Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3645 - Lúc này Đỗ Thiếu Phủ đã tiêu hao đến
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3645 - Lúc này Đỗ Thiếu Phủ đã tiêu hao đến
Chương 3645 – Lúc này Đỗ Thiếu Phủ đã tiêu hao đến mức nghiêm trọng rồi.
Lúc này Đỗ Thiếu Phủ đã tiêu hao đến mức nghiêm trọng rồi.
Hắn miễn cưỡng thi triển Bất Diệt Huyền Thể, để cơ thể của mình khôi phục lại thành hình người.
Thế nhưng lực lượng Thiên Phạt xung quanh cũng không tan biến trước một kiếm cuồng mãnh kia.
Nhưng chỉ chốc lát sau, lực lượng áp bách khủng khiếp lần nữa đánh tới, khắp nơi không hề có góc chết nào, hung hăng trấn áp lên người hắn, muốn đánh hắn thành bụi phấn.
Trong lòng Đỗ Thiếu Phủ càng sinh ra nhiều cảm xúc nặng nề, hắn hiểu rõ chỗ cường hãn của thế giới Thiên Phạt, thực sự không phải lực lượng Đại Đạo bản thân, mà là Đại Đạo sinh ra trong thế giới này.
Thứ khủng bố nhất nơi đây chính là thế giới này, nếu có thể xóa bỏ nó thì sẽ thoải mái chống đỡ được hiểm cảnh lúc này.
Nhưng khám phá được tất cả cũng không có nghĩa bản thân thật sự có thể phá tan cục diện.
Tối thiểu nhất trước mắt hắn bị thương vô cùng nghiêm trọng, qua đợt chém giết một đám Ma tộc thấy chết không sờn tự bạo, lúc này Đỗ Thiếu Phủ đã bị thương nghiêm trọng, hầu như không còn quá nhiều sức mạnh để đối kháng với Thiên Phạt nữa.
Nếu trong lúc toàn thịnh, hắn ngược lại vẫn có thể liều mạng, hơn nữa cơ hội thắng còn rất lớn.
– Đại Đạo Thiên Phạt sao, không cược một lần sao biết có chống lại được hay không?
Ánh mắt Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên âm trầm.
Hắn lặng lẽ lấy từ trong Túi Càn Khôn ra mảnh lá sen xanh biếc, sau đó nhét vào trong miệng nhai ngấu nghiến.
Hoa sen đã sớm bị hắn ăn hết, nhưng những lá sen này trông ra cũng bất phàm không khác hoa sen.
Năng lượng mạnh mẽ sôi trào mãnh liệt, thân thể Đỗ Thiếu Phủ nhanh chóng khôi phục, lực lượng đã dần lên cao, khí thế cũng được kéo lên.
Nhưng trong quá trình này, lực lượng đè ép vẫn bao bọc xung quanh hắn, khiến lực lượng nâng cao nhanh chóng của hắn bị tiêu hao bớt.
– Ta không tin thứ kỳ quái này!
Khi lực lượng khủng bố kia áp sát tới, thân thể không dễ gì mới khôi phục lại được của Đỗ Thiếu Phủ một lần nữa nổ tung, máu chảy như suối.
Hắn gào thét, lấy từng bao bảo dược ra, nhét tất cả vào trong miệng nuốt chửng.
Dược lực bị hắn điên cuồng luyện hóa, lấy đó để chống lại áp lực từ bên ngoài.
Nhưng làm vậy tới cuối cùng tất nhiên vẫn tốn công vô ích, dược lực mạnh hơn nữa căn bản cũng không đủ để cân đối lực lượng bị tiêu hao.
Bên ngoài thế giới Thiên Phạt, hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn nhìn một màn này, trong lòng ngập tràn vui vẻ.
– Nhanh! Nhanh! Đỗ Thiếu Phủ sắp chống đỡ không được bao lâu nữa rồi!
– Nếu hắn ở thời kỳ toàn thịnh thật sự sẽ có cơ hội phá giải Đại Đạo Thiên Phạt này, nhưng đối diện với việc ám sát từ nhiều cường giả tộc ta, Đỗ Thiếu Phủ cuối cùng vẫn khó thoát khỏi cái chết!
– Chỉ cần hắn vừa chết, họa lớn trong lòng Ma tộc ta không còn nữa, cũng không ai có thể uy hiếp tới đại nhân nữa!
– Chết đi! Chết đi! Chết thảm càng tốt!
Trong lòng hai người không ngừng mặc niệm, hi vọng Đỗ Thiếu Phủ có thể nhanh chết đi, để bản thân được thoải mái hít thở.
Chỉ cần tiểu tử kia chết, mấy trăm nhân mạng Ma tộc càng chết có ý nghĩa hơn.
Ánh mắt của Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đều lấp lánh nhìn thế giới Thiên Phạt, muốn tận mắt nhìn thấy Đỗ Thiếu Phủ chết.
Ở bên kia, tất cả đệ tử của các đại thế lực đang cân nhắc nguy hiểm, sau đó cũng bắt đầu thử tới gần thế giới Thiên Phạt.
Đám người Tô Mạc Viêm, Trì Viễn Lâm, Liên Thái Vân, Tiêu Vân, Đằng Viễn Sơn, Trương Hạo Nhiên cũng ở trong số đó.
Bọn hắn cũng nhìn thấy đám một đám cường giả Bất Hủ cảnh Ma tộc vây quanh công giết Đỗ Thiếu Phủ.
Khi ấy, tâm của những cường giả này đều nhảy lên tới tận cổ họng, đồng thời lo lắng cho Đỗ Thiếu Phủ, cũng cảm thấy oán giận vì Ma tộc âm hiểm hèn hạ.
Nhưng bọn họ hoàn toàn không đủ thực lực đi làm những chuyện này, chỉ đành trơ mắt nhìn tất cả xảy ra.
Nhưng khi Đỗ Thiếu Phủ sử dụng một kiếm cuối cùng, lực chém hơn mười cao thủ Bất Hủ cao giai của Ma tộc, mỗi người không hiểu sao cảm thấy vô cùng vui sướng, hầu như đều muốn gào thét lên.
Một kiếm như vậy quả thực bá đạo, trên đời khó thấy được, đến cả người tu vi Bất Hủ cao giai chỉ sợ cũng khó mà thi triển ra được.
Điều này khiến mọi người càng vững tâm hơn một chút, đó chính là vị trí lúc này của Đỗ Thiếu Phủ xác thực chính là Hư Đạo cảnh trong truyền thuyết kia.
– Ma tộc quá hèn hẹ, nếu không do bọn họ, Thần Hoàng đã thành công phá vỡ Đại Đạo Thiên Phạt rồi, e rằng sự việc cũng không phải không thể.
– Tình huống của ngài ấy hiện giờ không ổn chút nào, lực lượng đã tiêu hao rất nhiều, nếu vẫn còn kéo dài nữa sẽ càng không có lợi.
– Nếu ngài ấy thật sự có thể đủ chống lại, như vậy chắc chắn tạo thành ảnh hưởng tới bố cục chỉnh thể của Tam Thập Tam Thiên!
– Đúng vậy, đồng thời nắm giữ pháp tắc bốn đại nguyên thủy, cộng thêm đạt tới Hư Đạo cảnh, bất kể là điểm nào thì cũng đa đủ khiến thế nhân phải điên loạn rồi!
– Thần Hoàng nhất định có thể thành công, ngài sáng lập ra quá nhiều kỳ tích, tuyệt đối sẽ không ngã xuống ở một bước này!
Tất cả mọi người đều không kiềm chế được nghị luận, muốn nhìn xem Đỗ Thiếu Phủ cuối cùng có thể thành công hóa giải tình thế nguy hiểm hay không.
Mọi người ở đây đều có thể tưởng tượng một khi thanh niên áo tím này thành công, sợ rằng Tam Thập Tam Thiên cũng sẽ vì tin tức này mà chấn động lật trời!
Điều khiến mọi người phải điên cuồng này nếu không phải bọn họ tận mắt chứng kiến, cho dù nói ra cũng không ai dám tin tưởng.
Cũng vì vậy, trong lòng không ít người đều rất hi vọng Đỗ Thiếu Phủ có thể thành công, muốn tận mắt chứng kiến kỳ tích sinh ra.
– Hai tên Ma tộc kia còn đang đứng bên cạnh nhìn chằm chằm, thật đáng chết!
Ánh mắt Tô Mạc Viêm lưu chuyển, phóng đến trên người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn, ẩn chứa sát ý.
Nếu không phải do thực lực hai tên kia quá mạnh, mấy đệ tử trẻ tuổi của Vô Thượng Thường Dung Thiên bọn họ sợ là đều không kiềm chế được tiến lên tranh đấu một lần, có thể phát tiết được khẩu ác khí trong lòng.
– Chúng ta chờ một lát, khi cần bọn ta xuất thủ cũng không cần có chút do dự nào nữa! Với thực lực hiện giờ của chúng ta hẳn có thể đủ miễn cưỡng cầm chân được một kẻ trong số đó!
Lúc này Tiêu Vân mở miệng nói với mọi người.
Tất cả mọi người nghe vậy đều gật nhẹ đầu, bọn họ đã phái ra cường giả đi gọi thêm nhiều người tới, hẳn không bao lâu sẽ tụ hội tới đây thôi.