Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3611 - Rầm rầm
Chương 3611 – Rầm rầm…
Rầm rầm…
Sáu người này phối hợp hết sức ăn ý, sáu mảnh hào quang sáng chói quấn quanh, ấn về phía ao nhỏ!
Lực lượng kinh khủng không ngừng chấn động, lật ra khí tức đáng sợ!
Không thể không nói, thực lực của đệ tử Thánh Địa cực kỳ khủng bố, mấy người cùng lúc xuất thủ, uy năng có thể đốt trời nấu biển!
Nhưng lực lượng đáng sợ như vậy, thời điểm đến trên không ao nước khoảng ba trượng, đột nhiên nhận lấy trở ngại mãnh liệt, không còn cách nào hạ xuống!
Chỉ chớp mắt, chín lá sen cùng hoa sen đột nhiên chấn động, vút lên hà quang, giống như một cái nắp nồi to lớn nhanh chóng phóng đại!
– Không tốt, mau lui lại!
Lúc này, hơn trăm người vừa mới đuổi tới, có cường giả kêu lớn, kéo đồng môn bay về nơi xa!
– Phần phật…
Lại một trận sóng xung kích cường hãn xuất hiện, phút chốc đánh bay sáu người xuất thủ, trong miệng mỗi người đều dâng ra máu tươi, bay lả tả ở trong hư không, bị thương không nhẹ!
Khi hết thảy quay về bình tĩnh, tất cả mọi người bay trở về, ánh mắt rung động nhìn lá sen cùng hoa sen phía dưới, nói không ra lời!
– Đây rốt cuộc là dạng bảo vật gì, thế mà có được uy năng đáng sợ như vậy!
Có cường giả kinh ngạc nói, cảm thấy vô cùng kiêng kỵ.
Bọn hắn đều là Trảm Chân viên mãn, ở trong Tam Thập Tam Thiên không tính tuyệt đỉnh, nhưng có thể nói là nhân vật cường hãn!
Dù như thế, Phong Lôi Thánh Địa cùng sáu vị đệ tử Thánh Địa vừa mới xuất thủ, lại đều không thể chạm đến hoa sen!
– Chín lá sen xúm lại một đóa hoa sen, loại đồ vật này cho tới bây giờ chưa nghe nói qua!
Có người nói, cũng cảm thấy nghi hoặc không thôi.
Hơn trăm vị cường giả trẻ tuổi về tới đây đơn giản nói chuyện với nhau vài câu, sau đó đều không nói thêm gì nữa, trong sân sa vào một loại an tĩnh quỷ dị!
Không có người nào tùy tiện xuất thủ, tựa hồ chờ người khác đi xung phong!
– Đám gia hỏa này đều rất giảo hoạt!
Đỗ Thiếu Phủ oán thầm không thôi, ánh mắt nhìn về phía từng cường giả.
Rất hiển nhiên, ai cũng không muốn làm chim đầu đàn, sau đó bị Cửu Diệp Liên Hoa phản chấn bị thương, cứ như vậy, sau này ở trong tranh đoạt, tuyệt đối sẽ thiệt thòi lớn!
– Đã như vậy, để ta đi làm người vô tư phụng hiến đi!
Ánh mắt của Đỗ Thiếu Phủ chớp động, nhìn Đằng Viễn Sơn, Trương Hạo Nhiên, Mạnh Đông Dương, còn có Tiêu Vân chào hỏi một tiếng, sau đó trực tiếp vọt xuống dưới.
– Đỗ huynh đệ…
Tiêu Vân muốn kéo hắn nói chút gì đó, nhưng cuối cùng vẫn thu tay về.
– Để Thần Hoàng đi đi, hắn luôn có thể làm được sự tình người thường không thể làm! Nếu có thể hái được Cửu Diệp Liên Hoa, vậy thì phát tài to rồi!
Mạnh Đông Dương cười cười nói với Tiêu Vân, ánh mắt lại không có nhìn hắn, chỉ nhìn chằm chằm Đỗ Thiếu Phủ.
Mà động tác của Đỗ Thiếu Phủ, cũng đưa tới xung quanh bất ngờ.
– Tiểu tử áo bào tím kia là ai, lại muốn làm chim đầu đàn?
– Hừ, chỉ sợ là một gia hỏa ý nghĩ hão huyền, cho là mình bất phàm, có thể làm được sự tình người khác không thể làm!
– Người đi cùng với hắn kia, tựa hồ là Kình Thương Thánh Địa, hắn hẳn là đệ tử của Kình Thương Thánh Địa?
– Tựa hồ không quá giống, nam tử áo bào trắng kia là Thánh tử của Kình Thương Thánh Địa Tiêu Vân không thể nghi ngờ, nhưng đối với thanh niên áo bào tím kia tựa hồ cực kỳ khách khí!
– Tiêu Vân Thánh tử thực lực ở trong ba mươi lăm Thánh Địa có thể đứng vào trước ba, người để hắn khách khí, đến cùng có thân phận gì?
Rất nhiều người đều rất nghi hoặc, không biết lai lịch của Đỗ Thiếu Phủ.
Bọn hắn chỉ nhìn thấy thanh niên áo bào tím kia cùng Kình Thương Thánh Địa Tiêu Vân đi chung một chỗ, đồng thời Tiêu Vân một chút giá đỡ cũng không có, cái này để cho người ta càng ngoài ý muốn.
Trong ba mươi lăm Thánh Địa, ai có thể để Tiêu Vân đối đãi như thế?
Cho dù là Hoàn Sơ Thánh Địa Tô Mạc Viêm, Chân Diễn Thánh Địa Trì Viễn Lâm, Kính Nguyệt Thánh Địa Liên Thải Vân, sợ là cũng chỉ sẽ kích thích chiến ý của Tiêu Vân, mà không phải thái độ như vậy?
– Tiểu tử kia cho ta cảm giác tựa hồ có chút quen thuộc!
Đột nhiên có người nhìn Đỗ Thiếu Phủ nói.
– Ngươi nói ta cũng nghĩ tới, giống như rất giống Vũ Thanh Thần Hoàng!
Rất nhanh, có cường giả nhớ lại phong phanh mấy năm trước, khi đó trong Thần Ma Chiến Cảnh bắt đầu lưu truyền một ít sự tích của Vũ Thanh Thần Quốc, nói Thần Hoàng của bọn hắn chỉ là Trảm Chân cảnh, có thể xem Thánh tử Thánh nữ của ba mươi lăm Thánh Địa như không, lấy sức một mình liền có thể trấn áp bọn hắn!
Ngôn từ cuồng vọng như vậy, đa số người đều có thể phân biệt ra được là có người dụng tâm hiểm ác, nhưng đã nhấc lên hứng thú của tất cả mọi người.
Lúc này thấy thanh niên áo bào tím kia, đệ tử các Thánh Địa rốt cục xác nhận thân phận của Đỗ Thiếu Phủ.
– Vũ Thanh Thần Hoàng? Sao hắn lại đi cùng Kình Thương Thánh Địa?
Hoàn Sơ Thánh Địa Tô Mạc Viêm nhìn thoáng qua Đỗ Thiếu Phủ, sau đó lại liếc nhìn Tiêu Vân, hơi nghi hoặc một chút.
– Vũ Thanh Thần Hoàng, có thể làm cho Kình Thương Thánh tử đối đãi như thế, xem ra thật sự rất mạnh!
Chân Diễn Thánh Địa Trì Viễn Lâm cũng mở miệng, trong mắt còn chớp động lên tia sáng kỳ dị, cực kỳ hứng thú với Đỗ Thiếu Phủ.
Mặc kệ Vũ Thanh Thần Hoàng kia và Kình Thương Thánh Địa là bởi vì duyên cớ gì đi cùng nhau, chỉ từ thái độ của Tiêu Vân đối với thanh niên áo bào tím kia liền thấy được, tên kia tuyệt đối không phải bình thường, chỉ sợ thực lực sẽ không dưới Tiêu Vân!
– Chẳng lẽ hắn có nắm chắc có thể hái được Cửu Diệp Liên Hoa?
Rất nhiều người có chút không xác định, người bình thường xuất thủ sẽ chỉ lọt vào chế giễu, nhưng cường giả xuất thủ, sẽ để cho không ít người tim nhảy đến cổ!
– Tiểu tử kia mạnh, còn có thể mạnh hơn Tô Mạc Viêm, Trì Viễn Lâm, Liên Thải Vân, Tiêu Vân sao? Bốn vị Thánh tử Thánh nữ đều không xuất thủ, hắn là gì chứ?
Nhìn Đỗ Thiếu Phủ xuất thủ bắt tới Cửu Diệp Liên Hoa, đa số người vẫn không tin tưởng hắn thật sự có thể thành công!