Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3673 - Nhất là hai người Đông Ly Xích Hoàng
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3673 - Nhất là hai người Đông Ly Xích Hoàng
Chương 3673 – Nhất là hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn, bọn họ tr
Nhất là hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn, bọn họ trước kia khi còn ở Thần Vũ giới cũng đã từng qua lại qua mấy lần với Đỗ Thiếu Phủ, chẳng qua sau khi tới Tam Thập Tam Thiên càng ra tay nhiều lần hơn, vậy mà vẫn không cách nào bắt giết được hắn.
Kẻ địch như vậy khiến bọn họ cảm thấy rất hoang mang.
Thời gian càng trôi qua, bọn họ ngày càng sợ hãi với Đỗ Thiếu Phủ hơn, không dám khinh địch chút nào.
Lúc trước nếu không phải đại nhân kịp thời hiện thân cứu giúp thì bọn họ e rằng đã trở thành vong hồn dưới kiếm của Đỗ Thiếu Phủ rồi.
– Đại nhân nhất định sẽ giết hắn, nhất định sẽ!
Hơi thở của Đông Ly Xích Hoàng đã không ổn định, hắn bị Đỗ Thiếu Phủ đánh thương nghiêm trọng, nhưng vẫn nắm chặt quả đấm cắn răng nói.
– Thân thể đại nhân bị trấn áp ở Thần Vũ giới nhiều năm sinh ra linh trí hoàn toàn mới, cũng ảnh hưởng tới bản thân ngài ấy. Hi vọng những thứ này sẽ không khiến ngài ấy sinh ra biến hóa quá lớn!
Thẩm Ngôn vẫn có chút lo lắng. Thân phận mới này của Tướng Thần là một linh trí hoàn toàn mới, không liên quan chút nào tới Ma Tổ, dù đại nhân đã thức tỉnh rồi, cũng nhớ lại không ít ký ức thời viễn cổ, nhưng vẫn bị quấy nhiễu một chút.
Trong khoảnh khắc này mọi người bỗng không nói thêm gì nữa, ánh mắt sáng quắc nhìn hướng Đỗ Thiếu Phủ và đại nhân, thần sắc chờ mong, hi vọng nhìn thấy đại nhân ra tay.
– Xem ra ngươi hồ đồ mất rồi, nếu đã như vậy, vậy thì đành giết ngươi đi vậy!
Tướng Thần thản nhiên mở miệng, hai mắt nhìn Đỗ Thiếu Phủ nói.
Hắn vừa nói dứt lời, một chưởng liền đánh tới thẳng tới hướng Đỗ Thiếu Phủ.
Một chưởng này nhìn như bình yên, không phát ra bất cứ dao động nào, nhưng trong vô hình Đỗ Thiếu Phủ có thể cảm nhận được trong chưởng có dấu vết Đại Đạo lưu chuyển, lực lượng pháp tắc bệnh thành hình thành một cái lồng trói chặt mình lại.
– Đây là thực lực của Tọa Vong cảnh sao?
Nhìn một chưởng kia nhẹ nhàng đánh tới, hai mắt Đỗ Thiếu Phủ nghiêm túc, trong lòng chấn động khó có thể hình dung.
Cho đến lúc này, ngoại trừ Tướng Thần ra, hắn chỉ từng gặp qua một cường giả Tọa Vong, đó chính là Long Ma lão tổ của Thái Thủy Ma Long nhất tộc khi ở Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên.
Tình huống đối đầu chính diện thì vẫn là lần đầu tiên.
Hơn nữa còn nhìn thấy xung quanh bàn tay Tướng Thần có vân lạc thành hình mà mắt thường không nhìn thấy được.
Trong hư vô dường như thiên địa đang thay đổi liên tục, núi lớn băng lở, sóng lớn đang gào thét, bầu trời run rẩy, mặt đất đang lật lại tạo thành lực lượng đảo ngược thế giới, áp bách bay thẳng tới chính mình.
Lực lượng mãnh liệt đáng sợ như vậy khiến thiên đạo trầm luân chấn bại vạn vật.
Ầm ầm….
Lực lượng vô hình giáng xuống, dù còn cách rất xa mà Đỗ Thiếu Phủ vẫn nghe ra được khí tức tử vong hoàn toàn không cách nào giãy dụa được.
Trên thực tế hắn cũng không giãy dụa gì, không nói tới bản thân có thể hành động được gì trước Tọa Vong cảnh hay không, chỉ đơn thuần là trạng thái lúc này thôi, thân thể hắn vốn đã bị thương, sớm đã như nỏ hết đà, không cách nào phản kháng được.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả áp bách tới, giống như một ngọn núi lớn kỳ vĩ giáng xuống đầu, muốn nghiền nát hắn thành bột phấn.
Ầm ầm….
Đỗ Thiếu Phủ giống như có thể nghe thấy tiếng gầm rú như hàng loạt tiếng sấm rền vang cuộn trào trấn áp chiếm cứ tám hướng.
– Khặc, khặc, khặc, khặc…. Đại nhân rốt cuộc ra tay rồi, giờ chết của Đỗ Thiếu Phủ đã tới, ai cũng không cứu được hắn!
Từ đằng xa, Đông Ly Xích Hoàng không kiềm chế được âm trầm cười thành tiếng, mang theo cảm giác vô cùng thoải mái.
– Đại nhân ra tay, Đỗ Thiếu Phủ chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ! Chỉ cần hắn chết rồi cũng sẽ bớt đi một mối họa cho Ma tộc!
Gương mặt Thẩm Ngôn cũng giãn ra, cả người cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Đỗ Thiếu Phủ rõ ràng là một mối uy hiếp lớn cho bọn họ, đúng như lời Đỗ Thiếu Phủ nói với đại nhân, Ma tộc xác thực sợ hãi hắn.
Nếu không bản thân hai người cũng không ra tay nhiều lần muốn sớm giết hắn như vậy.
Nếu năm đó khi ở Thần Vũ giới, đại nhân và cả hai bọn họ đều cùng thức tỉnh thì tuyệt đối sẽ không để hắn sống tới tận bây giờ.
Nhưng điều này cũng đã không liên quan nữa, hiện giờ đại nhân đã ra tay, chắc chắn ngài sẽ không để Đỗ Thiếu Phủ có cơ hội giữ lại mạng sống.
Khóe môi hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đều nở nụ cười âm trầm vui vẻ, như có thể nhìn thấy tràng cảnh Đỗ Thiếu Phủ bạo nổ, nguyên thần bị tiêu diệt xóa bỏ hoàn toàn.
– Đã cho ngươi cơ hội, là chính ngươi không biết quý trọng!
Tướng Thần nói, bàn tay nhẹ nhàng vung lên, như có thể kéo theo vạn quân lực trấn phạt tất cả dưới chân.
Cả người Đỗ Thiếu Phủ đứng ở nơi đó không nhúc nhích, giống như một kẻ ngốc vậy.
Hắn không nhắm hai mắt chờ chết, mà là bình tĩnh cảm thụ lực lượng mênh mông vô hình đè áp xuống.
Có một số việc bản thân không cách nào thay đổi, chỉ có thể đối mặt.
Nếu Tướng Thần đã muốn giết mình thì với thực lực tuyệt đối sẽ không phải điều tưởng bở nữa, chỉ có thể bình tĩnh chờ đợi nó tới.
– Ta chưa bao giờ nghĩ sẽ chết trong tay ngươi!
Đỗ Thiếu Phủ nhẹ nhàng lên tiếng, cảm khái vô hạn, trong lòng sinh ra tia than thở đồng tình.
Nhưng ngay khi Đỗ Thiếu Phủ đang cảm khái thì bỗng nhiên một tia sáng sắc bén bắn ra vào trong hư không.
Tia sáng đó tỏa sáng một vùng, như một con dao sắc bén tuyệt thế bỗng xuất hiện trước mắt hắn.
Tia sáng mãnh liệt đáng sợ bắn ra, khí tức sát phạt chấn động đất trời hình thành một lưỡi dao bá thiên tuyệt địa sắc bén trực tiếp chém xuống.
Xoạt….
Đại Đạo mạnh mẽ xung quanh bàn tay của Tướng Thần kia cũng nháy mắt bị bao trùm trong tia sáng đột ngột xuất hiện kia.
Lực lượng Đại Đạo bản nguyên mênh mông khủng bố nổ tung hóa thành dao động mãnh liệt cuồng trời.