Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3648 - Giọng nói này vừa vang lên tất cả mọ
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3648 - Giọng nói này vừa vang lên tất cả mọ
Chương 3648 – Giọng nói này vừa vang lên, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt
Giọng nói này vừa vang lên, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt ngưng trọng, cảm xúc trong lòng trở nên khác thường.
Nhưng chỉ ngay sau đó đã lập tức sôi trào.
– Thần Hoàng! Đây là giọng nói của Thần Hoàng!
– Vũ Thanh Thần Hoàng, hắn không chết! Hắn còn sống!
– Thật tốt quá! Hắn không bỏ mình, thành công chống lại Đại Đạo Thiên Phạt rồi!
– Thần Hoàng còn sống! Hắn còn sống!
Một đám đệ tử trẻ tuổi đều không kiềm chế được mà cảm thấy kích động, trong lời nói mang theo sắc thái hưng phấn không lời nào miêu tả được, vui mừng tung tăng như chim sẻ.
Giọng nói kia, bọn họ tuyệt đối không nghe lầm, quả thật chính là Vũ Thanh Thần Hoàng không thể nghi ngờ.
Bùm….
Trước ánh mắt chăm chú của mọi người, trong hư không trước mặt bỗng nhiên dần hiện ra chút ánh sáng màu tím vàng.
Sau đó tia sáng này ngày càng lan rộng, cuối cùng ngưng tụ thành bộ dáng thanh niên áo tím, ánh mắt sáng quắc nhìn mọi người.
Chỉ thoáng chốc, Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đều run rẩy.
Cảm xúc của hai đại Ma hầu vô cùng nặng nề, vẻ mặt âm trầm giống như sắp tan thành nước.
– Đỗ Thiếu Phủ, ngươi vẫn chưa chết!
Đông Ly Xích Hoàng sắp sửa nghiến nát hàm răng, trong lòng không ngừng oán hận.
Bất luận như thế này hắn cũng không ngờ Đỗ Thiếu Phủ rõ ràng vẫn chưa chết, dưới đạo Đại Đạo Thiên Phạt kinh khủng kia vẫn còn sống.
Điều này khiến hắn cảm thấy sự việc cực kỳ nghiêm trọng, tâm tư càng trĩu nặng.
– Vậy mà không chết… vậy mà không chết…
Thẩm Ngôn không ngừng thì thào, trong hai mắt nổi lên gợn sóng.
Đỗ Thiếu Phủ sống sót khỏi Đại Đạo Thiên Phạt, đồng nghĩa với hắn đã thành công ổn định bước mấu chốt kia.
Làm một cường giả chuyển kiếp từ thời kỳ viễn cổ, Thẩm Ngôn đương nhiên hiểu cảnh giới lúc này của đối phương.
Kế tiếp, bản thân hai người bọn họ muốn giết chết được hắn đã là chuyện không thể nào!
– Đông Ly Xích Hoàng, Thẩm Ngôn, các ngươi muốn chiến một trận thì không cần những người khác ra tay, chi bằng để ta tới phụng bồi là được rồi!
Đỗ Thiếu Phủ đập không đi tới về hướng mọi người.
Sau khi thi triển một kiếm cuối cùng lúc trước đã phá vỡ thế giới Thiên Phạt trước mặt mọi người, hắn liền chui vào trốn trong Hoang Cổ không gian.
Nếu không với trạng thái như nỏ đã hết đà khi đấy của bản thân, coi như Thiên Phạt chân chính bắt đầu tán loạn, thì sóng dư âm kia tuyệt đối cũng có thể giết được hắn một trăm lần rồi.
Ngoài ra, trong Hoang Cổ không gian có thời gian gia tốc, có thể qua một khoảng thời gian ngắn khôi phục, cộng thêm có rất nhiều bảo dược hỗ trợ, lúc này hắn ướng chừng đã khôi phục một thành thực lực.
Nhưng một thành thực lực này sau khi đột phá dùng để đối phó Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn hẳn cũng không khó khăn gì.
– Hừ, hừ… Ma tộc, không phải các ngươi muốn đánh một trận sao? Thần Hoàng của chúng ta hiện tại đã ra rồi, hai người các ngươi tại sao không lên tiếng đi!
Trương Hạo Nhiên bỗng nhiên cười hai tiếng nhìn Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn kêu to nói.
– Hừ, hừ… Đúng vậy, không phải khi nãy còn khoa trương lắm sao? Các ngươi ra tay đi!
Một số thanh niên của thế lực khác cũng đi ra nói như vậy.
– Ha ha…. Các ngươi sao không dám ra tay nữa rồi, Ma tộc không phải luôn rất càn rỡ hay sao?
– Loại hàng bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, có bản lĩnh thì lên đi… Vũ Thanh Thần Hoàng đã nói ra hết rồi, các ngươi ngược lại động thủ đi!
– Lên đi…! Ma tộc ngu xuẩn!
Rất nhiều cường giả nhanh chóng kêu hô gọi ầm ĩ.
Đỗ Thiếu Phủ chỉ vừa xuất hiện đã khiến lòng tin của mọi người tăng gấp bội, cho dù phải đối mặt với hai cường giả Bất Hủ thì bọn họ cũng không còn e ngại gì nữa.
Có thanh niên áo tím này tồn tại, hai tên Ma tộc này căn bản không đáng để lo.
Phải biết lần này Vũ Thanh Thần Hoàng đã đạt tới Hư Đạo cảnh trong truyền thuyết, cảnh giới này mặc dù chưa có ai từng được chứng kiến, nhưng tuyệt đối cường hãn tới mức khó có thể phỏng đoán được.
Hai Bất Hủ nhất trọng thiên trước mặt hắn sợ là hoàn toàn chỉ có bị chà đạp mà thôi.
Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn nhìn đám người đang không ngừng chỉ trỏ, sắc mặt ngày càng đen, lửa giận không ngừng sôi trào, hận không thể dùng ánh mắt xoắn đám người thành từng mảnh nhỏ.
Nhưng cuối cùng bọn họ không dám nói gì, có Đỗ Thiếu Phủ đáng sợ kia, hai người cũng không dám tiếp tục càn rỡ nữa.
– Ta chưa bao giờ nghĩ tới các ngươi lại là người của Ma tộc!
Đỗ Thiếu Phủ chậm rãi giậm chân trong hư không, bước từng bước một đi tới hướng Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
Hắn vừa đi vừa nói:
– Nhưng hiện giờ ta rốt cuộc hiểu rõ, hiểu được đại kiếp trong Thần Vũ giới của Ma giáo, tại sao các người lại xuất hiện cuối cùng, giết chết dư nghiệt Ma giáo, còn Ma Thần thì trực tiếp chết trong tay Tướng Thần!
Đỗ Thiếu Phủ vừa dứt lời, giọng điệu bắt đầu than thở, đồng thời cũng ẩn chứa chút vị ảm đạm mất mát.
Hắn rũ mắt xuống, mang theo tia sáng ung dung, rồi thở dài.
– Hừ! Đỗ Thiếu Phủ, ngươi hiểu ra thì có thể thế nào? Đừng tưởng chỉ dựa vào ngươi là có thể ngăn cản được đại kế Ma tộc ta!
Đông Ly Xích Hoàng hừ lạnh một tiếng nhìn Đỗ Thiếu Phủ nói.
Nhưng Đỗ Thiếu Phủ không để ý tới hắn, giống như đang lầm bầm làu bàu nói tiếp:
– Hiện giờ ta rốt cuộc đã biết coi như năm đó ta không đối phó Ma Thần, các ngươi cũng nhất định sẽ đối phó hắn, bởi vì chỉ có Ma Thần chết đi, Tướng Thần mới có thể tìm được phần lực lượng kia của hắn, do đó mới tăng được thực lực lên. Hẳn trong Thần Ma chiến cảnh vẫn tồn tại lực lượng giống như Ma Thần nhỉ? Cho nên có phải Tướng Thần cũng tới đây không?