Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3663 - Khi đám người Đỗ Thiếu Phủ dấn thân
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3663 - Khi đám người Đỗ Thiếu Phủ dấn thân
Chương 3663 – Khi đám người Đỗ Thiếu Phủ dấn thân tiến vào ánh sáng huyết
Khi đám người Đỗ Thiếu Phủ dấn thân tiến vào ánh sáng huyết sắc khổng lồ kia thì chính là đã tiến vào một không gian khác.
Đây là một vùng đất lạnh như băng, rộng lớn vô ngần, đỉnh đầu không có bầu trời trong xanh, dưới chân không có đất dày, tất cả mọi người đều lơ lửng trong hư không.
Những nơi tầm mắt nhìn được xung quanh đều có từng ngôi sao vận chuyển lơ lửng, lại có một cỗ hư không loạn lưu chuyển gào thét tới.
– Đây là… khe nứt thế giới?
Tô Mạc Viêm nhíu mày quan sát bốn phía nói.
– Cũng tương tự như khe nứt thế giới, nhưng dường như lại có chỗ không giống.
Tiêu Vân cũng cảm thấy nghi hoặc, sau khi bọn họ tiến vào cũng không nhận thấy được bất cứ khí tức kinh khủng nào, điều này khiến mỗi người đều cảm thấy khó hiểu.
– Rất giống khe nứt thế giới, nhưng không nhất định sẽ đơn giản như khe nứt thế giới.
Ánh mắt Đỗ Thiếu Phủ hư mị, không ngừng thi triển ra lực lượng nguyên thần dò xét xung quanh.
Trước ánh mắt quan sát của hắn, ngôi sao quanh thân có vô số, có một số còn tản ra ánh sáng và nhiệt độ.
Nhưng những ngôi sao này hoàn toàn tĩnh mịch, bên trên đều đầy đá vụn, không giống ngôi sao trong Tam Thập Tam Thiên, có giống chính là tiểu thế giới một phương sinh cơ hăng hái.
Nói gọn lại thì Đỗ Thiếu Phủ phóng lực lượng nguyên thần nhìn thấy biết được toàn bộ nơi đây không có ngôi sao nào có sinh mạng cả.
– Phiến không gian này mặc dù không có sự sống tồn tại, nhưng ta cảm thấy nơi này không tầm thường, có lẽ cất giấu bí mật lớn nào đó!
Trì Viễn Lâm mở miệng nói.
Không chỉ riêng hắn, mà tất cả mọi người đứng trong hư không cũng có thể cảm nhận được có dao động vô hình tồn tại.
Dao động này rất kỳ lạ, bọn họ căn bản không cách nào khám ra được sự ảo diệu trong đó, tháp thoáng có thể cảm thấy được vô số ngôi sao xẹt qua một loại quỹ tích kỳ diệu, có trật tự huyền diệu phong tỏa khắp nơi.
– Khi chúng ta tiến vào thì ánh sáng huyết sắc kia cũng biến mất rồi, không biết làm thế nào mới có thể trở lại Thần Ma chiến cảnh đây!
Liên Thái Vân hé đôi môi son hơi có vẻ ngưng trọng nói.
Địa Ngục Chi Môn sau lưng mọi người sớm đã không còn, cũng không biết nơi này rốt cuộc là địa phương nào, đường rút lui đang ở đâu.
– Trước tiên đừng nghĩ tới việc ra ngoài vội, vẫn nên dò xét thêm nữa thì hơn!
Đỗ Thiếu Phủ trầm ngâm một lúc rồi nói:
– Nếu ánh sáng huyết sắc này gọi là Địa Ngục Chi Môn, như vậy có phải có khả năng vị trí của chúng ta lúc này chính là Địa Ngục không?
– Địa Ngục?
Đám cường giả đều sửng sốt, suy đoán kia bọn họ chưa từng nghĩ tới,
Nhưng ai cũng biết Tam Thập Tam Thiên vẫn luôn lưu truyền truyền thuyết mười tám tầng mười Địa Ngục.
Căn cứ theo lời truyền, nơi đó là một khoảng tử địa, không có bất cứ sinh cơ nào, ngập tràn khí thế huyết tinh, lệ khí trải dài.
Nhưng xung quanh đây nhìn qua lại không giống trong truyền thuyết lắm. Nơi này ngoại trừ ngôi sao tĩnh mịch im lìm ra cũng không thấy chỗ nào dị thường nữa, không hề có bóng dáng Địa Ngục gì cả.
– Điều này cũng không phải không có khả năng, có lẽ chúng ta đang ở mười tám tầng Địa Ngục cũng không chừng!
Tiêu Vân suy nghĩ rồi trầm giọng nói.
Về mười tám tầng Địa Ngục, mỗi người đều biết được rất ít, không ai nói rõ được nơi này rốt cuộc là gì, dù sao tất cả cũng chỉ là truyền thuyết.
– Đầu trời ánh sao tĩnh mịch, nhìn lên vô cùng cổ xưa thê lương. Mỗi ngôi sao vận chuyển theo quỹ tích, dường như đan xen thứ sức mạnh vô hình to lớn khiến người ta khó có thể nhìn thấu.
Đỗ Thiếu Phủ không hề nghĩ nhiều nữa, toàn lực dò xét, hơn nữa còn bắt đầu lướt động trong tinh không.
Mọi người thấy vậy cũng đuổi theo, tốc độ của đoàn người cực nhanh, vô số thạch đá sỏi khắp nơi trên mỗi ngôi sao bọn họ đều lướt qua dò xét một lượt.
– Hai tên Ma tộc kia không biết có trong này hay không, chúng ta phải làm thế nào để tìm họ đây?
Tô Mạc Viêm vừa đi bên cạnh Đỗ Thiếu Phủ về phía trước vừa nói.
Bọn họ đến đây chính vì để tìm cơ sở của Ma tộc, nhưng nếu mất dấu của Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn kia thì tất cả sợ không thể nói tới được nữa.
Khoảng ngôi sao này rất mênh mông, nếu chỉ đơn thuần đi qua e rằng cũng phải hao phí một lượng thời gian đáng kể đây.
– Bọn họ nhất định ở chỗ này, chúng ta cần phải tìm kiếm cẩn thận!
Đỗ Thiếu Phủ mở miệng khẽ nói.
Sau đó hắn không nhiều lời nữa, chỉ chuyên tâm quan sát bầu trời sao này.
Thời gian dần trôi qua, chuyện mà Đỗ Thiếu Phủ điều tra ra cũng ngày càng nhiều, đồng thời trong lòng hắn cũng ngày càng bàng hoàng.
Hắn phát hiện thấy trong bầu trời sao này, các ngôi sao khi vận chuyển dẫn theo sức mạnh to lớn, tất cả đều hướng về hội tụ ở cùng một nơi, nếu không tra xét tỉ mỉ thì loại tình huống này rất khó cảm nhận ra được.
– Tinh không to vô ngần như vậy, vô số lực lượng của tất cả các ngôi sao tĩnh mịch tụ hội lại cùng một chỗ, như vậy sẽ là sức mạnh to lớn đáng sợ đến mức nào đây?
Đỗ Thiếu Phủ kinh hãi không thôi, âm thầm chắt lưỡi.
Hiện giờ hắn đã đột phá Hư Đạo cảnh, phạm vi mà lực lượng nguyên thần có thể dò xét ra được đã sớm mạnh mẽ hơn nhiều, nhưng dù là như vậy vẫn không thể chạm tới biên giới của bầu trời sao này, không biết rốt cuộc nơi này rộng bao nhiêu.
Có thể tưởng tượng được đây chắc chắn là một nơi càng vượt xa hơn rất nhiều so với Tam Thập Tam Thiên.
Cả một khoảng không ngôi sao vận chuyển phóng xuất ra lực lượng cực đại, Đỗ Thiếu Phủ khó có thể tưởng tượng được.
Điều hắn biết tối thiểu nhất chính là dù là một cường giả đã tới Đại Đạo Tọa Vong cũng không thể hoàn toàn làm tan biến một phương đại thế giới.
Kết quả cuối cùng của Đại Đạo diễn sinh chính là thế giới, làm tan biến một phương đại thế giới chẳng khác nào rung chuyển Đại Đạo, là việc tuyệt đối không thể có khả năng.
Trừ phi thực sự tồn tại cảnh giới Tái Đạo, nếu là cấp bậc đó có lẽ có thể làm được điều này.
Mọi người nhanh chóng đi qua hư không, tra xét tìm kiếm rõ ràng, nhưng vẫn không có chút đầu mối nào.
Hơn mười cường giả như không có đầu, trái tim mỗi người đều mang cảm giác bối rối.
– Có người!
Bỗng nhiên hai mắt Đỗ Thiếu Phủ híp lại, đi về một hướng nào đó.