Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3678 - Lục Thiếu Du nhẹ vung tay trước mắt
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3678 - Lục Thiếu Du nhẹ vung tay trước mắt
Chương 3678 – Lục Thiếu Du nhẹ vung tay, trước mắt hai người hiện ra khe h
Lục Thiếu Du nhẹ vung tay, trước mắt hai người hiện ra khe hở hư không thông hướng nơi chưa biết.
Đỗ Thiếu Phủ đi theo bước vào trong, cùng biến mất.
Hai người đi ra thì đã đến một nơi kỳ lạ.
Đỗ Thiếu Phủ khó tin kinh dị kêu lên:
– Thế giới thu nhỏ này . . . có sinh linh sống?
Đỗ Thiếu Phủ không khó phát hiện khu vực mình đứng vẫn trong tinh vực vô ngần nhưng cách chỗ cũ rất xa.
Bốn phía vẫn có vô số ngôi sao cô quạnh uốn lượn vạch từng quỹ tích huyền diệu, có điều chính giữa các ngôi sao cô quạnh có một thế giới, trong thế giới có nhiều sinh linh hoạt động.
Lục Thiếu Du mang Đỗ Thiếu Phủ giáng lâm vào tiểu thế giới này, nhẹ giọng nói:
– Đây là một thế giới thu nhỏ, nó kém cỏi nhất trong đa số thế giới. Nhưng nơi này là trung tâm nguyên tinh vực, tất cả ngôi sao vận chuyển lấy nó làm cơ sở.
Đỗ Thiếu Phủ xoe tròn mắt hoàn toàn không biết nên nói sao:
– Thế giới thu nhỏ này mà là trung tâm nguyên tinh vực?
Lục Thiếu Du nói khiến Đỗ Thiếu Phủ rung động, mặc dù tinh vực này là đất chết không chút sự sống, thế giới dưới chân hắn nhỏ đến không thể nhỏ hơn, đừng nói so sánh với Tam Thập Tam Thiên, so những tiểu thế giới trong thế giới Tam Thập Tam Thiên cũng kém xa.
Nhưng tiểu thế giới như vậy lại là trung tâm nguyên tinh vực?
Có điều ngẫm lại cũng đúng, nói sao thì nơi này là chỗ có sự sống duy nhất toàn tinh vực.
Lục Thiếu Du không giải thích nhiều, chỉ nói:
– Nơi này có điểm đặc biệt, ngươi hãy cảm nhận kỹ đi.
Đỗ Thiếu Phủ lẩm bẩm:
– Có điểm đặc biệt?
Hắn cẩn thận quan sát thế giới này.
Sức sống chỗ này rất nhỏ yếu, linh khí mỏng manh đến khiến người giận sôi. Tất cả sinh linh không có tu vi, mạnh nhất là nhân tộc, không tồn tại tu luyện giả nào.
Nhưng Đỗ Thiếu Phủ phát hiện một điều kỳ diệu, sinh linh trong thế giới này không thể tu luyện nhưng nhiều sự vật huyền dị lạ thường. Cách hư không hắn đứng không xa có vật như chim to lướt qua, toàn thân làm bằng kim loại, tốc độ cực nhanh mang theo tiếng gầm rú không nhỏ. Trong bụng chim to ngồi nhiều nhân loại, trạng thái rất thoải mái.
Lục Thiếu Du hợp thời giải thích một câu, khóe miệng môi cong lên như nhớ lại điều gì:
– Thứ này gọi là máy bay.
Đỗ Thiếu Phủ gật đầu, nhìn xuống mặt đất. Khiến hắn càng không thể tưởng tượng là trên mặt đất có các con đường như rồng to kéo dài giao thác nhau, rộng lớn mênh mông hơn đường trong thế giới Tam Thập Tam Thiên nhiều.
Trên đường có nhiều vật kim loại lướt nhanh như những hộp sắt.
Phương xa có nhiều vật kiến trúc san sát nối tiếp nhau dựng thẳng.
Cảnh tượng này khiến Đỗ Thiếu Phủ thấy mới mẻ, lòng rung động:
– Tiểu thế giới này đúng là không đơn giản, phàm nhân không thể tu luyện nhưng hình như mở ra cánh cửa khác.
Thế giới thu nhỏ như vậy sinh linh nắm giữ lực lượng rất nhỏ yếu, nhưng sáng tạo ra cục diện đặc sắc hơn giới tu luyện gấp vô số lần.
Môi Lục Thiếu Du treo nụ cười nhìn hướng Đỗ Thiếu Phủ:
– Thật ra thì nơi này có càng nhiều sự vật không tưởng tượng nổi, nhưng chúng nó không quan trọng, ngươi hãy vứt bỏ thế giới phàm nhân, cảm nhận kỹ hơn, thử xem có thể câu động một vài dao động không.
Đỗ Thiếu Phủ khó hiểu nhưng vẫn làm theo lời Lục Thiếu Du:
– Không lẽ nơi này còn điều huyền diệu gì khác?
Đỗ Thiếu Phủ khuếch tán lực lượng nguyên thần thẩm thấu vào các góc trong thế giới này thật tỉ mỉ.
Theo thời gian trôi qua, hắn chậm rãi nhắm mắt lại nghiêm túc cảm nhận.
Quả nhiên hồi lâu sau Đỗ Thiếu Phủ bắt được một lũ dao động khác lạ.
Được đến kết quả tim Đỗ Thiếu Phủ muốn rớt ra ngoài.
Đỗ Thiếu Phủ rung động vô cùng, trợn to mắt nhìn Lục Thiếu Du:
– Hình như ta mơ hồ cảm giác thế giới này đang . . . đang hô hấp!
Không tin được, một thế giới sao có thể hít thở?
Người đời đều biết vạn vật trên đời do Đại Đạo diễn hóa ra, một thế giới chịu tải lực lượng bốn pháp tắc nguyên thủy nhưng không phải sinh linh, không có sinh mệnh thì sao có thể hít thở như sinh linh?
Điều này làm Đỗ Thiếu Phủ vô cùng khó hiểu.
Sau khi Đỗ Thiếu Phủ cảm nhận lũ sinh khí dao động kia thì khó thể nhìn ngó sâu hơn, dường như thế giới này có ý thức tự chủ rất mạnh, tu vi hiện giờ của hắn không thể đào móc nhiều tin tức hơn.
Lục Thiếu Du gật đầu nói:
– Ngươi cảm giác không sai, thế giới này đúng là đang hô hấp.
Tuy lực lượng hô hấp đó rất yếu ớt nhưng đến cảnh giới như bọn họ nếu nghiêm túc vẫn cảm giác được.
Đỗ Thiếu Phủ càng khó hiểu hơn:
– Không lẽ thế giới thu nhỏ này có sinh mệnh độc lập thật sự?
Lục Thiếu Du không thể giải đap thắc mắc cho Đỗ Thiếu Phủ.
Khuôn mặt Lục Thiếu Du nghiêm túc nói:
– Cụ thể chờ sau này ngươi sẽ biết, ta mang ngươi đến đây là để ngươi kiến thức thế giới này, tương lai khi nghênh chiến Ma Tổ nơi này sẽ trở thành chỗ then chốt!
Đỗ Thiếu Phủ đã hiểu, không hỏi nhiều thêm:
– Nơi then chốt giao chiến với Ma tộc?
Đỗ Thiếu Phủ trăm phần trăm tin tưởng sư huynh này, đối phương không nói có đạo lý của y.
Ánh mắt Lục Thiếu Du thản nhiên nhìn Đỗ Thiếu Phủ:
– Những việc này ngươi tạm thời hiểu là được, hiện giờ quan trọng nhất với ngươi là không ngừng tăng tiến bản thân, chúng ta chờ ngươi góp sức trong chiến đấu tương lai, tuyệt đối đừng để ta chờ quá lâu!
Đỗ Thiếu Phủ gật mạnh đầu, chợt hỏi:
– Sư huynh, ta có nhiều thắc mắc về Hư Đạo cảnh, không biết sư huynh có thể thế giảng giải chút không?
Đỗ Thiếu Phủ ở trong Thần Ma Chiến Cảnh bước vào Hư Đạo cảnh đến bây giờ mới qua không lâu. Hắn chỉ biết tên của cảnh giới, cụ thể Hư Đạo cảnh là cái gì, nên đi theo hướng nào thì hoàn toàn mù tịt. Điều này làm Đỗ Thiếu Phủ rất bất đắc dĩ, trong Tam Thập Tam Thiên hình như từ vạn cổ đến nay không có ai đạt tới Hư Đạo, hắn muốn tìm người chỉ dạy cũng không có hy vọng.
Chủ nhân của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới gần ngay trước mắt, Đỗ Thiếu Phủ không biết tu vi cụ thể của sư huynh nhưng chắc vào hàng mạnh nhất Tam Thập Tam Thiên. Nếu hỏi Lục Thiếu Du giải đáp thắc mắc chắc sẽ có phần nào thu hoạch.
Bởi vậy khi đặt câu hỏi Đỗ Thiếu Phủ thầm mong đợi, hy vọng nghe trả lời có ích.
Dường như Lục Thiếu Du sớm đoán trước Đỗ Thiếu Phủ sẽ hỏi mình, không chút do dự trả lời:
– Như ngươi nói, cảnh giới hiện giờ của ngươi tên là Hư Đạo cảnh. Cảnh giới này vào thuở Tam Thập Tam Thiên thiên địa sơ khai, những sinh linh được trời sinh đất nuôi mới đạt tới. Thời kỳ đó Đại Đạo bắt đầu, pháp tắc chưa định, trật tự mới sinh, sinh linh lần mò thiên địa pháp lý tự nhiên là dễ dàng hơn thời nay nhiều. Tựa như vẽ một bức tranh, kêu ngươi vẽ theo khuôn có sẵn không dễ, nhưng nếu mỗi đường nét đều bị ngươi thấy rồi kêu ngươi vẽ theo sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.