Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3666 - Dù là Đỗ Thiếu Phủ thì cũng cảm thấy
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3666 - Dù là Đỗ Thiếu Phủ thì cũng cảm thấy
Chương 3666 – Dù là Đỗ Thiếu Phủ thì cũng cảm thấy tình thế vô cùng nghiêm
Dù là Đỗ Thiếu Phủ thì cũng cảm thấy tình thế vô cùng nghiêm trọng.
Hắn đến là vì Tướng Thần, nhưng dù có làm kiểu gì thì lòng muốn giết hắn của Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đều không ngừng được, dù đã đến khu vực tận cùng rồi vẫn muốn đánh một trận cuối.
Không cần nghĩ cũng biết hắc động cực đại chiếm cứ hư không kia chắc chắn là một khu vực bất phàm. Có lẽ Tướng Thần đang ở bên trong, nhưng chẳng qua với tình huống trước mắt này không thể biết được tình hình bên trong như thế nào.
– Đỗ Thiếu Phủ, xem ngươi hôm nay còn có thể sống sót được không!
Thẩm Ngôn hừ lạnh một tiếng bỗng nhiên vung tay lên, chín cao thủ Bất Hủ cao giai bên cạnh lập tức lao ra, đồng thời xông tới giết Đỗ Thiếu Phủ.
– Mọi người tiến vào trong Hoang Cổ không gian đi, nơi này giao cho ta!
Đỗ Thiếu Phủ không do dự chút nào chớp mắt đã mở Hoang Cổ không gian ra thu mười người Trảm Chân viên mãn vào trong.
Tu vi những người này còn chưa đủ, không thể bị kéo vào trong vòng tranh đấu được.
– Muốn giết ta, chỉ dựa vào đám các ngươi vẫn còn kém xa!
Đỗ Thiếu Phủ làm xong mọi chuyện liền phi vào hư không hướng tới đám cường giả.
Chín người này đều là Ma tộc, trên thân người hoặc là lân giáp, hoặc sinh ra đầu ma giác, hay ma thể, đủ loại hình thái khác nhau.
Nhưng điểm giống nhau giữa họ chính là tất cả đều vô cùng cường đại, ít nhất đều ở Bất Hủ thất trọng thiên.
Cho dù hiện nay Đỗ Thiếu Phủ đã đột phá tới Hư Đạo cảnh, nhưng cũng không thể cùng chính diện chống lại cả chín người, liều mạng chỉ có một con đường chết mà thôi.
– Giết!
Chín cường giả Ma tộc Bất Hủ cao giai không nhiều lời, bọn họ đã được Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn chỉ thị, toàn bộ thi triển tất cả tu vi trong người.
Luồng ma khí đáng sợ cuộn trào trong hư không, phá vỡ hư không, rung chuyển vô số ngôi sao.
Tiếng gầm rú kinh khủng phát ra, theo đó là khí tức sát phạt ngập tràn tạo thành từng đạo công kích bắn thẳng tới chỗ Đỗ Thiếu Phủ.
– Cút ngay cho ta!
Đỗ Thiếu Phủ quát một tiếng, cánh tay lắc nhẹ một cái liền có thêm một khoảng hào quang pháp tắc lớn thành hình.
Những lực lượng pháp tắc bản nguyên điên cuồng dao động như thủy triều dâng lay động cả Cửu Thiên.
Công kích từ hai phía nhanh chóng đụng chạm nhau, bộc phát gió lốc diệt thế nhanh chóng lan tràn.
Từ đằng xa, từng ngôi sao bị nổ bạo trước cơn gió lốc, hóa thành bột phấn, sau đó bị hắc động thôn phệ.
– Muốn giết ta, vậy hai người các người để lại mạng trước đi!
Còn chưa đợi cơn gió lốc kia thối lui, giọng nói của Đỗ Thiếu Phủ đã một lần nữa vang lên.
Hắn chỉ đơn giản ngăn cản công kích bay tới của chín cường giả Bất Hủ mà thôi, kế tiếp lại thi triển ra pháp tắc không gian, trực tiếp xuất hiện bên cạnh hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
– Phách Quyền Đạo!
Một quyền đánh ra vang lên tiếng nổ ầm vang, giống như có thể chấn động cả bầu trời, nháy mắt đã đánh tới trước người Đông Ly Xích Hoàng.
Một quyền như vậy ngưng tụ tu vi mạnh nhất của Đỗ Thiếu Phủ, trực tiếp phong tỏa không gian, khiến Đông Ly Xích Hoàng không thể nhúc nhích được.
Dưới trói buộc của bốn đại pháp tắc nguyên thủy, một trong hai đại Ma Hầu là Đông Ly Xích Hoàng trơ mắt nhìn Đỗ Thiếu Phủ giết tới người, không cách nào phản ứng lại được gì.
Thực lực chênh lệch giữa cả hai lúc này quá lớn., Đỗ Thiếu Phủ khi chính thức chém giết chắc chắn có thể đối chọi với Bất Hủ ngũ trọng thiên.
Trước mắt Đông Ly Xích Hoàng mới chỉ tới nhị trọng thiên, dù nắm giữ hai pháp tắc nguyên thủy thì cũng không cách nào đền bù được sự chênh lệch cực lớn này.
– Tiểu tử ngươi dám!
Chín cường giả Bất Hủ cao giai đều quá sợ hãi, bọn họ không ngờ thanh niên áo tím này bỏ qua không thèm để ý tới mấy người bọn họ, chỉ bất chấp hướng về đại nhân Đông Ly.
Nếu hắn tùy ý chọn đánh một người trong số bọn họ thì sợ là sẽ tạo thành hậu quả khó có thể lường được.
Cả chín người không nghĩ ngợi chút nào, tất cả đều khởi động công kích của bản thân, một lần nữa di chuyển hướng Đỗ Thiếu Phủ.
Phản ứng của bọn họ cũng không chậm, nhất là hai tên Bất Hủ cửu trọng thiên, gần như ngay khi Đỗ Thiếu Phủ có động tác là bọn họ đã phản ứng lại luôn.
– Dám động tới hai vị đại nhân, tiểu tử ngươi tội đáng chết vạn lần!
Một tên Bất Hủ cửu trọng thiên trong đó dữ tợn mở miệng, một thanh ma phủ khổng lồ được hắn giơ cao trong tay lên, thoáng chốc đã bay tới đỉnh đầu Đỗ Thiếu Phủ.
Hắn tin tưởng nếu tiểu tử kia thu tay lại chậm, vẫn khư khư cố chấp, quyết tâm giết Đông Ly đại nhân thì một búa của hắn chắc chắn sẽ bổ đối phương thành hai.
Không riêng gì hắn, tám tên cường giả còn lại cũng công kích tới, giống như bão táp mưa sa đánh úp ào ào tới Đỗ Thiếu Phủ.
– Giết!
Nhưng nằm ngoài dự đoán của mọi người, thanh niên áo tím này rõ ràng bất chấp công kích của bọn họ, vẫn nhìn chằm chằm Đông Ly Xích Hoàng, đánh một quyền trực tiếp lên ngực hắn.
Mà dường như cũng ngay tại thời khắc đó chiếc búa khổng lồ bổ xuống liền đập trúng lên thân người Đỗ Thiếu Phủ.
Đồng thời những công kích khác cũng giáng xuống, có một vài công kích giáng lên người Đỗ Thiếu Phủ, còn lại thì ngăn chặn quả đấm của hắn.
Oanh…
Thân người Đỗ Thiếu Phủ đúng lúc này bay ra ngoài, cả người quay cuồng không ngừng trong hư không, liên tiếp bay ra ngoài rất xa mới dừng lại.
Huyền Thể Bất Diệt của hắn mở ra, máu chảy xuống, trong bầu trời đầy ngôi sao liên tục tạo thành mấy dường màu tím vàng.
Sau lưng, xương sống lưng đụng phải những ngôi sao trong tinh hà dần chậm lại, cột sống như muốn bị bổ ra mấy đoạn.
– Hỗn đản chết tiệt!
Rất nhiều cường giả Ma tộc cất tiếng mắng chửi, nhất là hai tên cường giả Bất Hủ cửu trọng thiên.
Bọn họ không ngờ Đỗ Thiếu Phủ lại mạnh mẽ cường hãn như vậy, đột ngột phải chịu bao nhiêu công kích vậy mà vẫn không chết.
Đông Ly đại nhân của bọn họ ngược lại bị tiểu tử kia đấm một đấm khiến lồng ngực hõm sâu, ngũ tạng đều bị vỡ nát, cũng bị thương rất nặng.
– Muốn giết ta, vậy trước tiên để lại tính mạng hai người các ngươi trước là được! Về phần những người khác, ta lại từ từ chơi cùng bọn họ!
Đỗ Thiếu Phủ giơ ống tay áo lên, lau vết máu nơi khóe miệng, khẽ nói.