Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3658 - Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên hét lớn một
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3658 - Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên hét lớn một
Chương 3658 – Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên hét lớn một tiếng, lực lượng toàn th
Đỗ Thiếu Phủ bỗng nhiên hét lớn một tiếng, lực lượng toàn thân bành trướng xuyên vào Tử Kim Thiên Khuyết.
Chớp mắt, trên thân kiếm bản rộng phóng xuất ra tia sáng mãnh liệt hóa thành từng mảnh lực lượng pháp tắc điên cuồng bùng cháy, hư ảnh bốn thần thú phát ra những tiếng rít gào.
Vù vù…
Những lực lượng pháp tắc đó quay trở lại vào bên trong, cuối cùng toàn bộ hợp vào thân Tử Kim Thiên Khuyết, sử dụng mang theo một cỗ ý vị khó có thể nói nên lời.
Một đạo kiếm cương thành hình đáng sợ bỗng nhiên trảm xuống Niết Long kiếm.
Đạo kiếm cương rất sắc bén, có đạo vận lưu chuyển trên nó, sức mạnh to lớn sôi trào mãnh liệt.
Trong khi chém trúng tầng lá chắn Niết Long kiếm kia, thì khí thế sắc nhọn cuồn cuộn mênh mông trong nháy mắt đã phá vỡ mở ra.
Chẳng qua điều này không coi là lực lượng Tử Kim Thiên Khuyết, mà là lực lượng pháp tắc bản nguyên của Đỗ Thiếu Phủ.
– Đừng lẩn trốn nữa, ra ứng chiến đi.
Đỗ Thiếu Phủ nói, hắn khống chế Tử Kim Thiên Khuyết ép sát từng bước áp bách tới hướng Niết Long kiếm.
Muốn để Tử Kim Thiên Khuyết thôn phệ Niết Long kiếm nhất định phải bức khí hồn ra, như thế cuối cùng mới có thể thôn phệ được.
– Chỉ bằng một thanh thần khí cũng dám kêu gào với ta?
Bên trong Niết Long kiếm truyền tới thanh âm uy nghiêm, hiển lộ rõ ràng khí phách vô cùng.
Nhưng khí hồn này cũng không xuất hiện, ngược lại long văn trên thân kiếm càng sáng hơn, tiếng rồng gầm rung chấn đất trời, khí thế hùng hồn cuộn trào, kiếm quang đáng sợ phun ra nuốt vào, trực tiếp bắn về hướng Tử Kim Thiên Khuyết.
– Còn muốn co đầu rụt cổ nữa sao? Ngươi cho rằng có thể tránh được sao?
Đỗ Thiếu Phủ nhếch lông mày, lực lượng trong cơ thể lại di chuyển độ vào trong Tử Kim Thiên Khuyết.
Thanh kiếm to bản phát ra một tiếng reo hò vui sướng, hung tàn ám sát.
Vút…
Hai đạo kiếm quang bỗng nhiên đụng nhau, bạo phát ra uy năng đáng sợ, như Hình Thiên giết người vậy.
Khi đạo kiếm quang nổ tung, trong hư không xuất hiện vô số bóng kiếm, lượn vòng bắn ra bốn phía, kích động tám hướng xuyên thủng hư không.
Một màn đáng sợ này sôi trào ra giống như thiên địa, trong Hoang Cổ không gian xoáy lên một mảnh phong bạo kiếm quang.
– Trấn áp!
Thân hình Đỗ Thiếu Phủ đạp không đứng dậy, một chưởng không hề dao động mà chụp được, trực tiếp khắc trên thân Niết Long kiếm, phát ra một tiếng vang “đinh”.
Cây Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm này bị đập bay, thân kiếm rung động đáng sợ, giống như muốn vỡ nát vậy.
– Trong Hoang Cổ không gian ta là vương, ngươi dù muốn tránh thì có thể trốn được tới nơi nào đây? Dứt khoát một chút đi ra ứng chiến đi!
Giọng nói của Đỗ Thiếu Phủ âm trầm, nhanh chóng truy kích, lực lượng toàn thân mênh mông cuộn trào trói buộc Niết Long kiếm vào bên trong.
Đồng thời Tử Kim Thiên Khuyết xông tới giết lần nữa, hung hãn chém xuống.
– Grào, grầm…
Trận rồng gầm trên thân Niết Long kiếm rống trong hư không.
Hình chạm khắc kia tản ra hào quang vạn trượng, một cỗ khí bá đạo khuếch tán ra bên ngoài.
– Rốt cục đã chịu ra rồi sao?
Nhìn thấy một màn này, khóe miệng Đỗ Thiếu Phủ không kiềm chế được nở nụ cười.
Dưới sự áp bách của mình, khí hồn này rốt cục chịu rời khỏi kiếm thể, chính diện đối mặt với Tử Kim Thiên Khuyết.
Hắn biết, cũng vì bản thân nắm giữ lực lượng Hoang Cổ không gian, hơn nữa lực lượng pháp tắc bản nguyên hung hãn, cho dù đối phương muốn tránh cũng không thể trốn mãi được.
– Grào, grầm…
Đỗ Thiếu Phủ nhìn chằm chằm, kim quang kia từ từ tản ra, lộ ra một thân thể Kim Long vạn trượng chiếm cứ hư không, ngẩng đầu nhìn Đỗ Thiếu Phủ và Tử Kim Thiên Khuyết.
– Nhân loại, ép ta đi ra, ngươi chính là tìm tới cái chết.
Miệng Kim Long phun ra tiếng người, đôi đồng tử hung ác chuyển động, mang theo uy nghiêm cùng với khí tức.
Làm một thanh khí hồn Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm hóa thành thân Kim Long, lực lượng khác tuyệt đối cường hãn.
– Chết chính là ai còn chưa biết! Tới chiến đi!
Khuôn mặt Đỗ Thiếu Phủ trở nên nghiêm túc hẳn lên, bức khí hồn chỉ là bước đầu tiên, kế tiếp mới là mấu chốt chân chính.
Rốt cuộc Niết Long kiếm bị cắn nuốt hay Tử Kim Thiên Khuyết hóa thành phế phẩm, rất có thể chỉ ở một ý niệm.
Mặc dù đến lúc này bản thân Đỗ Thiếu Phủ vẫn chưa nắm chắc, một thanh khí hồn Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm mạnh mẽ hung hãn bao nhiêu, bản thân có thể trấn áp được hay không cũng còn là chuyện chưa biết được.
– Nhân loại, chịu chết đi!
Kim Long gầm rú, lực lượng cuồng bá sôi trào sinh ra lực rung mạnh, mảng vân lạc pháp tắc thành hình trong hư không, càng tản ra lực lượng bản nguyên đáng sợ, càng có vẻ cường hãn hơn so với lực lượng Đỗ Thiếu Phủ thi triển ra ban nãy.
Kim Long lơ lửng trên không, thân hình vặn vẹo quay xung quanh, vây cả Tử Kim Thiên Khuyết và thanh niên áo tím cùng ở bên trong, dường như là muốn hai người đồng thời xóa diệt.
– Không hổ là Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm, lực lượng khí hồn này cũng có thể cường hãn được đến thế!
Đỗ Thiếu Phủ âm thầm chắt lưỡi hít hà không thôi, xét từ pháp tắc bản nguyên hùng hậu thì bản thân quả thật so ra kém thanh khí hồn Pháp Tắc Chân Khí thượng phẩm này.
Nhưng hắn cũng không ngại, nếu muốn liều mạng, vậy sao có lý chịu lùi bước được.
Đỗ Thiếu Phủ lập tức động.
Hắn vừa sải bước ra hư không, đồng thời điều động lực lượng Hoang Cổ không gian, nổi lên bí lực vô hình, trấn áp toàn bộ khí hồn hướng này.
– Chỉ sợ ngươi còn không đi ra, nếu đã đi ra rồi, vậy dù ngươi là rồng thì ngươi cũng phải ngoan ngoãn cho ta!
Một chưởng của Đỗ Thiếu Phủ ngang trời ẩn chứa lực lượng cuồng bá khiến cả Hoang Cổ không gian rung động.