Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
Advanced
Sign in Sign up
  • Browse
  • Authors
    • Brooke Adams
    • Bu Xing Tian Xia
    • Chao Shuang Hei Pi
    • Clara Blaze
    • Dan Wang Zhang
    • Flora Bloom
    • Liana Frost
    • Olivia Baker
    • Qing Luan Feng Shang
    • Shi Gen Yuan Fang
    • Xiu Guo
  • Ranking
  • New
  • User Settings
  • Become Author
  • About
Sign in Sign up
Prev
Next
Novel Info

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Chương 763_ Giữa Đường Gặp Chuyện Bất Bình

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Chương 763_ Giữa Đường Gặp Chuyện Bất Bình
Prev
Next
Novel Info

Chương 763: Giữa Đường Gặp Chuyện Bất Bình

Share by MTQ banlong.us

– Cái gì, cậu nói Diệp Mặc đã ở Hàng Thủy rồi sao?

Bang chủ Hải Thương Phái có chút không dám tin nhìn Phương Khoan. Tàu đi đến giới thế tục mười ngày trước xuất phát, hiện giờ vẫn còn đang lênh đênh trên biển, Diệp Mặc làm sao có thể đến Hàng Thủy được? Lẽ nào hắn biết bay?

Phương Khoan gật đầu, biểu hiện vẻ rất kỳ quái, y nghĩ một lát rồi mới nói:

– Đại ca, lúc trước khi Diệp Mặc còn ở Ẩn Môn, một ngày tiêu diệt mấy môn phái, hắn vì sao có thể làm được như vậy? Ban đầu tôi cho rằng hắn có máy bay, những hiện giờ xem ra hắn chắc chắn không có. Không có máy bay mà đi một khoảng cách xa như vậy, cách giải thích duy nhất là hắn ta có thể tự bay.

– Hắn thực sự biết bay ư?

Trong lòng Phùng Năng còn cảm thấy ngạc nhiên hơn nhiều so với Phương Khoan. Ông ta đã tu luyện đến hậu kỳ Tiên Thiên nên đương nhiên biết bay được là chuyện khó khăn như thế nào, đừng nói là Tiên Thiên, cho dù có vượt qua được qua cả Tiên Thiên thì nghe nói có thể bay được thì cùng lắm cũng chỉ bay được đoạn ngắn trong không gian thôi, cự ly không quá mười dặm. Từ giới Ẩn Môn đến thế giới bên ngoài, không biết là bao nhiêu lần của mười dặm.

Phùng Năng nhanh chóng hiểu được ý của Phương Khoan, ông ta nhìn Phương Khoan bằng vẻ mặt kích động, dường như đang muốn hỏi điều gì.

Phương Khoan gật gật đầu nói:

– Đại ca, sau khi chúng ta khống chế được Diệp Mặc thì đầu tiên sẽ phế võ công của hắn, nhưng chưa cần giết hắn vội. Nếu như tôi không nhìn lầm thì trên người Diệp Mặc chắc chắn có một bí mật kinh thiên động địa. Một kẻ còn chưa đến 30 tuổi như hắn mà có thể dễ dàng tiêu diệt cao thủ Tiên Thiên, hơn nữa lại còn có thể bay. Như vậy có thể thấy cái mà hắn tu luyện tuyệt đối không phải công pháp cổ võ.

Phùng Năng thở một hơi thật dài, ông ta thở dài não nề từ đầu đến giờ, khi nghe thấy câu trả lời ấy, bây giờ xem ra đúng là như vậy rồi. Nếu như trước đây rất sợ Diệp Mặc, vậy bây giờ ông ta còn sợ hãi thì làm được gì, phải liều mới giàu, một khi đạt được công pháp mà Diệp Mặc tu luyện thì ông ta sẽ như thế nào? Xưng bá toàn bộ giới Ẩn Môn hay xưng bá toàn bộ Thần Châu? Phùng Năng hầu như không dám nghĩ tiếp.

Phương Khoan lại nói tiếp:

– Tôi nói như vậy là bởi vì những kỳ tài của Thần Châu bao nhiêu năm nay nhiều như nấm, Diệp Mặc cho dù là thiên tài trong số thiên tài thì nhiều nhất cũng chỉ như Đỗ Đô Thiên mà thôi. Nhưng Đỗ Đô Thiên 45 tuổi mới thăng cấp Tiên Thiên. Tên Diệp Mặc, hắn dựa vào đâu mà trẻ như thế đã có thể vượt qua đỉnh cao Tiên Thiên?

– Hơn nữa…

Phương Khoan thoáng nhìn Phùng Năng rồi lại nói tiếp:

– Tôi dám khẳng định phát hiện ra điều này không chỉ có một mình chúng ta, Phượng Mỗ của Băng Hồ chắc hẳn cũng nhận ra điều này. Với sự nham hiểm chua ngoa ích kỷ của Phượng Mỗ thì cho dù là Mục Tiểu Vận có là đệ tử cỡ nào của Băng Hồ thì bà ta cũng không mạo hiểm đối kháng với số đông trong giới Ẩn Môn công khai đứng bên Diệp Mặc cứu Mục Tiểu Vận. Chuyện này không thể có khả năng xảy ra, tuyệt đối không thể nào có được, vậy mà nó vẫn xảy ra.

– Phương hiền đệ, ý của cậu là sao?

Phùng Năng kích động nhìn chằm chằm Phương Khoan, chờ đợi câu trả lời của y.

Phương Khoan hừ một tiếng nói:

– Đại ca, tôi dám khẳng định Phượng Mỗ biết cái mà Diệp Mặc tu luyện không phải là cổ võ bình thường, hơn nữa, Phượng Mỗ cũng đoán ra võ công mà Mục Tiểu Vận tu luyện là do Diệp Mặc truyền dạy. Bà ta mang theo Mục Tiểu Vận là vì muốn ép Mục Tiểu Vận nói ra thứ mà cô ta tu luyện. Vì vậy, Diệp Mặc không tìm thấy Mục Tiểu Vận là bởi vì Mục Tiểu Vận bị Phượng Mỗ giam giữ hoặc đã bị giết rồi.

– Đại ca, người xưa nói phải liều mới có giàu sang, huống hồ chúng ta lại có Cơ Mi, cơ hội này đã sắp nằm trong tay của chúng ta, chúng ta càng không thể nào từ bỏ được, bởi vậy tôi xin đại ca phái Thanh Điêu đưa Cơ Mi đến Hàng Thủy.

Phương Khoan nói xong nhìn sang Phùng Năng chờ đợi biểu hiện của ông ta.

Phùng Năng lần này có chút chần chừ, rồi ông ta gật gật đầu nói:

– Chúng ta có một tháp nghỉ dưỡng trên biển để Thanh Điêu nghỉ ngơi trên đường, trong vòng một ngày là có thể sang được bờ bên kia. Nhưng chúng ta phải lập tức đi Hàng Thủy, ta nghĩ cái mà tên Diệp Mặc đó tu luyện rất có thể là loại võ từ thượng cổ truyền lại, thật sự là hắn đã gặp được vận may, có thể đạt được loại công pháp tốt như vậy.

Phương Khoan cười hì hì:

– Đại ca, cho dù hắn có đạt được công pháp tốt hơn thế cuối cùng cũng về tay chúng ta mà thôi.

…

Diệp Mặc ở khách sạn Lam Hải ba ngày, đến ngày thứ tư Diệp Mặc quyết định rời khỏi Hàng Thủy. Còn tiếp tục ở lại đây thì càng thêm buồn bã mà thôi.

Diệp Mặc vừa xuống lầu, bước ra đến cửa khách sạn Lam Hải thì nhìn thấy một tên hung dữ đang đuổi theo một cô gái mặc đồ vải thô đang chạy đến, tên hung đồ cầm một cành trúc trong tay, vừa đuổi theo vừa quát tháo:

– Tiện nhân, bố thách mày chạy đấy!

Y vừa nói xong câu đó thì cành trúc đã quất lên người cô gái đang chạy đằng trước, cô gái hét lên một tiếng thảm thương rồi ngã nhào lên thềm cửa khách sạn.

Người xung quanh thấy cảnh tượng này, không ai dám lên tiếng nói gì. Tên đàn ông dáng vẻ hung ác vừa nhìn đã biết không phải người lương thiện, nếu như có ai đó xuất hiện, ngộ nhỡ chọc giận gã thì có khác nào tự tìm đến chỗ chết?

Diệp Mặc nhíu mày, ban nãy hắn đã nhìn thấy cô gái này tuy rằng tóc tai bù xù, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng là một cô gái rất xinh đẹp. Một cô gái xinh đẹp bị một tên hung đồ đuổi đánh trên phố thì tên hung đồ đó rõ ràng quá độc ác!

Tên hung đồ đến trước mặt cô gái, không đợi cô kịp đứng dậy đã vung cành trúc muốn đánh tiếp.

Diệp Mặc đang muốn hỏi xem có chuyện gì nhưng không đợi hắn lên tiếng một người đàn ông mặc áo sơ mi màu lam bên cạnh hắn đã giơ tay giữ cành trúc của gã hung đồ lại bình tĩnh nói:

– Anh bạn, với một cô gái yếu ớt, anh thân là một người đàn ông, tại sao lại ra tay độc ác như vậy?

Tên hung đồ rút cành trúc về, nheo mắt cẩn thận nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi màu lam cười lạnh lùng:

– Tao đánh người phụ nữ tao mua về thì liên quan gì đến mày, tránh ra, nếu không thì bị ăn đòn lây đấy!

Người đàn ông áo lam cười lạnh lùng, những người xung quanh đều không nhìn ra động tác của anh ta mà đã thấy cành trúc từ trong tay tên hung đồ chuyển sang tay anh ta từ lúc nào. Người đàn ông nhanh tay chà xát cành trúc khiến nó nhanh chóng biến thành một đám bụi bay trên mặt đất. Gió thổi tới, đám bột bụi bay tứ tán.

Người xung quanh đều thấy ngạc nhiên đến ngây người, thậm chí quên luôn cô gái đáng thương đang nằm trên mặt đất, kinh ngạc nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi xanh, có thể biến một cành trúc thành bụi thì ít nhất phải là người có tu vi Địa cấp mới làm được.

Ở thành phố Hàng Thủy, những người luyện võ có tu vi lên đến Địa cấp đã được xem là rất lợi hại rồi, thậm chí là có thể trực tiếp đối thoại với thành chủ.

Tên hung đồ dường như bị tu vi của người đàn ông mặc áo lam làm cho kinh ngạc, gã đơ người một lúc lâu rồi mới khó khăn lên tiếng:

– Lẽ nào bản lĩnh của anh lợi hại như vậy mà muốn cướp đồ của tôi hay sao?

Theo gã, người con gái này là do gã mua về thì đó chính là món đồ của gã.

Người đàn ông mặc áo màu lam cười lạnh lùng:

– Rõ ràng là một người mà anh lại coi người ta như một món đồ. Anh đã bỏ ra bao nhiêu tiền, nói đi.

– Năm mươi… Không, không mất tiền.

Tên hung đồ có chút kinh hoàng nhìn người đàn ông áo lam, không dám đề cập đến chuyện tiền bạc.

Người đàn ông áo lam lấy ra năm tiền vàng ném lên người tên hung đồ, nói bằng giọng bình tĩnh:

– Cầm lấy tiền vàng và cút đi cho ta, nếu như nhà ngươi còn dám hò hét ở đây thêm phút nào nữa thì đừng trách ta không khách khí.

Tên hung đồ bị sát khí của người đàn ông áo lam khiến rùng mình một cái, đến mấy đồng tiền vàng gã cũng không dám cầm, quay người bỏ chạy, không dám ho he thêm bất kỳ lời nào. Còn về 45 tiền vàng còn thiếu gã càng không dám nhắc đến.

Người xung quanh đều cười ha ha, nhìn thấy không còn gì náo nhiệt đáng xem, mọi người đều tản ra.

Lúc này cô gái bị ngã trên mặt đất đã bò dậy, cô đi dến trước mặt người đàn ông áo lam cúi đầu thi lễ, sau đó mới cúi đầu nói nhỏ bằng giọng hết sức kính cẩn:

– Cơ Mi cảm tạ vị đại ca đã ra tay cứu giúp…

Thanh âm trong trẻo vang lên như giọng oanh vàng, nhưng giọng điệu có phần buồn bã, người nào nghe thấy dường như đều muốn khóc theo đồng cảm.

Cơ Mi tuy rằng nói như thế nhưng điều cô không thể ngờ tới là người ra tay cứu giúp đầu tiên không phải là Diệp Mặc mà là người đàn ông mặc áo màu lam này, điều này nằm ngoài dự toán của cô. Chuyện này hình như hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng.

Hay ột cô gái bị người ta chọc ghẹo, Diệp Mặc nhìn thấy Cơ Mi trong lòng lại nhớ đến Mục Tiểu Vận, khi ngày ấy Tiểu Vận gặp hắn dường như cũng trong cảnh tượng này. Hắn lắc đầu, quay người bước ra khỏi khách sạn.

Cơ thể của Cơ Mi dường như rất yếu ớt, cô mới chỉ nói một câu dường như đã không còn sức để đứng vững nữa rồi, cô chới với rồi lại ngã quỵ xuống.

Diệp Mặc vừa đi đến cửa thì Cơ Mi cũng ngã ngay theo hướng đó. Một hương thơm thoang thoảng bay xung quanh Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức lùi một bước, đồng thời giơ chân đỡ lấy Cơ Mi.

Sở dĩ dùng chân để đỡ là vì hắn cảm thấy lúc Cơ Mi ngã xuống thật là quá trùng hợp. Hơn nữa ban nãy mặc dù thần thức của hắn không quan sát kỹ càng Cơ Mi nhưng dáng chạy của cô gái này lúc đó không phải yếu tới mức đến đứng cũng không đứng vững. Nhưng Diệp Mặc cũng không nghĩ nhiều về điều đó, dù sao sau khi chạy dài thì đứng không vững nữa cũng là điều rất bình thường.

Cơ Mi bị chân của Diệp Mặc ngáng lại, vội vàng đứng thẳng dậy, vẻ mặt sợ hãi khom người nói với Diệp Mặc:

– Vị đại ca, thật xin lỗi, vừa rồi không phải tôi cố ý, cảm ơn anh, tôi, tôi…

Trong sự hoang mang, đến cả một câu hoàn chỉnh cô cũng không có cách nào nói ra được.

Lần này Diệp Mặc nhìn cẩn thận hơn, trong lòng không khỏi kinh ngạc với sắc đẹp của Cơ mi. Thậm chí cô ấy còn đẹp hơn Mục Tiểu Vận đến mấy phần, cảm giác yếu đuối thiên bẩm ấy khiến hắn cảm thấy thương hại. Lúc này Diệp Mặc bất giác nhớ tới Lâm Đại Ngọc, khi yên lặng như hoa soi bóng nước, khi cử động như gió lay cành liễu.

Khi mắt của cô gái này cụp xuống lại có đôi lông mi cong vút tự nhiên, bộ váy áo bằng vải thô cũng không che giấu được dung nhan quá đỗi xinh đẹp của nàng. Mái tóc bù xù càng làm tăng thêm cảm giác về vẻ đẹp yếu đuối, eo mềm thon nhỏ khiến phần dưới eo càng thêm cong vút gợi cảm, quả đúng làm một báu vật trời sinh.

Một cô gái xinh đẹp như thế mà chỉ đáng giá năm mươi tiền vàng, Diệp Mặc thấy kinh ngạc vô cùng.

Nhưng hắn lập tức bình tĩnh lại, lạnh lùng nói:

– Không sao.

Nói xong, Diệp Mặc lại định bước đi.

Ánh mắt Cơ Mi thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên, ban nãy cô cố ý để Diệp Mặc thấy rõ dung nhan của mình. Nhưng cô chỉ nhìn thấy một chút kinh ngạc trong ánh mắt của Diệp Mặc, chứ không có vẻ sửng sốt rồi tiến đến gần như kiểu của một tên háo sắc, hoàn toàn không như trong tưởng tượng của cô….

Diệt Hồng Trần

764. Chương 764 : Nữ Tì Cơ Mi

Chương 764 : Nữ tì Cơ Mi

Share by MTQ banlong.us

Người đàn ông áo lam (xanh) lại đến trước mặt Diệp Mặc chắp tay làm lễ nói:

– Bằng hữu thân thủ tốt, tại hạ Phó Vũ, nếu như bằng hữu không ngại, chúng ta cùng đi uống một chén.

Vừa rồi Diệp Mặc rút chân lại phía sau, động tác thành thục, không có chút gì là không dứt khoát cả. Với ánh mắt của người đàn ông áo xanh, tất nhiên liếc mắt một cái liền nhìn ra Diệp Mặc có chút bất thường. Về chuyện Diệp Mặc tại sao lại lùi chân lại phía sau, theo cách nhìn của anh ta thì Diệp Mặc là bậc chính nhân quân tử, chẳng thèm lợi dụng một cô gái yếu ớt nhỏ bé.

Đáng lẽ theo ý của Diệp Mặc, hắn chuẩn bị đến núi Bắc Tử một chuyến, sau đó đến thôn Hoàng Bình xem xét. Nhưng lời nói của Phó Vũ khiến hắn nhớ tới Lưu Lỗi.

– Được, tôi tên Diệp Mặc, nếu anh Phó rảnh, chúng ta đi uống một chén cũng được.

Diệp Mặc lập tức gật đầu đồng ý.

Sau khi Diệp Mặc và Phó Vũ rời khỏi nhà nghỉ, người con gái được Phó Vũ cứu giúp không ngờ cũng đi theo. Phó Vũ quay đầu lại có chút kỳ quái nhìn cô nói:

– Cô gái này, cô có thể đi đến nơi nào tùy ý rồi, tên kia tôi đã đưa tiền cho gã rồi, chắc là gã sẽ không làm gì cô đâu.

Trên thực tế ý của Phó Vũ chính là, tên kia sau khi thấy thân thủ của anh ta, chắc sẽ không làm phiền Cơ Mi nữa.

Mắt Cơ Mi đỏ lên, giọng yếu ớt nói:

– Cơ Mi đã không còn nhà để về nữa, cho dù tách khỏi Phó đại ca, cuối cùng cũng bị người khác bắt được mà bán đi. Nếu Phó đại ca không chê tiểu nữ phiền phức, Cơ Mi nguyện làm nô tì đi theo Phó đại ca.

– Cái này…

Phó Vũ có chút khó xử nhìn Cơ Mi, mục tiêu của anh ta chính là đi khắp cả núi sông Thần Châu này, hơn nữa vừa du lịch vừa tu luyện, mang theo một người con gái đương nhiên không được.

Thấy vẻ mặt của Phó Vũ, Diệp Mặc lại có chút khâm phục. Bất luận là nói dưới góc độ nào, Cơ Mi cũng là một cô gái tuyệt sắc, người đàn ông không thể không có chút động tâm nào cả. Hắn có Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, còn cả Tiểu Vận nữa, đương nhiên không có chút ý nghĩ nào với Cơ Mi, nhưng Phó Vũ lại không có chút động tâm nào, có thể thấy Phó Vũ là một người tính tình kiên định.

– Phó đại ca…

Cơ Mi đã nhìn ra sự do dự của Phó Vũ, ánh mắt lập tức có chút lo lắng. Đồng thời ánh nhìn hướng về hướng Diệp Mặc, hình như là muốn Diệp Mặc nói giúp cô một câu, lại như muốn Diệp Mặc thu nhận cô vậy.

Diệp Mặc không nói gì, loại chuyện này, Phó Vũ nhất định biết tự quyết định thế nào.

Quả nhiên Phó Vũ nghĩ một lúc rồi nói:

– Hay là thế này đi, cô Cơ Mi này, cô cùng đi ăn với chúng tôi chút gì trước đã, sau đó nói những chuyện kia sau.

– Vâng, Phó đại ca, Diệp đại ca.

Cơ Mi nhanh nhẹn đi theo sau hai người.

Ba người đi vào một quán ăn ngay đó, mặc dù Phó Vũ gọi ra một bàn đầy thức ăn, nhưng mặc cho Phó Vũ nói thế nào, Cơ Mi cũng chỉ sợ hãi đứng nép một bên, không dám ngồi xuống, thậm chí còn chủ động bưng bầu rượu lên rót cho hai người.

Phó Vũ thở dài, anh ta đoán Cơ Mi chắc là từ nhỏ đến lớn đều đi hầu hạ người khác, cho nên mới có hành động này.

Vì Cơ Mi, nên Diệp Mặc và Phó Vũ uống cũng không được cao hứng cho lắm. Từ miệng của Phó Vũ, Diệp Mặc biết được Phó Vũ trong mấy năm nay đều đi chu du thiên hạ. Phó Vũ làm người rất quang minh, anh ta cũng không phải là người mà lần đầu tiên gặp Diệp Mặc mà phải giấu diếm này nọ. Anh ta cũng nói anh sở dĩ chưa bốn mươi tuổi mà đã lên được cấp Địa cấp hậu kỳ, tất cả là vì trong quá trình du lịch trong mấy năm nay, gặp được một ít dược liệu quý hiếm.

Đương nhiên chuyện Diệp Mặc ở trong Ẩn môn phát thần uy, Phó Vũ cũng không biết.

Sau khi ăn cơm xong, Diệp Mặc định đứng dậy cáo từ, nhưng Phó Vũ lại giữ Diệp Mặc lại nói:

– Anh Diệp, anh biết tôi phiêu bạt khắp nơi, là người ăn bữa trước mà không có bữa sau, Cơ Mi mà theo tôi thì sẽ phải chịu khổ chịu mệt. Hay là cho Cơ Mi đi theo anh nhé, Cơ Mi mặc dù xuất thân không cao, nhưng tôi thấy, cô ấy là một cô gái dịu dàng.

Nói tới đây Phó Vũ lại quay người nói với Cơ Mi:

– Cô Cơ Mi này, nếu như để cô đi với Diệp Mặc, cô đồng ý không?

Diệp Mặc khẽ mỉm cười, hắn vừa định lên tiếng từ chối. Cơ Mi đúng lúc này lại trả lời:

– Phó đại ca, mạng của tôi là do anh cứu lại, anh nói để tôi theo ai thì tôi sẽ theo người đó.

Nói xong Cơ Mi lại đi đến trước mặt Diệp Mặc khom lưng bộ dạng phục tùng nói:

– Diệp đại ca, về sau anh chính là chủ nhân của Cơ Mi, Cơ Mi phục tùng sự chỉ bảo.

Phó Vũ thấy Cơ Mi qua loa trả lời câu hỏi của mình, lập tức cười ha hả, anh ta cũng rất hài lòng với câu trả lời này.

Diệp Mặc lại giật mình, hắn cảm thấy có gì đó không đúng, lẽ ra người cứu Cơ Mi là Phó Vũ, làm quái gì có quan hệ đến mình. Cơ Mi muốn đi theo ân nhân cứu mạng của mình là hoàn toàn chính đáng, nhưng cô cũng không đợi mình lên tiếng, chỉ cần một câu nói của Phó Vũ, liền đồng ý đi theo mình, cái này có vẻ nhanh quá?

Không đợi Diệp Mặc nói gì, Phó Vũ trực tiếp ngăn lời Diệp Mặc lại:

– Anh Diệp, Cơ Mi cũng coi như là một người con gái dịu dàng, anh cũng không nên từ chối. Cơ Mi nói cũng đúng, trong thói đời này, cô ấy thân gái một mình, không có ai chăm sóc, muốn sinh tồn được, thực sự là rất khó, cuối cùng cũng sẽ trở thành đồ vật chuyền tay của người khác thôi.

– Diệp đại ca, tôi chắc chắn sẽ ngoan ngoãn vâng lời anh, xin Diệp đại ca đừng bỏ lại tôi.

Giọng điệu Cơ Mi buồn bã, khiến cho người ta biến đổi vẻ mặt.

Diệp Mặc thở dài, hắn biết Cơ Mi nói là sự thật, để lại cô một mình ở lại đây, cũng không khác gì là giết cô.

Nhưng dẫn theo Cơ Mi bên người, đối với hắn mà nói cũng không được tiện cho lắm. Diệp Mặc theo bản năng nhìn Cơ Mi, đồng thời thần thức cũng quét cô một chút.

Bỗng nhiên Diệp Mặc phát hiện ra chỗ không đúng, lúc hắn vừa mới gặp Cơ Mi, trên mặt và tóc cô toàn là tro bụi, vừa nhìn cũng biết đã lâu rồi cô không rửa mặt gội đầu. Nhưng vừa rồi thần thức của hắn quét tóc của cô, thì phát hiện lớp tro bụi trên tóc cô chỉ là bên ngoài, còn lớp tóc bên trong của cô thì rất sạch sẽ, thậm chí còn có chút sạch sẽ quá mức. Đừng nói đến bụi mà đến cả một tí gầu cũng không có.

Nhớ đến cảnh Cơ Mi đột nhiên bị ngã ở cửa nhà nghỉ, vừa lúc ngã xuống bên cạnh hắn, và còn vừa nãy Cơ Mi nhanh chóng đồng ý lời nói của Phó Vũ, muốn đi cùng mình, Diệp Mặc trong lòng có chút nghi ngờ.

Thần thức của hắn không có băn khoăn gì nữa quét vào trong thân thể của Cơ Mi, thậm chí còn quét vào bên trong quần áo cô.

Da thịt trắng nõn như tuyết, nội y bên trong mặc dù đã cũ kĩ, nhưng lại rất sạch sẽ. Bỗng nhiên tay của Diệp Mặc run run, hắn lập tức thu thần thức lại, trong lòng nổi giông gió.

Cô Cơ Mi này không ngờ là người Tu Chân, hơn nữa tu vi lại cao hơn hắn rất nhiều. Ít nhất cô cũng là tu sĩ luyện khí đại viên mãn, Diệp Mặc không biết vừa rồi thần thức của hắn có bị cô phát hiện ra hay không.

Nhưng có một điều hắn khẳng định, Cơ Mi muốn đi theo hắn nhất định là có âm mưu gì đây. Hơn nữa Diệp Mặc cũng nhìn ra, Cơ Mi hình như đã bị thương, toàn bộ tu vi đã bị mất. Mặc dù biết toàn bộ tu vi của Cơ Mi bị mất, thần thức không thể phóng ra ngoài, nhưng Diệp Mặc cũng không dám dùng thần thức quét cô nữa, người phụ nữ này hơi đáng sợ.

Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ, nếu không phải hắn tu luyện “Tam sinh quyết”, thần thức vượt qua luyện khí đại viên mãn rồi, nói không chừng hắn cũng không có cách nào phát hiện ra Cơ Mi lại che dấu kỹ càng như vậy.

Nói một cách chính xác, ngoại trừ những người bên cạnh hắn, đây là người Tu Chân thứ hai mà hắn gặp. Diệp Mặc trong lòng nhất thời cảnh giác, một vị Tu chân như Cơ Mi, tại sao nhất định lại muốn ở cạnh Diệp Mặc? Thậm chí còn đóng kịch giống như thật vậy.

Diệp Mặc dám chắc rằng, nếu như không phải thần thức của hắn mạnh, hắn hoàn toàn không thể phát hiện Cơ Mi lại là một người Tu chân. Người phụ nữ này nếu như làm diễn viên điện ảnh, Hepburn cũng chỉ có thể xếp sau cô được thôi.

– Anh Diệp, ý của anh thế nào?

Phó Vũ thấy Diệp Mặc cúi đầu trầm ngâm, lập tức lại hỏi.

Nghe thấy Phó Vũ nói, Diệp Mặc lập tức nghĩ ra, chẳng lẽ Phó Vũ và Cơ Mi là cùng một phe hay sao? Nhưng Diệp Mặc nhanh chóng phủ định ý nghĩ của mình, giọng điệu của Phó Vũ rất thành thật, anh ta chắc là vừa may gặp dịp. Chắc chuyện này anh ta cũng vừa lúc gặp phải mà thôi, nếu như Phó Vũ không mời mình uống rượu, Cơ Mi cuối cùng vẫn có thể tìm đến hắn. Hơn nữa Phó Vũ tu luyện cổ võ, còn Cơ Mi lại là tu chân.

Nếu tu chân của Cơ Mi mất hết, hơn nữa đến bên cạnh mình còn có mục đích, Diệp Mặc cũng rất muốn biết Cơ Mi rốt cục là muốn làm gì? Chẳng lẽ cô cũng biết mình là người tu Chân hay sao?

Vả lại tu vi của Cơ Mi đã mất đi, hắn cũng không sợ cô. Cho dù tu vi của cô có hồi phục, dù là luyện khí đại viên mãn, mình cũng có thể khống chế được cô ta. Điều khiến Diệp Mặc lo lắng chính là người đứng sau Cơ Mi, có thể dạy Cơ Mi thành người Tu Chân luyện khí đại viên mãn, hẳn là một vị cao thủ như nào.

Nếu như mình không thể hỏi ra vị cao thủ này, nếu chẳng may tên kia đánh lén mình, hắn thực sự gặp nguy hiểm. Điều duy nhất khiến Diệp Mặc nghĩ không ra chính là, tại sao lại dùng một người mất tu vi như Cơ Mi tiếp cận hắn, rốt cục là mục đích gì?

Nghĩ đến đây Diệp Mặc cười ha hả nói:

– Nếu anh Phó không cần một mỹ nữ xinh đẹp như vậy, thì tôi đây cũng không khách khí. Cơ Mi, về sau cô hãy đi theo sau tôi.

– Vâng, đa tạ lão gia, đa tạ Phó đại ca.

Cơ Mi trong mắt tràn đầy vui mừng ngạc nhiên nói, cô đã rất tự giác xưng Diệp Mặc lên cấp lão gia.

Diệp Mặc biết thần thức của mình nếu thường xuyên tra xét Cơ Mi, cho dù tu vi của cô phế rồi, cũng rất có khả năng bị cô phát hiện. Mặc dù Diệp Mặc không quét thần thức vào sâu trong người Cơ Mi, nhưng trước sau gì vẫn phải dè chừng Cơ Mi.

Hắn vừa rồi quả nhiên trong nháy mắt khi Cơ Mi cúi đầu, nhìn thấy sự khinh thường và cười khẩy trong mắt cô. Lúc đó trong lòng lập tức hiểu ra hai chuyện, thứ nhất Cơ Mi đúng là nhằm vào hắn, thứ hai, chỉ cần thần thức không thăm dò sâu bên trong cơ thể Cơ Mi, cô bây giờ vẫn còn chưa phát hiện ra thần thức của mình.

…

Từ biệt Phó Vũ, Diệp Mặc dẫn theo Cơ Mi đi thuê một chiếc xe ngựa. Vốn dĩ Diệp Mặc muốn đến núi Bắc Tử, nhưng vì dẫn theo một người phụ nữ lòng mang điều ác như Cơ Mi, hắn quyết định đến thành Hàm Thông trước đã.

Cơ Mi nói cô vốn dĩ là một tiểu thư trong một gia đình giàu có, sau đó vì kẻ thù tan cửa nát nhà, từ đó trôi dạt bên ngoài. Ngày trước bị người thanh niên trai tráng kia bắt được, cô không muốn đi cùng người thanh niên trai tráng đó, liền trốn ra ngoài.

Cơ Mi nói Diệp Mặc nghe, nhưng những gì cô nói Diệp Mặc không tin một chữ nào, nếu như không vì tu vi của Cơ Mi quá cao, còn có người sau lưng cô, hắn thậm chí còn muốn dùng biện pháp mạnh, để cho cô nói thẳng đáp án ra.

Diệt Hồng Trần

Prev
Next
Novel Info
Editor choices
phong-ha-cu-dao-tu-nhi-1768437105
Phong Hà Cử – Đào Tử Nhi
Chương 225 - NT8 Tháng 1 14, 2026
Chương 224 - NT7 Tháng 1 14, 2026
hong-mong-thien-de-1664991377
Hồng Mông Thiên Đế
Chương 513 Giúp người làm niềm vui Tháng 2 1, 2026
Chương 512 Tàn khốc Thiên Khanh bí cảnh Tháng 2 1, 2026
ta-co-the-nhin-thau-van-vat-1763425898
Ta Có Thể Nhìn Thấu Vạn Vật
Chương 524 Khai Linh Tháng 1 15, 2026
Chương 523 Khai Linh Thuật (2) Tháng 1 15, 2026
nu-hon-hai-duong-that-du-vu-1768133242
Nụ Hôn Hải Đường -Thất Dư Vụ
Chương 10 Tháng 1 11, 2026
Chương 9 Tháng 1 11, 2026
khi-toi-la-me-cua-nu-chinh-the-than-tra-nu-1769774788
Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ
Chương 135 Tháng 1 30, 2026
Chương 134 Tháng 1 30, 2026
ai-la-ke-thu-ba-cuu-luc-1769819548
Ai Là Kẻ Thứ Ba – Cửu Lục
Chương 53 Ngoại truyện Tháng 1 30, 2026
Chương 52 Chương cuối Tháng 1 30, 2026
View All

Comments for chapter "Chương 763_ Giữa Đường Gặp Chuyện Bất Bình"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

© 2026 truyendichfree.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Đăng ký

Đăng ký cho trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được một liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Trở lại Truyện Dịch Free - Đọc truyện online miễn phí

Vietnamese