Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3557 - Đông Ly Xích Hoàng bỗng nhiên ngẫng
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3557 - Đông Ly Xích Hoàng bỗng nhiên ngẫng
Chương 3557 – Đông Ly Xích Hoàng bỗng nhiên ngẫng đầu, lời nói âm u, trong
Đông Ly Xích Hoàng bỗng nhiên ngẫng đầu, lời nói âm u, trong ánh mắt mang theo khí tức hung ác.
– Hành động của chúng ta ở Tam Thập Tam Thiên, Lục Thiếu Du kia khẳng định sẽ còn can thiệp lần nữa! Bất quá vô luận ai ra mặt cũng không có quan hệ, lấy thực lực của đại nhân, chỉ cần khôi phục toàn bộ, trên thế giới này sẽ không còn đối thủ! Duy chỉ có Đỗ Thiếu Phủ kia, nhất định phải chết!
Thẩm Ngôn cũng bắn ra sát ý, hàm răng cắm chặt.
– Lần này ở trong Thần Ma Chiến Cảnh, không thể xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn nữa, nhất định phải tuyệt sát hắn!
Hai mắt của Đông Ly Xích Hoàng bốc lên hồng quang nói!
– Đại nhân đã sớm tiến vào nơi đây, cũng không biết hiện tại khôi phục thế nào! Chúng ta đi thôi, nhanh chóng tìm được Địa Ngục chi môn!
Thẩm Ngôn bình phục tâm tình, nhẹ nhàng nói một câu, sau đó thân ảnh biến mất.
– Cái chiến trường cổ lão này, thật khiến người ta hoài niệm… các cường giả tộc ta, lại sắp lần nữa đi theo đại nhân chinh chiến!
Đông Ly Xích Hoàng hít một hơi thật sâu, thì thào nói.
Sau đó hắn cũng không do dự, trong nháy mắt hóa thành quang ảnh, theo sát Thẩm Ngôn rời đi.
Bầu trời ám trầm, khí tức tanh hôi bao phủ mỗi một chỗ không gian, để sinh linh từ ngoại giới đến cảm thấy khó chịu không nói ra được.
Đỗ Thiếu Phủ dẫn theo hơn hai vạn người tiến lên trong Thần Ma Chiến Cảnh, trong không gian thời khắc có lực lượng ăn mòn đáng sợ, không ngừng ảnh hưởng nguyên thần của mọi người.
Bất quá cũng may người tiến vào nơi đây đều không phải kẻ yếu, theo bản năng áp chế, những lực lượng kinh khủng kia cũng không thể tạo thành thương tổn.
– Mau nhìn nơi đó, có bảo vật!
Thời điểm mọi người phi hành, Phiền Ngọc Thụ đột nhiên đưa tay chỉ.
Người bốn phía đều lần theo ánh mắt của hắn, chỉ thấy trong tầm mắt, trên thổ địa xích hắc sắc, có một bông hoa nho nhỏ sinh trưởng!
Bông hoa này không giống bông hoa ở ngoại giới nhìn thấy tiên diễm ướt át, ngược lại hiện lên đỏ thẫm, hiện ra quang mang huyết sắc yêu dị.
– Bảo dược không tệ!
Đỗ Thiếu Phủ nhẹ nhàng nói.
Ở dưới quan sát của hắn, trong bông hoa kia ẩn chứa năng lượng cực kỳ tinh khiết, không hề giống bề ngoài quỷ dị như vậy.
Những năng lượng kia, đối với người tu luyện mà nói là bảo dược không tệ, có thể trực tiếp luyện hóa hấp thu, so với một số thiên tài địa bảo cũng kém không nhiều!
– Đây là Xích Minh Hoa, sinh trưởng ở địa phương bị máu tươi xâm nhuộm, trải qua nhiều năm lắng đọng, hấp thu năng lượng vô tận trong máu mà thành!
Bên cạnh Đỗ Thiếu Phủ, Vũ Thừa Ngạn mở miệng nói.
– Cái này đích xác là bảo dược, cho dù đối với chúng ta, sau khi luyện hóa hấp thu, cũng có thể đưa đến tác dụng không nhỏ! Hơn nữa trong chiến đấu, đây là bảo vật khôi phục lực lượng!
Vũ Thừa Dao tiến lên nói.
Xích Minh Hoa này, ở một số địa phương trong Tam Thập Tam Thiên cũng có tồn tại!
Tam Thập Tam Thiên tồn tại vô số năm, trong thời gian này phát sinh qua vô số chiến sự to to nho nhỏ, rất nhiều thế lực chinh phạt lẫn nhau, máu chảy thành sông.
Trong thời gian dài huyết dịch xâm nhuộm, cơ hội đản sinh ra loại Xích Minh Hoa này sẽ rất nhiều, đương nhiên quá trình này vô cùng dài dằng dặc, rất nhiều địa phương huyết chiến cuối cùng đều chậm rãi chôn vùi, rất khó hình thành điều kiện như Thần Ma Chiến Cảnh.
– Nếu là bảo dược, vậy thì thu đi!
Đỗ Thiếu Phủ giơ tay lên, một quang chưởng quét ngang qua, muốn thu Xích Minh Hoa vào tay.
Nhưng chỉ thấy trên đóa hoa tạo thành một cỗ hồng quang mù mịt, trực tiếp chấn quang chưởng ra.
– A?
Đỗ Thiếu Phủ hơi kinh ngạc, Xích Minh Hoa này còn có năng lực tự động phòng ngự.
Dù đạo quang chưởng vừa rồi kia, không đến nửa thành lực lượng của mình, nhưng lúc này tu vi của hắn thâm hậu, đã đủ bất phàm, nhưng vẫn không thể nào thành công chiếm được Xích Minh Hoa, cái này không thể không khiến Đỗ Thiếu Phủ cảm giác kinh ngạc.
– Đây không phải Xích Minh Hoa bình thường ở ngoại giới, sợ là năng lượng bên trong tinh khiết đến khó tưởng tượng!
Đằng Viễn Sơn cũng chấn động, cả người hắn bắn ra, toàn thân tạo nên khí thế cường hãn.
Bàn tay của hắn bao vây lấy một tầng hào quang sáng chói, chậm rãi với tới trước, sau đó vồ về phía Xích Minh Hoa.
– Ông…
Nháy mắt, toàn bộ bông hoa lần nữa bộc phát ra uy năng kinh khủng, thời điểm bàn tay của Đằng Viễn Sơn đụng vào, chấn động mạnh một cái, uy lực cực kỳ cường đại!
Bất quá tu vi của Đằng Viễn Sơn mạnh hơn, trong nháy mắt trấn áp lực lượng này xuống, sau đó rút Xích Minh Hoa ra!
– Năng lượng thật kinh khủng!
Thời điểm cầm bông hoa vào tay, Đằng Viễn Sơn ức chế không nổi lên tiếng kinh hô.
Ở trong cảm giác của hắn, Xích Minh Hoa ẩn chứa ba động ngập trời, không ngừng đánh thẳng vào bàn tay của hắn, tựa hồ muốn tránh thoát ra.
– Không hổ là Thần Ma Chiến Cảnh, không hổ là chiến trường từ thiên địa sơ khai tồn tại đến nay! Xích Minh Hoa này, sau khi hấp thu năng lượng trong máu của vô số sinh linh cùng cường giả Ma tộc, cũng cực kỳ kinh khủng, sắp sinh ra ý thức tự chủ!
Chiến Huyền Môn Trương Hạo Nhiên mở miệng, mang theo chấn động tương đối lớn.
– Đóa Xích Minh Hoa này, đừng nói Trảm Chân cảnh bình thường, đối với một vị cường giả Bất Hủ cảnh mà nói, cũng có thể đưa đến một chút tác dụng!
Đằng Viễn Sơn nắm lấy Xích Minh Hoa, cẩn thận quan sát, càng xem càng chấn kinh.
Cái này hoàn toàn không phải Xích Minh Hoa bình thường, so với ngoại giới không biết trân quý gấp bao nhiêu lần!
Bất quá cũng bởi vậy có thể thấy, năm đó đại chiến thảm liệt đến cỡ nào, chỉ sợ trong Thần Ma Chiến Cảnh vẫn lạc vô số sinh linh cùng cường giả Ma tộc, chảy xuôi rất nhiều máu tươi!
– A, nơi đó còn có một gốc!
Thời điểm mọi người ở đây nhìn Đằng Viễn Sơn, lại một vị cường giả Trảm Chân cảnh cấp tốc bay ra.