Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3689 - Thôn Thiên Báo bị chấn mạnh lùi lại
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3689 - Thôn Thiên Báo bị chấn mạnh lùi lại
Chương 3689 – Thôn Thiên Báo bị chấn mạnh lùi lại giống ngọn núi lớn lăn l
Thôn Thiên Báo bị chấn mạnh lùi lại giống ngọn núi lớn lăn lộn nghiền nát hư không, miệng phát ra tiếng rít gào đau đớn:
– Grào grừ!
Mọi người thấy rõ thân báo to lớn bị máu nhuộm đỏ, chính giữa đầu có một vết kiếm chém nứt xương sọ lòi ra xương trắng.
– Thôn Thiên Báo thua!
Đám cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên vô cùng rung động, sợ hãi hùng.
Thanh niên áo tím quá mạnh, có thể đánh lui cường giả Bất Hủ ngũ trọng thiên làm đối phương bị thương nặng như thế. Trong lớp trẻ không ai làm được điều này mới đúng!
Sinh linh tu luyện tựa như cây cối mọc, trải qua một đoạn năm tháng mới để lại dấu vết tương ứng trong người, nên lúc này nhiều người tu vi thâm sâu nhìn thoáng qua liền biết tuổi thật của Đỗ Thiếu Phủ. Cũng vì vậy mà tâm tình của họ không cách nào miêu tả bằng lời.
Vô số cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên bàn tán xôn xao, khó kiềm nén lòng hoảng sợ:
– Hậu bối trẻ này thật đáng sợ, thế lực nào bồi dưỡng ra nhân vật khủng khiếp như vậy?
– Tiểu tử đó là nhân tộc, thanh niên áo vàng là yêu linh, thân thể Xích Khào Mã Hầu trong truyền thuyết. Bản thể của tiểu anh đầu thì khó phán định, rất kỳ lạ.
– Quá đáng sợ, khó tin được! Thế lực sau lưng họ chắc rất mạnh, Ân Khung Vô Hủ Thiên chúng ta phải đoàn kết chặt chẽ nếu không tai họa ngầm vô cùng!
– Có ai nhìn thấu cảnh giới của thanh niên áo tím không? Ta rất muốn biết tại sao hắn mạnh đến vậy?
Bọn họ không ngừng phỏng đoán, muốn biết lai lịch cụ thể của Đỗ Thiếu Phủ, Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu. Nhưng bằng vào ba người lộ ra tin tức rất khó đoán chính xác. Mỗi người suy nghĩ thế lực sau lưng ba người nếu vì chuyện hôm nay mà bùng nổ sẽ rất đáng sợ.
Mọi người cũng tò mò muốn biết tu vi thật sự của Đỗ Thiếu Phủ, đây là điều bí ẩn nhất với họ. Tại sao thanh niên áo tím thoạt trông không giống Bất Hủ Chi Cảnh nhưng có thực lực đáng sợ như thế? Thôn Thiên Báo tộc Bất Hủ ngũ trọng thiên cũng bị hắn đánh lui dễ dàng.
Trong khi mọi người tràn ngập thắc mắc một tồn tại Bất Hủ cửu trọng thiên lên tiếng:
– Ta nghĩ đến một cảnh giới trong truyền thuyết.
Cường giả này nói hấp dẫn ánh mắt mọi người, tất cả nhìn y chằm chằm muốn nghe xem đó là cảnh giới gì mà cường đại đến thế.
Mắt cường giả sáng ngời nóng cháy nói:
– Trong điển tịch của tộc ta có ghi lại thời viễn cổ ban đầu không có hai Bất Hủ cảnh, Tọa Vong. Qua một thời gian sau khi thiên địa mở mang mới dần sinh ra hai cảnh giới này, thuở ấy chỉ có một cảnh giới gọi là Hư Đạo cảnh. Khi đó một số sinh linh cường đại đạt tới Hư Đạo cảnh là có thể ngưng tụ ra đạo vận, đi đến cuối cùng tất cả trở thành tồn tại mạnh nhất Tam Thập Tam Thiên!
Nói đến cảnh giới trong truyền thuyết bản thân cường giả càng hoảng sợ hơn.
Nghe cường giả kể lại và giải thích, các cường giả khác rất rung động. Đa số thế lực không có điển tịch viễn cổ như vậy, khó biết bí văn kiểu này, bọn họ xem như được tăng kiến thức.
Cường giả kia lại nói:
– Trong truyền thuyết muốn đạt tới Hư Đạo cảnh phải cùng lúc nắm giữ bốn pháp tắc nguyên thủy và dung hợp với nhau.
Ánh mắt y vô cùng nghiêm túc nhìn thanh niên áo tím.
Hai chữ viễn cổ dù sao đã qua vô số năm tháng, không ai biết phải ngược dòng đến bao nhiêu năm trước. Cảnh giới trong truyền thuyết càng biến mất trong lịch sử từ lâu, chỉ sót lại vài lời ghi chép.
Hoàn cảnh tu luyện khắc nghiệt, yêu cầu biến thái về tư chất, tất cả đã định trước sau viễn cổ không thể nào có người lại bước vào Hư Đạo.
Nhưng có ai ngờ giờ này ngày này có người đặt chân vào, hỏi sao không làm người kinh? Tin tức này mà truyền đến thế giới khác trong Tam Thập Tam Thiên sẽ gợi lên sôi trào, tất cả bị tin tức đáng sợ chấn động ngây người.
– Chúng ta nên làm sao bây giờ? Có nên giết hắn không?
– Tiểu tử này tuyệt đối có lai lịch phi phàm, Hư Đạo cảnh, nói hắn không có bối cảnh thâm hậu đánh chết ta không tin!
– Đúng vậy! Nhưng hiện giờ tu vi của hắn còn thấp, chưa có đủ thời gian trưởng thành đến tuyệt đỉnh, không đến mức không thể trấn giết.
– Nếu giết hắn sẽ dẫn đến thế lực sau lưng hắn điên cuồng trả thù!
– Làm sao bây giờ? Nếu không giết hắn thì thù hận đã kết, chờ hắn lớn lên sẽ là rắc rối lớn cho chúng ta!
– Hơn nữa Ân Khung Vô Hủ Thiên ta khó lấy được chỗ tốt trong Táng Không Sơn!
Đám cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên do dự, một mặt họ kiêng kị thế lực khủng bố có lẽ tồn tại sau lưng Đỗ Thiếu Phủ, mặt khác thèm nhỏ dãi báu vật trong Táng Không Sơn. Nếu không bắt giữ ba người này thì khó biết bên trong có cái gì, làm sao đi vào và an toàn đi ra.
Nhiều cường giả Bất Hủ cao giai do dự, bọn họ suy nghĩ có nên trấn giết không, chuyện này liên quan kết cục sau này của họ, phải đánh cược. Thành công thì nhiều thế lực bay lên trời, thực lực tăng vùn vụt. Cược thua sẽ gặp tai họa ngập đầu.
– Mặc kệ hết đi, vì chỗ tốt ta quyết định liều một phen! Dù thế nào lấy ra báu vật trong Táng Không Sơn trước rồi tính tiếp!
– Thật ra không cần giết họ, điều ta nguyên thần của họ, chừa mạng sống xem như khách khí với thế lực sau lưng họ rồi.
– Đừng đụng vào thanh niên áo tím, có thể xuống tay với hai người khác. Chỉ cần điều tra nguyên thần, không tổn thương mạng sống là được!
Trải qua giãy dụa nhiều người đỏ mắt.
Bọn họ khao khát muốn chiếm thứ trong Táng Không Sơn, nơi này là di tích viễn cổ, bên trong tuyệt đối ẩn chứa bí mật lớn. Nếu thành công chiếm lấy không chừng cho các chủng tộc lên như diều gặp gió, thậm chí đứng trên đỉnh cao Tam Thập Tam Thiên thì sao?
Chắc chắn có cơ hội đó, thời đại viễn cổ quá rực rỡ, chẳng qua bị Ma tộc sát phạt nên mới điêu linh. Không ai dám nghi ngờ, không người cảm thấy Táng Không Sơn sót lại từ vạn cổ là chốn phàm tục.
– Nếu đã quyết định vậy hành động đi, còn chần chừ nữa không ai biết sẽ xảy ra biến cố gì!
– Đừng đụng tiểu tử áo tím, xuống tay với thanh niên áo vàng trước, nếu không thành công thì đối phó tiểu nha đầu kia!
– Chừa mạng sống cho họ, lấy tin tức liên quan được rồi!
Đám cường giả Bất Hủ cao giai của Ân Khung Vô Hủ Thiên lên kế hoạch, đặt quyết định phải chiếm chỗ tốt trong Táng Không Sơn.
Nhiều người mắt đỏ rực xúm lại gần Đỗ Thiếu Phủ, Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu.
Đỗ Thiếu Phủ nhìn bốn phía, híp mắt thì thào:
– Rốt cuộc không nhịn được muốn hùa nhau lên?
Đỗ Thiếu Phủ một chiêu đánh lui Thôn Thiên Báo sau đó không đuổi bắt, đám cường giả đã bao vây hắn, tiếp theo sẽ có trận ác chiến.
Nghĩ đến đây Đỗ Thiếu Phủ nhìn hư không.
Chuyện hôm nay đều nằm trong vòng khống chế của sư huynh Lục Thiếu Du, chắc y sẽ không trơ mắt nhìn ba người chịu thiệt lớn tại đây. Nghĩ vậy Đỗ Thiếu Phủ yên lòng nhiều.
Tiểu Tinh Tinh biu môi, nhíu chặt chân mày:
– Vì có được chỗ tốt đúng là điên cuồng.
Nhiều cường giả xúm lại khí thế rất khiếp người, làm Tiểu Tinh Tinh thấy nặng nề.
Đỗ Tiểu Yêu trề môi bảo:
– Tính người là vậy, nhưng đám người này hơi điên cuồng chút. Trong Táng Không Sơn đúng là để lại chỗ tốt, mỗi tội bị chúng ta lấy được nên bọn họ sẽ không chịu bỏ qua, muốn thăm dò bằng được.
Đỗ Tiểu Yêu hiểu rõ suy nghĩ của đám người Ân Khung Vô Hủ Thiên, nhưng đối phương hành động hơi quá đáng. Đổi lại là Đỗ Tiểu Yêu tuyệt đối sẽ không xuống tay với người không có thù oán gì, dù muốn cướp chỗ tốt cũng nên là tự mình đi thăm dò.
Đỗ Thiếu Phủ bước lên trước một bước, lạnh lùng nói với đám cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên:
– Ta khuyên các ngươi một câu! Nếu bây giờ thu tay về thì ta xem như những chuyện vừa rồi không xảy ra. Nhưng nếu các ngươi thật sự muốn chiến thì chúng ta chiều tới cùng, có điều đến lúc đó các ngươi không có cơ hội hối hận nữa!
Đỗ Thiếu Phủ quét mắt qua, giọng lạnh băng làm đám cường giả hơi khựng lại, một lần nữa do dự.
Dù sao thanh niên áo tím đã mang đến kinh ngạc rất lớn cho mọi người, lời hắn nói ra bọn họ phải đắn đo thật kỹ.