Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3708 - Đỗ Thiếu Phủ nghiêng người Vũ Ngọc T
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3708 - Đỗ Thiếu Phủ nghiêng người Vũ Ngọc T
Chương 3708 – Đỗ Thiếu Phủ nghiêng người, Vũ Ngọc Tiền cũng theo đó nhìn r
Đỗ Thiếu Phủ nghiêng người, Vũ Ngọc Tiền cũng theo đó nhìn ra ngoài cửa, nháy mắt, toàn bộ đám Lục Kinh Vân, Lục Du Thược, Lục Doanh, Lục Thành, Lục Trực, Lục Phương, Lục Âm, Lục Tượng, Lục Xảo, Lục Nhu, Lục Lộ, Long Khuyết, Long Hư lũ lượt bước vào.
Mười ba người thanh niên cứ thế vọt tới bên thân Vũ Ngọc Tiền, đồng loạt hướng Vũ Ngọc Tiền thi lễ.
– Kinh Vân gặp qua sư tổ!
– Du Thược gặp qua sư tổ!
. . .
Mười ba vị cường giả Tọa Vong cảnh đều cúi người xuống, cung kính vô cùng, không dám có chút nào thất lễ.
– Lục Thành, Lục Trực, Lục Phương, Lục Âm. . .
Nhìn mấy người thanh niên này, Vũ Ngọc Tiền không khỏi há hốc mồm, râu mép vểnh ngược lên.
Sau đó, vẻ kích động hiện rõ trên khuôn mặt già nua, thoải mái nói:
– Tốt tốt tốt! Đồ tôn ngoan, các ngươi đều tới! Các ngươi đều đến xem sư tổ!
Vũ Ngọc Tiền tiến lại, hai tay liên tục đong đưa, ra hiệu đám người Lục Kinh Vân đứng thẳng dậy.
– Sư tổ, đây là Kinh Vân hiếu kính ngài!
Lục Kinh Vân đột nhiên lấy ra một hộp ngọc, đưa tới trước mặt Vũ Ngọc Tiền.
Đỗ Thiếu Phủ không cần nghĩ cũng biết trong hộp ngọc tuyệt đối cất chứa bảo vật nào đó.
Thứ xuất ra từ tay một vị cường giả Tọa Vong cảnh chắc chắn sẽ không kém!
– Đứa nhỏ này, đến xem ta là được rồi, còn mang thứ gì nữa!
Vũ Ngọc Tiền nghiêm mặt làm ra bộ dạng trách cứ, tựa hồ có vẻ tức giận.
Nhưng một màn ngay sau đó lại khiến cho hai mắt Đỗ Thiếu Phủ như muốn trợn tròn ra ngoài.
Chỉ thấy Vũ Ngọc Tiền trên mặt phát giận, bàn tay lại vô cùng tự nhiên tiếp lấy hộp ngọc trong tay Lục Kinh Vân, sau đó nhìn cũng không nhìn, trực tiếp ném vào túi càn khôn.
– Sư tổ, đây là Du Thược hiếu kính ngài!
Lục Du Thược cũng tiến lại, móc ra một bình ngọc đưa cho Vũ Ngọc Tiền, đồng dạng cũng bị hắn nhanh chóng thu lấy.
– Du Thược, ngươi khác khí với sư tổ quá!
Sắc mặt Vũ Ngọc Tiền đầy vẻ thản nhiên, nghiêm túc nói.
Nhưng Lục Du Thược lại gần như phải cố nhịn để không bật cười, ngay trước mắt nàng, Vũ Ngọc Tiền cầm đi bình ngọc.
– Sư tổ, đây là Lục Phương hiếu kính ngài!
– Sư tổ, đây là Lục Âm hiếu kính ngài!
. . .
Thoáng chốc, mười một người con của Lục Thiếu Du lần lượt tiến lên, người người đều lấy ra một thứ gì đó giao vào tay Vũ Ngọc Tiền.
– Chúng ta đều là người một nhà, cần gì như thế!
– Quá khách khí, tuy ta là sư tổ của các ngươi, nhưng thế này thì khách khí quá!
– Về sau không cho phép làm thế nữa, còn thế nữa là ta tức giận đấy!
. . .
Mỗi lần tiếp lấy bảo vật, Vũ Ngọc Tiền lại giả bộ như đang rất tức giận, nói hành vi của đám người Lục Du Thược, Lục Doanh khiến hắn rất là không thích.
– Mẹ. . . Mẹ nó!
Trong lòng Đỗ Thiếu Phủ oán thầm không thôi, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
Đi theo sư phụ kiểu này, chính hắn cũng cảm thấy mất mặt.
Lão gia hỏa ngươi, muốn bảo vật thì trực tiếp thu lấy là được, làm gì còn bày ra một cái vẻ mặt không cao hứng kia?
Nếu ngài đúng là không thích như lời mình nói, vậy cứ cự tuyệt là xong!
Chẳng qua Đỗ Thiếu Phủ cũng phát hiện, Lục Lộ, Lục Nhu, Lục Xảo, Lục Tượng đều có vẻ rất buồn cười, nhưng những người khác thì đều giữ được thản nhiên, tuy cả đám đều cố nín cười, nhưng tựa hồ sớm đã quen thuộc với tác phong như thế của Vũ Ngọc Tiền.
Không cần phải nói, cảnh này đã không phải lần đầu tiên xảy ra.
– Người so với người đúng là tức chết!
Đỗ Thiếu Phủ xoa tay lên trán, cảm thán nói.
Nhìn mười mấy người này đều lấy ra bảo vật giao cho Vũ Ngọc Tiền, hắn không thể không sợ hãi thán phục, sư phụ thân làm chủ nhân Tam Thiên Đại Thiên thế giới, thật mẹ nó quá sướng!
Mà cũng chính bởi vậy, Đỗ Thiếu Phủ mới hiểu được vì sao trên thân Vũ Ngọc Tiền lại có nhiều thứ tốt đến thế, năm đó có thể một hơi lấy ra rất nhiều chí bảo cho mình và Không lão.
Chắc hẳn những bảo vật kia đều là đám người Lục Thiếu Du, Lục Kinh Vân, Lục Du Thược tặng cho.
Chỉ sợ Tam Thập Tam Thiên cộng thêm Tam Thiên Đại Thiên thế giới, bất luận một vị nào cường giả Bất Hủ chi cảnh nào đều xa xa không giàu có bằng Vũ Ngọc Tiền, mẹ nó đây quả thực là một bảo tàng hình người di động, góp nhặt rất nhiều chí bảo khó tìm trên thế gian!
Trong Tam Thập Tam Thiên và Tam Thiên Đại Thiên thế giới, tùy ý xách ra một vị lão tổ của thế lực lớn nào đó đi so với lão gia hỏa này thì tuyệt đối đều là hạng nghèo mạt rệp!
– Về sau phải tranh thủ tìm cách bắt chẹt mới được, đồ tốt trên người lão gia hỏa này tuyệt đối vượt xa tưởng tượng của ta! Góp nhặt nhiều bảo vật như vậy, nói thế nào cũng phải tranh thủ tận dụng, như thế mới có thể phát huy ra hiệu quả nên có của bảo vật, cũng là tôn trọng lớn nhất dành cho chúng!
Trước kia Đỗ Thiếu Phủ còn cảm thấy những thứ Vũ Ngọc Tiền đưa cho mình đã đủ nhiều, chính hắn cũng không thừa lại được bao nhiêu.
Nhưng hôm nay xem ra, đúng là bần cùng hạn chế trí tưởng tượng, mình khả năng đã đánh giá quá thấp độ giàu có của Vũ Ngọc Tiền!
Chỉ hôm nay đã một hơi thấy được mười một kiện bảo vật chui vào tay áo Vũ Ngọc Tiền, tất cả đều xuất từ tay cường giả Tọa Vong cảnh, mỗi thứ đều là chí bảo thế gian khó tìm!
Đỗ Thiếu Phủ âm thầm phát thề, ngày sau nhất định phải ôm lấy Vũ Ngọc Tiền không ngừng vơ vét, khai quật ra bảo tàng to lớn trong người hắn.
Mà quá trình này tự nhiên là dài dằng dặc và gian nan, cần nỗ lực rất lâu, đổ mồ hôi sôi nước mắt mới có thể đạt được điều mình muốn!
Chẳng qua khổ chút mệt chút có tính là gì, nhiều bảo vật như vậy, chỉ nghĩ đến thôi đã khiến người ta nhịn không được kích động rồi!