Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3559 - Đỗ Thiếu Phủ cùng Vũ Thừa Dao một đư
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3559 - Đỗ Thiếu Phủ cùng Vũ Thừa Dao một đư
Chương 3559 – Đỗ Thiếu Phủ cùng Vũ Thừa Dao một đường đi tới, lướt qua đại
Đỗ Thiếu Phủ cùng Vũ Thừa Dao một đường đi tới, lướt qua đại địa rộng lớn.
Đập vào tầm mắt, tất cả đều là thổ nhưỡng khô cứng màu đỏ đen, tràn ngập huyết tinh, lực lượng hung sát xen lẫn, không có thực vật sinh trưởng.
Trên đường đi, Đỗ Thiếu Phủ cùng Vũ Thừa Dao gặp không ít Xích Minh Hoa, đều bị thuận tay hái xuống.
Bất quá về phần bảo vật tốt hơn, bọn hắn lại chưa đụng phải.
Thẳng đến một ngày qua đi, bọn hắn mới dừng lại bước chân, phát hiện một địa phương không tầm thường.
– Cái ba động này không giống bình thường, bên trong chắc hẳn có đồ tốt!
Đỗ Thiếu Phủ đứng ở giữa không trung, ở phía trước hắn, là một sơn mạch tàn phá, bên trong ẩn giấu một khe núi, trên lưng núi bẻ gãy nằm ngang chứa đầy dấu vết pha tạp, rõ ràng là lây dính vô số máu tươi!
– Ba động rất kinh khủng, sợ là có chút nguy hiểm, phải cẩn thận một chút!
Vũ Thừa Dao nhíu mày nói.
Ở trong cảm giác của nàng, trong khe núi thỉnh thoảng có từng đợt khí tức mãnh liệt dâng trào ra, như một loại sinh linh cường đại nào đó hô hấp.
– Lực lượng linh hồn thật mạnh, đi, chúng ta đi xem một chút!
Đỗ Thiếu Phủ nhìn phía trước, lên tiếng nói.
Hắn mang theo Vũ Thừa Dao lướt về phía khe núi.
Vừa mới đến gần, bọn hắn liền cảm giác được lực lượng bài xích to lớn tuôn ra, muốn chấn hai người ra ngoài.
Khí thế trên người Đỗ Thiếu Phủ bạo phát, ngạnh sanh chống lại lực bài xích, sau đó từng bước một đi vào bên trong.
Theo càng xâm nhập, trong hư không mang theo lực lượng linh hồn ba động càng thêm to lớn, xem như lấy tu vi của Đỗ Thiếu Phủ bây giờ, cũng không nhịn được cảm thấy động dung.
– Nhất định có đồ tốt!
Ánh mắt hắn càng ngày càng tỏa sáng, tiến vào Thần Ma Chiến Cảnh còn không bao lâu, liền có loại phát hiện này, để hắn kích động.
– Vẫn cẩn thận một chút thì tốt hơn!
Vũ Thừa Dao tự nhiên cũng không che giấu được cảm giác hưng phấn, nhưng vẫn mở miệng nhắc nhở.
– Đi!
Đỗ Thiếu Phủ gật đầu, không nghĩ nhiều nữa, trực tiếp tiến về phía trước.
Tuy lực lượng ba động cường hãn, nhưng hiển nhiên còn chưa đủ ngăn cản bước chân của Đỗ Thiếu Phủ.
Không bao lâu, hai người triệt để tiến vào trong khe núi.
Hai bên là vách núi to lớn dựng thẳng, dốc đứng hiểm trở, cao tới vạn trượng.
Mà ở trong cốc, có thể thấy được một mảnh u quang xen lẫn, hình thành chùm sáng to lớn, không ngừng lưu chuyển lên quang trạch.
Thân hình của Đỗ Thiếu Phủ cùng Vũ Thừa Dao rơi xuống, nhưng lại phát hiện một màn kinh khủng, thổ địa dưới chân bọn hắn lại rất xốp, giống như giẫm trên đống bùn nhão, còn “chi chi chi bốc lên bọt máu.
– Nơi này sợ là đã từng chết rất nhiều sinh linh, cho tới hôm nay, vết máu nơi này còn không có triệt để khô cạn, vẫn ngâm lấy thổ nhưỡng!
Đỗ Thiếu Phủ chấn động, nhìn chằm chằm dưới chân nói.
Từng mảnh từng mảnh khí tức tanh hôi từ trên mặt đất tuôn ra, phiêu đãng ở trong hư không, như muốn làm cho người buồn nôn.
– Bảo vật có thể mọc ở chỗ này, khẳng định không phải phàm phẩm!
Ánh mắt của Vũ Thừa Dao dời khỏi, nhìn về chùm sáng kia:
– Đồng thời từ khí tức tới xem, muốn hái đồ vật này hẳn sẽ có chút nguy hiểm!
Bởi vì bị một đoàn u quang bao vây, cho nên lúc này hai người bọn họ không thể nhìn rõ bên trong đến cùng có vật gì.
Đồng thời, trong chùm sáng kia ẩn ẩn tản mát ra khí tức hung tà, để thần hồn của bọn hắn cảm thấy rung động, cảm giác phát run!
– Ngươi ở chỗ này đừng nhúc nhích, ta qua thử một lần!
Đỗ Thiếu Phủ dặn dò một tiếng, sau đó chậm rãi đi đến trước chùm sáng.
Đỗ Thiếu Phủ duỗi ra một tay, nhẹ nhàng đặt ở trên chùm sáng, sau đó huyền khí trong cơ thể bắn ra, tựa như từng tầng từng tầng gợn sóng, trùng kích mà đi!
Khi những lực lượng này tràn vào, chùm sáng bắt đầu lay động, nhưng không có phá diệt hiện ra, cái này khiến Đỗ Thiếu Phủ không khỏi nhướng mày.
– Thế mà còn có thể ăn mòn thần hồn của ta, xem ra trong này thật sự có đồ tốt!
Ánh mắt hắn nhẹ nhàng híp lại, ổn định lực lượng nguyên thần của mình, lực lượng trong thân thể sôi trào mãnh liệt ra!
Không bao lâu, chỉ nghe “tạch tạch tạch vài tiếng, chùm sáng u ám ầm ầm nổ tung.
Sau đó nhìn thấy một gốc thực vật đen như mực hình cỏ bại lộ ở trước mặt Đỗ Thiếu Phủ, cao tới bảy trượng, cành lá giống như đao.
– Nó muốn bỏ chạy, nhanh bắt lấy!
Vũ Thừa Dao kêu to, truyền vào trong tai Đỗ Thiếu Phủ.
Thời điểm chùm sáng vừa mới phá diệt, hắc thảo cấp tốc co vào, muốn chạy trốn.
– Tuy vẫn chưa mở linh trí, nhưng đã sinh ra ý thức không kém, hiểu được xu cát tị hung, thật đúng là đồ tốt!
Đỗ Thiếu Phủ chỗ nào cần nhắc nhở, trực tiếp thi triển ra Vật Chất pháp tắc, xen lẫn thành một tấm lưới, bao phủ cây hắc thảo kia.
Ở dưới hắn toàn lực hành động, toàn bộ hắc thảo căn bản không có cách trốn chạy, rất nhanh liền bị áp chế, ở dưới Đỗ Thiếu Phủ dẫn dắt rơi xuống trong tay hắn, dài không đến một thước.
Vũ Thừa Dao cấp tốc tiến tới, nhìn hắc thảo trong tay Đỗ Thiếu Phủ, chậc chậc lên tiếng nói:
– Đây là… Lại là Minh Hồn Thảo!
Nàng trừng to mắt, mang theo vài phần bất khả tư nghị, bộ dáng giật mình.