Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3693 - Dám hỏi các hạ là ai
Chương 3693 – Dám hỏi các hạ là ai?
Dám hỏi các hạ là ai?
Cường giả Tọa Vong Lục Huyết Cự Nhân tộc không dám dùng từ quá gay gắt sợ chọc giận đối phương, dù sao nam nhân trẻ mới bày ra chút thực lực.
Long Ma Lão Tổ ngưng tụ Đại Đạo bản nguyên bị tùy tay phá tan, không phải ai cũng làm được điều này.
Nhưng bọn họ có ba cường giả Tọa Vong, không thật sự e sợ đối phương. Nếu thật sự đánh nhau thì chưa biết thắng thua thế nào, trước mắt cần làm là thăm dò rõ thực lực cụ thể của nam nhân.
Nam nhân trẻ không đáp lại cường giả Tọa Vong Lục Huyết Cự Nhân tộc ngay, y nâng gò má Tiểu Tinh Tinh lên nhẹ lau hàng lệ cho nàng.
Y nhẹ giọng nói:
– Được rồi, muội muội đừng khóc nữa. Nhị ca của muội cũng được đến tin tức đang trên đường chạy tới, rất nhanh muội sẽ gặp được.
Tiểu Tinh Tinh gật mạnh đầu, nín khóc mỉm cười:
– Ừm!
Thấy Tiểu Tinh Tinh bình ổn nỗi lòng nam nhân mới xoay người lạnh băng nhìn mười mấy vạn Thú tộc:
– Thú tộc của Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên thật sự chán sống sao? Mấy trăm năm các ngươi vây công hơn hai trăm vị Bất Hủ cảnh của Vũ Thanh Thần Quốc, món nợ này còn chưa tính với các ngươi hôm nay dám xuống tay với muội muội của ta, xem ra không diệt các ngươi tưởng chúng ta dễ ăn hiếp!
Người nam nhân phát ra khí sát phạt bắn thẳng lên chín tầng trời, làm nguyên giới sinh ra từng đợt dao động khủng bố. Ân Khung Vô Hủ Thiên rung rinh, bầu trời tối đen, sấm nổ ầm ầm phát ra uy áp bá thiên tuyệt địa làm vô số sinh linh hoảng loạn.
Long Ma Lão Tổ biểu tình cực kỳ khó xem:
– Người trẻ tuổi đừng quá cuồng vọng!
Lão bị tát vào mặt mất hết mặt mũi, quan trọng là đối phương thoạt trông rất trẻ, tuy là cường giả Tọa Vong nhưng sức sống vô hạn, không giống lão như gần đất xa trời đèn cạn dầu.
Cường giả Tọa Vong của U Minh Thần tộc lên tiếng, đôi mắt như người chết ẩn chứa hơi thở thô bạo nhìn nam nhân trẻ:
– Thì ra có chút liên quan với Vũ Thanh Thần Quốc, các hạ rốt cuộc có lai lịch gì?
Cường giả Tọa Vong của U Minh Thần tộc không đặc biệt sợ, phe mình có ba vị Tọa Vong, trừ Long Ma Lão Tổ tình huống hơi đặc biệt ra thì gã và lão nhân Lục Huyết Cự Nhân tộc đến đệ nhị cảnh Vong Trần Vong Ngã, miễn đối phương không phải Tọa Vong đệ tam cảnh Vọng Xuyên Luân Hồi thì không lo.
Ca ca của Tiểu Tinh Tinh hừ lạnh:
– Hừ! Lai lịch của ta là gì không cần nói cho các ngươi!
Y nhìn hướng Long Ma Lão Tổ, lạnh lùng nói:
– Long Ma Lão Tổ đúng không? Long Khuyết ta cuồng vọng thì sao? Đạo thương trên người của ngươi là năm xưa Lục bá bá của ta dùng Huyết Lục gây ra đúng không? Ha ha, vốn là cường giả Tọa Vong đệ nhị cảnh giờ tu vi giảm mạnhh chỉ còn thực lực đệ nhất cảnh thì có tư cách gì nói ta cuồng vọng?
Mắt Long Khuyết lạnh băng nhìn Long Ma Lão Tổ như xem người chết.
Long Khuyết nói mấy câu làm đám Thú tộc của Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên hết hồn, thì ra chủ nhân thanh trường đao màu máu năm đó là đại bá của nam nhân trước mắt!
Còn một điều khiến người hãi hùng hơn là đến hôm nay bọn họ mới biết tu vi của Long Ma Lão Tổ rút lui, từ Tọa Vong đệ nhị cảnh Vong Trần Vong Ngã rớt xuống đệ nhất cảnh Vong Thiên Vong Địa.
Tất cả là vì thanh Huyết Lục năm xưa gây ra!
Suy ra chủ nhân của trường đao màu vàng máu đỏ có thực lực cỡ nào? Bằng vào uy lực một thanh bảo khí đã chặt đứt đường tu luyện của cường giả Tọa Vong đệ nhị cảnh, khiến Long Ma Lão Tổ bị đạo thương không thể khép lại, tu vi rớt nhiều.
Đỗ Thiếu Phủ thầm líu lưỡi:
– Tu vi của sư huynh còn sâu không lường được hơn trong tưởng tượng của ta.
Đỗ Thiếu Phủ từng đoán thực lực của sư huynh Lục Thiếu Du, cảm thấy đối phương có thể là Tọa Vong đệ tam cảnh đỉnh, chỉ kém một bước vào Tái Đạo. Nhưng giờ biết những thông tin này khiến hắn gần như phủ nhận suy đoán.
Có lẽ sư huynh Lục Thiếu Du là cường giả Tái Đạo, nếu đúng vậy thì bối cảnh của hắn oách ghê gớm. Được cường giả như thế chống lưng, hèn gì nam nhân trẻ tự xưng Long Khuyết cũng là đại ca của Tiểu Tinh Tinh biểu hiện bá đạo như vậy.
Cường giả Tọa Vong của Lục Huyết Cự Nhân tộc bước ra, thân hình cao lớn lướt qua hư không như ngọn núi nhỏ di động:
– Các hạ đúng là cuồng ngạo, nếu vậy thì hãy để chúng ta lĩnh giáo thủ đoạn của các hạ đi!
Khi lão đi chân to đạp hư không tạo tiếng nổ đáng sợ, khiến thiên địa run rẩy theo.
Thanh âm vừa vang lên có cường giả hét to:
– Mau phong kính thính giác!
Gã vận chuyển tất cả lực lượng trong người đóng thính giác lại.
Nhiều người đều cảm giác được mỗi lần Lục Huyết Cự Nhân đạp một bước là ẩn chứa vĩ lực Đại Đạo tuôn ra hóa thành sóng âm khủng bố khuếch tán trên trời dưới đất. Nếu không có thủ đoạn ứng đối thì thần hồn của nhiều sinh linh tại đây sẽ bị chấn tán loạn.
May mà mục tiêu của Lục Huyết Cự Nhân không phải mọi người mà nhằm vào đại ca Long Khuyết của Tiểu Tinh Tinh, nếu không thì cường giả Tọa Vong đệ nhị cảnh ra tay có thể chớp mắt tiêu diệt vô số Bất Hủ.
Chân mày anh tuấn của Long Khuyết cau lại, khẽ hừ:
– Gà đất chó nhà đừng hòng càn rỡ!
Long Khuyết đánh ra dải sáng bảo vệ Đỗ Thiếu Phủ, Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh sau lưng, mười ngón tay liên tục búng không trung. Từng vết khắc pháp tắc bện ra, trong các vằn Đại Đạo bị chạm khắc, từng mảng lực lượng bản nguyên dâng lên.
Các cảnh tượng hiện ra trong bàn tay Long Khuyết, trong đó ẩn chứa thiên cơ luân chuyển, thế thái xoay vần, thời không biến thiên, phù sinh vạn vật, không chỗ không bao trùm, không gì không chứa.
Cường giả Tọa Vong Lục Huyết Cự Nhân tộc cao giọng quát:
– Giết!
Hai đấm như giao long bay ra, bản nguyên tại hạ bắn tung nghiền nát tất cả chớp mắt đến trước mặt Long Khuyết.
Lực lượng bản nguyên vô biên hóa thành lực lượng thuần túy hình thiên giết địa, không gì ngăn được.
Thấy đối phương giết tới, Long Khuyết không nhúc nhích, hai tay xây dựng hình thái thế giới to cỡ bàn tay nhẹ nhàng đẩy tới trước:
– Hóa đạo thành lực, lấy lực phá pháp, thiên phú của Lục Huyết Cự Nhân tộc quả nhiên không yếu!
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Công kích của hai người thoáng chốc va chạm, lực lượng Đại Đạo bản nguyên phát ra tiếng nghiền kịch liệt.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có ánh sáng chói mắt, kết quả hai bên giao kích rất bình thản chỉ dấy lên bão tố.
Phụt phụt phụt!
Giây sau bão tố như kinh hồng cuốn phương xa, chớp mắt thổi qua người hơn mười cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên, nghiền nát trong chớp mắt, chết trong vô hình không chừa mảnh vụn.
Trong đó có Thôn Thiên Báo tộc Bất Hủ ngũ trọng thiên lúc trước đánh với Đỗ Thiếu Phủ, chết trong khoảnh khắc không kịp né tránh.
Cường giả Tọa Vong Lục Huyết Cự Nhân tộc bị đẩy mạnh về:
– Mạnh quá!
Lục Huyết Cự Nhân ngưng tụ Đại Đạo bản nguyên bị đánh tan, thân thể bị trùng kích mạnh lồng ngực tắc nghẽn khó thở.
Lục Huyết Cự Nhân mới đứng vững chợt ngực phát ra tiếng rên, ngụm máu bắn giữa hư không.
Long Khuyết chịu một kích người không nhúc nhích như chưa từng đánh nhau, vạt áo nhẹ bay tuấn dật khó tả. hiển nhiên Long Khuyết chưa dốc hết sức.
Đỗ Thiếu Phủ, Đỗ Tiểu Yêu liếc nhau, thấy kinh sợ trong mắt đối phương:
– Cường giả Tọa Vong đệ nhị cảnh mà không chịu nổi một kích, không ngờ đại ca của Tiểu Tinh Tinh mạnh đến vậy.
Làm nhi tử của Long Thần lẽ tất nhiên Long Khuyết rất mạnh, nhưng Đỗ Thiếu Phủ không thể ngờ y mạnh đến mức này.
Long Ma Lão Tổ và cường giả Tọa Vong của U Minh Thần tộc mắt tràn ngập rung động, rung động vì thực lực của Long Khuyết.
– Hậu sinh thật lợi hại!
Hai người liếc nhau, cùng gật đầu.
Đôi mắt đục của Long Ma Lão Tổ chợt bắn ra tia sáng, đôi môi khô quắt mấp máy thì thào:
– Chuyến này đến Ân Khung Vô Hủ Thiên chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm, không tiện sinh sự nhiều việc tại đây. Phải nhanh chóng giải quyết mấy người này, xem ra cần triệu tập nhiều Tọa Vong cảnh từ Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên mới có thể đánh một trận.