Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3568 - Lê Chinh không khỏi cười lạnh tuy hắ
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3568 - Lê Chinh không khỏi cười lạnh tuy hắ
Chương 3568 – Lê Chinh không khỏi cười lạnh, tuy hắn không nghĩ ra chỗ mấu
Lê Chinh không khỏi cười lạnh, tuy hắn không nghĩ ra chỗ mấu chốt trong đó, nhưng tin tưởng lời nói của Vũ Thừa Ngạn.
Thanh niên áo bào tím kia bất quá là Trảm Chân hậu kỳ đỉnh phong, còn ở dưới mình, một người như vậy, thế mà thành tân nhiệm Thần Hoàng của Vũ Thanh Thần Quốc? Tình huống như vậy để Đại hoàng tử của Thương Minh Thần Quốc rất khó tiếp nhận.
– Còn có Vũ Thừa Ngạn ngươi, làm Đại hoàng tử của Vũ Thanh Thần Quốc, thế mà Thần Hoàng vị bị ngoại nhân đoạt đi! Chẳng lẽ nói, hậu nhân Hoàng thất các ngươi kém như thế, bị người soán vị sao? Trọng yếu nhất là người ngồi Thần Hoàng vị này, chỉ là một Trảm Chân hậu kỳ!
Ánh mắt của Lê Chinh chuyển động, nhìn về phía Vũ Thừa Ngạn, trên mặt mang theo thương hại, tựa hồ cảm thấy bi ai thay cho Vũ Thừa Ngạn.
Hắn nói cũng có đạo lý nhất định, Hoàng quyền một nước sa sút, đối với bất luận Hoàng thất nào mà nói cũng là khuất nhục.
Cho dù Vũ Thanh Thần Quốc có nguyên nhân gì khác, không thể không để người ngoài thay thế Thần Hoàng vị, còn phải từ trong Trảm Chân hậu kỳ chọn một, Vũ Thừa Ngạn làm Đại hoàng tử, cũng là việc nhân đức không nhường ai mới đúng, làm sao lại rơi vào trong tay một người chưa từng gặp qua?
– Ha ha…
Đối mặt với Đại hoàng tử của Thương Minh Thần Quốc Lê Chinh, Vũ Thừa Ngạn cười nhạt một tiếng nói:
– Hoàng quyền ở trong mắt các ngươi tự nhiên nặng như thái sơn, nhưng ở Vũ Thanh Thần Quốc ta thì có người tài mới có! Tuy tu vi của Đỗ sư thúc cùng ta ở một tầng thứ, nhưng thực lực lại vượt xa ta, làm sao lại không thể ngồi Thần Hoàng vị?
Hắn nói chỉ ra hai ý tứ, thứ nhất là làm người Vũ Thanh Thần Quốc, không lấy huyết mạch luận truyền thừa, chỉ lấy thực lực phân mạnh yếu, ai mạnh liền để người đó ngồi Thần Hoàng vị!
Mặt khác, Đỗ Thiếu Phủ là sư thúc của hắn, cũng coi như người một nhà, hoàn toàn tính không được Hoàng quyền sa sút!
– Thật sao?
Ánh mắt của Lê Chinh lần nữa băng lãnh xuống, chiếu theo ý tứ của Vũ Thừa Ngạn nói, hắn phải lần nữa xem kỹ thanh niên áo bào tím kia.
Nếu thật như hắn nói, thực lực của đối phương cực kỳ đáng sợ, nếu không không đến mức để Vũ Thừa Ngạn cam tâm tình nguyện thừa nhận Thần Hoàng vị của đối phương như thế.
– Nếu như vậy, ta thật muốn lĩnh giáo cao chiêu của tân nhiệm Thần Hoàng một chút! Hôm nay ta muốn chém ngươi thành muôn mảnh, báo thù cho Ngũ đệ của ta!
Đại hoàng tử hừ lạnh mở miệng, thân hình đột nhiên bạt không bay lên, toàn thân phóng ra hào quang rừng rực, giống như một mặt trời chói chang!
Hắn cũng không kiêng kị Đỗ Thiếu Phủ, một Trảm Chân hậu kỳ đỉnh phong, mạnh hơn lại có thể mạnh đến mức nào, có thể là đối thủ của mình sao?
– Chỉ chờ câu này của ngươi! Như ngươi nói, nếu hôm nay không thể chém ta thành muôn mảnh, ngươi chính là một lẹo cái!
Khóe miệng của Đỗ Thiếu Phủ mỉm cười, cả người cũng bay lên trời, đứng ở đối diện Lê Chinh.
Ở trên người của hắn, từng tầng từng tầng lực lượng pháp tắc lưu chuyển, lực lượng cuồn cuộn, chấn động cửu thiên thập địa!
– Tiểu tử, hôm nay ngươi hẳn phải chết!
Lê Chinh mở miệng, trong tay đột nhiên xuất hiện một thanh trường kiếm vàng óng!
Ở trên thân trường kiếm khắc một Kim Long, uốn lượn quay quanh, giống như vật sống!
Lực lượng trong cơ thể hắn rót vào trong đó, khiến cho toàn bộ trường kiếm bộc phát ra một tiếng long ngâm cao vút, bay thẳng cửu thiên!
Nhìn thấy chuôi kiếm này xuất hiện, không ít người của Thương Minh Thần Quốc đều chấn kinh!
– Niết Long Kiếm! Lại là Niết Long Kiếm!
– Niết Long Kiếm này, chỉ có thái tử của Thương Minh Thần Quốc mới có tư cách thu hoạch được!
– Xem ra Đại hoàng tử đã là truyền nhân Thần Hoàng cố định, ngay cả Niết Long Kiếm cũng được ban cho!
– Có Niết Long Kiếm này, tiểu tử kia của Vũ Thanh Thần Quốc làm sao có thể là đối thủ của Đại hoàng tử điện hạ!
– Đây chính là một thanh Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm, uy lực đáng sợ!
Rất nhiều người đều ngơ ngác nghị luận.
Một thanh Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm, lại dễ dàng đưa tới Thần Ma Chiến Cảnh như vậy!
Có Niết Long Kiếm kia tương trợ, đừng nói cường giả cùng cảnh giới, cho dù là những Thánh Tử Thánh Nữ kia của Thánh Địa, ở dưới tình huống không mượn nhờ ngoại lực, sợ là cũng không thể tranh phong với Đại hoàng tử!
Cho dù thanh niên áo bào tím đối diện kia rất cường đại, nhưng nghĩ đến cũng không có khả năng so sánh với truyền nhân kiệt xuất của Thánh Địa!
– Tên kia là Vũ Thanh Thần Hoàng tân nhiệm, có thể mang theo ngọc tỉ hay không?
Đột nhiên, có người nghĩ đến một khả năng, những người khác cũng giật mình.
Nếu cái suy đoán này chân thực, như vậy sẽ càng đáng sợ!
Ngọc tỉ một nước ngưng tụ khí vận toàn bộ Thần Quốc, uy lực của nó phóng thích ra, là mạnh hơn Pháp Tắc Chân Khí bình thường nhiều!
Chính xác như thế, Đại hoàng tử của bọn hắn muốn chiến thắng thanh niên áo bào tím kia, chỉ sợ cũng không dễ dàng.
Mà đối phương đã ngồi vững thân phận Vũ Thanh Thần Hoàng, suy đoán như vậy không phải là không có đạo lý.
– Sẽ không! Ngọc tỉ một nước là bảo vật như thế nào, Trảm Chân cảnh căn bản không có cách luyện hóa, cưỡng ép cướp lấy mà nói, chỉ có một đường tử vong!
Có cường giả nói.
– Có đạo lý!
Những người còn lại đều gật đầu đồng ý, ngọc tỉ không giống với vật gì khác.
Bình thường mà nói, dù Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm trong tay Lê Chinh cấp bậc rất cao, nhưng dù sao chỉ là một thanh Pháp Tắc Chân Khí mà thôi, có thể đại biểu thân phận Thái tử, nhưng không ngưng tụ khí vận Thần Quốc!
Mà ngọc tỉ một nước thì không phải vậy, niệm lực khủng bố mênh mông kia cực kỳ đáng sợ, tuyệt đối không phải người bình thường có thể gánh chịu được!
– Hắc hắc… Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm, không tầm thường như vậy sao?
Bên Vũ Thanh Thần Quốc, cũng có không ít người mở miệng, bất quá lại mang theo cười lạnh.
Bọn hắn được chứng kiến nội tình của Thần Quốc, ngay ở trước đó vài ngày trong so đấu, Thần Quốc muốn lấy ra một trăm kiện Pháp Tắc Chân Khí, làm chỗ tốt cho chiến thắng Đỗ Thiếu Phủ, chỉ bất quá mọi người không có đạt được mà thôi.
Như thế xem ra, Vũ Thanh Thần Quốc có thể lấy ra Pháp Tắc Chân Khí, có lẽ có thể đạt tới cực phẩm, còn sợ một thanh Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm sao?
– Lấy thủ đoạn của Thần Hoàng bệ hạ, chỗ nào cần mượn bảo vật khác đi thủ thắng, có thể trực tiếp giày xéo Lê Chinh kia!
Một thanh niên đỡ lấy Phiền Ngọc Thụ thụ thương, không ngừng vận chuyển huyền khí cho hắn, cũng cười lạnh nói.
Hắn biết rõ, bảo vật trên người Đỗ Thiếu Phủ cũng rất bất phàm, chín đại đỉnh kia thật khủng bố vô biên!
Huống chi, một cường giả có thể lực chiến trăm người liên thủ, thật sự cần phải mượn chín đại đỉnh khủng bố kia, mới có thể chiến thắng Đại hoàng tử của Thương Minh Thần Quốc sao?