Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3661 - Mục tiêu cuối cùng của mình chính là
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3661 - Mục tiêu cuối cùng của mình chính là
Chương 3661 – Mục tiêu cuối cùng của mình chính là tìm được Tướng Thần, ch
Mục tiêu cuối cùng của mình chính là tìm được Tướng Thần, chắc hẳn chỉ có Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn mới biết được nơi Tướng Thần đang ở mà thôi.
Khi đuổi theo những Ma tộc đó hẳn có cơ hội tìm được ra sào huyệt cuối cùng của Ma tộc.
– Nhưng nhân thủ của chúng ta cũng tổn thất không ít, vốn dĩ có trăm vạn người thì hiện giờ còn chưa tới tám mươi vạn.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Liên Thái Vân có thêm mấy phần vẻ ảm đạm, hơn hai mươi vạn người đã là sự tổn hại rất lớn rồi, đủ để đánh vào sâu bên trong các đại thế lực.
Nhưng cũng may bên Ma tộc tổn hại hơn rất nhiều, hoàn cảnh tan tác bị đuổi tận giết tuyệt.
– Ma tộc hung hăng ngang ngược vô độ, nếu để bọn họ tùy ý tàn sát, đừng nói là chúng ta, sợ là cả Tam Thập Tam Thiên cũng không thể an bình được. Nếu đã có tranh đấu thì tất có chết chóc, đây là điều không thể tránh khỏi được.
Hàng lông mày Trì Viễn Lâm cau lại nói.
Những người khác nghe vậy đều giữ im lặng không lên tiếng, chỉ gật đầu.
Sau đó tất cả mọi người không nói thêm gì nữa, đều buồn bực đi về phía trước, vẫn luôn xuất toàn lực đuổi theo giết những tên Ma tộc bỏ chạy kia.
Không luâ sau, Đỗ Thiếu Phủ hơi nhíu mày.
Bởi vì khu vực xung quanh còn có con đường mà nhóm người mình đang đi về phía trước khiến hắn cảm thấy có chút quen thuộc.
Qua đoạn hồi tưởng, cuối cùng hắn đã xác định được một chuyện.
– Nếu ta đoán không lầm thì hiện tại hướng chúng ta đang đi hẳn thông tới một nơi gọi là Địa Ngục Chi Môn!
Đỗ Thiếu Phủ quay sang nói với mấy người bên cạnh.
– Địa Ngục Chi Môn? Đó là nơi như thế nào?
Không ít người cảm thấy nghi hoặc, nhưng đồng thời ánh mắt cũng ngưng trọng như Tô Mạc Viêm, Liên Thái Vân.
– Từ một số tin tức mà trước kia chúng ta tìm được thông qua mấy tên Ma tộc đơn lẻ, hiện giờ xem ra Địa Ngục Chi Môn này thật sự tồn tại rồi!
Tô Mạc Viêm nhíu mày khẽ nói.
Không sai, sở dĩ Đỗ Thiếu Phủ cảm thấy nơi này quen như vậy chính vì hắn đã từng điều tra nguyên thần của một tên cường giả Ma tộc, hiểu rõ rất nhiều chuyện.
Từ trong trí nhớ của cường giả Ma tộc kia, hắn biết trong Thần Ma chiến cảnh này có một chỗ rất kinh khủng, lúc trước chính là một trong số vùng biển máu của chiến cảnh – Địa Ngục Chi Môn!
Theo như những gì biết được, nơi đó không có Ma tộc tới dò xét sâu bên trong, ai cũng không rõ được rốt cuộc đó là nơi nào, có sự vật kinh khủng gì tồn tại.
– Địa Ngục Chi Môn hẳn là một nơi rất đáng sợ, chúng ta cần phải cẩn thận.
Đỗ Thiếu Phủ nghiêm túc dặn dò, hắn ẩn có cảm giác nơi đó tuyệt đối là một địa phương càng đáng sợ hơn so với tàn tích Hoang Cổ.
– Chẳng bao lâu nữa có lẽ có thể tới rồi, đợi khi tới gần, trước tiên giải quyết hết những tên Ma tộc đằng trước đã!
Áo bào trắng trên thân Tiêu Vâ lay động, trong đôi mắt ngưng tụ sát khí hung hãn.
– Đi!
Mọi người không nhiều lời nữa, ra sức đuổi theo, chăm chú chém tới những tên Ma tộc Trảm Chân viên mãn kia.
Càng đi sâu vào Thần Ma chiến cảnh, đám người Đỗ Thiếu Phủ càng cảm nhận được khí tức hung lệ càng mãnh liệt hơn, đáng sợ hơn là mùi máu tươi ngập tràn trong không gian.
Một cỗ gió âm gào thét thổi qua người giống như lệ quỷ lách qua thân thể, khiến người ta cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân nổi da gà.
Trong khu vực chiến trường cổ xưa này ngập tràn vô số Vong Linh, qua hàng ngàn hàng vạn tháng, năm lắng đọng lại, cả không gian đáng sợ như cõi âm.
Tất cả mọi người xuyên qua luồng khí tức kinh khủng này đi về phía trước, cũng may tới nơi đây đều là cường giả, ít nhất đều là thực lực Trảm Chân sơ kỳ, cũng không bị lệ khí hung sát xâm nhập cơ thể.
– E là chúng ta đã tới rồi!
Đỗ Thiếu Phủ liếc nhìn qua khu vực địa vực mênh mông, bỗng nhiên ánh mắt ngưng tụ quay sang nói với mọi người.
Tu vi của hắn đã vượt qua tất cả mọi người, cũng đã sớm cảm nhận được một số chuyện.
Sau khi Đỗ Thiếu Phủ dùng nguyên thần lực dò xét, từ đằng xa cảm nhận được một cỗ lực huyết tinh đáng sợ đang không ngừng bành trướng, giống như một con sông rộng lớn đang rít gào.
Tình huống như vậy càng hung hiểm ngập tràn hơn so với những địa phương khác vô số lần, mặc dù cách rất xa, nhưng vẫn khiến Đỗ Thiếu Phủ phải run sợ toàn thân.
– Nếu đã quyết định, những tên Ma tộc dẫn đường này hiện giờ có thể thanh trừ hết rồi!
Tô Mạc Viêm nhìn Đỗ Thiếu Phủ một cái rồi mở miệng nói.
– Thanh trừ hết đi, giữ lại sẽ chỉ thành tai họa.
Đỗ Thiếu Phủ gật đầu, sau đó ung dung vươn một tay ra, bỗng nhiên chộp vào trong hư không.
Rầm…
Bốn đại pháp tắc nguyên thủy đan xen vào nhau thay đổi sinh ra một phần lực lượng bản nguyên hóa thành đại thủ ấn như vòm trời trực tiếp đánh ra.
Thủ ấn kia bay vút đi, trong nháy mắt bay xa vạn dặm, phong tỏa hư không, đánh trúng hơn mười cường giả Ma tộc Trảm Chân viên mãnh.
Rầm, rầm, rầm…
Hàng loạt tiếng nổ vang lên, những tên bị thủ ấn quét trúng lúc này hóa thành bột mịn chết oan uổng.
– Đây chính là thực lực của Hư Đạo cảnh sao?
Đám người Tô Mạc Viêm, Trì Viễn Lâm, Liên Thái Vân, Tiêu Vân, Vũ Thừa Ngạn nhìn một màn này, ai nấy cũng đều kinh hãi, ánh mắt cả đám trợn ngược.
Bọn họ biết Hư Đạo cảnh rất mạnh, nhưng không nghĩ tới có thể mạnh tới mức này. Đỗ Thiếu Phủ chỉ vừa đơn giản xuất một chiêu đã có thể trấn giết hơn mười cường giả Ma tộc cách vạn dặm, điều này khiến người ta thật sự khó mà tin được.