Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3727 - Chỉ thấy vừa lúc đó không gian trước
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3727 - Chỉ thấy vừa lúc đó không gian trước
Chương 3727 – Chỉ thấy vừa lúc đó, không gian trước mặt đột nhiên mở rộng,
Chỉ thấy vừa lúc đó, không gian trước mặt đột nhiên mở rộng, hiển lộ ra một mảnh hư không, hư không như là một mảnh hỗn độn, hào quang nhàn nhạt lan tràn chung quanh, hệt như một đám mây khổng lồ, một luồng khí tức càng thêm man hoang, thê lương, viễn cổ tràn ra từ trong đó, nồng đậm vô cùng!
Đám mây này bao la vô cùng, bao la đến độ vượt quá tưởng tượng của Đỗ Thiếu Phủ!
Ngẩng đầu nhìn đám mây to lớn kia một cái, liền như là đang ngắm nhìn bầu trời bát ngát đầy sao, tâm thần căn bản không thăm dò được vào, trong đó là một mảnh mơ hồ, có bóng dáng nhật nguyệt tinh thần lưu chuyển, có năng lượng thiên địa hội tụ, có huỳnh quang nhàn nhạt chớp sáng, lấp lóe rực rỡ.
Lúc này Đỗ Thiếu Phủ nhìn đám mây bao la vô biên kia mà tưởng như đang đối mặt với trọn cả vũ trụ, cỗ khí tức mênh mông không cách nào hình dung mang theo hơi thở man hoang khiến hắn bỗng chốc phủ phục dưới đất!
– Định!
Dưới uy áp khủng bố kia, quanh thân Đỗ Thiếu Phủ cũng tuôn ra một luồng khí tức, chân đạp mạnh xuống đất, toàn bộ không gian theo đó run lên, thân thể lập tức đứng vững vàng trong thông đạo quang mang.
Tùy theo kháng cự của Đỗ Thiếu Phủ, trong đám mây mênh mông kia hình như có thứ gì đó bị khơi dậy, tiếp sau liền có một cỗ áp lực vô hình càng thêm to lớn ép lên thân hắn, dường như nhất định phải muốn ép sấp Đỗ Thiếu Phủ ra đất mới thôi.
– Hừ, chẳng lẽ chỉ một đạo khí tức cũng có thể ép ta phủ phục xuống đất! Ta sống trên đời bao năm nay, ngoại trừ thân sư ra, còn ai có thể bắt ta quỳ? Dù có là thiên địa này cũng không thể!
Đỗ Thiếu Phủ khẽ quát một tiếng, trong mắt lập tức tóe bắn hoàng mang, lực lượng tứ đại pháp tắc nguyên thủy tuôn ngoài, ổn định lại thân thể, sừng sững không ngã!
Một đạo khí tức liền gần như có thể khiến mình phủ phục, điều này khiến ngạo khí không khỏi bùng lên trong lòng Đỗ Thiếu Phủ!
Mình rốt cục sẽ phải chiến một trận cùng Tương Thần, đấu đến cùng với Ma tộc, nếu chỉ một đạo khí tức này mà còn không chống lại được, vậy mình bằng cái gì để đặt chân tới đẳng cấp càng mạnh hơn Hư Đạo chi cảnh, bằng cái gì sừng sững đứng ở đỉnh cao Tam Thập Tam Thiên, lại bằng cái gì khai phá bí ẩn tồn tại trong Thần Vũ giới?
– Hô hô. . .
Nhưng Đỗ Thiếu Phủ càng phản kháng, uy áp này lại càng lớn!
Khí tức man hoang, thê lương, cổ lão cuồn cuộn vọt tới, chồng chất trên người hắn, dưới áp lực đó, thậm chí có thể khiến cho linh hồn, huyết mạch Đỗ Thiếu Phủ rung động kịch liệt!
Dưới uy áp khổng lồ kia, Đỗ Thiếu Phủ đã cảm thấy mình càng ngày càng khó chống lại, tựa như là có tảng đá nặng vạn cân đặt trên lưng, không chỉ vậy, còn có cả uy áp đến từ thần hồn và huyết mạch, khiến hắn càng lúc càng khó mà gắng gượng được.
Thoáng chốc ngắn ngủi, Đỗ Thiếu Phủ đã đầu đầy mồ hôi, toàn thân run rẩy, khó mà đứng thẳng được, cảm giác xương cốt trong người như sắp bị ép cho biến dạng.
– Hừ!
Đỗ Thiếu Phủ hừ lạnh một tiếng, ngạo cốt ầm vang, tuyệt đối không cúi đầu, lực lượng tứ đại pháp tắc nguyên thủy tuôn ra như dời non lấp biển, như một cây cương châm đâm vào trong hư vô, chống đỡ thân thể hắn, khiến thân thể hắn vững như bàn thạch, mặc cho áp lực kia lớn đến đâu, hắn đều tuyệt không cúi đầu!
Mà ở trong lòng, dưới áp lực khủng bố kia, huyết mạch và linh hồn cũng đang run rẩy, càng khiến cho Đỗ Thiếu Phủ khó mà chống đỡ, uy áp này đến từ linh hồn và huyết mạch, muốn kháng cự không phải chuyện dễ dàng!
Lúc này Đỗ Thiếu Phủ cũng phát huy ra tâm cảnh hơn người, ngẩng đầu đứng thẳng, tâm không bàng vụ, thề tuyệt không cúi đầu, thậm chí trong lòng tự nhiên sinh ra một cỗ phản kháng, áp lực càng lớn, phản kháng lại càng mãnh liệt!
– Xùy. . .
Ngay lúc phản kháng tuôn ra, Đỗ Thiếu Phủ kinh ngạc phát hiện, sức áp chế to lớn kia đang bắt đầu từ từ biến nhạt, sau cùng hoàn toàn biến mất không thấy đâu nữa, chỉ thoáng chốc, toàn thân nhẹ nhõm hẳn ra, so với áp lực vừa rồi thì đúng là một bên Thiên Đường một bên Địa Ngục.
– Xùy. . .
Ngay khi Đỗ Thiếu Phủ còn đang nghi ngờ, trong đám đông mênh mông trước mặt chợt lan tràn ra một đoàn hào quang cực lớn, bên trong mơ hồ thấy được có nhật nguyệt tinh thần, có tinh quang rực rỡ, đoàn hào quang này lan tràn ra từ trong đám mây mênh mông, tựa như là đến từ sâu trong vũ trụ, trải qua vô số trăm triệu năm ánh sáng mới tới được đây.
Tùy theo hào quang lan tràn, đám mây to lớn thoáng chốc như bỗng sống lại, từ bên trong cuộn ra một cỗ khí tức man hoang, cổ lão!
– Hô. . .
Như là rất lâu, lại như là chỉ trong chớp mắt, một đạo cột sáng thô to tuôn ra, tiếp đó liền xuyên thủng đám mây kia.
Lúc này, Đỗ Thiếu Phủ mới thực sự nhìn rõ cột sáng!
Đây thật sự là một cột sáng thô to tráng kiện, so núi cao còn lớn hơn vô số lần, phảng phất như cột chống trời!
Chỉ là hết thảy không tùy theo cột sáng nàng giáng lâm mà ngưng lại, chỉ thấy trên không trung liên tiếp “bá bá bá bá bá mấy tiếng không chút gián đoạn, từng đạo cột sáng tráng kiện đột nhiên thành hình!
Cột sáng giăng khắp nơi, xen kẽ với nhau, như là một mảnh rừng cây!
Trên mỗi cột sáng đều mang theo khí tức man hoang, thê lương, cổ lão, chúng điên cuồng tụ tập lại, bao phủ lấy Đỗ Thiếu Phủ, không ngừng tràn vào trong cơ thể Đỗ Thiếu Phủ!
Từng luồng từng luồng lực lượng to lớn tuôn vào, Đỗ Thiếu Phủ lập tức cảm thấy mình bị cỗ hấp lực cự đại kéo đi!
Tiếp sau, chỉ trong chớp mắt hắn đã trực tiếp bị kéo vào trong đoàn đám mây, hết thảy điều này, Đỗ Thiếu Phủ thậm chí còn không kịp sinh tâm phản kháng, gần như không cách nào giãy dụa trước loại lực lượng kinh khủng như thế!
Ánh mắt Đỗ Thiếu Phủ cũng theo đó nhìn chăm chăm không trung trước mặt, kinh ngạc há hốc mồm!
Thẳng đến khi thực sự tiến vào trong đám mây, hắn mới nhìn rõ tình cảnh nơi đây rốt cục là gì!
Nhưng cột sáng giăng mắc khắp nơi kia như là từng sợi vải đan xen vào nhau, tạo thành một tấm quang võng to lớn, trực tiếp bao phủ không gian vô ngần!
– Đây là. . .
Đỗ Thiếu Phủ ngây ngẩn cả người, như là đang nhìn thấy thứ gì đó cực kỳ khủng bố!
Hắn không khó phát hiện, những cột sáng này xen lẫn bao phủ lấy nhau vừa khéo tạo thành một tấm lưới lớn, từ trong đó phát ra lực lượng khủng bố khiến người sôi sục!
Năng lượng này lấy đám mây làm trung tâm, khuếch tán ra xung quanh, lại trôi nổi rất có thứ tự, không biết là chảy về nơi nào!
– Nơi đây sao lại có tồn tại thế này? Những lực lượng kia đến cùng là vì sao mà ngưng tụ ở đây, lại chảy tới nơi đâu?
Đỗ Thiếu Phủ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, ngay cả cảm giác vô lực do áp bách lúc nãy mang đến đều đã tán đi!
Nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được rõ ràng, ở trước mặt lực lượng kinh khủng vừa rồi, mình quả thực còn không được tính là cặn bã!
Chỉ cần tiến đến đụng vào một chút thôi, e là trong nháy mắt liền sẽ bị ép thành phấn vụn, chết không chỗ chôn thây!
Đây là cảm giác ngưỡng vọng trời cao, giống như người tầm thường đối mặt với núi non vô tận, chỉ cảm thấy sơn phong to lớn, bản thân thì lại quá bé nhỏ!
Mà mỗi cây cột sáng kia chính như một tòa núi lớn!
Đây là… lực lượng Đại Đạo!