Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3647 - Mặc dù đến giờ bọn họ cũng không các
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3647 - Mặc dù đến giờ bọn họ cũng không các
Chương 3647 – Mặc dù đến giờ bọn họ cũng không cách nào thật sự tin tưởng
Mặc dù đến giờ bọn họ cũng không cách nào thật sự tin tưởng trên đời này thật sự còn có người có thể đột phá đến Hư Đạo cảnh, hơn nữa còn thành công chống được Đại Đạo Thiên Phạt.
Điều này quá đáng sợ, thế giới Thiên Phạt vừa phá vỡ đại biểu cho cảnh giới của thanh niên áo tím đứng vững vàng, còn cường hãn hơn vô số lần so với Trảm Chân viên mãn đột phá tới Bất Hủ nhất trọng thiên.
Điều này chắc chắn là rung động vô cùng, cái tên Đỗ Thiếu Phủ chắc chắn sẽ lưu truyền điên cuồng trong thế nhân Tam Thập Tam Thiên, dù là những cường giả Tọa Vong muôn đời không rời ghế kia cũng sẽ không ngoại lệ.
Hư Đạo cảnh, đây chính là Hư Đạo cảnh!
Từ sau đại chiến Ma tộc viễn cổ tới nay chưa bao giờ từng xuất hiện lại!
– Vũ Thanh Thần Hoàng, hắn còn sống không?
Cũng chính vào lúc mọi người đang vô cùng kích động vui sướng, một giọng nói yếu ớt đột ngột vang lên, tuy không to, nhưng rõ ràng truyền vào trong tai của mỗi một cường giả nơi đây.
Nghe thấy câu này, rất nhiều đệ tử đang nhiệt tình la hét ầm ĩ nháy mắt bỗng nhiên như bị ai đó nắm chặt yết hầu, chớp mắt một âm thanh cũng không thấy vang lên nữa.
Lúc trước bọn họ mải đắm chìm trong rung động, nên bây giờ bất chợt nhận ra sự thật này.
Một kích cuối cùng của Đỗ Thiếu Phủ đương nhiên đã ngưng tụ toàn bộ lực lượng trong cơ thể, hơn nữa trước luồng sức mạnh đáng sợ đè ép từ bên ngoài kia, không biết hắn có thể sống sót tới cuối cùng được hay không.
Phải biết rằng trước đó những cường giả Ma tộc kia đã đả thương hắn quá sâu.
Nếu Đỗ Thiếu Phủ không thể còn sống, thì dù có rung động hơn nữa cũng có ý nghĩa gì?
Tất cả mọi người không nói thêm gì nữa, mà đều cùng mở to mắt nhìn về phía trước, muốn tìm được tung tích của Đỗ Thiếu Phủ, dù chỉ một tia lực lượng nguyên thần giữ lòng tin cũng có thể.
Không ai lên tiếng, nét mặt cả đám ngưng trọng vô cùng.
Nhưng khu vực kỳ vọng đập vào mắt lại không có bất cứ tia dao động nào phát ra, cũng không hề có khí tức của Đỗ Thiếu Phủ.
Điều này khiến đáy lòng tất cả mọi người như nhận phải đả kích nghiêm trọng, cảm thấy ảm đạm và khổ sở.
– Khặc, khặc, khặc, khặc… Đỗ Thiếu Phủ rốt cuộc đã chết rồi sao?
Tiếng cười âm trầm của Đông Ly Xích Hoàng vang lên, lọt vào trong tai tất cả mọi người, hắn cười vô cùng thoải mái, nỗi ám ảnh trước kia trong lòng như đã được quét sạch hoàn toàn.
Một kiếm cuối cùng của Đỗ Thiếu Phủ lại có thể đáng sợ tuyệt thế đến vậy, nhưng thế giới Thiên Phạt bạo diệt cũng không phải thứ có thể đùa giỡn, không tổn hại tới những người khác, nhưng cũng không có nghĩa Đỗ Thiếu Phủ thật sự có thể chống lại được.
Phải biết rằng khi ấy Đỗ Thiếu Phủ đã tiêu hao hết tất cả sức mạnh, tiếp theo trong nháy mắt bị xóa bỏ cũng là chuyện dễ dàng.
– Cho dù ngươi phong hoa tuyệt đại thì sao có thể đấu được với Ma tộc bọn họ! Đỗ Thiếu Phủ, cả đời này ngươi đã đủ huy hoàng rồi, Ma Thần hầu như đã bị ngươi giết chết, cho dù ở dưới cửu tuyền cũng đủ khiến ngươi cười lấy làm kiêu ngạo rồi. Cho nên ngươi nhắm mắt đi! Khặc khặc, thật là…
Khóe miệng Thẩm Ngôn nhếch lên, chậm rãi nói.
Có thể nói rằng Đỗ Thiếu Phủ thật sự là nhân vật nghịch thiên có một không hai đương thời, từ tiểu thế giới một phương quật khởi đến nay, hắn đã làm được những chuyện mà người thường căn bản khó có thể làm được.
Dù là kẻ địch của nhau, Thẩm Ngôn cũng không khỏi sinh ra chút cảm giác khâm phục với hắn.
Nhưng loại khâm phục này cuối cùng đánh không lại vô số thù hận từ hai phía, Đỗ Thiếu Phủ chết khiến Thẩm Ngôn thoải mái khó diễn tả bằng lời.
Đại địch của Ma tộc rốt cuộc đã bị loại bỏ.
– Thần Hoàng…. thật sự bỏ mình rồi sao?
Hai người Viễn Sơn, Trương Hạo Nhiên cảm thấy chán nản, loại kết quả này bọn họ khó có thể chấp nhận được.
– Đỗ huynh đệ…
Tiêu Vân lầm bầm trong miệng, vẻ mặt thẫn thờ.
Khoảng thời gian hắn và Đỗ Thiếu Phủ tương giao cũng không tính là ngắn, mặc dù chưa từng trải qua khảo nghiệm phong lãng quá lớn, nhưng giao tình cũng coi như không tệ.
Hiện giờ không phát giác ra sự tồn tại của thanh niên áo tím khiến lòng hắn cảm thấy có chút khó chịu.
– Haizz…
Tô Mạc Viêm của Hoàn Sơ Thánh Địa bỗng nhiên thở dài một tiếng, chán nản nói:
– Một bị anh tài cái thế như vậy lại phải bỏ mình tại nơi đây, thiên đạo không có mắt, trời xanh bất công.
Hắn thở dài không thôi, cảm thấy tiếc hận cho cái chết của Đỗ Thiếu Phủ.
Một kỳ tài hiếm gặp trên đời lại chết như vậy, nếu truyền đi, Tam Thập Tam Thiên sợ là đều phải bi thương thảm thiết rồi.
– Đều do Ma tộc! Nếu không có bọn họ, ta tin tưởng Vũ Thanh Thần Hoàng này chắc chắn có thể chống lại Đại Đạo Thiên Phạt nơi đây!
Ánh mắt Thánh tử Trì Viễn Lâm của Chân Diễn Thánh Địa bỗng nhiên co rụt lại, liếc về hướng hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn ở đằng xa.
Những người khác nghe thấy vậy cũng đồng loạt nhìn sang hướng kia.
– Ma tộc!
Thời kỳ viễn cổ, Ma tộc làm loạn Tam Thập Tam Thiên, khiến sinh linh đồ thán, nhưng dù sao chuyện này cũng từ thời viễn cổ rồi.
Những đệ tử trẻ tuổi như bọn họ mặc dù quyết chí thề tuyệt sát Ma tộc, nhưng cũng không có bao nhiêu hận ý với Ma tộc, nhưng vào giờ khắc này, đáy lòng tất cả mọi người đều sinh ra cỗ cảm xúc khác thường.
Đa số người ở đây không có giao tình với Đỗ Thiếu Phủ, nhưng lại có tính chất vô cùng khâm phục hắn, Đỗ Thiếu Phủ chết vì Ma tộc, một tia cừu hận liền sinh sôi trong lòng mọi người.
Nhất là đối với hai người của Vũ Thanh Thần Quốc mà nói bọn họ hận không thể xông lên cá chết lưới rách với hai tên Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
– Khặc khặc, thật là… một đám gà đất chó kiểng, chẳng lẽ còn muốn đấu một trận với hai chúng ta sao?
Đông Ly Xích Hoàng cảm nhận được ánh mắt của những người này liền cười dữ tợn nói.
Rất nhiều đệ tử trẻ tuổi của Vô Thượng Thường Dung Thiên đều rùng mình một cái, nếu động thủ, bọn họ chỉ có thể bị đối phương làm nhục mà thôi.
Đây chính là hai Bất Hủ, hơn nữa đều nắm giữ hai loại pháp tắc nguyên thủy, thực lực đã biến thái quá xa rồi.
Nhưng chính ngay khi hai bên hoàn toàn quẩn quanh tâm trạng tương phản nhau, một âm thanh rõ ràng lọt vào tai:
– Trên đời này cuối cùng vẫn không cho phép người Ma tộc các ngươi hung hăng ngang ngược đâu!