Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3656 - Hắn có chút thấp thỏm chờ mong đồng
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3656 - Hắn có chút thấp thỏm chờ mong đồng
Chương 3656 – Hắn có chút thấp thỏm chờ mong, đồng thời cũng không dám phớ
Hắn có chút thấp thỏm chờ mong, đồng thời cũng không dám phớt lờ.
Đại Đạo Thiên Phạt đáng sợ kia vẫn giống như mới ngày hôm qua, không cần nói cũng biết rằng tu vi càng sâu thì khảo nghiệm hậu kỳ tất sẽ càng đáng sợ.
– Sau Hư Đạo chính là Tái Đạo và Vô Tượng. Hai cảnh giới đó cũng chỉ tồn tại trong truyền thuyết, càng mênh mông khó lường hơn. Muôn đời nay sợ cường giả Tọa Vong chạm tới ngưỡng Tái Đạo cũng tồn tại không ít, nhưng không ai chính thức có thể đạt tới được cảnh giới Tái Đạo kia. Liệu ta có thể có một ngày kia thử đánh sâu một chút lên độ cao kia không?
Đỗ Thiếu Phủ thầm nghĩ trong lòng, hắn không thể cam tâm tình nguyện chỉ dừng chân tại Hư Đạo cảnh, đương nhiên phải đạt tới mức độ sâu hơn nữa rồi.
Hơn nữa, Đỗ Thiếu Phủ tin tưởng bản thân sẽ có cơ hội như vậy, dù sao đến Hư Đạo cảnh trong truyền thuyết có thể khám phá ra được, biết đâu tương lai có thể đạt tới được thì sao?
– Vẫn nên đi một bước, nhìn một bước, Hư Đạo cảnh này vẫn chỉ dựa vào bản thân tự học hỏi tìm kiếm, không có bất kỳ người nào có thể chỉ điểm cho được!
Đỗ Thiếu Phủ thu hồi lại tất cả suy nghĩ của mình lại.
Trong cảnh giới này, bất cứ cường giả nào cũng khó khăn chính thức chỉ điểm được cho mình, dù là đã đến Bất Hủ cửu trọng thiên khủng bố như Khuất Đao Nguyệt, Lăng Phong, Long Tam, Vũ Thái Viêm… cũng không được.
– Không biết hiện giờ Tướng Thần đã đạt tới tầng nào rồi!
Đỗ Thiếu Phủ nghĩ tới chuyện tình trong Thần Ma chiến cảnh, tâm khó tránh khỏi sinh ra cảm thán.
Năm đó trong Thần Vũ giới, mình và Tướng Thần cũng coi như có giao tình sâu sắc, từng cùng trải qua khó khăn, Tướng Thần cũng từng ra tay tương trợ hắn.
Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn cũng cũng chạy mắt từ trong tay mình tới chỗ Tướng Thần, vì quan hệ giữa hai người nên Đỗ Thiếu Phủ cũng không hỏi nhiều.
Nhưng sau lần đó, Đỗ Thiếu Phủ và Tướng Thần cũng chưa từng gặp mặt lần nào nữa.
Ngược lại trước đại kiếp cuối cùng của Ma giáo, Tướng Thần đã dùng Kim Mao Hống giết thân thể, Thôn Thiên Sát Địa trực tiếp giải quyết Ma Thần sống lại.
Nhưng khi đó Đỗ Thiếu Phủ đã chết, không nhìn thấy được một màn đó.
Có ai từng nghĩ được rằng một lần nữa ở Tam Thượng Tam Thiên gặp được Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn, sau đó lại biết được chẳng biết từ khi nào cả hai đã đứng ở hai phe đối lập.
Đỗ Thiếu Phủ không khó để suy đoán thân phận thật sự của Tướng Thần, tất nhiên chính là cường giả mạnh nhất vạn năm trước đã làm loạn Tam Thập Tam Thiên… Ma Tổ!
– Ngươi bây giờ còn là Tướng Thần sao?
Trong lòng Đỗ Thiếu Phủ xuất hiện câu hỏi như vậy, hắn có chút không dám tưởng tượng.
Tướng Thần là thân Cương Thi, cái gọi là Cương Thi chính là thi thể sinh ra linh trí tạo thành, cũng bởi vậy mà trước kia hắn vẫn luôn không cách nào biết được thân phận thật của mình.
Muốn tăng thực lực lên, hắn nhất định phải tìm lại được nguyên thần năm đó bị trấn áp.
Điều này cũng đồng thời giải thích vì sao khi Ma giáo xảy ra đại kiếp nạn ở Thần Vũ giới, dù là vương của Tam Thập Tam Thiên và tổ tiên Đỗ gia thân là tiên đạo đều không thể giết được Ma Thần, mà lại bị Tướng Thần trực tiếp đánh chết.
Chẳng qua không biết là sau khi dung hợp với nguyên thần của Ma Thần, liệu có còn là Tướng Thần mà hắn quen biết nữa hay không.
Nghĩ tới những vấn đề này, đáy lòng Đỗ Thiếu Phủ nảy sinh cảm giác vô cùng phiền muộn.
Hắn vô cùng coi trọng tình nghĩa, thật sự không muốn đối địch với Tướng Thần, cho nên bất luận thế nào hắn đều phải tìm được đối phương, chính miệng hỏi thành câu.
– Trước tiên an tâm khôi phục thực lực đã, những chuyện khác rồi có một ngày cũng sẽ kết thúc thôi!
Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên thở dài một tiếng, sau đó mới không hề nghĩ tới nữa.
Hắn hơi nhắm mắt lại, lực lượng vận chuyển trong cơ thể thành từng mảnh hào quang pháp tắc bay lên hình thành từng mảnh vân lạc biến hóa kỳ lạ, mênh mông mà thâm thúy khiến người khác khó có thể nắm bắt được.
Thời gian trong Hoang Cổ dần thay đổi không ngừng, theo đó khí tức trên người hắn cũng nhanh chóng tăng lên, lực lượng đáng sợ này ngày càng lớn hơn.
Tới cuối cùng, cả Hoang Cổ không gian đều chấn động theo, phát ra âm thanh gầm rú khổng lồ.
Cuồng phong bão táp, ngọn lửa kinh lôi mạnh mẽ đan xen với sự vật, vây Đỗ Thiếu Phủ bên trong.
– Lực lượng mạnh nhất thế gian không chỉ có Đại Đạo, mà là Đại Đạo sinh ra hình thái thế giới. Chẳng lẽ đây là đường tắt đi tới cảnh giới Tái Đạo sao?
Đáy lòng Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên xuất hiện chút ý đã hiểu ra.
Trước kia khi phá giải thế giới hình thái do Đại Đạo Thiên Phạt tạo thành, hắn liền nghĩ tới tầng này.
Tuy Đại Đạo chí cao vô thượng, nhưng điểm mạnh thực sự lại ở chỗ có thể diễn hóa ra đại thiên, tạo hóa ra vạn vật.
Cho nên mới nói thứ lực lượng Đại Đạo thể hiện cuối cùng chính là ở diễn sinh ra hình thái thế giới.
Bởi vậy, Đỗ Thiếu Phủ lại khó tránh khỏi suy đoán, chẳng lẽ Tái Đạo cảnh chính là diễn sinh ra thế giới của mình sao?
– Cái đại phương hướng kia có lẽ sẽ không sai!
Suy nghĩ thật lâu, Đỗ Thiếu Phủ cuối cùng vẫn gật đầu, làu bàu nói.
Nếu không ai có thể chỉ điểm cho mình, vậy cứ dựa theo suy nghĩ của mình mà làm đi, chắc hẳn đại phương hướng kia sẽ không xuất hiện lệch lạc đâu.
– Nói như vậy, lực lượng pháp tắc bản nguyên thực sự không phải thủ đoạn mạnh nhất, chính thức cường hãn nhất chính là lấy lực lượng bản nguyên phân hóa ra, diễn hóa thành hình thái thế giới kinh khủng, như vậy mới có thể đạt tới khu vực càng mạnh hơn!
Đỗ Thiếu Phủ không ngừng tiến hành lĩnh ngộ, hai tay hắn trong hư không, không ngừng huy động, một Bát Quái Đồ khổng lồ xuất hiện, kế tiếp lại phân hóa ra hình thành một bàn quay đáng sợ, trong đó lưu chuyển lực lượng pháp tắc rất nhỏ.
Những loại lực lượng pháp tắc này bị Đỗ Thiếu Phủ bện thành hình, sau đó biến ảo ra một thanh trường kiếm vạn trượng, trong quang mang lóe lên dẫn theo uy thế hung hãn không gì sánh bằng.
Một đạo kiếm quang này trong thế giới Thiên Phạt kia đã đánh chết rất nhiều cường giả Ma tộc, hơn nữa thủ đoạn phá vỡ thế giới Thiên Phạt kia… đáng sợ cỡ nào!
– Nếu diễn hóa ra từ pháp tắc nguyên ra, vậy một kiếm này liền gọi là Bản Nguyên Thí Không Kiếm đi!
Đỗ Thiếu Phủ làu bàu trong miệng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm kiếm quang sắc bén trên không trung nói.