Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3682 - Đỗ Thiếu Phủ giương mắt nhìn
Chương 3682 – Đỗ Thiếu Phủ giương mắt nhìn:
Đỗ Thiếu Phủ giương mắt nhìn:
– Thật nhiều người đến.
Vòng ngoài Táng Không Sơn có nhiều cường giả, nhân tộc, Thú tộc, yêu linh chiếm đầy bầu trời.
Có mặt ở đây đều là tu vi cực kỳ mạnh, đa số là Bất Hủ Chi Cảnh. Cũng có nhiều Trảm Chân và thấp hơn, nhưng họ chỉ có thể ở một bên xem, không có thực lực tham gia vào thi đấu đoạn sau.
Trước khi đến đây Đỗ Thiếu Phủ đã tìm hiểu sơ, biết đôi chút về Táng Không Sơn.
Nơi này là cấm địa tồn tại từ thời viễn cổ, người của Ân Khung Vô Hủ Thiên và Tam Thập Tam Thiên khác từ vạn cổ đến nay không ai bước chân vào được.
Tục truyền cấm địa này có chút quan hệ với ma chiến thời kỳ viễn cổ, trong sơn mạch chôn giấu một vị đại nhân vật do đó hình thành dải đất kỳ dị, chất chứa hung hiểm vô cùng. Đừng nói cường giả bình thường, Tọa Vong cảnh cũng không dám tùy tiện đi vào.
Nhiều năm qua không thiếu người gan to bằng trời muốn vào Táng Không Sơn tìm cơ duyên chỗ tốt, nhưng đều không ngoại lệ không một người sống sót trở ra, có thể tưởng tượng kết cục của những người đó.
Nhưng mấy năm trước dải đất này xuất hiện biến đổi đặc biệt, từng đợt dao động hung hãn khuếch tán từ trong đó lan tràn hư không, dẫn đến vô số cường giả trong giới này chú ý.
– Có lẽ có vật viễn cổ xuất thế!
Đây là suy đoán của mọi người, tất cả đinh ninh hung địa có từ viễn cổ đột nhiên sinh ra động tĩnh lớn tuyệt đối không tầm thường.
Gần đây động tĩnh ngày càng lớn, vô số cường giả tụ tập lại cũng vì vậy. Lòng Đỗ Thiếu Phủ nặng trĩu, dù sao hắn chỉ có một mình, không dễ mang Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu đi. Nhưng Đỗ Thiếu Phủ không nóng nảy, dù sao tất cả có sư huynh Lục Thiếu Du sắp xếp, đối phương nên suy nghĩ đến cục diện này, để lại hậu chiêu.
– Trước tiên chờ xem, chắc không mất bao lâu.
Đỗ Thiếu Phủ đáp xuống hư không tìm một chỗ ngồi xếp bằng, hai mắt khép hờ tiến vào trạng thái tu luyện thiển tầng.
Đỗ Thiếu Phủ tính ở đây chờ Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu, mấy trăm năm lòng hắn rất nhớ họ.
Cứ thế thời gian từ từ trôi đi, một tháng qua nhanh.
Đỗ Thiếu Phủ không nghe không hỏi chuyện bên ngoài, chỉ yên lặng chờ.
Trong thời gian này ngày càng nhiều cường giả chạy tới gần Táng Không Sơn, mắt sáng rực nhìn cảnh đẹp trên sơn mạch.
Một ngày nay có cường giả giật mình chỉ vào sơn mạch, hét to:
– Mau nhìn, lại có động tĩnh!
Mọi người nhìn chăm chú, muôn vàng dải sáng bắn ra từ sơn mạch thẳng lên chín tầng trời, chiếu khắp hư không.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Toàn bộ sơn mạch rung mạnh lắc lư bần bật, bộc phát ra tiếng nổ chấn thiên động địa, làm màng nhĩ tất cả cường giả ù điếc.
– Gru!
Thanh âm như phượng hót vang vọng mang theo uy áp vô cùng đáng sợ trấn trên nguyên thần tất cả sinh linh, làm nhiều người lắc lư bần bật suýt té.
Động tĩnh đáng sợ làm Đỗ Thiếu Phủ giật mình tỉnh lại, với tu vi của hắn cũng cảm giác hít thở khó khăn.
Đỗ Thiếu Phủ đứng dậy khỏi mặt đất, nhìn hướng sơn mạch:
– Đây là . . .
Đỗ Thiếu Phủ nhìn chăm chú dải sáng rực rỡ vẽ ra các hoa văn, quỹ tích vô hình kỳ dị. Hoa văn vô cùng bá đạo, rậm rạp xoắn vào nhau, nhìn thoáng qua đã làm Đỗ Thiếu Phủ cảm giác hai mắt đau nhói.
Đỗ Thiếu Phủ hết sức giật mình, tim đập nhanh hơn:
– Đại Đạo bí văn! Nhiều như vậy!
Đỗ Thiếu Phủ từng thấy Đại Đạo bí văn, Long Ma Lão Tổ Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên của Thái Thủy Ma Long tộc hay Tướng Thần, hoặc sư huynh Lục Thiếu Du mà hắn chưa rõ tu vi khi giơ tay nhấc chân đều mang theo ý vị Đại Đạo, tất nhiên phát ra Đại Đạo bí văn. Nhưng lúc mấy vị cường giả ra tay sẽ khống chế vừa đúng, không giống cảnh trước mắt lực lượng Đại Đạo mênh mông khắp trời, chẳng chút trói buộc bắn ra.
Cảnh tượng này quá đáng sợ, khiến người cảm giác kinh dị, tim đập nhanh.
Đỗ Thiếu Phủ thầm thắc mắc, nghi ngờ nhìn cảnh tượng trước mắt:
– Nơi này thật sự chôn một vị cường giả cái thế sao?
Đại Đạo bí văn khủng bố như vậy tuyệt đối sẽ không xuất hiện trong tình huống bình thường, nếu nơi này chôn đại nhân vật đáng sợ thời viễn cổ thì năng lượng còn sót lại đến bây giờ mới có khả năng xuất hiện cục diện như thế. Ngoài ra Đại Đạo bí văn uốn lượn đầy trời là vì không ai kiềm chế nó, từ mặt nào đó chứng minh chân thật của truyền thuyết này.
Nhiều cường giả xung quanh Đỗ Thiếu Phủ kích động.
Có người không kiềm được nỗi lòng hét to:
– Táng Không Sơn lặng yên vạn năm hôm nay rốt cuộc sắp xuất thế!
Có người nói, xoa hai tay biểu tình kích động:
– Chắc chắn có chỗ tốt xuất hiện, lần này giàu to!
Mọi người hưng phấn nhưng không bị cơ duyên lớn có lẽ sẽ có làm mụ đầu xông thẳng vào sơn mạch. Nên biết nhiều người có mặt ở đây đều là cường giả, bọn họ giống như Đỗ Thiếu Phủ như rõ Đại Đạo bí văn đáng sợ kia.
Trước cảnh tượng này nếu ai tùy tiện xông vào chẳng khác chi tự tìm đường chết.
Đại Đạo bí văn phủ kín cả hư không đủ để trấn giết một tồn tại Bất Hủ cửu trọng thiên trong chớp mắt, Tọa Vong cảnh đến đây cũng phải tránh lui không dám tùy tiện đến gần.
Mắt Đỗ Thiếu Phủ lấp lóe nhìn cảnh tượng trong Táng Không Sơn, lòng thầm mong đợi:
– Tiểu Tinh Tinh, Tiểu Yêu, hai người sắp đi ra sao?
Theo như sư huynh nói hai người có cơ duyên lớn ở đây, không biết sau khi đi ra tu vi của Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu sẽ đến trình độ gì.
Thời gian trôi nhanh, dải sáng vô tận tràn ngập bầu trời, xinh đẹp vô vàn, ngàn dải sáng lành, nhưng đằng sau huyễn lệ ẩn chứa hung hiểm.
Đột nhiên có cường giả hét lên:
– Ủa? Có người đi ra!
Không cần cường giả này nhắc nhở mọi người cùng xoay con mắt nhìn qua, các cặp mắt nhìn chăm chú trong muôn vàn dải sáng xuất hiện hai bóng người được tôn lên như thần linh giáng lâm, bá đạo mà uy nghiêm.
Đỗ Thiếu Phủ mừng rỡ tiến lên trước một bước, kêu lên:
– Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh!
Làm sao hắn có thể không nhận ra hai bóng người kia, trừ Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu còn ai khác?
Trên người Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh toát ra năng lượng hơi đặc biệt bao bọc họ lại, Đại Đạo bí văn đầy trời không tổn thương được họ.
Nhưng theo thời gian trôi qua những năng lượng này nhanh chóng trôi đi, hai người cùng bay ra ngoài, nhanh chóng rời khỏi phạm vi Táng Không Sơn.
Đỗ Thiếu Phủ thấy Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh, hai người cũng nhìn thấy thanh niên áo tím, cùng vui vẻ reo lên:
– Phụ thân!
– Lão đại!
Hai người bay đến bên cạnh Đỗ Thiếu Phủ.
Đỗ Thiếu Phủ vội tiến lên:
– Tiểu Tinh Tinh, Tiểu Yêu!
Đỗ Thiếu Phủ ôm chặt Đỗ Tiểu Yêu trước, rất kích động.
Hai người buông nhau ra, Đỗ Thiếu Phủ vươn tay xoa rối tóc Tiểu Tinh Tinh.
Đỗ Thiếu Phủ nhìn Tiểu Tinh Tinh chằm chằm:
– Tiểu Tinh Tinh . . . đã cao như vậy rồi.
Trước mặt hắn là thiếu nữ thân hình khoảng mười bảy, tám tuổi, toát ra hơi thở thanh xuân động lòng người. Khuôn mặt nhỏ tinh xảo đáng yêu, ấn ký giữa trán kiều diễm hơn xưa.
Đỗ Thiếu Phủ chép miệng khen không dứt, nhiều năm không gặp Tiểu Tinh Tinh đã là đình đình ngọc lập che mất hình tượng năm xưa.
– Tiểu Tinh Tinh rốt cuộc lớn lên.
Trong lòng Đỗ Thiếu Phủ có cảm giác khó tả, hắn cảm thấy nợ Tiểu Tinh Tinh rất nhiều. Nếu không phải vì năm xưa thực lực của hắn không đủ thì Tiểu Tinh Tinh đã không lưu lạc bên ngoài bấy nhiêu năm, hắn không thể tham gia vào năm tháng nàng trưởng thành.
Đây là tiếc nuối lớn lao, làm phụ thân của nàng, Đỗ Thiếu Phủ cảm thấy hổ thẹn.
Cùng với những suy nghĩ này bàn tay Đỗ Thiếu Phủ xoa đầu Tiểu Tinh Tinh mềm nhẹ hơn.
Tiểu Tinh Tinh giận dỗi.