Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3681 - Ngay khi Đỗ Thiếu Phủ vào Ân Khung V
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3681 - Ngay khi Đỗ Thiếu Phủ vào Ân Khung V
Chương 3681 – Ngay khi Đỗ Thiếu Phủ vào Ân Khung Vô Hủ Thiên, trong mảnh t
Ngay khi Đỗ Thiếu Phủ vào Ân Khung Vô Hủ Thiên, trong mảnh tinh vực ban đầu, chủ nhân của Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới Lục Thiếu Du đứng lơ lửng.
Xoẹt một tiếng hư không bên cạnh Lục Thiếu Du nở rộ ánh sáng vàng, sau đó một nam nhân mặc áo vàng bước ra đi tới bên cạnh Lục Thiếu Du, đứng sóng vai.
Thanh niên áo vàng khuôn mặt anh tuấn, toát ra ý vị tự nhiên, khóe môi treo nụ cười kỳ lạ.
Lục Thiếu Du quay đầu nhìn người đến, mỉm cười nói:
– Tiểu Long, ngươi đã đến.
Tiểu Long nhìn nam nhân áo xanh, nhướng mày hỏi:
– Lão đại, tiểu tử Đỗ Thiếu Phủ đã đi?
Lục Thiếu Du gật đầu nói:
– Đi rồi! Tiểu tử này không tệ, có tình có nghĩa! Ta đưa hắn đi Ân Khung Vô Hủ Thiên tìm nữ nhi của ngươi và tiểu huynh đệ của hắn.
Tiểu Long khẽ thở dài:
– Ài, ta còn chưa chính thức thấy mặt hài tử Tiểu Tinh Tinh, lão đại nói xem ta có nên đi một chuyến đón nàng về không?
Vẻ mặt Tiểu Long áy náy cười khổ nói:
– Mấy năm nay Thần Hi giận dỗi ngày càng nghiêm trọng, nàng quá nhớ nữ nhi, ta sắp không chịu nổi.
Lục Thiếu Du gật đầu nói:
– Ngươi có thể đi gặp, dù sao tách ra nhiều năm như vậy, mang Thần Hi đi cùng đi. Nhưng ngươi đừng vội ra mặt, lúc này Tiểu Tinh Tinh gặp rắc rối, tuy với chúng ta là phiền phức nhỏ nhưng với họ là không dễ giải quyết. Ta để sư đệ của ta qua đó vì cho hắn tôi luyện một phen, có lẽ không còn nhiều thời gian.
Đầu chân mày Lục Thiếu Du hiện nét rầu lo, không bình thản như mọi khi.
Tiểu Long nói:
– Ta hiểu.
Tiểu Long lại nói thêm:
– Việc này đúng là rắc rối không nhỏ cho họ, tiểu tử Đỗ Thiếu Phủ có ra tay cũng không giải quyết được. Ta cần sắp xếp một phen, không thể để xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lục Thiếu Du gật đầu thầm đồng ý.
Tiểu Long ngước mắt lên sáng ngời nhìn Lục Thiếu Du, hỏi:
– Lão đại, chúng ta thật sự không ra tay trấn áp Ma Tổ trước sao? Nếu để mặc Ma Tổ nhảy nhót bên ngoài lỡ lộng xảo thành chuyết thì không tốt. Giờ áp chế Ma Tổ, dù nhiều năm sau hắn sống lại nhưng ít ra tranh thủ nhiều thời gian, chờ tiểu tử Đỗ Thiếu Phủ lớn lên càng dễ đối phó Ma tộc.
Lục Thiếu Du liếc qua Tiểu Long, nói:
– Ta có nghĩ đến điều này, nhưng làm vậy cũng không có gì khác nhau. Sư đệ của ta muốn nhanh chóng trưởng thành cần tạo áp lực cho hắn, chuyện này không phải việc xấu. Ép gắt gao có lẽ mang đến càng nhiều bất ngờ cho hắn.
Tiểu Long gật gù nói:
– Cũng đúng, cường giả đều lớn lên trong tôi luyện tàn khốc. Ma tộc cực kỳ khủng bố nhưng đối với tiểu tử kia là cơ hội mài bản thân.
Mắt Lục Thiếu Du lấp lóe thì thào:
– Ma Tổ đã phá mở Địa Ngục tầng thứ hai, dung hợp phần lực lượng nguyên thần thứ hai, giờ đang phá tầng thứ ba. Chờ một nửa mười tám tầng Địa Ngục bị phá thì Ma Tổ sẽ phục hồi ít nhất ba phần thực lực viễn cổ, khi đó sẽ rất khó đối phó. Hy vọng tiểu tử Đỗ Thiếu Phủ có thể sớm đạt tới độ cao hoàn toàn mới.
Khóe môi Tiểu Long lại lần nữa cong lên:
– Ta cảm thấy hắn sẽ làm được, nhiều năm qua hắn chưa từng khiến chúng ta thất vọng. Trong đại kiếp nạn Ma Giáo ở Thần Vũ giới, Ma Thần bị hắn liều đánh chết một lần, lần này sự đáng sợ của tiểu tử đó có lẽ mang đến niềm vui bất ngờ cho chúng ta.
Lục Thiếu Du cũng cười:
– Đúng vậy! Hắn còn dung hợp bản nguyên thế giới của Thần Vũ giới, nếu người như vậy không trưởng thành được thì hơi không hợp lý.
Tiểu Long cảm khái tặc lưỡi khen:
– Thế giới kia càng lúc càng ghê gớm, trước khi đến đây ta có cố ý xem xét, chỉ tính quy mô đã mở rộng mấy ngàn lần, linh khí hùng hậu, lực lượng áp chế nhỏ dần, tất cả sắp bắt kịp Tam Thập Tam Thiên. Hơn nữa trong Hoang Quốc đã có mấy người bắt đầu trùng kích Trảm Chân cảnh, biến đổi này khiến người không thể tưởng tượng.
Lục Thiếu Du gật gù tán đồng:
– Thần Vũ giới đó hơi giống Linh Vũ giới trước kia của chúng ta, nhưng nơi đó thời viễn cổ trải qua nhiều tai kiếp tẩy lễ, một thế giới to lớn cuối cùng biến thành tiểu thế giới. Thủ đoạn của Đại La Thiên Tôn từ vạn cổ cho đến hôm nay vẫn còn tác dụng.
Vẻ mặt Tiểu Long kinh sợ tặc lưỡi:
– Thì đó, năm xưa chúng ta truy sát Ma Thần đi chỗ đó bị áp chế đến mức ấy, từ đó thấy được năm xưa Đại La Thiên Tôn hung hãn biết bao. Đáng tiếc cường giả khủng bố vậy mà chết.
Biểu tình Lục Thiếu Du trầm xuống:
– Đã có qua nhiều cường giả chết trong ma chiến viễn cổ, không chỉ có mình Đại La Thiên Tôn, tồn tại cái thế như Bàn Cổ đại thần cũng không thể thật sự giết Ma Tổ.
Chợt con ngươi Lục Thiếu Du co rút nhìn phương xa, như xuyên thấu hư không nhìn tiểu thế giới trong tinh vực này. Nơi đó là nơi y đã mang Đỗ Thiếu Phủ đi qua, thế giới tên là Địa Cầu.
Lục Thiếu Du quay đầu nhìn Tiểu Long:
– Tạm gác chuyện này lại, chúng ta đã đến đây rồi hay đi chỗ đó xem một cái? Ta đã nhiều năm không đi, hơi nhớ.
Mắt Lục Thiếu Du lóe tia nhớ nhung.
Tiểu Long thản nhiên nói:
– Chỗ đó là cố hương của lão đại, ta đi cùng lão đại xem nó. Vừa lúc đi tế bái Bàn Cổ đại thần, dù gì là đệ nhất nhân ra từ hỗn độn.
Lục Thiếu Du lặng lẽ gật đầu, y chưa từng thấy Bàn Cổ đại thần, chưa trải qua ma chiến khủng bố thời kỳ viễn cổ, chỉ nghe nhiều sự tích quá khứ đủ làm lòng dâng lên sùng kính mãnh liệt.
Giờ Ma Tổ ngóc đầu trở lại muốn khiến thiên hạ thương sinh rơi vào huyết phạt lần nữa, dấy lên máu me đầy trời.
Bàn Cổ không còn, trách nhiệm nặng nề đối kháng Ma tộc tất nhiên do những hậu bối như y gánh lên.
Tuy Lục Thiếu Du có thể trấn áp Ma Tổ trước khi gã phục hồi, tuần hoàn mãi mãi lần này đến lần khác, nhưng làm như vậy không đủ để hoàn toàn giết chết Ma Tổ. Thế gian tràn ngập nhiều biến số, nếu có ngày Ma Tổ chạy ra vòng khống chế của Lục Thiếu Du khi đó khó giải quyết, dù sao nhân vật như Bàn Cổ đại thần, Đại La Thiên Tôn không thể hồi sinh lần thứ hai chiến đấu.
Năng lượng mười tám tầng Địa Ngục đã tiêu hao đến cực hạn, trên đời này không còn ai có thể bày ra trận thế to lớn như vậy nhiều lần trấn áp Ma Tổ. Sẽ có càng nhiều sinh linh, nhiều cường giả tuyệt đỉnh chết vì Ma tộc.
Nên bây giờ cần lên kế hoạch bài bố trù tính để một lần duy nhất giải quyết tai họa ngầm lớn Ma Tổ.
Lục Thiếu Du thu về tầm mắt nhìn sang nam nhân áo vàng cạnh mình, lên tiếng:
– Chúng ta đi thôi!
Sau đó hai bóng người mờ dần trong hư không, chỉ để lại ngôi sao vận chuyển khắp trời, vạch từng đường quỹ tích huyền diệu.
***
Bên kia, Đỗ Thiếu Phủ đi vào Ân Khung Vô Hủ Thiên, thám thính sơ rồi chạy tới mục đích.
Hắn cần đi nơi tên là Táng Không Sơn.
Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu có cơ duyên khá lớn trong Táng Không Sơn, cụ thể là cơ duyên gì thì Lục Thiếu Du không chịu nói, nhưng Đỗ Thiếu Phủ có tìm hiểu đôi chút tình hình liên quan giới này.
Năm xưa Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu, Âu Dương Sảng và ba vật nhỏ thất lạc Đỗ Thiếu Phủ, bọn họ bị ba gia tộc Pháp gia, Danh gia, Túng Hoành gia vây hãm. Cả nhóm bất đắc dĩ đành tách ra hành động, để Âu Dương Sảng mang theo Đỗ Tiểu Bá, Đỗ Tiểu Hoàng, Đỗ Tiểu Lân chạy trốn, lưu lạc bên ngoài thật lâu cuối cùng rơi vào Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên, bị đám Thú tộc bao vây.
Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu dấn thân vào nguy hiểm bị thương nặng sắp chết, bị người ba gia tộc đuổi theo vào bão tố hư không khủng bố mới thoát nạn.
Lục Thiếu Du nói cho Đỗ Thiếu Phủ lúc hắn ở Thần Vũ giới thì y đã luôn chú ý hắn, sau khi rời khỏi giới đó đến Tam Thập Tam Thiên càng không giấu diếm được y. Lục Thiếu Du không ra tay vì khiến cả nhóm trải qua nhiều thử thách hơn.
Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu gặp bão tố hư không kia là Lục Thiếu Du một tay tạo ra, mục đích vì cho họ vào Ân Khung Vô Hủ Thiên tìm cơ duyên.
Có thể nói mọi thứ nằm trong tay Lục Thiếu Du, tất cả cực khổ Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu vấp phải chỉ vì rèn luyện, sẽ không gặp nguy hiểm mạng sống.
Mắt Đỗ Thiếu Phủ lấp lóe uấn nhưỡng ra một lũ khí thế hung ác:
– Nhưng trong Ân Khung Vô Hủ Thiên này có người muốn nhằm vào Tiểu Tinh Tinh, Tiểu Yêu!
Đỗ Thiếu Phủ ngước đầu nhìn phía trước, nơi đó có sơn mạch liên miên uốn lượn khúc chiết, lên xuống phập phồng. Nhìn từ trên trời thì sơn mạch như con chim to nằm sấp dưới đất. Trong sơn mạch dao động hơi thở hung hãn, khí nóng cháy phát tán.
Lúc này có dải sáng chói lòa bắn lên trời, ánh lửa rực rỡ, chưa đến gần đã làm Đỗ Thiếu Phủ cảm giác nóng cháy khó chống cự.
Dao động này không giống bình thường, nó đã kéo dài suốt mấy năm, hình như có dị bảo xuất thế hoặc chỗ tốt to lớn, khiến người sinh lòng khát khao.
Cũng vì động tĩnh này hấp dẫn nhiều cường giả trong giới này tìm đến, luôn rình tập theo dõi. Bọn họ e ngại năng lượng đáng sợ kia, Bất Hủ Chi Cảnh cũng không dám đến gần mà đứng ngoài quan sát.
Có thể tưởng tượng ngày nào dao động bình tĩnh xuống thì đám người này sẽ đâm đầu vào tìm cơ duyên ngay.