Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3664 - Ở nơi đó hắn cảm nhận được sinh linh
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3664 - Ở nơi đó hắn cảm nhận được sinh linh
Chương 3664 – Ở nơi đó, hắn cảm nhận được sinh linh dao động đang nhanh ch
Ở nơi đó, hắn cảm nhận được sinh linh dao động đang nhanh chóng đi về hướng của bọn họ.
Không bao lâu sau, đám người Tô Mạc Viêm, Trì Viễn Lâm, Liên Thái Vân, Tiêu Vân cũng đã nhận ra điều này.
– Đông Ly Xích Hoàng, Thẩm Ngôn!
Ngay lúc mọi người đều đã cảm thấy được, Đỗ Thiếu Phủ đã hiểu rõ thân phận người tới là ai.
Hắn thật sự không ngờ lại có thể là hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
– Là bọn hắn sao? Chúng ta đi nhìn thử xem!
Ánh mắt Tô Mạc Viêm ngưng trọng, có cử động trước bay thẳng tới hướng trước mặt.
– Hai tên kia lúc trước chỉ lo chạy trốn, lúc này lại trực tiếp xuất hiện trước mặt chúng ta, sợ là có chỗ dựa, nhất định phải cẩn thận!
Trì Viễn Lâm nghiêm túc nói một tiếng, nhưng tốc độ vẫn không hề chậm lại.
– Người của Ma tộc bất kể có thủ đoạn gì, chúng ta đều phải hết sức bồi tiếp.
Tiêu Vân hừ lạnh một tiếng nói.
Hắn đương nhiên biết được Ma tộc cường đại, nhưng việc đã đến nước này, mọi người đã tới khu vực đầy ngôi sao này, cũng không còn đường lui nào nữa, ngoại trừ trực tiếp đối diện Ma tộc ra cũng không còn lựa chọn thứ hai khác.
Đỗ Thiếu Phủ im lặng không nói gì, dẫn người cùng tiến về phía trước về hướng Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đang tới.
Đội ngũ hai phe cùng bay tới, một lúc sau rốt cuộc đã hội tụ đến một điểm.
– Khặc, khặc, khặc… Đỗ Thiếu Phủ, không ngờ lá gan các ngươi thật đúng là không nhỏ, dám bước vào Địa Ngục Chi Môn này, không sợ có vào mà không có ra sao?
Gương mặt anh tuấn của Đông Ly Xích Hoàng hiện vẻ dữ tợn, nhìn thấy Đỗ Thiếu Phủ lập tức cất giọng ấm áp nói.
Bộ áo bào của hăn trong hư không không gió mà bay, trong không gian tản ra mùi máu tanh đáng sợ, khiến người nhìn sinh ra dáng vẻ quỷ dị.
– Nên trốn đi hẳn là các người mới đúng! Chỉ dựa vào các ngươi còn dám đơn độc trước mặt ta, xem ra muốn chết chính là đám các ngươi rồi.
Đỗ Thiếu Phủ nghênh đón ánh mắt của Đông Ly Xích Hoàng, không tránh, giọng điệu lạnh lùng vang lên.
Khi đang nói chuyện, đồng thời trong lòng hắn cũng không kiềm chế được sự bàng hoàng của mình.
Vì hắn cảm nhận được ở hai người đối diện, lúc này khí tức của họ đã đạt trạng thái đỉnh phong, hơn nữa rõ ràng tăng hơn so với lần trước giao thủ với mình, còn đạt được mức Bất Hủ nhị trọng thiên.
Đỗ Thiếu Phủ không cách nào bình tĩnh được, mới cách bao lâu? Hắn rất khó để tưởng tượng ra hai người kia làm thế nào tăng tu vi được đến như vậy.
Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn rốt cuộc có thân phận và địa vị gì trong Ma tộc, có thủ đoạn như thế nào lại có thể tăng tu vi nhanh được như vậy.
– Hừ!
Lời nói của Đỗ Thiếu Phủ khiến hai người Đông Ly Xích Hoàng đều rét lạnh, hắn hừ một tiếng sau đó nói:
– Đỗ Thiếu Phủ, ngươi chớ nên đắc ý, chẳng qua chỉ mới đạt tới Hư Đạo cảnh mà thôi, chẳng lẽ ngươi thật sự cho bản thân là vô địch sao? Đợi hai chúng ta khôi phục lại trạng thái đỉnh phong sẽ giết ngươi như giết một con chó!
Đông Ly Xích Hoàng vừa nói vừa biểu lộ vẻ mặt nhăn nhó dữ tợn, dáng vẻ ngập tràn cừu hận.
Bọn họ đã ăn quá nhiều khổ sở từ trên tay Đỗ Thiếu Phủ, khó có thể thở phào được.
– Là sao?
Đỗ Thiếu Phủ trở nên âm trầm, lạnh lùng nói:
– Nếu nói như vậy thì bây giờ ta sẽ trấn áp các ngươi, xem các ngươi còn có cơ hội khôi phục lại trạng thái đỉnh phong hay không!
Hắn còn chưa nói dứt lời thì cả người trong nháy mắt đã bay lên, đánh một chưởng vào hư không, lực lượng pháp tắc bản nguyên đáng sợ cuồn cuộn hóa thành một cái lưới rộng lớn bao phủ hai người Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn.
Khí tức kinh khủng lan tràn, vô số ngôi sao tĩnh mịch xung quanh đều rung động không ngừng trước cỗ lực lượng này.
Một cỗ đạo vận lưu chuyển diễn sinh ra thiên địa vạn vật, biến ảo tất cả trên thế giới.
Lực lượng này quá đáng sợ, chỉ trong chớp mắt mà Đông Ly Xích Hoàng và Thẩm Ngôn đã cảm nhận được khí tức tử vong.
Bọn họ không hề nghĩ ngợi lập tức thi triển thực lực toàn thân đối kháng lại.
Dù sao cũng đều đã là Bất Hủ nhị trọng thiên, tu vi mạnh hơn xưa, ma khí sôi trào đột ngột kháng cự lại công kích của Đỗ Thiếu Phủ.
Chỉ có điều bọn họ cũng đồng thời phun ra ngụm máu tươi, sắc mặt thoáng chốc u ám, trắng bệch như tờ giấy.
– Tiểu tử này thật đáng sợ!
Thẩm Ngôn chấn động, hắn có thể tưởng tượng được sự cường hãn của Đỗ Thiếu Phủ, nhưng khi thực sự đối chiến vẫn không kiềm chế được mà hãi hùng.
Đỗ Thiếu Phủ mới chỉ tiện tay đánh ra một kích, cũng không thêm thủ đoạn nào mà đã trực tiếp đánh cho cả hai gần như muốn tàn phế rồi.
Quá đáng sợ, hắn và Đông Ly Xích Hoàng đều là cường giả nắm giữ hai pháp tắc nguyên thủy, dù ở trong thời kỳ viễn cổ cũng đã là sự tồn tại vô cùng đáng sợ rồi.
– Ta không biết các ngươi có gì để cậy vào, nhưng nếu muốn ngang ngược trước mặt ta chỉ e đã tìm sai người rồi! Thời điểm khi chúng ta còn ở Thần Vũ giới cũng đã cách đây bao nhiêu năm rồi, lần đó không phải các ngươi cũng là bại tướng dưới tay ta sao?
Đỗ Thiếu Phủ hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên thân người bạo khởi lần nữa.
Lúc này đây lực lượng của hắn lại vận chuyển hóa thành từng ánh hào quang pháp tắc, xoay xung quanh thân người.
Khí tức trên thân điên cuồng bắt đầu dâng lên khiến đám người Tô Mạc Viêm phải nhanh chóng lùi lại ra xa, không dám tới gần.
– Từ từ đã!
Thấy Đỗ Thiếu Phủ quyết định ra tay lần nữa, Thẩm Ngôn bỗng nhiên quát to một tiếng.
– Ngươi còn có điều gì muốn nói sao?
Đỗ Thiếu Phủ nhíu mày hỏi.
Thẩm Ngôn giơ tay áo lên lau vết máu nơi khóe miệng, sau đó thở dài một hơi, lúc này sắc mặt mới khá hơn một chút.
Nhưng lực lượng trên người hắn vì một kích khi nãy đã tiêu hao hơn phân nửa, nếu Đỗ Thiếu Phủ còn tiếp tục ra tay, chỉ e sẽ thật sự chết không có chỗ chôn.
– Đỗ Thiếu Phủ, hai người chúng ta muốn giết ngươi, đồng thời nếu ở thời kỳ đỉnh phong, với thực lực của ngươi vốn không thể vào mắt chúng ta!
Thẩm Ngôn khẽ mở miệng, chậm rãi nói, cảm xúc mang theo sự không cam lòng.