Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3707 - Chúng ta đi!
Chương 3707 – Chúng ta đi!
Chúng ta đi!
Lục Kinh Vân duỗi ra một ngón tay, khe khẽ vạch trong hư không một cái!
Chỉ nghe “Xoẹt một tiếng, hư không vô ngần phảng phất như là một tờ giấy trắng, bị xé ra, xuất hiện một không gian thông đạo cực lớn.
Hắn tiên phong đi đầu, sau đó đám người Đỗ Thiếu Phủ, Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh, Long Khuyết, Long Hư, Lục Du Thược, Lục Doanh lần lượt nối đuôi nhau tiến vào.
Lúc vết nứt hư không kia dần dần được lấp đầy, bóng dáng mười mấy người cũng biến mất ở Ân Khung Vô Hủ Thiên.
Mà khi Đỗ Thiếu Phủ đi ra từ trong thông đạo hư không, hắn không khỏi cảm thấy ngạc nhiên vì thủ đoạn của cường giả Tọa Vong cảnh!
Nháy mắt liền có thể vượt ngang đại thế giới, thủ đoạn như thế khiến hắn hâm mộ vô cùng.
Năm đó, hắn chỉ thấy qua chuôi Huyết Lục của sư huynh Lục Thiếu Du đã từng đánh xuyên cánh trở giữa Kiền Hư Tĩnh Hoa Thiên và Vô Thượng Thường Dung Thiên, trực tiếp nối liền hai nơi để mình và đám người Khuất Đao Tuyệt, Long Tam, Lăng Phong thong dong di chuyển.
– Đây là lần đầu tiên chúng ta đến Vũ Thanh Thần Quốc, không biết Thái Viêm tiểu sư thúc bây giờ thế nào!
Lục Kinh Vân bước ra từ trong hư không, ngắm nhìn tòa cung điện thần thánh và rộng lớn nơi xa, chậm rãi nói.
Vũ Thái Viêm và cha hắn là sư huynh đệ, tự nhiên phải xưng hô một tiếng tiểu sư thúc.
– Ta dẫn mọi người đi gặp sư phụ!
Đỗ Thiếu Phủ thoáng liếc nhìn đám người Lục Kinh Vân, mở miệng nói.
Sau đó, hắn dẫn mọi người tiến về phía cung điện, đi tới nơi ở của Vũ Ngọc Tiền.
Đỗ Thiếu Phủ trở lại Vũ Thanh Thần Quốc, tự nhiên dẫn đến một mảnh huyên náo trong Thần Cung.
Bây giờ hắn là Vũ Thanh Thần Hoàng, đương nhiên rất được người chú ý.
– Sư phụ, đồ nhi trở về!
Lúc Đỗ Thiếu Phủ đẩy ra sân viện Vũ Ngọc Tiền lại thấy được một mảnh khiến hắn rất là kinh dị.
Chỉ thấy lão gia hỏa chính đang cười ha hả, miệng đầy nước miếng văng tung tóe, tùy theo tiếng nói chuyện hai tay liên tục làm ra động tác vung vẩy, bộ dáng như đang chỉ điểm giang sơn.
Trên sân viện trước mặt Vũ Ngọc Tiền, ba tiểu gia hỏa Đỗ Tiểu Bá, Đỗ Tiểu Lân, Đỗ Tiểu Hoàng chính đang đứng đó nghe sư tổ giảng thuật, mặt nhỏ ai nấy đều nhăn lại, mắt tròn xoe loạn chuyển không ngừng, dường như đang tự hỏi phải làm thế nào mới có thể thoát khỏi khống chế của lão gia hỏa.
Lúc này nhìn thấy cửa sân viện bị đẩy ra, bóng dáng Đỗ Thiếu Phủ xuất hiện trong tầm mắt, ba người Đỗ Tiểu Bá, Đỗ Tiểu Hoàng, Đỗ Tiểu Lân lập tức reo hò một tiếng.
– Lão cha, ngươi rốt cục đã về!
– Thiếu Phủ thúc, ngươi trở về!
– Lão cha, ta rất nhớ ngươi!
Ba tiểu gia hỏa đồng thời bổ nhào đến bên người Đỗ Thiếu Phủ, thái độ thân mật vô cùng.
Đỗ Thiếu Phủ vuốt ve đầu bọn hắn, trong mắt ngập tràn yêu thương.
Ba người giờ đều đã cao lớn hơn không ít, nhất là Đỗ Tiểu Bá, khuôn mặt nhìn qua chỉ chừng mười hai mười ba tuổi, nhưng lại vô cùng khôi ngô cao lớn, cơ bắp toàn thân chắc nịch, như là trong người ẩn tàng một con man thú Viễn Cổ tràn ngập lực lượng.
Bộ dạng Đỗ Tiểu Lân thì nhìn như không đến mười tuổi, phấn điêu ngọc trác, như là búp bê khiến người nhìn mà thương yêu.
Niên kỷ Đỗ Tiểu Hoàng có vẻ còn nhỏ hơn Đỗ Tiểu Bá, so với khi bé thì càng thêm tinh linh cổ quái, cũng có mấy phần bộ dạng của một thiếu nữ đang tuổi ăn tuổi lớn.
– Tiểu Bá, Tiểu Lân, Tiểu Hoàng, các ngươi xem ai trở về!
Đỗ Thiếu Phủ nhéo nhéo gương mặt Đỗ Tiểu Hoàng, sau đó đưa tay chỉ ra sau, vừa lúc hai người Đỗ Tiểu Yêu, Tiểu Tinh Tinh tiến vào từ ngoài cửa.
– Tinh Tinh tỷ tỷ, Tiểu Yêu thúc thúc!
Ba tiểu gia hỏa đầu tiên là thoáng sững sờ, sau đó tức thì lóe lên, vọt tới bên người Đỗ Tiểu Yêu cùng Tiểu Tinh Tinh.
Dù cho lúc này bộ dạng Tiểu Tinh Tinh đã có phần biến hóa, nhưng vẫn có thể nhìn ra dáng vẻ năm đó, hơn nữa khí tức trên người nàng cũng không thay đổi.
– Tinh Tinh tỷ tỷ, Tiểu Yêu thúc thúc, mấy năm nay các ngươi đi đâu, ta rất lo lắng cho các ngươi!
Thoáng chốc, hai mắt Đỗ Tiểu Hoàng đỏ lên, gần như đang nức nở.
Mấy năm trăm, bọn hắn thất lạc mấy trăm năm, Vũ Thanh Thần Quốc không biết đã phái ra bao nhiêu nhân thủ, vận dụng bao nhiêu nguồn lực đi tìm, nhưng mấy năm nay vẫn một mực không tìm được.
Ba người Đỗ Tiểu Bá, Đỗ Tiểu Hoàng, Đỗ Tiểu Lân tuy ngoài miệng không nói, nhưng cũng như Đỗ Thiếu Phủ, trong lòng đều cực kỳ lo lắng.
Bọn hắn không dám tưởng tượng, nếu hai người Tinh Tinh tỷ tỷ và Tiểu Yêu thúc thúc gặp chuyện gì bất trắc, bọn hắn nên làm gì mới phải.
– Tỷ tỷ không sao, mấy năm nay ta cùng Tiểu Yêu thúc vẫn bình an, chúng ta đã trở về!
Tiểu Tinh Tinh cũng cảm khái vạn ngàn, năm đó vì dẫn đi địch nhân truy sát, mình và Tiểu Yêu thúc mới thất lạc với mấy tiểu gia hỏa, trong lòng bọn hắn cũng rất lo lắng, thẳng đến nhìn thấy Đỗ Thiếu Phủ ở Táng Không Sơn, xác nhận bốn đứa nhỏ đều an toàn.
– Tiểu Yêu thúc của các ngươi đi ra Thần Vũ giới, nhất định là phải ngang dọc Tam Thập Tam Thiên, sao lại có chuyện gì bất trắc được!
Đỗ Tiểu Yêu lần lượt bóp lấy mặt ba tiểu gia hỏa, bày ra bộ dáng vẻ ngạo nghễ khinh cuồng, thản nhiên nói.
– Lão cha, ngươi để ý Tiểu Yêu thúc chút được không, bệnh khoác lác này của hắn vẫn không đổi!
Đỗ Tiểu Hoàng một tay đánh văng bàn tay Đỗ Tiểu Yêu, hầm hừ nhìn về phía Đỗ Thiếu Phủ nói.
– Hắc hắc. . . Lúc ta ở Thần Vũ giới đã sớm quen với thói khoác loác của Tiểu Yêu thúc!
Tiểu Tinh Tinh và Đỗ Tiểu Lân nghe vậy đều gật đầu tỏ ý tán đồng.
Đối với Đỗ Tiểu Yêu, qua nhiều năm thế rồi bọn hắn biết quá sâu, cái bệnh khoác lác này e là sửa không được!
Đỗ Thiếu Phủ nhìn mấy người Đỗ Tiểu Yêu, Đỗ Tiểu Bá, Đỗ Tiểu Hoàng đùa vui, khóe miệng nhịn không được hiện lên ý cười.
– Sư phụ!
Hắn quay mặt sang khom người thi lễ với Vũ Ngọc Tiền.
– Đồ đệ Thiếu Phủ, sao ngươi lại đi ra từ trong Thần Ma chiến cảnh rồi?
Vũ Ngọc Tiền cảm thấy rất là ngạc nhiên, năm đó đám người Khuất Đao Tuyệt, Lăng Phong, Long Tam dẫn Đỗ Thiếu Phủ, Vũ Thừa Ngạn, Vũ Thừa Dao và hơn hai vạn thế hệ trẻ Thần quốc đưa vào Thần Ma chiến cảnh, tính toán thời gian, cách lần nữa mở ra còn tương đối sớm, sao lúc này Đỗ Thiếu Phủ đã trở lại.
– Việc này tí nữa sẽ nói tỉ mỉ cho ngài, ngài nhìn xem ai đến này!
Đỗ Thiếu Phủ không trả lời câu hỏi của Vũ Ngọc Tiền mà cười nói.