Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3702 - Đối phương thì trái ngược hoàn toàn
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3702 - Đối phương thì trái ngược hoàn toàn
Chương 3702 – Đối phương thì trái ngược hoàn toàn, Niết Ma lão tổ không kh
Đối phương thì trái ngược hoàn toàn, Niết Ma lão tổ không khó để phát hiện, mười mấy người kia dù nhìn có vẻ vô cùng tuổi trẻ, nhưng ai nấy đều hung hãn cái thế, dù yếu nhất cũng là Tọa Vong đệ nhị cảnh, còn đạt tới đẳng cấp Vọng Xuyên Luân Hồi thì có tận chín người!
Như vậy so sánh ra, thực lực chênh lệch quá xa, một khi giao thủ, chín người bên mình cùng hơn thành trăm hơn ngàn Thú tộc Bất Hủ chắc chỉ có nước bị người chặt như cải trắng!
– Làm sao? Không chịu đi?
Đối mặt với ánh mắt hung ác của Niết Ma lão tổ, lúc này Long Khuyết chợt bước lên trước một bước, lạnh giọng quát, mắt nhìn chằm chằm đối phương.
– Hô… Hô…
Niết Ma lão tổ trong lòng tức giận, lại không phát tác mảy may, cảm thấy mình như là sắp ngất, cả người tức tối vô cùng.
Hắn kịch liệt thở dốc, mãi một lúc mới miễn cưỡng ép xuống hỏa khí.
Sau đó, chỉ thấy hắn chợt vung tay lên, không cam tâm nói với vô số cường giả bên người:
Chúng ta đi!
Lời ra khỏi miệng lại vẫn đứng nguyên chỗ cũ nửa ngày, sau đó mới quay người rời đi, hiển nhiên là không tình nguyện cứ thế mà đi.
– Lần này, chuyện Ma tộc đại nhân giao phó lại thất bại!
Đám Thú tộc ai nấy đều sắc mặt âm trầm, đen đến độ sắp chảy ra nước.
Lần này bọn hắn xuất động lượng lớn cao thủ, mục đích tiến vào Ân Khung Vô Hủ Thiên đúng như lời Lục Kinh Vân vừa nói, nhắm vào vật ở trong Táng Không Sơn.
Đó đều là nhiệm vụ Ma tộc đại nhân sai khiến.
Mới đầu hắn cho là xuất động ba vị Tọa Vong cảnh, lại thêm mấy trăm ngàn cường giả Bất Hủ là đủ để thuận lợi hoàn thành!
Nhưng ai nào ngờ, ở nơi đây lại gặp được Đỗ Thiếu Phủ!
Thế còn chưa hết, một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, dù đặt chân tới cảnh giới Hư Đạo mà chỉ ở thời Viễn Cổ mới có thể xuất hiện, nhưng chẳng qua cũng chỉ là chim non chưa trưởng thành, lật tay liền có thể diệt!
Ai biết, chính bởi vì tiểu tử này mà lần lượt dẫn ra mười ba vị cường giả Tọa Vong cảnh xuất hiện!
Chín tên Tọa Vong cùng thành trăm hơn ngàn Bất Hủ Kiền Hư Tĩnh Hoa Thiên bọn hắn, một khi thực sự giao thủ thì chỉ có nước mặc người đồ sát!
– Lần thứ hai, lại vẫn bởi vì Đỗ Thiếu Phủ!
Rất nhiều Thú tộc tràn ngập không cam tâm, trong lòng oán hận không thôi, hận không thể bắt lấy Đỗ Thiếu Phủ, ăn thịt hắn, uống máu hắn!
Tiểu tử kia quả thật tà dị vô cùng, lần đầu tiên xuất hiện ở Kiền Hư Tĩnh Hoa Thiên đã khiến rất nhiều Thú tộc bị thiệt lớn, sau cùng còn khiến Long Ma lão tổ bị thương, tu vi đại giảm.
Hôm nay lại cũng bởi vì hắn, lần nữa khiến cho nhiệm vụ Ma tộc đại nhân sai phái hỏng từ trong trứng nước, vị kia ở Táng Không Sơn nếu không có ngoại lực tương trợ, sợ là rất khó hiện thế!
– Đỗ Thiếu Phủ… Rồi có một ngày, Kiền Hư Tĩnh Hoa Thiên ta sẽ diệt sát ngươi!
Lúc rời đi, Long Ma lão tổ nhịn không được quay đầu nhìn về phía Đỗ Thiếu Phủ một cái, trong đôi mắt đục ngầu tóe phát ra sát cơ mãnh liệt.
Hắn là người rời đi cuối cùng, sau khi bước vào hư không, tất cả Thú tộc đều biến mất khỏi giới này, không còn tung tích.
– Rút lui! Cứ thế mà rút lui?
Nơi xa, một ít người Ân Khung Vô Hủ Thiên lá gan hơi lớn vẫn chưa thực sự rời đi, mà từ đằng xa âm thầm quan sát cảnh tượng diễn ra nơi này.
Khi nhìn thấy đám người Thú tộc lúc đến thì khí thế hung hung, lúc này lại dồn dập thối lui mất tăm, rất nhiều người đều kinh dị không thôi.
– Hô… May quá may quá, bọn hắn không đánh nhau! Bằng không, chúng ta không chừng sẽ bị liện lụy!
– Lần này Ân Khung Vô Hủ Thiên chúng ta đúng là được một phen náo nhiệt!
– Tổng cộng hai mươi hai vị Tọa Vong đồng thời xuất thế, trường diện quá dọa người!
– Không biết bên trong Táng Không Sơn rốt cục có thứ gì, lại náo ra trường diện đáng sợ như thế!
– Lúc này còn mười ba vị cường giả Tọa Vong cảnh ở đây, chỉ sợ cơ duyên nơi đó không tới lượt chúng ta!
– Tọa Vong cảnh của Ân Khung Vô Hủ Thiên đâu, vì sao không thấy có người xuất hiện, điều này không hợp lẽ thường a!
– Cũng may ngay từ đầu chúng ta không làm gì ba người thanh niên áo bào tím đó, bằng không, chỉ sợ lúc này chúng ta đã là người chết!
Rất nhiều cường giả dồn dập nghị luận, cảm thán, ngạc nhiên vì chuyện hôm nay.
Đồng thời, bọn hắn cũng cảm tạ đám Thú tộc Kiền Hư Tĩnh Hoa Thiên từ tận đáy lòng, nếu không phải bọn hắn xuất hiện đúng lúc, cắt ngang kế hoạch ban đầu, e rằng người toàn bộ giới này còn không đủ cho người ta diệt sát!
Mà sau khi cảm khái qua đi, không ít người bắt đầu nghĩ đến một vấn đề khác, vì sao khắc này không thấy Tọa Vong cảnh nào của Ân Khung Vô Hủ Thiên hiện thân?
Những người này đến, bọn hắn không đến mức không thể cảm giác ra mới đúng a!
Đương nhiên, nghi vấn này không người giải đáp thay bọn họ, loại chuyện giữa cường giả ở cấp độ này không phải tùy tiện người nào đều có thể biết được.
– Ta luôn cảm thấy, chỉ sợ Tam Thập Tam Thiên sắp bắt đầu hỗn loạn!
Sau cùng, có người đưa ra tổng kết.
Những người khác nghe thấy vậy, cũng cảm thấy có lý!
Chuyện hôm nay rất khác thường, trăm vạn năm ngàn vạn năm đều khó gặp được cường giả Tọa Vong cảnh, thế mà một hơi tới hơn hai mươi vị, điều này chỉ nghe thôi đã thấy kinh người!
Nếu không tận mắt nhìn thấy, không ai dám tin tưởng đây là sự thực.
Phương xa, đám người Đỗ Thiếu Phủ đưa mắt nhìn rất nhiều Thú tộc rời đi, lại bắt đầu tiếp tục bắt chuyện.
– Trong Táng Không Sơn rốt cục mai táng thứ gì?
Đối mặt đám người Lục Kinh Vân, Lục Du Thược, Đỗ Thiếu Phủ thật sự nhịn không được nghi vấn trong lòng, hỏi nói.
Sau khi gặp qua Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn trong Thần Ma chiến cảnh, Đỗ Thiếu Phủ liền đã biết, hiện tại Kiền Hư Tĩnh Hoa Thiên đã cấu kết cùng Ma tộc.
Lần này bọn hắn đến đây nhất định là có bí mật không người biết nào đó.
Chuyện quan hệ tới Ma tộc, Đỗ Thiếu Phủ không thể không quan tâm.
– Cha nói qua với ta, nơi đó mai táng hai tên cường giả!
Lục Kinh Vân không nhìn Đỗ Thiếu Phủ, mà lần nữa chuyển mắt về phía Táng Không Sơn.
Lúc này, mảnh sơn mạch kia rất là bình tĩnh, không có ba động mãnh liệt nào phát ra.
Chỉ là, lấy tu vi của hắn vẫn có thể cảm giác được một số động tĩnh không bình thường, động tĩnh này dù là hắn cũng cảm thấy có phần sợ hãi.