Vũ Thần Thiên Hạ - Chương 3729 - Muốn lấy được bí ẩn lớn nhất trong đ
- Home
- All Mangas
- Vũ Thần Thiên Hạ
- Chương 3729 - Muốn lấy được bí ẩn lớn nhất trong đ
Chương 3729 – Muốn lấy được bí ẩn lớn nhất trong đó, vậy nhất định phải đi
Muốn lấy được bí ẩn lớn nhất trong đó, vậy nhất định phải đi thẳng xuống dưới, đây cũng là một loại khảo nghiệm, mình đang đứng trường một trường sinh tử khảo nghiệm!
Chỉ là không biết, sau khảo nghiệm này liệu có chỗ tốt nào đang đợi mình không!
Nghĩ tới đây, Đỗ Thiếu Phủ nhịn không được có phần mong đợi!
– Dù có ngàn khó vạn hiểm cũng đừng hòng ngăn trở bước chân ta!
Đỗ Thiếu Phủ khép hờ mắt lại, dù cho chỉ là thân thể phàm nhân, nhưng tín niệm trong lòng lại không dao động chút nào, đây là ý chí bất khuất góp nhặt mấy trăm năm!
Lập tức, hắn bước tới một bước, đạp lên bậc thang đao nhận!
Tùy theo bàn chân Đỗ Thiếu Phủ đạp xuống, đao nhận bén nhọn tức thì trực tiếp đâm xuyên đế giày, đâm vào bàn chân Đỗ Thiếu Phủ!
– A!
Đỗ Thiếu Phủ hét lên một tiếng đau đớn, bộ dạng thê thảm vô cùng!
Đã lâu không trải nghiệm qua cảm giác này, giờ đây hắn thân là người bình thường, còn là người bình thường hoàn toàn không có chút ưu thế nào, có chăng chỉ được mỗi thân thể khỏe mạnh, không khác gì phàm nhân!
Nhưng trước khi Đỗ Thiếu Phủ đạp lên con đường tu luyện thì cũng chưa từng cảm nhận qua đau đớn như vậy bao giờ. Đến hiện tại hắn mới biết cảm giác ấy đau nhức cỡ nào, đao nhận đâm vào bàn chân, máu tươi tức thì tràn ra, trực tiếp nhuộm đỏ một phiến đao nhận.
– A!
Theo Đỗ Thiếu Phủ hạ chân xuống, miệng lần nữa truyền ra tiếng kêu rên, đao nhận đâm dưới chân, máu tươi tràn ra, nhức nhối khôn tả, thấu tận cốt tủy!
Nhìn hơn vạn tầng bậc thang đao nhận kéo dài đến tận trời xanh, Đỗ Thiếu Phủ không khỏi run lên, song vẫn hạ bước đặt chân xuống, mỗi lần chân hạ xuống, đao nhận liền trực tiếp đâm vào gan bàn chân, đao nhận này bén nhọn dị thường, cảm giác đau nhức kịch liệt khiến Đỗ Thiếu Phủ tưởng như ngất đi.
Đi qua mấy trăm bậc thang đao nhận, hai chân Đỗ Thiếu Phủ đã máu me đầm đìa, mảng lớn máu tươi tràn ra, máu thịt be bét, da tróc thịt bong, bên trong thậm chí lồi lên xương cốt, đao nhận một lần tiếp một lần cắt xé máu thịt, xoắn cho da tróc thịt bong, thê thảm vô cùng!
– A!
Đỗ Thiếu Phủ sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh to như hạt đậu không ngừng ứa ra trên trán, mới mấy trăm bậc thang mà thôi, Đỗ Thiếu Phủ đã không cách nào đi tiếp, loại đau nhức kịch liệt này căn bản không phải điều người bình thường có thể tiếp nhận, huống hồ giờ mới chỉ qua mấy trăm bậc thang, phía trên còn có trăm vạn bậc thang chờ hắn đi nốt.
– Tiếp tục, ai cũng không thể ngăn cản ta.
Đỗ Thiếu Phủ cắn răng, bàn chân đã không thể tiếp tục bước đi, thế là Đỗ Thiếu Phủ trực tiếp lê đi bằng đầu gối, vừa đụng tới bậc thang, đầu gói lập tức nhói đau, Đỗ Thiếu Phủ lại vẫn cố chịu đựng.
Biết đầu gối sẽ da tróc thịt bong, xương cốt lồi ra không lê đi được nữa, lúc này Đỗ Thiếu Phủ mới dừng lại. Nhưng hiện tại mới chỉ đi được hơn ngàn bậc thang đao nhận mà thôi.
Chỉ chừng ấy thôi nhưng với người bình thường thì kiên trì được như thế đã là điều đáng khen, chưa bị hù chết là may, song Đỗ Thiếu Phủ vẫn không hề sợ hãi.
Đỗ Thiếu Phủ cắn răng, nhìn lên bậc thang cao vút tầng mây, trực tiếp hẩy mông dọc theo bậc thang, từng tầng từng tầng đẩy lên, một đường lết tới, máu tươi tràn ra.
Từng tầng từng tầng, thẳng đến mông cũng da tróc thịt bong, Đỗ Thiếu Phủ không thể không tiếp tục dùng bàn chân, sau đó đầu gối, rồi lại dùng mông, cứ thế luôn phiên.
Không biết là qua bao lâu, mười mấy ngày, hoặc có khi là mấy chục ngày, lúc Đỗ Thiếu Phủ đứng trên đỉnh vách núi cheo leo, nửa người dưới đã chỉ thừa lại xương trắng, da thịt rơi xuống hết cả, máu tươi cũng chảy khô.
Đến tận bậc thang đao nhận sau cùng, Đỗ Thiếu Phủ thậm chí phải dùng hết lực lượng toàn thân mới leo qua được!
Mà ngay lúc Đỗ Thiếu Phủ bò lên tầng bậc thang đao nhận sau cùng, vốn cho rằng có thể phá vỡ huyễn cảnh này, ai ngờ thứ chờ đợi Đỗ Thiếu Phủ lại là một mảng lớn biển lửa, phía sau vách núi cheo leo là một mảnh biển lửa cuồn cuộn.
Nhiệt độ nóng rực đốt cháy không gian, gợn sóng dập dờn che khuất cả bầu trời, tràn ngập toàn bộ không gian.
– Chẳng lẽ còn phải vượt qua biển lửa này. . .
Đến giờ phút hiện tại, thậm chí Đỗ Thiếu Phủ đã không tin tưởng đây chỉ là huyễn cảnh, cảm giác đau nhức, da tróc thịt bong, máu tươi chảy khô, hết thảy đều là chân thực, làm gì giống như là huyễn cảnh.
Thậm chí Đỗ Thiếu Phủ còn hoài nghi, đây căn bản không giống như là khảo nghiệm, mà là âm mưu vị cường giả nào đó năm xưa bố trí ra, mình lại trực tiếp nhảy vào trong cái âm mưu này, đối mặt với con đường chết!
– Núi đao đã đi qua, giờ còn có biển lửa, không biết có thể tiếp tục lội qua nữa không?
Đỗ Thiếu Phủ cắn răng, trực tiếp nhảy lên, nhảy vào trong biển lửa cuồn cuộn kia.
– Xùy!
Mà ngay đúng lúc này, Đỗ Thiếu Phủ vừa nhảy vào biển lửa, đột nhiên liền cảm thấy toàn thân run lên, linh hồn chấn động kịch liệt.
– Quả nhiên là huyễn cảnh?
Đỗ Thiếu Phủ lập tức mở mắt ra, giờ hắn mới phát hiện, hết thảy vừa nãy đều là huyễn cảnh tạo dựng nên, giờ đây tỉnh táo lại, mình vẫn ở dưới quang võng to lớn kia, toàn thân tơi tả, khí tức hoang vu, cổ lão, man hoang vây quanh.
– Ầm ầm!
Tùy theo Đỗ Thiếu Phủ mở mắt ra, trong cái quang võng to lớn kia, khí lưu mênh mông lưu chuyển bốc hơi, những đạo cột sáng tráng kiện vắt ngang đan chéo nhau, như là kinh mạch cơ thể người, khó mà nhìn ra quỹ tích cụ thể!
Nhưng rất nhanh, quan sát mảng lớn năng lượng vận chuyển, Đỗ Thiếu Phủ lại có thể nhìn ra một số thứ không giống bình thường!
Hắn phát hiện, từng đạo cột sáng kia dường như tuyên khắc vết tích nào đó của thiên địa, thuyết minh nghĩa lý Đại Đạo thâm sâu ảo diệu!
Những nghĩa lý Đại Đạo này cực kỳ thâm thúy tối nghĩa, khó mà nắm bắt, nhưng hiện tại cảnh giới Đỗ Thiếu Phủ đã là Hư Đạo, dù cho giờ phút này tu vi biến mất, nhưng ánh mắt thì vẫn còn đó!
– Không ngờ lại mang theo vết tích áo nghĩa Đại Đạo sâu như vậy, rốt cục là thứ gì?