Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3671 - Ừ!
Chương 3671 – Ừ!
Ừ!
Nam tử kia chỉ khẽ ừ, cũng không để ý tới đám người Đông Ly Xích Hoàng, Thẩm Ngôn và chín cường giả Ma tộc đang cung kính với mình, hắn chỉ nhìn về hướng Đỗ Thiếu Phủ đang đứng.
Hắn bước tới, thân ảnh trong nháy mắt đã biến mất, khoảng cách ngàn vạn dặm, nhẹ nhàng thoải mái bước qua.
Ngay sau đó, nam tử kia đi tới nơi ngọn núi sụp đổ.
– Tướng Thần!
Đỗ Thiếu Phủ bò từ dưới hố đất đầy bụi lên, kịch liệt ho khan mấy tiếng, sau đó giương mắt nhìn nam tử trước mắt mở miệng nói.
Dáng vẻ nam tử này Đỗ Thiếu Phủ thấy vô cùng quen thuộc, đây không phải Tướng Thần đã nhiều năm không gặp thì còn có thể là ai đây?
Trong lòng Đỗ Thiếu Phủ nổi lên tư vị khó tả, tâm trạng của hắn ngày càng khó có thể bình tĩnh lại được.
Hắn nhìn Tướng Thần, ánh sáng rực rỡ trong mắt đối phương ít hơn ngày xưa, trong cặp mắt đen nháy thâm thúy kia rõ ràng thấp thoáng huyết sắc chói lọi.
Hai cố nhân đứng đối diện nhau, Đỗ Thiếu Phủ cũng không còn cảm nhận được loại không khí kia, rõ ràng trước mặt là một người không quen, chẳng qua người quen này có tướng mạo với Tướng Thần mà thôi.
– Ngươi có thể gọi ta là Tướng Thần, cũng có thể gọi ta bằng cái tên khác!
Ánh mắt Tướng Thần Lạnh nhạt nhìn Đỗ Thiếu Phủ, khẽ mở miệng nói.
Vẻ mặt hắn bình tĩnh, không kích động khi gặp lại cố nhân, cũng không có sát khí ngập tràn khi đối mặt với kẻ thù.
Đôi đồng tử nhìn Đỗ Thiếu Phủ kia không hề có dao động, giống như đang nói chuyện với một kẻ không quen biết vậy.
– Có lẽ hiện giờ ta nên gọi ngươi là ‘Ma Tổ’ sẽ thích hợp hơn một chút!
Đỗ Thiếu Phủ trầm mặc thật lâu, sau đó mới nói.
Hắn không kiềm chế được thở dài trong lòng, trực giác của mình chắc chắn không sai, Tướng Thần thật sự đã không phải Tướng Thần mà hắn biết nữa rồi.
Trước khi xuất thủ, hắn cũng thấy được đối phương không hề lưu tình với mình, trực tiếp đánh bay mình đi.
Lúc này Đỗ Thiếu Phủ cảm thấy tâm trạng bê bát khó diễn tả bằng lời, thậm chí còn nghiêm trọng hơn rất nhiều so với lúc trước chống lại Đại Đạo thiên phạt.
Thực lực của hắn đã hao tổn tới cực hạn, không thể xuất thủ thêm nữa.
– Ta gọi là Tướng Thần hay Ma Tổ đều không sao cả, ta là Tướng Thần, cũng là Ma Tổ, nhưng những điều này đều không quan trọng.
Cho đến lúc này, Tướng Thần mới ngưng mắt nghiêm túc nhìn Đỗ Thiếu Phủ:
– Quan trọng là ngươi đã đến rồi!
Cặp mắt của hắn như có thêm ma lực kỳ dị, khiến thần hồn Đỗ Thiếu Phủ căng thẳng, dường như không thể nhúc nhích được.
Loại cảm nhận này quá đáng sợ, hoàn toàn không kiềm chế được, dường như bị người khác nắm trong tay vậy.
– Ngươi muốn gặp ta, có điều gì muốn nói sao?
Một lát sau, Đỗ Thiếu Phủ mới miễn cưỡng duy trì hỏi một câu.
Hắn muốn dò xét xem lúc này Tướng Thần rốt cuộc đang ở trạng thái như thế nào.
Trên thực tế, Đỗ Thiếu Phủ còn giữ lại chút tâm lý may mắn, hi vọng bản thân ý thức của Tướng Thần chẳng qua chỉ bị Ma Tổ trấn ép xuống mà không phải đã dung hợp làm một.
Nếu thật sự như vậy thì không có nghĩa hắn không có cơ hội cứu Tướng Thần về.
– Đương nhiên có lời muốn nói với ngươi!
Tướng Thần hơi xoay người thản nhiên nói:
– Năm đó ở Thần Vũ giới, Ma Thần cuối cùng chết trong tay ta, cho nên nhân tình kia ta nợ ngươi chính là đã trả, sau này chúng ta không ai thiếu nợ ai nữa!
Đỗ Thiếu Phủ im lặng không nói, hắn biết nhân tình trong lời Tướng Thần nói là cái gì.
Nhiều năm trước dọc đường từ đại lục Cổ Hoang về Hoang Quốc, trên đường đi Đỗ Thiếu Phủ gặp Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn, khi chuẩn bị giết hai người kia thì Tướng Thần bỗng nhiên xuất hiện, lấy hai người họ đi trong tay hắn, đáp ứng một nhân tình.
Nhưng Đỗ Thiếu Phủ chưa bao giờ coi việc này thành sự thật, dù sao giao tình giữa hắn và Tướng Thần không tệ, mấy chuyện này hắn căn bản không để trong lòng.
Có thể nói Tướng Thần ngày đó còn đang trong trạng thái ngây ngô, đến cả thân phận thật sự của mình cũng hoàn toàn không biết, chẳng qua chỉ dựa vào chút trực giác cho rằng Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn có quan hệ với mình mà thôi.
Nhưng Đỗ Thiếu Phủ cũng hiểu rõ khi Tướng Thần giết chết Ma Thần, hắn chắc chắn đã thức tỉnh chút trí nhớ rồi.
– Ta là Tướng Thần, cũng là Ma Tổ!
Lúc này Tướng Thần lại mở miệng nói:
– Cho nên ta đương nhiên sẽ là địch với Tam Thập Tam Thiên, ai cũng không ngăn cản được.
Hắn dứt lời lại một lần nữa quay đầu nhìn Đỗ Thiếu Phủ nói:
– Ta dùng thân phận Tướng Thần, xem giao tình nhiều năm qua của chúng ta mà khuyên ngươi một câu, trở lại Thần Vũ giới đi, đừng lội vào vũng nước đục này. Nếu ngươi có thể làm được, giữa chúng ta dù không là bạn, nhưng tuyệt đối cũng không thành địch, ta cũng hứa với ngươi Thần Vũ giới sẽ là khu vực yên bình duy nhất mà đại quân Ma tộc công phạt!
Khi Tướng Thần nói chuyện, ánh mắt vẫn luôn bình thản, không có bất cứ dao động nào, yên tĩnh tới mức đáng sợ.
Đỗ Thiếu Phủ có thể cảm nhận được, không nói tới việc đối phương chỉ xem giao tình giữa hai người nhiều năm mới nói ra lời này, có lẽ còn có nguyên nhân khác, nhưng những lời này cũng đã đủ chân thành.
Nhưng hắn cũng cảm nhận được còn có sự việc khác, Tướng Thần đã không thể trở về được nữa rồi.
Nếu Tướng Thần bị nguyên thần của Ma Tổ khống chế, linh trí bản thân bị đè ép thì nhất định sẽ không ẩn chứa cảm xúc như vậy, không thể bảo mình lui về Thần Vũ giới, còn hứa hẹn một thế giới trở thành địa phương an bình nhất.
Loại tình huống này chỉ có thể nói rõ ràng rằng đó chính là bản thân Tướng Thần đã thay đổi, đã không cách nào xoay chuyển được nữa.
– Ngươi đang thương xót cho ta, hay đang sợ hãi ta đây?
Nếu đã tin tưởng chuyện này, Đỗ Thiếu Phủ cũng không nghĩ nhiều hơn nữa, khóe miệng chỉ nhếch lên nụ cười cổ quái hỏi Tướng Thần.
Nếu đứng trên lập trường bạn cũ thân thiết mà nói, Tướng Thần hẳn đang thương tiếc mình, không muốn để hắn cùng với những người kia ở Thần Vũ giới phải bị liên quan tới đại chiến.