Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3793 - Lần này không có ai tiếp lời các cườ
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3793 - Lần này không có ai tiếp lời các cườ
Chương 3793 – Lần này không có ai tiếp lời, các cường giả đều đã tĩnh lặng
Lần này không có ai tiếp lời, các cường giả đều đã tĩnh lặng, mọi người đều nhìn chằm chằm vào Đỗ Thiểu Phủ, muốn nhìn xem đến cuối cùng sẽ có biến chuyển gì xảy ra đối với hắn.
Thời khắc này, cả người Đỗ Thiểu Phủ đang rơi vào trong một trạng thái khó mô tả.
Với mọi sự bên ngoài, hắn chẳng quan tâm chẳng để ý, chỉ toàn tâm toàn ý khống chế con đường di chuyển của hỏa diễm sau khi tiến vào bên trong cơ thể hắn.
Khi bị khí tức nóng chảy bao quanh, khối Hỗn Độn bản nguyên kia bắt đầu có dấu hiệu nóng chảy.
Tròng tình trạng thông thường, Hỗn Độn bản nguyên là một khối nham thạch rắn chắc, khó có thể làm nó lung lay một mảy may nào.
Nhưng vào lúc này, trước ngọn lửa Địa Ngục nóng rực thiêu đốt, nó trở thành một khối sáp, bắt đầu lóe lên tỏa sáng, tiếp đó bị cơ thể của Đỗ Thiểu Phủ hấp thụ!
Năng lượng Hỗn Độn bản nguyên đáng sợ xông đến khắp mọi nơi trong cơ thể của Đỗ Thiểu Phủ, không ngừng tưới nhuần cơ thể cùng nguyên thần của hắn.
Vốn đã trải qua lần lột xác thứ nhất, thì ở trong lần thứ hai này, Đỗ Thiểu Phủ đã đạt được đến mức độ cao nhất mà vốn dĩ tu vi này của hắn có thể đạt được, nó tương đương với một nền tảng trụ cột, lần này được tưới nhuần nuôi dưỡng, tu vi của hắn bắt đầu có xu hướng tăng mạnh lên!
– Hỗn Độn bản nguyên này đúng là bất phàm, đến cả liệt diễm Địa Ngục cũng chỉ có thể đốt cháy được ra một chút xíu năng lượng như thế! Nếu như muốn hấp thu luyện hóa theo cách thông thường thì thật sự quá khó!
Khi cơ thể biến đổi thì Đỗ Thiểu Phủ cũng đồng thời nghĩ đến những điều này.
Hồi đầu khi có được Hỗn Độn bản nguyên, cơ thể hắn tiếp nhận một nguồn năng lượng khổng lồ, đồng thời mối liên hệ bí mất với thế giới Thần Võ cũng càng thêm thâm sâu, khiến cho cảnh giới của hắn cũng theo đó mà nước lên thuyền lên, bởi vậy có thể luyện hóa được càng nhiều năng lượng của Hỗn Độn bản nguyên.
Bản thân hắn trong quá trình đó cũng thu được rất nhiều lợi ích, những lợi ích khiến người ta phải kinh ngạc!
Chỉ có điều sau lần đó, Hỗn Độn bản nguyên dường như rơi vào tĩnh lặng, rất khó để có thể có thêm động tĩnh gì nữa.
Đỗ Thiểu Phủ muốn lay động nó, để mình có thể sử dụng năng lượng của nó, và cách tốt nhất chính là, phải làm cho tu vi của mình đột phá thêm một bước mới.
Nhưng sau khi vào Hư Đạo cảnh tầng thứ hai, muốn tiến thêm một bước thật quá gian nan làm sao.
Ngưng pháp tố đạo, hóa đạo diễn pháp, dĩ thân Tái Đạo!
Hiện giờ hắn đang ở trong cấp độ hóa đạo diễn pháp, tiến thêm một bước nữa chính là dĩ thân Tái Đạo, đó là tu vi tương đương với sư huynh Lục Thiếu Du, Đỗ Thiểu Phủ thật sự không ngây thơ cho rằng, bản thân mình không cần phải cố gắng nỗ lực gì vẫn có thể thành tự được đến Tái Đạo cảnh!
Bởi thế, hắn nỗ lực mượn năng lượng của lửa Địa Ngục, tôi luyện bản thân, muốn dùng lửa thiêu Hỗn Độn bản nguyên, là để cho mình có thể mạnh hơn một chút, mạnh hơn thêm chút nữa!
Cho dù chỉ là một chút ít, đó cũng là một nền tảng cơ sở, rồi tiếp tục tích lũy chút một, tất cả là để chuẩn bị cho cú đột phá sau này!
Chỉ cần không ngừng kiên trì nỗ lực, Đỗ Thiểu Phủ tin rằng, đột phá Tái Đạo có khi thật sự không phải là việc khó khăn gì!
Muốn chiến thắng Tướng Thần, bảo vệ được những người mình muốn bảo vệ thì phải nỗ lực từng chút, đạt đưuọc thực lực mạnh hơn nữa!
– Ta hình như cảm nhận được, thực lực của Đỗ sư thúc tăng lên hơn rồi!
Đột nhiên Lục Kinh Vân nhướng mày, khẽ lên tiếng nói.
– Ta cũng cảm nhận được, Đỗ sư thúc thật sự quá cừ khôi! Bị lửa Địa Ngục bao quanh mà vẫn có thể tĩnh tâm tu luyện!
Long Khuyết thán phục nói.
Những cường giả khác lúc này cũng đều cảm thấy chấn động kinh ngạc.
Biến hóa của Đỗ Thiểu Phủ lúc này, khác với việc tôi luyện thân xác và nguyên thần, cuộc rèn luyện trước đó để lột xác, khiến cho xác thịt và nguyên thần cô đọng.
Nhưng hiện tại, tu vi của hắn lại đang ngầm tăng trưởng, ý nghĩa của việc này lại khác!
– Tiểu tử này là một cây hoa hiếm có trên đời, thật không hiểu vì sao hắn có thể đi được tới ngày hôm nay!
Có lão giả gượng cười nói rất cảm thán.
– Đúng thế, nếu không thì, cả Tam Thập Tam Thiên qua bao nhiêu thời gian năm tháng như vậy, lại chỉ có một cường giả Hư Đạo cảnh?
Lại có người lên tiếng nói, hơi có ý cười gượng.
– Chỉ riêng điểm đó thôi, cũng khiến ta cảm thấy chúng ta lên bình tĩnh lại, bất luận gã đó có biến hóa gì đi nữa, có khiến người khác chấn động kinh ngạc thế nào đi nữa, cũng là những việc có thể hiểu được!
Đột nhiên, có cường giả sau một hồi suy tư lên tiếng nói.
Những người khác nghe vậy, ai nấy cũng chỉ gật đầu tán thành.
Đỗ Thiểu Phủ từ lâu đã làm mới nhận thức của mọi người, chỉ tu luyện có hơn ngàn năm là đạt Hư Đạo cảnh, chỉ riêng như vậy thôi cũng đủ để làm người ta khiếp sợ.
Nếu như đổi lại là trước kia, thử hỏi Tam Thập Tam Thiên có ai dám tin có người có thể làm được điều đó.
Nhưng Đỗ Thiểu Phủ lại làm được, khiến cho cả thế giới chấn động kinh ngạc!
Và từ đó về sau, bất kể có bao nhiêu chuyện đáng kinh ngạc xuất hiện trên người hắn thì người ta cũng dễ dàng tiếp nhận hơn.
Quy cho cùng chỉ có một nguyên nhân, ai bảo tiểu tử đó là một cây hoa hiếm có từ trước đến nay trên cả Tam Thập Tam Thiên?
Mà mọi người đều đang mong mỏi, mong mỏi cây hoa hiếm có này sẽ có một ngày nở tung, bừng lên ánh sáng chói lọi rực rỡ nhất, chiếu sáng khắp thế gian, đứng trên cả vạn sinh linh!
– Là Hỗn Độn bản nguyên của Đại La Thiên Tôn sao?
Trong đám người, Lục Kinh Vân bỗng nhướng mày, hắn lẩm nhẩm mà chỉ mình hắn mới nghe thấy được.
Trong số các cường giả có mặt tại đây, năng lực cảm nhận của hắn nhạy hơn rất nhiều so với những người khác, mọi sự biến đổi trên cơ thể Đỗ Thiểu Phủ rất khó thoát khỏi cảm nhận của hắn.
Chỉ duy có khối Hỗn Độn bản nguyên kia là không ở trong phạm vi này.
Bởi thế Lục Kinh Vân cũng âm thầm suy đoán, đại khái hắn nghĩ được vì sao Đỗ Thiểu Phủ lại có những biến hóa khó hiểu như vậy.