Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3575 - Đỗ Thiếu Phủ nhàn nhạt liếc qua đội
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3575 - Đỗ Thiếu Phủ nhàn nhạt liếc qua đội
Chương 3575 – Đỗ Thiếu Phủ nhàn nhạt liếc qua đội hình của Thương Minh Thầ
Đỗ Thiếu Phủ nhàn nhạt liếc qua đội hình của Thương Minh Thần Quốc, sau đó vung tay lên, nói với người Vũ Thanh Thần Quốc.
Bọn người Phiền Ngọc Thụ, Mạnh Đông Dương, Trương Hạo Nhiên, Đằng Viễn Sơn, Nguyệt Du Nhiên nhìn nhau một cái, trong con mắt toát ra kinh ngạc, nhưng cả đám đều không có nhiều lời, đi theo Đỗ Thiếu Phủ bay đi.
– Chuyển cáo Đại hoàng tử nhà các ngươi, hắn chính là một lẹo cái!
Trước khi đi, mập mạp Phiền Ngọc Thụ đột nhiên dựng lên một ngón giữa, nhìn đám người Thương Minh Thần Quốc khoa tay máu chân, khóe môi nhếch lên đùa cợt.
Sắc mặt người Thương Minh Thần Quốc trong nháy mắt xám xanh, đây quả thực là trần trụi nhục nhã, đánh cho mặt của bọn hắn ba ba vang lên!
Nhưng đối với cái này, không ai nhiều lời cái gì, lại càng không có người đi lên ngăn cản đám người Đỗ Thiếu Phủ rời đi.
Đỗ Thiếu Phủ tới đột nhiên, đi cũng cực kỳ gọn gàng linh hoạt, tuyệt đối không dây dưa.
– Vì cái gì Thần Hoàng không thừa thắng truy kích, đánh người Thương Minh Thần Quốc hoa rơi nước chảy?
Thời điểm xé phá không gian, có người sinh ra nghi hoặc, nhìn về phía cường giả bên cạnh hỏi.
– Đúng vậy, lấy thực lực của Thần Hoàng, một thân một mình liền có thể ngăn chặn rất nhiều cường giả của bọn hắn, chúng ta không phải là không có cơ hội đánh bọn hắn thành chó chết!
Có người cũng không hiểu, phụ họa nói.
Không ít người nghe vậy, đều không ngừng gật đầu, hiển nhiên cái này cũng là nghi vấn trong lòng bọn hắn.
– Các ngươi hiểu cái gì?
Lúc này, một vị cường giả hung hăng trừng mọi người, sau đó mới bày ra dáng vẻ cao thâm mạt trắc nói:
– Thần Hoàng hành sự tự có đạo lý của hắn, các ngươi cũng không dùng não ngẫm lại, thực lực chỉnh thể của Thương Minh Thần Quốc mạnh như vậy, chân chính diện tích lớn chém giết, mặc dù lấy uy năng của Thần Hoàng cuối cùng sẽ thủ thắng, nhưng chúng ta có phải cũng sẽ tổn thất nặng nề hay không?
– Cái này hoàn toàn chính xác!
Mọi người không ngừng gật đầu, biểu thị tán thành.
Bọn hắn đương nhiên biết thực lực của Thương Minh Thần Quốc cường hãn, thực lực chỉnh thể tuyệt đối là đáng sợ hơn bên mình, nếu không ở lúc mới bắt đầu, Ô Hồn Mộc kia cũng sẽ không dễ dàng bị Ngũ hoàng tử cướp đi.
Nhìn thấy mọi người gật đầu, người này như tên trộm nở nụ cười, lại nói:
– Chuyến này chúng ta đã kiếm lợi lớn, chẳng những đoạt lại Ô Hồn Mộc, Niết Long Kiếm của Thương Minh Thần Quốc cũng rơi vào trong tay Thần Hoàng! Đạt được chỗ tốt như vậy còn không đi, chẳng lẽ chờ bị thế lực còn lại nghe được phong thanh tới đoạt sao?
Hắn vừa nói, vừa liếc những người khác, ôm cánh tay cực kỳ đắc ý, phảng phất như nói đúng suy nghĩ trong lòng Đỗ Thiếu Phủ.
Bất quá những lời này nghe vào trong tai những người khác, đều cảm thấy rất nhiều đạo lý.
Ba mươi lăm Thánh Địa cùng bảy mươi mốt Thần Quốc khác đều rất mạnh, nếu có người nghe phong thanh chạy đến, sợ là sẽ còn liên luỵ ra phiền toái không nhỏ.
Còn không bằng lập tức rời đi, nếu bệ hạ rảnh rỗi luyện hóa được Niết Long Kiếm, đến lúc đó sẽ càng mạnh!
Một bên khác, đám người thanh niên chiến giáp nâng Lê Chinh về tới trong trận doanh Thương Minh Thần Quốc.
Lúc này, cả người hắn uể oải suy sụp, khí tức suy nhược không chịu nổi, trên mặt dán đầy máu tươi, lồng ngực lõm xuống.
Trên đầu, cao quan cũng rơi xuống, chẳng biết đi đâu, mái tóc lộn xộn rối tung, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật!
Đám người thanh niên chiến giáp không ngừng đưa huyền khí vào trong cơ thể Lê Chinh, cùng lúc lấy ra rất nhiều Xích Minh Hoa để hắn khôi phục một chút khí lực.
– Điện hạ, ngươi sao rồi?
Thanh niên chiến giáp nhìn Lê Chinh, mang theo lo lắng hỏi.
Đại hoàng tử ở ngày bình thường cho hắn ấn tượng, là người cực kỳ bá khí lăng tuyệt, tu vi tinh thâm, nhất cử nhất động đều mang uy nghiêm vô tận, dù chỉ là một cái ánh mắt, cũng cảm giác cực kỳ áp bách, chưa từng lộ ra trạng thái không chịu nổi như thế.
Có thể nói ở hôm nay, hình tượng vĩ ngạn của Đại hoàng tử trong suy nghĩ của thanh niên chiến giáp, đã triệt để sụp đổ.
Nhưng dù sao đây cũng là Đại hoàng tử của một Thần Quốc, ở trong Thần Ma Chiến Cảnh, những người mình nhất định phải nghe theo chỉ thị của hắn hành sự.
– Vũ Thanh Thần Hoàng…
Lê Chinh không để ý đến thanh niên chiến giáp hỏi, sau khi khôi phục một chút khí lực, sắc mặt lần nữa trở nên dữ tợn, toàn thân bắn ra sát khí nồng đậm.
Hắn hất mọi người nâng đỡ ra, chậm rãi đi ra hai bước, ánh mắt nhìn về phía không gian vô ngần, nơi đó là phương hướng lúc trước Đỗ Thiếu Phủ rời đi.
– Ngươi thật sự rất mạnh!
Lê Chinh lại lên tiếng, hắn tiếp tục nhấc chân đi thẳng về phía trước.
– Bất quá sổ sách hôm nay, bản hoàng tử tuyệt đối sẽ đòi trở về!
Đại hoàng tử đột nhiên cắn răng, phát ra tiếng vang răng rắc, biểu lộ trở nên cực kỳ đáng sợ.
– Giết Ngũ đệ của ta, đoạt Niết Long Kiếm của ta! Hai mối thù này, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm ngàn lần! Ta muốn để máu của ngươi, từng chút từng chút chảy hết! Tất cả mọi người của Vũ Thanh Thần Quốc các ngươi, ai cũng đừng nghĩ từ trong Thần Ma Chiến Cảnh còn sống ra ngoài!
Lê Chinh nắm chặt song quyền, ánh mắt hung ác, phảng phất như một sài lang nhận lấy khuất nhục!
Hắn nhìn không gian hư vô, như muốn dùng ánh mắt xuyên thủng hết thảy, xuyên thủng thân thể thanh niên áo bào tím kia, làm cho đối phương hóa thành vũng máu!
– Đại…
Đám người thanh niên chiến giáp nhìn thấy tình huống như vậy, muốn nói cái gì, nhưng lời mới ra lại nuốt vào trong bụng, không có nói nữa.
Bọn hắn muốn khuyên, nhưng lại không tiện mở miệng, dù sao Đại hoàng tử đã mất Niết Long Kiếm, Ngũ hoàng tử cũng chết ở trong tay Vũ Thanh Thần Hoàng.
Loại cừu hận này, quá mức to lớn!
– Tất cả mọi người nghe lệnh!
Lúc này ánh mắt của Lê Chinh bỗng nhiên thu lại, liếc xéo sau lưng, giọng căm hận nói:
– Từ hôm nay, chúng ta cùng Vũ Thanh Thần Quốc không chết không ngừng!