Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3798 - Một cường giả như vậy làm sao có thể
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3798 - Một cường giả như vậy làm sao có thể
Chương 3798 – Một cường giả như vậy làm sao có thể ngồi không mà nhìn mình
Một cường giả như vậy làm sao có thể ngồi không mà nhìn mình hồi phục, ngồi không nhìn Ma tộc quật khởi?
Đối phương càng không có hành động gì, càng khiến cho người khác cảm thấy khó yên tâm!
– Đại nhân không cần lo nhiều, chỉ cần dung hợp được thêm hai đạo nguyên thần cuối, thì cho dù Lục Thiếu Du có đạt được tới cảnh giới Vô Tượng cũng không phải lo lắng! Ta không tin hắn sẽ giống được như Bàn Cổ và Đại La Thiên Tôn, có dũng khí tìm đường sống trong cõi chết, cùng chết với Ma tộc chúng ta! Đó dù gì cũng chỉ là sinh linh Hậu Thiên, không phải là sinh linh Hỗn độn, vốn rất coi trọng việc sống chết, làm sao có thể buông bỏ được thế gian phồn hoa vô biên? Huống chi Vô Tượng cảnh đâu phải là cảnh giới dễ dàng thành tựu được thế!
Thẩm Ngôn đột nhiên cười âm hiểm, một khí tức rờn rợn lạnh người tỏa ra.
Hắn suy đoán như vậy không phải là không có lý, muôn đời nay, chỉ có những thần ma đi ra từ hỗn độn mới đạt được đến Vô Tượng cảnh.
Lục Thiếu Du chẳng qua chỉ là một sinh linh Hậu Thiên, so với sinh linh Hỗn Độn vẫn còn cách cả một sinh linh Tiên Thiên!
Khoảng chênh như thế, đủ để là một rãnh trời lớn vắt ngang đường đi của hắn, ngăn hắn bước tới cánh cửa nhân tố mấu chốt cuối cùng!
Nếu không phải thân Vô Tượng, làm sao có thể đấu lại với Ma Tổ đại nhân?
– Lục Thiếu Du, Lục Thiếu Du! Hắn không phải là một loại đơn giản, có điều cũng tốt, có sự tồn tại của hắn, Ma tộc mới có thử thách! Nếu không thì cho dù có tiến hành sát phạt Tam Thập Tam Thiên khống chế mọi thế giới trong tay mà thiếu đi một đối thủ thì còn có ý nghĩa gì nữa?
Tướng Thần hơi cụp mắt khẽ nói:
– Ta nghĩ, hắn chắc chắn sẽ không cam tâm để ta trấn áp, mà sẽ giống như Bàn Cổ và Đại La Thiên Tôn, dùng cách hy sinh bản thân đề thành tựu cho các sinh linh khác!
Lời này nói ra khiến cho hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn giật mình.
– Lời đại nhân vừa nói có ý gì?
Đông Ly Xích Hoàng cau mày, cẩn thận hỏi.
Thẩm Ngôn cũng ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt nghiêng của Tướng Thần, muốn nghe lời giải đáp của hắn.
– Kết quả mà hắn muốn có lẽ chính là ra tay trực tiếp giết ta, để đoạn tuyệt hậu hoạn mới đúng! Nếu chỉ đơn giản là trấn áp, thì khi gặp ta ở tầng Địa Ngục thứ nhất hắn đã có thể ra tay rồi!
Tướng Thần cất tiếng giải thích.
Hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn nghe vậy thì trầm mặc.
Không thể không thừa nhận, Lục Thiếu Du hết sức cường đại, đừng nói là khi gặp ở tầng Địa Ngục thứ nhất đã có thể ra tay trấn áp đại nhân, cho dù là hôm nay khi mà đại nhân đã dung hợp mười sáu đạo nguyên thần cũng rất khó có thể chiến thắng được Lục Thiếu Du!
Bọn họ đều biết, từng ấy năm trôi qua chắc chắn Lục Thiếu Du có sắp xếp riêng của hắn.
Giống như đại nhân đã nói, mục đích của hắn có lẽ chính là muốn giết chết đại nhân một cách thực sự chứ không phải chỉ đơn giản là trấn áp, Lục Thiếu Du muốn Ma Tổ biến mất triệt để khỏi thế gian này, để cho Tam Thập Tam Thiên được thanh bình, để cho Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới thoát khỏi hoạn nạn!
– Đỗ Thiểu Phủ! Mấu chốt của mọi việc chính là Đỗ Thiểu Phủ!
Đột nhiên đôi mắt của Thẩm Ngôn sậm xuống, không ngăn được phải cắn răng cắn lợi nói một cách căm hận.
– Tiểu tử đó đáng lẽ phải chết từ lân, không ngờ vẫn để cho hắn sống được đến hôm nay!
Ba chữ Đỗ Thiểu Phủ khiến cho sắc mặt của Đông Ly Xích Hoàng trở nên cực kỳ khó coi.
Vơi hai người bọn họ mà nói, ngay từ hồi đầu khi còn ở thế giới Thần Võ, cả hai đã kết một mối thù hận khó có thể hóa giải với Đỗ Thiểu Phủ.
Sau khi đến Tam Thập Tam Thiên, bọn họ nhiều lần muốn giết Đỗ Thiểu Phủ nhưng đều không thành công.
Trong đó đương nhiên không thể tránh khỏi nguyên do từ những ân oán xưa kia, nhưng nhiều hơn nữa là muốn loại bỏ hậu họa lớn cho Ma tộc!
Chỉ có điều kết quả của mỗi lần đó đều khiến bọn họ thất vọng, vì thế mối hận đối với Đỗ Thiểu Phủ cũng càng lúc càng đậm hơn!
Ban đầu, cũng do mối giao tình giữa Đỗ Thiểu Phủ và Tướng Thần nên Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn không dám lớn tiếng lộ ra những chuyện này, nhưng sau đó bọn họ mới biết, mọi việc mà hai người làm đều được đại nhân ngầm cho phép!
– Đỗ Thiểu Phủ!
Khuôn mặt Tướng Thần trở lại vẻ bình thản và lãnh đạm thường ngày, khóe miệng hắn khẽ lẩm bẩm cái tên Đỗ Thiểu Phủ.
Với người thanh niên trẻ tuổi này, giao tình giữa hai người bọn họ đã nhạt từ lâu, giao tình trước kia hoàn toàn trôi theo mây khói theo cú đánh khi đó.
Chỉ có điều, Đỗ Thiểu Phủ phát triển quá nhanh, nếu để mặc cho hắn tiếp tục đột phá thì sẽ là sự uy hiếp cực lớn cho bản thân mình,
– Hắn đã vào mười tám tầng Địa Ngục, các ngươi đi ngăn trở bọn chúng đi!
Tướng Thần đột nhiên quay đầu sang bên cạnh nói với hai người bọn Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
– Hả?
Hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đều kinh ngạc, quay sang nhìn nhau.
Đỗ Thiểu Phủ vào mười tám tầng Địa Ngục, tin này bọn họ chưa từng được nghe.
Lúc này khi nghe đại nhân đề cập đến, bọn họ kinh ngạc hết mức.
– Lần này Tam Thập Tam Thiên vào đây cũng coi như đã dốc hết sức, mấy triệu Bất Hủ, hơn hai trăm Tọa Vọng! Thực lực như vậy đủ để khiến mười tám tầng Địa Ngục rung chuyển, nếu nhu không có cường giả Tái Đạo, có ai có thể chặn được bọn họ?
Tướng Thần cảm thán nói rồi lại tiếp:
– Các ngươi đi đi! Không cần phải cố giết Đỗ Thiểu Phủ, bởi vì hắn không phải kẻ các ngươi có thể giết được! Chỉ cần ngăn chặn bọn họ lại bên ngoài tầng Địa Ngục mười bảy là được, đợi sau khi ta dung hợp hết mọi nguyên thần sẽ đích thân ra tay trấn áp Đỗ Thiểu Phủ!
Sau khi nói xong, thân hình hắn khẽ chớp lên, rồi dần dần mờ đi, khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã biến mất hoàn toàn khỏi chỗ ban đầu, không còn một vết tích nào.
Cách đó không xa, nơi phong ấn hỏa viêm rừng rực, ma khí cuồn cuộn càng cháy rực, phát ra những tiếng “hực hực không dứt bên tai.