Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3690 - Đám người ngó nhau nghe thanh niên n
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3690 - Đám người ngó nhau nghe thanh niên n
Chương 3690 – Đám người ngó nhau, nghe thanh niên nói rất tự tin làm tín n
Đám người ngó nhau, nghe thanh niên nói rất tự tin làm tín niệm mới kiên định của họ lại dao động đôi chút. Đa số người thầm hoảng sợ, lắc lư không biết nên làm sao.
Cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên vốn muốn đoàn kết một lòng lúc này sinh ra tính toán nhỏ nhặt, cân nhắc có nên chùn bước không vào dòng nước đục lần này không.
Ngay lúc này hư không đột nhiên sinh ra sóng gợn lăn tăn, một thân hình già nua lặng lẽ bước ra.
Lão nhân người lọm khọm đứng trong hư không dường như sắp ngã, trên đầu chỉ còn vài cọng tóc lưa thưa khô héo bạc phơ. Trán mọc hai cây sừng rồng đen dặc thành màu tím, khô cạn không sự sống.
Khuôn mặt lão nhân đầy nếp nhăn sâu chạm khắc năm tháng tang thương, phối hợp bước chân loạng choạng càng như gần đất xa trời. Trên người lão nhân không có dao động hơi thở gì, nếu không phải lão đứng lơ lửng thì giống hệt lão già sắp xuống mồ.
Nhưng một lão nhân không chút bắt mắt, rất gầy yếu này làm mọi người con ngươi co rút.
Mí mắt Đỗ Thiếu Phủ co giật, mắt trầm xuống tràn đầy e ngại nhìn lão nhân.
– Long Ma Lão Tổ của Thái Thủy Ma Long tộc!
Sao Đỗ Thiếu Phủ không nhận ra lão nhân này được, năm xưa trong Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên, hắn và Khuất Đao Tuyệt, Lăng Phong, Long Tam, hơn hai trăm Bất Hủ Chi Cảnh bị đám Thú tộc vây công, dựa vào Hoang Cổ không gian né tránh thời gian dài. Sau cùng Thú tộc mời một cường giả Tọa Vong dễ dàng phá giải Hoang Cổ không gian buộc Đỗ Thiếu Phủ lộ mặt.
Lão nhân này là Long Ma Lão Tổ năm xưa!
Đỗ Thiếu Phủ rất khó hiểu, năm đó đám Thú tộc ở Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên chưa từng bước chân vào Tam Thập Nhị Thiên khác, nhưng vì sao hôm nay Long Ma Lão Tổ xuất hiện ở đây?
Không chỉ mình Đỗ Thiếu Phủ khó hiểu, vô số cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên cũng thắc mắc.
Đặc biệt đám cường giả Bất Hủ cao giai, mỗi người cảm giác rõ ràng lão nhân này thực lực sâu không lường được, tuyệt đối là chủ khủng bố một phương. Vằn Đại Đạo mịt mờ tràn ngập ngoài người lão, đây là tiêu chí của cường giả Tọa Vong.
Xoẹt!
Lại có hai người xuất hiện bên cạnh Long Ma Lão Tổ.
Một người là lão nhân khổng lồ vóc dáng vạm vỡ, cao mấy trượng, da xanh cơ bắp săn chắc, nhìn là biết có sức mạnh rất lớn. Lão như ngọn núi nhỏ hình người đứng thẳng ở đó, cực kỳ rung động.
Người thứ hai mặt tái nhợt không chút máu trông như tùy thời tắt thở đi đời nhà ma, nhưng có luồng sáng âm u mờ nhạt quanh người, phát ra hơi thở hắc ám âm u cộng minh cùng vận luật độc đáo trong thiên địa. Người này đứng yên đã làm đám người Đỗ Thiếu Phủ cảm nhận hơi thở âm u đáng sợ ập vào mặt, làm nguyên thần run rẩy.
Hai người này và Long Ma Lão Tổ như biển sâu vực thẳm, ẩn chứa ý vị cường đại tuyệt luân.
Trong cường giả Ân Khung Vô Hủ Thiên có người run rẩy nhủ thầm:
– Tọa Vong cảnh, đây tuyệt đối là Tọa Vong cảnh!
Nhiều người thầm suy đoán:
– Xem bộ dạng của ba người này hình như thuộc ba chủng tộc mạnh nhất Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên!
– Ba lão tổ Tọa Vong xuất thế, bọn họ đến Ân Khung Vô Hủ Thiên là muốn làm gì?
– Sợ là mục đích không đơn giản, có lẽ liên quan Táng Không Sơn.
Nhiều người khá hiểu biết về Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên, nhưng ít ai biết tình huống cụ thể. Bọn họ nghi ngờ ba cường giả Tọa Vong đột nhiên đến, không biết mục đích là cái gì, có phải dính dáng đến Táng Không Sơn không? Nếu đúng thì có lẽ hôm nay sẽ sinh ra càng nhiều biến cố.
Khi cảm xúc giật mình mới dâng lên trong lòng đám người chợt nghe một chuỗi xoẹt xoẹt, hư không nhiều lần chấn động.
Càng nhiều bóng người hiện ra đi tới sau lưng lão nhân kia, những người đó hình người nhưng giữ lại chút hình thái kỳ dị, nhìn liền biết là cường giả Thú tộc. Mỗi người có tu vi Bất Hủ Chi Cảnh, thấp nhất là tam, tứ trọng thiên, cộng lại có mười mấy vạn Thú tộc.
Số lượng quá đáng sợ, có lẽ cường giả mạnh nhất toàn giới đều xuất động.
Người khác không biết nhưng Đỗ Thiếu Phủ rất rành. Trong Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên mới có mấy chục vạn Bất Hủ Chi Cảnh, đó là cộng luôn đám đông tu vi giả Bất Hủ nhất trọng thiên, nhị trọng thiên.
Lúc này đến đây trừ ba vị Tọa Vong cảnh ra những người khác thấp nhất là Bất Hủ tam, tứ trọng thiên.
Ánh mắt Đỗ Thiếu Phủ trầm xuống, sự việc có biến đổi mới nằm ngoài dự đoán của hắn:
– Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên muốn làm cái gì?
Đám người Khuất Đao Tuyệt, Lăng Phong, Long Tam, Vũ Thái Viêm từng nói với Đỗ Thiếu Phủ rằng vô số chủng tộc trong Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên vì một số nguyên nhân đặc biệt sẽ không rời khỏi giới đó, cường giả thế giới khác hiếm ai bước vào.
Là cái gì khiến nhiều Thú tộc Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên đua nhau tới đây?
Đỗ Thiếu Phủ không tin đám người này nhằm vào mình, vì năm xưa không thể giết hắn nên đặc biệt chạy tới Ân Khung Vô Hủ Thiên. Bọn họ đến đây chắc chắn có mục tiêu khác.
Đỗ Thiếu Phủ quay đầu nhìn sơn mạch phía sau, nói ở đây có chỗ nào hấp dẫn người ta nhất thì chỉ có Táng Không Sơn sau lưng hắn.
Trong khi Đỗ Thiếu Phủ đánh giá đám cường giả Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên thì trong nhóm Thú tộc có nhiều người thấy hắn.
– Đỗ Thiếu Phủ!
Đặc biệt Thái Thủy Ma Long tộc, Lục Huyết Cự Nhân tộc, U Minh Thần tộc, người của ba chủng tộc này vĩnh viễn không quên hình dáng thanh niên áo tím.
Năm xưa hai vị đại nhân Ma tộc phát ra mệnh lệnh muốn bọn họ vây giết hơn hai trăm Bất Hủ nhân tộc xâm nhập Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên, nếu không làm được thì phải chặn giết thanh niên tên Đỗ Thiếu Phủ.
Đến cuối cùng bọn họ vẫn thất bại, còn trong tình huống lão tổ Tọa Vong của Thái Thủy Ma Long tộc xuất thế, bọn họ đối diện hơn hai trăm Bất Hủ Chi Cảnh vậy mà không làm gì được, nói ra là sỉ nhục lớn.
Thế lực sau lưng Đỗ Thiếu Phủ mang theo một lưỡi đao xuất hiện ở Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên chấn nhiếp Long Ma Lão Tổ rút lui.
Nên bọn họ làm sao quên mặt mũi thanh niên áo tím được?
Đỗ Thiếu Phủ không né tránh nhìn thẳng đám cường giả Thú tộc của Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên:
– Chúng ta lại gặp mặt!
Nếu là lúc trước hắn còn ở cảnh giới Trảm Chân, tùy tiện một cường giả của đối phương đi ra có thể dễ dàng nghiền chết hắn. Nhưng Đỗ Thiếu Phủ bây giờ đã khác xưa, hắn tăng tiến nhiều, dù đụng phải người Bất Hủ cao giai hắn cũng không sợ!
Trong Thái Thủy Ma Long tộc một lão nhân Bất Hủ cửu trọng thiên bước ra chỉ vào Đỗ Thiếu Phủ, lạnh lùng nói:
– Tiểu tử giỏi lắm, không ngờ ngươi ở Ân Khung Vô Hủ Thiên. Thật là thiên đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa lại xông vào!
Mắt lão tràn ngập thù hận ước gì gết thanh niên áo tím ngay, trấn giết không còn mẩu xương.
Đỗ Thiếu Phủ cười khẽ, biu môi nói:
– Ha ha ha! Lời này năm xưa các ngươi đã nói rất nhiều lần nhưng cho đến hôm nay ta vẫn tay chân lành lặn đứng đây!
Đỗ Thiếu Phủ ngước mắt lên miệt thị nhìn đối phương.
Đối diện đám Thú tộc từng truy sát mình làm sao Đỗ Thiếu Phủ có thể nói chuyện hiền hòa được.
Đám người Ân Khung Vô Hủ Thiên thấy Đỗ Thiếu Phủ hình như quen cường giả đột nhiên đến, quan hệ có vẻ không hòa thuận, bọn họ sinh ra nhiều suy đoán.
Một số người lén truyền âm trao đổi ý tưởng:
– Tiểu tử này có thù với cường giả Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên?
– Vừa thấy mặt đã châm chích nhau như thế thì không sai được.
– Chúng ta cứ đứng xem đi, có lẽ bọn họ sẽ đấu nhau, cho chúng ta càng nhiều cơ hội.
Không ai muốn buông bỏ chỗ tốt ở sâu trong Táng Không Sơn, nếu Đỗ Thiếu Phủ và Thú tộc của Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên chém giết tranh đấu có lẽ bên Ân Khung Vô Hủ Thiên sẽ cướp được cơ hội, không cần đắc tội thế lực sau lưng thanh niên áo tím, thật là vẹn toàn đôi bên.
Lão nhân Tọa Vong của Thái Thủy Ma Long tộc nhẹ giọng nói:
– Người trẻ tuổi, ngươi vẫn cuồng vọng như vậy. Năm đó chuyện ngươi làm trong Càn Hư Tĩnh Hoa Thiên ta nhất định phải làm cái kết thúc!
Lão nói chuyện nhẹ tênh dường như không nghiêm túc, nhưng Đỗ Thiếu Phủ nghe hiểu bên trong chất chứa sát ý rõ ràng đánh thẳng vào mình.