Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3726 - Lão đại chúng ta làm thế nào
Chương 3726 – Lão đại, chúng ta làm thế nào?
Lão đại, chúng ta làm thế nào?
Đỗ Tiểu Yêu tiến lên trước, quay mặt sang hỏi Đỗ Thiếu Phủ.
– Dưới sơn mạch này có một nơi kỳ dị, chúng ta trước cứ tới đó xem xem!
Đỗ Thiếu Phủ điều động lực lượng pháp tắc Thiên Đạo, có thể thăm dò rất nhiều chuyện mà người ngoài không cách nào thấy được.
Hắn phát hiện, phía dưới phiến sơn mạch mênh mông này tồn tại một mảnh không gian đặc thù, khác hẳn với những nơi xung quanh!
Không gian đó như có như không, khó mà nắm bắt được dấu vết cụ thể, dù lấy tu vi hiện giờ của Đỗ Thiếu Phủ có vẻ cũng rất khó nắm chắc!
Cũng chính bởi thế, năm đó lúc bọn hắn tiến vào đây mới không phát giác được bất kỳ dị thường nào!
– Đi!
Tiểu Tinh Tinh khẽ kêu một tiếng, thân mình nhoáng lên, trực tiếp chui vào trong hư vô, cùng Đỗ Thiếu Phủ, Đỗ Tiểu Yêu đồng loạt biến mất khỏi mảnh sơn mạch đang đứng!
Chớp mắt sau đó, ba người tiến vào trong một không gian khác, một đạo quang môn cực lớn hiện ra trước mặt bọn họ!
Từ trong quang môn, có khí tức khủng bố cuồn cuộn tản ra, mang theo cảm giác hoang cổ thê lương, giống như ánh sáng hỗn độn tóe xạ!
Từng mảnh từng mảnh khí tức man hoang trải ra , khiến cho ánh mắt ba người Đỗ Thiếu Phủ đều nhịn không được run lên!
Đặc biệt là Tiểu Tinh Tinh và Đỗ Tiểu Yêu, hai người cảm thấy toàn thân như sắp bị khí tức man hoang kia ăn mòn sạch sẽ!
– Khí tức khủng bố quá, sao nó lại tồn tại ở nơi như thế này?
Đỗ Tiểu Yêu nghi hoặc, lúc từ bên ngoài tiến vào dò xét, nơi đây chẳng hề có chút dị dạng nào!
Nhưng một khi tiến vào, liền lập tức đối mặt với cảnh tượng đáng sợ thế này!
– Quang môn không biết thông tới nơi nào, bên trong liệu sẽ có vật khủng gì đây?!
Tiểu Tinh Tinh cũng líu lưỡi không thôi, nàng ngước mắt lên, nhìn quang môn to lớn cao gấp trăm lần mình, trong đôi mắt đẹp hiện đầy vẻ chấn kinh!
– Khí tức này quả nhiên khủng bố!
Đỗ Thiếu Phủ thì thào, nỗ lực ép xuống tình tự ngạc nhiên trong lòng, bắt đầu đánh giá quang môn này!
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, khí tức tiết ra từ trong đó mang theo vị đạo của thiên địa sơ khai, tựa hồ dẫn người ta về lại thời kỳ viễn cổ!
– Ta có phần không chịu được!
Trán Đỗ Tiểu Yêu thấm ra mồ hôi, nhọc nhằn nói.
Hắn chỉ đứng trước quang môn mà cảm nhận được áp lực cực lớn, giống như thái sơn trực tiếp xâm nhập trong thân thể, không chỗ không vào!
Chỉ có không ngừng vận chuyển lực lượng cơ thể mới miễn cưỡng ngăn chặn lại được!
– Tiểu Tinh Tinh, ngươi thế nào?
Đỗ Thiếu Phủ khẽ nhíu mày, nhìn sang Tiểu Tinh Tinh hỏi.
– Ta cũng cảm thấy rất khó chịu, cứ như mình là một con kiến hôi vậy!
Tiểu Tinh Tinh nhìn chằm chằm quang môn khôi vĩ kia, thì thào nói.
Đỗ Thiếu Phủ nghe vậy liền gật đầu một cái, nói:
– Các ngươi ở chỗ này chờ ta, ta đi vào xem!
– Lão đại, ngươi cẩn thận chút!
Đỗ Tiểu Yêu gật đầu, dặn dò nói.
– Lão cha, hay là ta cùng đi với ngươi!
Tiểu Tinh Tinh quay mặt sang, nhìn Đỗ Thiếu Phủ nói.
– Không cần, bên trong còn không biết tồn tại thứ gì, các ngươi cứ ở lại ngoài này là được!
Đỗ Thiếu Phủ khoát tay, nói xong liền trực tiếp chớp động thân mình, tiến vào trong quang môn.
Dưới ánh nhìn đăm đăm của hai người Tiểu Tinh Tinh, Đỗ Tiểu Yêu, thân thể thanh niên áo bào tím chợt lóe lên rồi biến mất, trực tiếp bị quang mang vô lượng nuốt chửng, biến mất trong cùng khí tức man hoang đáng sợ kia!
Tiến vào quang môn Đỗ Thiếu Phủ liền cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại đập vào mặt, giống như thủy triều mãnh liệt ùa tới , khiến hắn nhịn không được lảo đảo lui mấy bước!
Nhưng mấy bước triệt thoái ra phía sau này lại không đẩy hắn lui về chỗ hai người Tiểu Tinh Tinh và Đỗ Tiểu Yêu!
– Nơi đây rốt cục là chỗ nào?
Đỗ Thiếu Phủ quay đầu nhìn thoáng qua chung quanh, sau đó xoay người, trong lòng không khỏi rung động.
Trước mặt hắn toàn là quang mang vô lượng, thấy không rõ bất cứ vật gì, nhưng trong mơ hồ hắn lại cảm thấy quang mang vô tận này tạo thành một thông đạo cực kỳ to lớn!
Mà cả người hắn thì giống như sa vào trong đầm lầy, khó mà giãy động!
– Vào xem!
Đỗ Thiếu Phủ không nghĩ nhiều, thuận theo thông đạo, một đường đi thẳng về phía trước, dưới sự bao bọc của khí tức man hoang vô tận, mỗi tiến về phía trước một bước, áp lực lại sẽ càng lớn, phảng phất như trước ngực bị đè bởi một tảng đá khổng lồ, khiến người cảm thấy cực kỳ đè nén nói không ra lời.
Không biết là qua bao lâu, Đỗ Thiếu Phủ lầm lũi tiến bước, phát hiện tia sáng trong vùng không gian này càng lúc càng sáng ngời, đột nhiên nhấc đầu, ánh mắt lập tức khó mà giữ được bình tĩnh, không ngừng thì thào nói:
– Nơi đây là chỗ nào!