnh, nơi đó giống như chôn mấy tấn thuốc nổ.
Sau một lúc lâu Đông Phương Vượng mới lên tiếng.
An Chỉ Kỳ trầm mặc thật lâu sau mới bổ sung một câu
– Nổ lớn như vậy và tuyết lở, không biết hắn. . . .
Tuy rằng lời của An Chỉ Kỳ còn chưa nói xong, nhưng tất cả mọi người hiểu được ý tứ của cô, chính là người thanh niên vừa đi kia, đã không thể còn sống sót.
– A, hắn hình như không sao.
Cô gái có khuôn mặt tròn tên Phó Lệ ánh mắt sắc nhọn, liếc mắt liền nhìn thấy được Diệp Mặc đang đi tới.
– Làm sao có thể…, dưới tiếng nổ ấy mà không có chuyện gì, người đó là thần tiên à?
Nam sinh đứng ở bên cạnh Dịch Hà sợ hãi than một tiếng.
Diệp Mặc chạy tới trước mặt mấy người kia, cười cười nói:
– Tôi không phải thần tiên, chỉ có điều lúc nổ, tôi đã kịp xuống núi mà thôi. Nơi này tuyết lở lớn như vậy, tôi nghĩ các bạn nên sớm rời khỏi đây một chút.
Dừng một chút, Diệp Mặc lại nói:
– Thật ra địa điểm du lịch của Hoa Hạ rất nhiều, sao nhất định phải tới Nam Cực này? Tôi phải đi đây, gặp lại sau.
Một câu cuối cùng của Diệp Mặc chỉ có tùy ý khuyên bảo, nơi này có người của ‘Bắc Sa’ xuất hiện, đã không phải là nơi an toàn. Nếu những học sinh này không nghe khuyến cáo của mình, vậy thì thôi.
– Đợi một chút, anh ơi, tôi vẫn chưa biết tên anh? Tôi tên là An Chỉ Kỳ, người dáng lùn bên này tên Tiểu Đông, bên cạnh cậu ấy chính là Dịch Hà. Còn có cái người cao khều kia tên là Trần Quảng, bên cạnh cậu ấy chính là Phó Lệ. Người gầy gầy kia là Đông Phương Vượng, chúng tôi đều là sinh viên đại học Yến Kinh, Trần Quảng đã đến Nam Cực lần thứ hai rồi.
An Chỉ Kỳ không đợi Diệp Mặc cự tuyệt, giới thiệu sáu người bọn họ bên này trước.
– Đông Phương Vượng?
Diệp Mặc giật mình, nếu không biết tên cậu sinh viên gầy này, hắn vẫn còn không để ý. Nhưng nghe được tên cậu ta là Đông Phương Vượng, Diệp Mặc lập tức liền nghĩ tới Đông Phương Tê và Đông Phương Đường.
Nếu không nhìn thấy điểm giống nhau của Đông Phương Tê và Đông Phương Đường với Đông Phương Vượng, Diệp Mặc nghĩ là hắn đã nhầm. Đông Phương Vượng chẳng những có chút giống Đông Phương Tê, hơn nữa cũng có chút giống Đông Phương Đường. Cứ như vậy, thông qua Đông Phương Vượng Diệp Mặc lập tức biết có quan hệ với Đông Phương Đường và Đông Phương Tê rồi.
Diệp Mặc nhớ tới lần trước Đông Phương Đường và Khố Vưu đến Lạc Nguyệt đàm phán, chính mình đã từng hỏi y có biết Đông Phương Tê hay không, nhưng y lại nói không biết Đông Phương Tê. Hơn nữa sắc mặt của y có chút mất tự nhiên, sau đó Hư Nguyệt Hoa phân tích ra là y nói dối.
Hiện tại xem ra, y thật sự là nói láo. Y chẳng những biết Đông Phương Tê, hơn nữa rất có thể chính là anh em với Đông Phương Tê. Hơn nữa nếu cộng thêm Đông Phương Vượng trước mắt này, như vậy nhà Đông Phương tổng cộng là ba anh em rồi.
– Sao anh không nói gì?
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, An Chỉ Kỳ theo bản năng lại hỏi một câu.
Diệp Mặc ha hả cười nói:
– Tôi tên là Mạc Ảnh, đúng rồi, bạn Đông Phương Vượng, có phải tôi đã gặp bạn ở nơi nào hay không, sao có chút quen mặt?
Vài bạn học thấy Diệp Mặc bỏ câu hỏi của mỹ nữ An Chỉ Kỳ, ngược lại đặc biết chú ý Đông Phương Vượng, đều rất kỳ quái nhìn Diệp Mặc. Ngay cả An Chỉ Kỳ có chút không vừa lòng bĩu môi nhìn Diệp Mặc, chính mình là một mỹ nữ không ngừng tìm cách nói chuyện với hắn, nhưng hắn cũng không chú ý mình, mà là chủ động bắt chuyện Đông Phương Vượng.
Thấy Đông Phương Vượng dường như có chút kinh ngạc nhìn mình, Diệp Mặc biết rằng hắn có chút đường đột, lập tức lại lên tiếng:
– Có thể là tôi nhìn lầm rồi, nhưng tôi đã gặp qua người có chút giống cậu.
Đông Phương Vượng nhìn lướt qua Diệp Mặc, sau đó mới không lộ vẻ gì lên tiếng:
– Anh không có nhìn lầm, tuy nhiên nếu anh có thể quen bọn họ, chứng tỏ anh cũng không phải một người đơn giản. Hai người kia một người tên là Đông Phương Tê, một người tên là Đông Phương Đường. Người anh gặp qua hẳn là một trong hai người bọn họ, hoặc là…, hai người bọn họ anh đều gặp qua.
Diệp Mặc giật mình, quả nhiên là như vậy, Đông Phương Tê và hắn thù sâu như biển, tuy rằng giết người kia, nhưng Diệp Mặc trong lòng vẫn như cũ cảm thấy vẫn ghét Đông Phương Tê.
Có nên giết Đông Phương Vượng này hay không? Người của Đông Phương gia, mình không có lý do gì buông tha. Lần trước Đông Phương Đường lại đây, không ngờ đã lừa gạt hắn, lần này trở về, người đầu tiên hắn muốn thu thập chính là Đông Phương Đường. Nhưng đối với Đông Phương Vượng, Diệp Mặc ngẫm lại hay là thôi đi. Ít nhất y không có làm ra bất lợi gì đối với mình, cứ như vậy mà giết y, dường như cũng không thỏa đáng.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc bỗng nhiên lên tiếng:
– Bạn Đông Phương Vượng, hai người kia hẳn là anh của cậu, anh của cậu thật không đơn giản sao? Bọn họ là làm cái gì?
Đông Phương Vượng hừ lạnh một tiếng
– Tôi cho tới bây giờ đều không cho rằng bọn họ là anh tôi, tôi chỉ mang họ Đông Phương mà thôi, tôi không có chút quan hệ nào với người Đông Phương gia. Đừng đem tôi cùng bọn họ liên hệ với nhau, tôi là tôi, bọn họ là bọn họ.
Giọng điệu lạnh lùng, không có chút tình cảm nào.
Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ giữa anh em bọn họ có bất hòa? Vẫn có nguyên nhân khác ở bên trong? Tuy rằng Diệp Mặc biết rằng mình hiện tại giết Đông Phương Vượng không có chút lý do nào, nhưng hắn lại có chút không thoải mái. Đông Phương Tê và Đông Phương Đường đều đối nghịch với hắn, khó đảm bảo Đông Phương Vượng này cũng sẽ không giống như vậy.
Đông Phương Vượng nhìn nhìn ánh mắt Diệp Mặc có chút phức tạp, bỗng nhiên mở miệng nói:
– Tôi biết anh có thể hiện ra ở Nam Cực như thế này, anh nhất định là một người có bản lĩnh. Nhưng cái tôi muốn nói chính là, nếu anh vì nguyên nhân Đông Phương Tê và Đông Phương Đường mà muốn giết tôi, tôi chết không nhắm mắt.
Mấy người An Chỉ Kỳ ngơ ngác nhìn Diệp Mặc và Đông Phương Vượng, lời này sao có chút kỳ quái? Sao động một chút là giết người, chẳng lẽ hiện tại nơi bọn họ đứng không là Địa Cầu?
Diệp Mặc giật mình, Đông Phương Vượng này không ngờ cảm thấy sát cơ của mình.
Nhưng hắn lập tức liền khẽ mỉm cười, không có nói. Trong lòng lại cảm giác Đông Phương Vượng này thực sự quá thông minh, y ngoại trừ cảm nhận được sát cơ của mình ra, còn thông qua mình tùy ý hỏi mấy câu, sau đó kết hợp với hai anh trai của y, đem một ít ân oán phân tích ra một chút. Người của Đông Phương gia thật đúng là yêu nghiệt, chẳng lẽ người của Đông Phương gia, mỗi một người đều thông minh như vậy hay sao?
Thấy Diệp Mặc không nói gì Đông Phương Vượng nhíu nhíu mày, bỗng nhiên lên tiếng:
– Tôi cùng Đông Phương Tê còn có Đông Phương Đường chỉ là anh em cùng cha khác mẹ mà thôi, tuy nhiên sau khi cha tôi chết, mẹ của tôi và tôi bị đuổi ra khỏi Đông Phương gia, tôi đã không phải là người của Đông Phương gia rồi. Ân oán của anh và bọn họ không quan hệ tới tôi, tôi chỉ có một người thân, là mẹ tôi. Nhưng tôi có thể nói cho anh biết một sự kiện, tổ tiên gia tộc Đông Phương vẫn là người Tây Đường, nguyện vọng suốt đời của Đông Phương gia chính là trở về Tây Đường, nhưng cái đó không có liên quan gì đến tôi.
Sau khi nói xong câu này, Đông Phương Vượng ngậm miệng lại không hề nói thêm cái gì.
Thời điểm Diệp Mặc đang hỏi chuyện, đã không có ý định giết Đông Phương Vượng. Không cần nói hiện tại Đông Phương Vượng không có làm gì đối với hắn, cho dù Đông Phương Vượng đối với hắn thế nào, Diệp Mặc hắn cũng sẽ không sợ hãi. Nếu bây giờ gặp người của Đông Phương gia liền giết, đó là trong lòng sợ hãi trước, việc này không có chỗ nào tốt đối với đạo tâm của hắn. Tuy nhiên Đông Phương Đường đã khiêu khích được hắn, hắn hoàn toàn có thể giết.
Hiện tại lời nói của Đông Phương Vượng không hiểu ra sao cả, hắn thậm chí đều nghe không hiểu, các địa phương của Hoa Hạ phần lớn Diệp Mặc đều đã đi qua, nhưng lại không có nghe qua cái gì gọi là Tây Đường. Mặc dù không có nghe qua, Diệp Mặc cũng không có hỏi, nếu là người của Đông Phương gia, hắn cũng không muốn đến hỏi.
– Trời ạ, các anh nói giống như nhân sĩ giang hồ vậy, tôi một câu đều nghe không hiểu. Chúng ta rời khỏi nơi này đi, đoàn du lịch đã phát tin tức tới rồi.
Phó Lệ thấy không khí có chút khẩn trương, tuy rằng cô cũng đã nhìn ra Diệp Mặc không phải người tầm thường, nên vội vàng nói vài câu xoa dịu.
Diệp Mặc nhìn mấy người thản nhiên cười, không có nói gì, hắn chuẩn bị đi rồi.
An Chỉ Kỳ dường như đã nhìn ra ý cười của Diệp Mặc, cô lại ngắt lời nói.
– Chúng tôi tới Nam Cực kỳ thật chính là muốn thông qua cố gắng của chúng tôi để chinh phục Nam Cực, đem cờ của trường học và cờ tổ quốc cắm ở trên đỉnh núi cao nhất của Nam Cực.
Diệp Mặc âm thầm lắc đầu, tuy rằng hắn rất không muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn là nói một câu
– Như vậy các bạn cắm cờ ở trong này, chính là chinh phục Nam Cực rồi?
– Đương nhiên, các quốc gia khác đều cắm cờ của bọn họ ở điểm Nam Cực làm dấu hiệu chinh phục Nam Cực, quốc gia chúng ta cũng có rất nhiều người làm như vậy. Chúng tôi mặc dù là học sinh, nhưng chúng tôi cũng có thể làm được.
An Chỉ Kỳ không nghe ra lời Diệp Mặc, lập tức trả lời nói.
Diệp Mặc trong lòng không nói gì, đã đến nơi đó chẳng khác nào chinh phục nó, loại lý luận này hắn thật sự là không nghĩ ra. Cho dù là bạn mỗi ngày đến Nam Cực, nó vẫn như cũ vẫn là nó, nó có thể lấy mạng của bạn bất cứ lúc nào, nhưng bạn chỉ có thể ngây thơ ngay trước mặt, một bên trốn tránh gió tuyết, một bên nhìn tôi tới chinh phục bạn.
Nếu có người thông qua cố gắng và kiên trì của chính mình, anh ta từng tới nơi này, hoặc là nói anh ta đại diện cho ai đó đặt chân qua nơi này, như vậy cách nói này Diệp Mặc có lẽ có thể chấp nhận. Nhưng cách nói đã đến Nam Cực chẳng khác nào chinh phục Nam Cực, Diệp Mặc nghe xong thật sự là có chút nói không nên lời.
Đương nhiên loại lời này hắn sẽ không nói ra, hắn nhìn An Chỉ Kỳ cười cười nói:
– Tôi nghĩ, sau khi các bạn chinh phục Nam Cực, còn có thể đi qua sân bay các quốc gia chinh phục toàn bộ thế giới, chúc bạn may mắn, tạm biệt.
Nói xong, Diệp Mặc xoay người rời đi, rất nhanh thân ảnh của hắn liền biến mất ở bên trong tuyết trắng.
Rời khỏi mấy sinh viên đi chinh phục Nam Cực, trước tiên Diệp Mặc lấy điện thoại ra gọi cho Hư Nguyệt Hoa, bảo cô lập tức điều tra Đông Phương Đường của công ty Nam Phi Lam Quang một chút. Hắn rất muốn biết Đông Phương Đường gần đây đang làm cái gì, bởi vì hắn có một loại dự cảm, sự tình Lạc Nguyệt lần này hơi kỳ quái.
Một loạt chuyện xảy ra, thật giống như tình huống Đông Phương Tê đối phó của hắn lúc trước, đều là bảy vòng mười tám cong.
Từ sau khi ‘dược phẩm Lạc Nguyệt xảy ra chuyện, đến việc Lạc Nguyệt và các quốc gia khác nảy sinh tranh cãi, đến Indonesia có các biện pháp cứng rắn, mạnh mẽ, chiến tranh lập tức bắt đầu. Cuối cùng cho dù chiến tranh kết thúc, còn có chuyện xảy ra với phu nhân Rhodes, cùng với đường ngầm đã sớm đào thông trước, còn có tàu ngầm hạt nhân, gần như tất cả mọi chuyện đều có thể nối liền nhau, mục tiêu đối phó chỉ có một chính là Lạc Nguyệt.
665. Chương 665 : Hải Đảo Tĩnh Mịch
Chương 665 : Hải đảo tĩnh mịch
An Chỉ Kỳ nhìn bóng Diệp Mặc mất hút một cách ngơ ngác. Bên tai còn văng vẳng lời hắn bảo mình đi thu phục cả thế giới, trong lòng bỗng nhiên có một tư vị không thể nói ra. Cô bỗng nhiên có chút mê hoặc với cách nghĩ chinh phục Nam Cực của bản thân và bạn học, lẽ nào người đặt chân đến Nam cực đã thực sự chinh phục nơi này sao?
Đông Phương Vượng giống An Chỉ Kỳ, cũng nhìn bóng dáng dần biến mất của Diệp Mặc, bỗng cảm thấy trong lòng bàn tay đã đổ mồ hôi. Gã rất thông minh, hơn nữa dự cảm còn rất phi thường. Trong khoảnh khắc, gã đã cảm nhận được sát khí của Diệp Mặc, nói thực, lúc An Chỉ Kỳ và người đó nói mình là Đông Phương Vượng, gã đã nhìn thấy sát khí trong ánh mắt người thanh niên ấy.
Thế nên gã nói rất nhiều, chính là để người đó hiểu gã và Đông Phương Tê, Đông Phương Đường không có bất cứ quan hệ nào. Thậm chí câu cuối cùng vẫn vì bảo đảm tính mạng tặng cho Diệp Mặc, về phần Diệp Mặc có thế hiểu được hay không, gã không quan tâm.
Diệp Mặc vừa hỏi việc của Đông Phương Đường, Hư Nguyệt Hoa liền cho đáp án xác thực. Việc của Đông Phương Đường cô đã điều tra từ lâu, việc của công ty Lam Quang Nam Phi, Nguyệt Hoa cũng sớm biết, chỉ là vì Diệp Mặc vừa về đã vội vàng đối phó với việc của Indonesia, bản thân cô cũng bận rộn với việc chiến tranh nên việc này bị lắng xuống.
Từ chỗ Hư Nguyệt Hoa Diệp Mặc đã biết, công ty Lam Quang Nam Phi mấy tháng trước khi xảy ra nội chiến. Trưởng đoàn Khố Vưu và Edward đã chết trong cuộc nội loạn, công ty Lam Quang chia năm xẻ bảy, Đông Phương Đường đem thuộc hạ sau lần nội loạn ấy biệt vô tăm tích.
Nghe xong lời của Hư Nguyệt Hoa, trong lòng Diệp Mặc dâng lên một cảm giác không vui. Hắn có một loại trực giác, bất kể là bộ đội đặc chủng quốc gia mất tích ở đảo Băng Khôi, hay là dược phẩm Lạc Nguyệt xảy ra chuyện, thậm chí chiến tranh của Lạc Nguyệt, đều có quan hệ tới sự mất tích của Đông Phương Tê. Bởi vì nếu đây là do con người gây ra, như vậy thực sự quá giống thủ pháp của Đông Phương Tê, hắn không khỏi không nghi ngờ.
Nếu Đông Phương Tê chưa chết, người đầu tiên hắn nghi ngờ phải là Đông Phương Tê nhưng Đông Phương Tê lại chết rồi nên đối tượng đầu tiên mà hắn nghi ngờ giờ biến thành Đông Phương Đường.
Nếu việc này có quan hệ với Đông Phương Đường, vậy thì rất có khả năng gã đã gia nhập Bắc Sa. Thậm chí chính miệng Hàn Tại Tân nói người Bắc Sa trốn căn cứ Dương Loan sau đó để lộ Không quỳ, cũng là một khâu trong kế hoạch. Bởi sự quá trùng hợp đó, đúng lúc sau khi mấy đội quân binh đặc chủng tiến vào đảo, việc mất tích lại bắt đầu.
Diệp Mặc không biết việc này trừ hắn có dự đoán đại khái ra, quốc gia còn lại không biết là còn có người nghĩ tới điểm này không
– Việc của nước Mỹ và nước Anh bên đó thế nào?
Diệp Mặc gác việc Đông Phương Đường lại hỏi tiếp.
Hư Nguyệt Hoa nhẹ nhàng đáp:
– Sau khi phu nhân Rhodes và con gái phát biểu ở đài truyền hình Lạc Nguyệt, người lãnh đạo nước Mỹ và nước Anh đàm thoại rất nhanh rồi kết thúc, nhưng chưa truyền ra bất cứ tin gì. Hơn nữa, thời gian thủ tướng nước Anh ở nước Mỹ cũng thay đổi, bị rút ngắn lại, bây giờ đã rời khỏi Mỹ trở về Anh. Phía Ấn Độ cũng không truyền ra tin tức gì.
Sau khi nói đến đây, Hư Nguyệt Hoa chần chừ một chút rồi nói tiếp:
– Chỉ là phu nhân Rhodes giờ chưa muốn rời Lạc Nguyệt, cô ta bảo đợi anh về có chuyện quan trọng muốn thương lượng.
Nghe xong lời của Hư Nguyệt Hoa, đầu của Diệp Mặc bắt đầu đau, hắn đoán phu nhân Rhodes này có vấn đề, nhưng không biết vấn đề của cô ta xảy ra ở nơi nào. Bất luận cô ta có bí mật gì, Diệp Mặc cũng không muốn tiếp xúc với loại người này. Chỉ cần cô ta không có ác ý với Diệp Mặc, hắn ước gì phu nhân Rhodes lập tức rời khỏi Lạc Nguyệt.
Nhưng người ta không đi, cũng không thể đuổi đi, nghĩ đến đây, Diệp Mặc có chút phiền não nói:
– Giờ tôi sẽ đi tới đảo Băng Khôi xem xét, chị chú ý một chút tới phu nhân Rhodes và con gái cô ta. Phải chú ý an toàn, đồng thời cũng phải chú ý việc làm, lời nói của họ, không được để cho người phụ nữ này giở trò.
– Anh không nói gì với Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết sao?
Hư Nguyệt Hoa hỏi theo bản năng, trong lòng cô nghĩ làm thế nào để tới được đảo Băng Khôi, nơi đó cũng không phải là khoảng cách một, hai điểm, nhưng Diệp Mặc không nói cần sự giúp đỡ nên cô cũng không hỏi nữa.
Nghe xong lời của Hư Nguyệt Hoa, Diệp Mặc liền đáp:
– Di động không còn nhiều pin, có vài lời để sau khi trở về tôi sẽ nói với họ.
Nghe được tiếng cười của Hư Nguyệt Hoa truyền tới, Diệp Mặc liền vội vàng nói:
– Chị đừng hiểu lầm, cái đó bây giờ chị nhất định phải chú ý sự an toàn của Diệp Tinh, còn nữa, nếu có người di dân tới Lạc Nguyệt thì bây giờ có thể mở cửa rồi, nhưng các nhà khoa học đang nghiên cứu khu vực Lạc Nguyệt và các khu quan trọng khác, nghiêm cấm bất cứ ai tới gần, chỉ cần bắt được, lập tức giam lại, đợi tôi về xử lý.
Diệp Mặc vội chuyển đề tài, nhưng đồng thời cũng bảo Hư Nguyệt Hoa bắt đầu bắt tay vào việc di dân tại Lạc Nguyệt. Tuy ở Lạc Nguyệt chiến tranh vừa kết thúc, Lạc Nguyệt thắng một cách nhẹ nhàng, thoải mái nhưng ưu khuyết điểm đều bộc lộ ít nhiều, nếu dân ở Lạc Nguyệt nhiều hơn chút thì việc của phu nhân Rhodes có thể tránh được.
Diệp Mặc tính, dân số ở Lạc Nguyệt khoảng năm triệu đến mười triệu, cứ cho là đến hai mươi triệu thì cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Binh lính khoảng năm triệu, chỉ khi đạt tới mức này, Lạc Nguyệt mới không sợ bất cứ thế lực nào. Cho dù là bị bao vây tấn công, Lạc Nguyệt cũng sẽ không sao, huống hồ việc bị tấn công bao vây là không có khả năng xảy ra. Ngoại giao của Lạc Nguyệt tuy không tốt lắm nhưng không yếu đến nỗi không có nước đồng minh nào.
– Đúng rồi, chị giúp tôi điều tra xem Tây Đường là nơi nào, nghe nói là một vùng của Hoa Hạ nhưng tôi lại chưa nghe thấy bao giờ.
Diệp Mặc nhớ tới lời của Đông Phương Vượng nên thuận miệng nhờ Hư Nguyệt Hoa điều tra một chút.
Cúp điện thoại, Diệp Mặc đột nhiên nghĩ tới tên ba anh em nhà Đông Phương. Đông Phương Tê, Đông Phương Đường, Đông Phương Vượng, ba cái tên này dường như có một đặc điểm, chữ cuối cùng hợp lại chính là Tây Đường Vượng.
– Đây chỉ là trùng hợp thôi!
Diệp Mặc cau mày, tự nói với mình.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu vì sao cuối cùng Đông Phương Vượng lại để lộ ra tin này, hẳn gã đã nhận thấy sát cơ của mình rồi, hơn nữa, sau khi nhận thấy sát cơ của mình, gã liền để lộ tin này. Gã Đông Phương Vượng này thật có tâm cơ, gã đã nói với mình tin này hoàn toàn là để bảo toàn tính mạng.
Đông Phương Vượng sợ khi mình tới sẽ đổi ý giết gã, nhưng gã Đông Phương Vượng này quá coi thường Diệp Mặc hắn rồi, mình muốn giết gã thì không phải dùng những lời lẽ uốn lượn đó, gã nghĩ như thế này, có thể có quan hệ cùng truyền thống của nhà Đông Phương gã. Người của Đông Phương gia làm việc thích như vậy nên cũng xem người khác thành như vậy.
Nhưng Diệp Mặc cũng đã nhìn ra, tên Đông Phương Vượng này mặc dù không cay độc bằng tên Đông Phương Tê và Đông Phương Đường nhưng cũng là một nhân vật khá sắc sảo. Chỉ là trầm mặc một chút, nếu gã không phải là người của Đông Phương gia, cách nghĩ quang minh một chút, có lẽ mình thật sự muốn đưa người này tới Lạc Nguyệt. Bất luận thế nào, gã Đông Phương Vượng này cũng là một nhân tài.
…
Tuy điều kiện rất khắc nghiệt, nhưng Lạc Nguyệt lại bắt đầu thu hút sự di dân trên toàn cầu, hơn nữa còn ưu tiên di dân đến từ Hoa Hạ. Nhưng bất kể là ai muốn đến Lạc Nguyệt, nhất định phải điều tra, chỉ cần phù hợp với điều kiện ở Lạc Nguyệt mới có thể di dân tới đây.
Đến Lạc Nguyệt, không định cư, không nhận, Tham quan vô lại không nhận, vi phạm pháp luật không nhận, không rõ bối cảnh không nhận…
Cho dù là điều kiện khó khăn nhưng vẫn không ngăn cản được số người di dân tới Lạc Nguyệt. Lạc Nguyệt bây giờ chính là sự tồn tại của ngoại thế đào nguyên.
Hơn nữa vì chiến tranh, Lạc Nguyệt đã chiếm được số tiền lớn, rất nhiều công trình đồng thời được xây dựng lên. Khu sinh hoạt, buôn bán, trường học, nhà xưởng, bệnh viện, ngân hàng, các loại cơ sở hạ tầng đều được xây dựng, thiết kế lên một Lạc Nguyệt chưa từng có từ trước tới giờ, hơn nữa là thiết kế của Diệp Tinh nên bất luận là quy hoạch gì thì những công trình này đều là hạng nhất trên thế giới.
So với việc náo nhiệt phi thường ở Lạc Nguyệt thì tổng thống Mỹ Turner buồn bực đến hộc máu. Vừa mới có người giúp y có cơ hội, còn chưa phát huy được đã bị Lạc Nguyệt dập nát rồi. Phu nhân Rhodes lại được người của Lạc Nguyệt cứu, hơn nữa cô ta còn phát biểu trên truyền hình chỉ trích nước Mỹ.
Cứ như vậy, nước Anh không thể khai chiến, các du khách Mỹ và Ấn Độ vì bị phu nhân Rhodes chỉ trích là tổ chức khủng bố, thậm chí còn có video làm chứng nên họ càng không có lý do gì khai chiến.
Cứ cho Turner muốn đại chiến với Lạc Nguyệt nhưng không có cớ để được sự ủng hộ của nhân dân Mỹ, không có cớ để những nước còn lại can dự, y càng không có cách gì. Bây giờ khiến cho nước Mĩ phẫn nộ và không cam tâm như vậy, không những cuộc chiến lần này Lạc Nguyệt đã đại phát tài, có được thời gian kiến thiết lớn mà Indonesia còn đem Sangiang cho Lạc Nguyệt thuê, như vậy Lạc Nguyệt chẳng khác nào chặn họng hạm đội Mĩ tiến vào Ấn Độ Dương.
Là bá chủ trên biển đệ nhất toàn cầu, nước Mĩ tuyệt đối không cho loại chuyện này tồn tại. Thế nên cứ coi chưa có cớ khai chiến, bọn họ nhất định phải tiến hành đàm phán với Lạc Nguyệt, mời quân đội của Lạc Nguyệt ra khỏi Sangiang.
…
Diệp Mặc biết, phương diện nội chính hắn cũng không thành thạo, huống hồ hắn chưa có thời gian dài đi tham gia nội chính ở Lạc Nguyệt, nên hắn cũng không tham gia vào sự kiến thiết này. Đem toàn bộ những việc kia giao cho đám người của Hư Nguyệt Hoa, có đám người Hư Nguyệt Hoa ở đó, sự phát triển của Lạc Nguyệt, Diệp Mặc rất yên tâm.
Mục tiêu hiện tại của hắn rất rõ ràng, chính là đi đảo Băng Khôi tìm tung tích của Trương Đào và Lý Hồ, tốt nhất là có thể cứu bọn họ. Sau đó trở lại lo hôn sự với Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết. Sau khi kết hôn sẽ tìm kiếm linh thạch, tranh thủ ở lại hai năm rồi tiến vào tiểu thế giới.
Đối với tiểu thế giới, Diệp Mặc vẫn rất mong chờ. Hiện tại hắn biết núi Tinh Gia của tiểu thế giới còn phát hiện được di tích tu chân, sự hi vọng của hắn càng lớn lên. Mục đích mà hắn tiến vào tiểu thế giới chủ yếu là tìm kiếm tài nguyên tu chân, tranh thủ có thể đặt Trúc Cơ, còn thuận tiện đi dạo Thái Ất, kẻ nào của Thái Ất làm tổn thương Ninh Khinh Tuyết, Diệp Mặc sẽ không bỏ qua.
Từ Nam cực đến Bắc cực, với tu vi bây giờ của Diệp Mặc cũng tiêu hao một viên tinh nguyên đan. Lúc Diệp Mặc tới kinh độ và vĩ độ trên bản đồ mà Hàn Tại Tân đã cho, tìm được đảo Băng Khôi thì trời đã mờ mịt. Ngay cả Diệp Mặc cũng không biết bây giờ ở đây rốt cục là ban đêm hay ban ngày, thời gian một ngày từ Nam cực tới Bắc cực đã khiến hắn chóng mặt rồi.
Đảo Băng Khôi quả đúng như lời nói của Hàn Tại Tân, tứ phía đều là núi băng, đảo Băng Khôi hùng vĩ ấy nằm ở giữa những khối núi băng, thật giống như một núi băng vô cùng lớn.
Khi Diệp Mặc đứng trên không ở đảo Băng Khôi đã nhìn thấy bốn phía hoàng nham trơ trụi và có một số núi đọng tuyếtliền biết được đây là một hải đảo thật sự, còn là một hải đảo có diện tích không nhỏ, tuyệt đối không phải núi băng. Nghe Hàn Tại Tân nói hải đảo này giống như đầu nón trụ nhưng Diệp Mặc lại không nhìn ra vì diện tích của đảo này quá lớn.
Ở xung quanh đảo Băng Khôi, còn có một vài chiến hạm của bộ đội nhưng những chiến hạm này chưa tới gần được đảo Băng Khôi.
– Xem ra nơi này thật sự có vấn đề xảy ra rồi.
Diệp Mặc độc thoại, sau đó liền đáp xuống một tảng đá màu vàng nâu. Hắn vừa mới bước trên đảo Băng Khôi thì có một loại cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, đó là một loại cảm giác tĩnh mịch.