Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3874 - Mặt khác chín Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3874 - Mặt khác chín Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng
Chương 3874 – Mặt khác, chín Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng tung hoành ngang dọc,
Mặt khác, chín Tử Lôi Huyền Đỉnh cũng tung hoành ngang dọc, hung hãn lao xuyên khắp hư không, sát phá thiên địa!
Những đòn công kích hắn đánh ra tựa cuồng phong bạo vũ, điên cuồng tàn sát, mỗi đòn công kích đòn nào đòn nấy đáng sợ khôn cùng!
– Ngươi không giết chết được bọn ta!
Đông Ly Xích Hoàng miệng đầy máu tươi, lên tiếng với thái độ hung bạo dữ tợn cực độ!
Đánh đến mức độ hiện tại, hắn tự biết dù mình và Thẩm Ngôn liên thủ với nhau cũng tuyệt không thể là đối thủ của một mình Đỗ Thiểu Phủ.
Có điều hắn cũng không sợ, hiện nay vô số cường giả của Ma tộc đã được điều động, đến khi thật sự không đối địch lại được, thì hắn cùng lắm rút ra tránh cuộc tập sát của Đỗ Thiểu Phủ.
– Hừ!
Những lời nói của Đông Ly Xích Hoàng đập vào tai nhưng Đỗ Thiểu Phủ không trả lời, chỉ lạnh lùng hừ lên một tiếng.
Hắn luôn để ý tình hình cuộc chiến xung quanh mình, trong lòng cũng cảm thấy hơi chút nặng nề.
Mấy triệu cường giả của Tam Thập Tam Thiên và Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới đã vào mười tám tầng Địa Ngục, đã đi tới bước này, đã đụng độ kinh hoàng với Ma tộc!
Mọi chuyện dường như rất bình thường, bởi vì trước khi đi vào không gian này, sư huynh Lục Thiếu Du từng dặn dò, không cần phải đối đầu kiểu đá đụng đá với Ma tộc, tiền đề là phải bảo toàn chiến lực, để chuẩn bị thật tốt nghênh đón trận chiến cuối cùng với Ma tộc!
Đỗ Thiểu Phủ có thể cảm nhận được, lúc này còn chưa tới thời cơ quyết chiến đó!
Ít nhất là đối với hắn mà nói, muốn giết được Tướng Thần thực sự, thì sức mạnh của hắn hiện tại còn lâu mới đủ!
Với tu vi Hư Đạo tầng thứ hai của hắn hôm nay, một khi Tướng Thần hồi phục tới đỉnh cao, có được tu vi Vô Tượng cảnh, thì cho dù là đứng yên một chỗ kêu hắn giết thì sợ là hắn chẳng thể gây ra được tổn hại là mấy cho đối phương!
Nhưng điều khiến Đỗ Thiểu Phủ cảm thấy kỳ quái là, tình hình hiện nay dường như vượt quá khỏi mọi sắp đặt ban đầu, giữa Tam Thập Tam Thiên, Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới cùng với Ma tộc lại đã triển khai một cuộc chém giết đáng sợ như lúc này, cái này có hơi trái với những gì sư huynh Lục Thiếu Du dặn dò.
Chỉ có điều, với sức lực của một mình hắn hiện giờ cũng không thể thay đổi gì, không thể nào mà dẫn theo cường giả của hai đại thế giới vứt bỏ Ma tộc qua một bên, không đánh mà đi, như vậy thì sợ rằng sẽ rơi vào cuộc truy giết vô tận không ngừng của Ma tộc!
Cho dù Ma tộc không chủ động truy giết, vậy thì chuyến đi này của bọn họ tới mười tám tầng Địa Ngục hình như cũng không có thu hoạch gì lắm, lẽ nào trắng tay trở về?
Điều này, chắc chắn không phải ý định ban đầu của sư huynh Lục Thiếu Du!
Đỗ Thiểu Phủ mơ hồ cảm thấy, bọn họ vào trong mười tám tầng Địa Ngục này là có nhiệm vụ quan trọng hơn mới đúng!
Nhưng mà mãi tới giờ, người của Tam Thập Tam Thiên và Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới, trải qua cả nghìn năm, đã giết được đến tầng Địa Ngục mười sáu, nhưng sư huynh Lục Thiếu Du vẫn còn chưa xuất hiện, cũng không phái người đưa tin tức gì tới, điều này khiến cho Đỗ Thiểu Phủ cảm thấy nghi hoặc.
Có suy nghĩ như vậy, Đỗ Thiểu Phủ không kiềm lòng được phải truyền âm nói với mấy người Đế Phách Thiên, Đông Hoàng Thái Huyền, Dương Quá, Lục Tâm Đồng, Lục Kinh Vân nghi vấn của mình.
– Đỗ sư thúc cũng cảm thấy như vậy sao?
Rõ ràng, nghi vấn trong lòng Lục Kinh Vân cũng giống với Đỗ Thiểu Phủ, bởi thế mới hỏi vậy.
– Tiểu tử Thiểu Du đó rất thần bí, sắp xếp cụ thể thế nào cũng không nói với bọn ta!
Đế Phách Thiên lắc đầu nói.
– Có điều có thể chắc chắn là, theo như mọi sự sắp xếp bố trí của Thiểu Du thì chắc chắn lúc này sẽ không phát động cuộc chiến cuối cùng!
Đông Hoàng Thái Huyền cũng lên tiếng trịnh trọng nói.
Tất cả mọi người nghe vậy gật đầu, bọn họ đều hiểu thời cơ chưa chín muồi.
– Coi tình hình ra sao, nếu như một thời gian nữa mà Thiểu Du còn chưa xuất hiện, vậy thì chúng ta sẽ rút! Hy vọng không xảy ra biến cố gì nữa mới được!
Trọng Kiếm Vô Phong Dương Quá quét ngang cây trọng kiếm trong tay, cản lại một đòn tấn công của một Ma Tướng, trịnh trọng lên tiếng nói.
Trên thực tế trước khi bọn họ vào trong mười tám tầng Địa Ngục cũng đã có bàn thảo sơ qua trước, nhưng sợ là sợ sẽ xuất hiện biến cố gì đó, khiến cho Lục Thiếu Du không thể phân thân kịp ra để mà tới đây.
Trong tình huống đó, bọn họ chỉ còn cách tùy cơ hành động.
– Chỉ còn cách như vậy!
Đỗ Thiểu Phủ gật đầu lẩm bẩm nói.
Hắn quan sát tình hình hiện tại, ở cấp bậc cường giả đỉnh cao, bốn Bán Bộ Tái Đạo đánh với bảy Ma Tướng, hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Nếu không nghĩ cách để đi sợ là kéo dài quá lâu càng khó thoát thân.
Một khi mấy cường giả mạnh nhất bị thương, thì đến lúc đó sẽ không có người đoạn hậu, và vì thế sẽ rơi vào cuộc đuổi giết đáng sợ của Ma tộc.
– Giết…
Bọn người Đỗ Thiểu Phủ sau khi trao đổi sơ qua, đều không nghĩ nhiều nữa, bọn họ đưa ra kế hoạch tương ứng.
Chỉ cần chiến trường có những chuyển biến xấu, thì phải lập tức nhanh gọn quả quyết rút lui.
Ánh mắt Đỗ Thiểu Phủ tựa tia chớp, một lần nữa nhìn chằm chằm vào người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
– Bổn nguyên thí không kiếm! Trảm!
Hắn bỗng thét lên, năng lượng vô biên trong người tuôn trào mãnh liệt, sức mạnh bốn đại pháp tắc nguyên thủy bành trướng ra, tổ hợp biến hóa, ngưng tụ thành bổn nguyên Đại Đạo ngập trời, cuối cùng hóa thành kiếm, ra sức chém xuống!
Một đạo kiếm quang như vậy, sát phạt tuyệt thế, lao thẳng về phía Thẩm Ngôn, chém vào đầu hắn, như muốn bổ hắn một phát làm hai!
Chỉ đứng đối diện với kiếm quang thôi mà Thẩm Ngôn đã lạp tức cảm thấy một luồng năng lượng cực mạnh trói mình lại, muốn né ra nhưng lại hơi lực bất tòng tâm!
– Mau tránh!
Đông Ly Xích Hoàng lập tức kêu lớn, lao mạnh về phía Thẩm Ngôn.
Cùng lúc đó, hắn đánh ra một luồng ánh sáng huyết sắc, đẩy mạnh Thẩm Ngôn ra ngoài.
Đòn tấn công này của Đỗ Thiểu Phủ thật sự quá đáng sợ, khiến cho Đông Ly Xích Hoàng cảm thấy kinh hãi hết sức.
Hiện Thẩm Ngôn đang bị trọng thương, đến tránh cũng không tránh kịp, nếu giương mắt nhìn hắn bị trúng đòn tấn công này của Đỗ Thiểu Phủ, chỉ sợ rằng tính mạng sẽ gặp hiểm nguy.
– Hừ!